Trấn Áp Dưới Gầm Cầu
Cơn mưa dông bão bùng của Sài Gòn dội xuống mái tôn xưởng hàn của Hùng "Khói" những tiếng gầm rú điên cuồng, nhưng trong tâm trí nửa tỉnh nửa mê của Lâm, âm thanh đó đã biến thành một chuỗi những tần số vo ve méo mó. Anh nhớ mang máng cảnh tượng Hùng Khói dùng chiếc xà beng chặn đứng cánh cửa sắt trước sự đột kích của lực lượng đặc vụ V-Shield, tiếng hét khản đặc của gã bạn thân chìm nghỉm trong tiếng sấm sét. Lan "Tóc Ngắn" đã kịp thời lôi anh ra lối cửa sau, nhét vào tay anh chiếc hộp Faraday bọc chì nặng trịch chứa chiếc thẻ nhớ Ghost-Code trước khi cả hai bị lạc nhau trong mê cung hẻm tối Quận 4. Lâm đã chạy, chạy bằng bản năng sinh tồn thô sơ nhất, cho đến khi đôi chân kiệt quệ gục xuống vũng nước bẩn sát mép kênh tẻ.
Nhưng anh không thoát được.
Khi Lâm vừa lết được đến rìa bãi đất hoang gần chân cầu Tân Thuận, ánh đèn pha từ ba chiếc xe máy độ bám đầy bùn đất đột ngột quét thẳng vào mặt anh. Tiếng động cơ rít lên chói tai. Trước khi anh kịp ôm chặt chiếc hộp Faraday vào lòng, một cú đá trời giáng từ phía sau đã tống thẳng vào mạng sườn anh, đẩy Lâm ngã nhào xuống sình lầy bốc mùi hôi thối.
“Thằng rác số đây rồi! Đại ca, tóm được nó rồi!”
Giọng nói khàn đặc của Lộc "Sẹo" vang lên giữa tiếng mưa rơi rầm rập. Gã đầu gấu hành động của băng đảng Sáu Búa thô bạo túm tóc Lâm, giật ngược đầu anh ra sau. Làn da tái nhợt của Lâm bê bết bùn đất, vết thương rạch sâu ở cổ tay trái vừa được Vy Trầm băng bó dã chiến bị sỏi đá cào rách, máu đỏ tươi bắt đầu thấm đỏ lớp gạc trắng, rỉ ra ngoài đầy đau đớn.
Chúng không đưa anh về gác xép. Chúng lôi xềnh xệch anh xuống Trụ sở ngầm của Sáu Búa dưới gầm cầu Tân Thuận.
Không gian dưới gầm cầu ngột ngạt và đặc quánh mùi sương ẩm của nước sông dâng cao, mùi rượu bọt rẻ tiền và mùi ẩm mốc của những tấm tôn dựng tạm bợ sát mép nước. Tiếng sóng sông sầm sập vỗ vào những cột bê tông khổng lồ dội lại những âm thanh vang vọng u uất. Giữa căn nhà tôn rách nát, gã trùm đòi nợ thuê Sáu Búa đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa đỏ, hai chân gác lên chiếc bàn sắt hoen rỉ. Gã có thân hình hộ pháp, gương mặt đầy sẹo rỗ và đôi mắt một mí ti hí lạnh lùng. Sau thắt lưng da lớn của gã, chiếc búa đóng đinh rỉ sét cán bọc cao su đen—thứ vũ khí tra tấn khét tiếng của gã—đang lặng lẽ tỏa ra mùi sắt lạnh cưỡng chế.
Lộc Sẹo ném mạnh Lâm xuống nền bê tông lạnh ngắt. Chiếc hộp Faraday bọc chì văng ra một góc, va vào chân bàn phát ra tiếng *keng* khô khốc.
Sáu Búa không vội vàng nhìn chiếc hộp. Gã từ từ hạ chân xuống, cúi người nhìn Lâm, nụ cười tàn nhẫn lộ ra hàm răng vàng ố vì khói thuốc. Gã nhặt chiếc điện thoại nứt màn hình của Lâm bị rơi trên đất lên, xoay xoay trong bàn tay thô ráp.
“Lâm 'Rác Số'. Mày trốn kỹ quá nhỉ? Tao nghe nói mày vừa kiếm được món đồ chơi béo bở từ V-Mind, định cuỗm đi để quỵt nợ tao đúng không?”
“Tôi... tôi không trốn...” Lâm thều thào, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhịp tim của anh qua thính giác siêu nhạy tự nghe thấy đang đập loạn xạ ở mức 150 nhịp một phút. Nỗi sợ hãi vật lý thô bạo bóp nghẹt lấy cuống họng anh. “Khoản nợ... tôi sẽ trả... cho tôi thêm ba ngày...”
*Bốp!*
Sáu Búa vung tay tát thẳng vào mặt Lâm. Cú đánh mạnh đến mức Lâm cảm thấy quai hàm mình lệch đi, khóe miệng rỉ máu ấm nóng. Gã trùm không nói một lời, ném chiếc điện thoại của Lâm xuống đất rồi vung chiếc búa rỉ sét đập mạnh xuống.
*Rầm!*
Chiếc điện thoại vỡ vụn thành hàng chục mảnh vụn nhựa và linh kiện bán dẫn nát bấy dưới lực đánh tàn bạo. Sáu Búa gõ gõ đầu búa xuống mặt đất, sát bên tai Lâm, tạo ra những tiếng động dội thẳng vào màng nhĩ đang nhạy cảm của anh.
“Tao không cần nghe mày hứa. Tao cần cái thẻ nhớ giấu trong cái hộp chì kia. Thằng chủ của V-Mind trả tao hai trăm triệu để lấy cái mạng của mày và cái thẻ đó. Mày nghĩ mày có quyền đàm phán với tao sao?”
Lộc Sẹo bước tới, kéo theo một sợi xích sắt dày, thô bạo quấn chặt Lâm vào cột bê tông khổng lồ đỡ gầm cầu. Sợi xích sắt lạnh lẽo xiết mạnh vào lồng ngực Lâm, đè nghiến lên vết thương rách sâu ở cổ tay trái khiến anh hét lên đau đớn. Vết sẹo hình nhánh cây ảo giác trên cổ tay trái ngoài đời thực của anh lại bắt đầu nhói buốt kịch liệt, tỏa ra một cảm giác rát bỏng như bị lửa thiêu.
“Sáu Búa... nghe tôi...” Lâm nén cơn đau, cố gắng áp dụng Kỹ thuật Đọc Nguội biểu cảm khuôn mặt để tìm kiếm kẽ hở tâm lý của gã trùm. Anh nhìn thấy cơ mặt Sáu Búa giật nhẹ khi gã nhắc đến số tiền hai trăm triệu, ánh mắt gã dao động đầy tham lam nhưng cũng đầy lo sợ. “V-Mind... chúng sẽ không trả tiền cho ông đâu... Một khi ông giao thẻ nhớ... chúng sẽ thủ tiêu cả ông để bịt đầu mối... Ông chỉ là con tốt thí...”
“Câm mồm!”
Sáu Búa điên cuồng gầm lên, gã vung chân đạp thẳng vào mạng sườn Lâm. Tiếng rắc nhỏ của xương sườn bị rạn vang lên trong tai Lâm, đau đớn tột cùng khiến tầm nhìn của anh nhòe đi. Sáu Búa hoàn toàn không muốn nghe lý lẽ, gã đã bị đồng tiền bẩn của tập đoàn làm mờ mắt. Gã nâng chiếc búa rỉ sét lên, hướng thẳng vào đầu gối trái của Lâm.
“Tao hỏi mày lần cuối. Mật mã mở khóa tệp tin trong thẻ nhớ là gì? Đừng để tao phải đập nát hai đầu gối của mày, biến mày thành một đứa phế tật bò lết suốt đời như con em gái Lâm Tuệ Anh của mày ở quê.”
Cái tên “Lâm Tuệ Anh” vang lên như một luồng điện cao áp đánh thẳng vào hệ thần kinh thùy trán của Lâm.
Nỗi sợ hãi tột độ về việc bản thân bị hủy hoại thể xác, kết hợp với cảm giác tội lỗi sâu sắc và nỗi ám ảnh về bi kịch tàn tật của em gái trong quá khứ, đã đẩy tâm lý của Lâm vượt qua điểm bùng nổ nhận thức. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, hơi thở nghẹn lại. Tầm nhìn của anh hoàn toàn bị xáo trộn bởi hiện tượng metamerism—những mảng màu xám xịt của gầm cầu Tân Thuận đột ngột biến thành một dải màu đỏ ngầu rỉ máu. Tiếng sấm sét ngoài trời bỗng chốc hóa thành tiếng thét gào hỗn loạn trong đầu anh.
*Không... tao không muốn trở thành kẻ phế nhân... tao không muốn bỏ mặc Tuệ Anh...*
Sóng não đồ của Lâm phát ra các bước sóng hỗn loạn vượt ngưỡng 30% đồng bộ thần kinh. Phân khu dữ liệu rác của Ghost-Code bị kích thích bởi adrenaline cực hạn, bắt đầu trỗi dậy thô bạo.
Lâm nhắm mắt lại. Trong Không gian ảo "Mã Ma" tối tăm bên trong não bộ, nơi những mảnh gương vỡ ký ức rỉ máu lơ lửng, bóng ma của Ghost bước ra khỏi sương mù. Ánh mắt Ghost không còn thầm thì u uất nữa, mà rực lên một dải tần số sắc lạnh, điềm tĩnh và tàn nhẫn đến đáng sợ.
*Để tôi kiểm soát. Giao cơ thể cho tôi.*
Tiếng nói của Ghost vang lên dứt khoát trong vỏ não. Lâm không còn trốn tránh nữa. Anh chủ động buông bỏ quyền tự quyết, chấp nhận sự xâm nhập sâu sắc của nhân cách thứ hai để sinh tồn.
Khi Lâm mở mắt ra ngoài đời thực, toàn bộ khí chất của anh đã hoàn toàn thay đổi.
Đôi mắt đờ đẫn, đầy hoảng sợ của gã kỹ sư hèn nhát biến mất. Thay vào đó là một ánh mắt sắc lạnh, phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không chứa đựng một chút cảm xúc hay phản xạ sợ hãi nào. Nhịp tim của anh, vốn đang đập điên cuồng ở mức 150, đột ngột được cưỡng chế hạ xuống mức ổn định 65 nhịp một phút trên máy đo sinh học vô hình của Ghost.
Gương mặt Lâm trở nên lạnh lùng đến rợn người. Anh nhìn thẳng vào mắt Sáu Búa, không hề né tránh. Thói quen gõ ngón tay trái theo nhịp vô cực xuất hiện vô thức trên sợi xích sắt, tạo ra những tiếng *cộc, cộc, cộc* đều đặn giữa tiếng mưa rơi.
Sáu Búa khựng lại, chiếc búa rỉ sét đang vung nửa chừng dừng khựng trong không trung. Gã giang hồ khét tiếng chợt cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt dọc xương sống. Gã nhìn gã con nợ đang bị trói trước mặt, nhưng có cảm giác như mình đang đối đầu với một kẻ hoàn toàn xa lạ—một kẻ điềm tĩnh đến mức điên rồ.
“Mày... mày nhìn cái gì?” Sáu Búa quát lớn để che giấu sự hoang mang đột ngột.
Ghost, sử dụng dây thanh quản của Lâm, cất giọng trầm sắc lạnh, tông giọng trầm ấm và dứt khoát hoàn toàn khác biệt với giọng run rẩy trước đó của anh:
“Xích sắt đời cũ, hàm lượng carbon cao nhưng đã bị rỉ sét do ẩm mốc nước sông. Mắt xích thứ tư sát cột bê tông có một vết nứt cơ học rộng 0.2 milimét.”
Lộc Sẹo trợn mắt nhìn Lâm như nhìn một kẻ điên: “Mày lảm nhảm cái gì đó?”
Ghost không trả lời. Nhờ năng lực Ức Chế Phản Xạ Đau Đớn, anh hoàn toàn cô lập cảm giác đau đớn từ xương sườn bị rạn và cổ tay đang chảy máu ngoài đời thực. Anh sử dụng kỹ thuật cơ sinh học của một nhà hoạt động từng trải qua huấn luyện dã chiến. Ghost tỳ mạnh bả vai trái vào cạnh sắc của cột bê tông khổng lồ, tạo ra một điểm tựa đòn bẩy hoàn hảo. Anh co rút các nhóm cơ liên sườn, nén trọng lực cơ thể vào một điểm duy nhất.
*Rắc!*
Một tiếng kim loại gãy giòn vang lên dứt khoát. Mắt xích sắt bị rỉ sét yếu nhất dưới tác động của lực đòn bẩy cực hạn đã hoàn toàn đứt lìa.
Sợi xích sắt dày tuột ra, rơi loảng xoảng xuống nền đất bê tông sũng nước.
Trước khi Sáu Búa và Lộc Sẹo kịp định thần trước cảnh tượng không tưởng đó, Ghost đã lách mình ra khỏi gông cùm. Chuyển động của anh nhanh nhẹn, dứt khoát và chuẩn xác đến mức kinh ngạc, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ gầy gộc, yếu ớt thường ngày của Lâm.
Lộc Sẹo gầm lên, rút chiếc dao bấm lưỡi thép đen siêu bén lao thẳng vào ngực Lâm. Ghost không hề lùi bước. Anh nghiêng người sang phải đúng ba mươi độ, né tránh đường dao trong gang tấc—một khoảng cách tối ưu được tính toán bằng logic không gian hoàn hảo. Đồng thời, tay phải của anh lao ra như chớp, chộp lấy cổ tay cầm dao của Lộc Sẹo, ngón cái ấn mạnh vào huyệt thần kinh trụ ở cổ tay gã.
“Á!”
Lộc Sẹo rú lên đau đớn, bàn tay mất lực khiến chiếc dao bấm rơi cạch xuống đất. Ghost không để gã có cơ hội phản kháng, anh xoay người dùng cùi chỏ trái thúc mạnh vào quai hàm Lộc Sẹo, rồi bồi thêm một cú lên gối chuẩn xác vào chấn thủy gã.
*Bầm!*
Thân hình gầy guốc của Lộc Sẹo bay ngược ra sau, đập mạnh vào cột bê tông rồi đổ sụp xuống sình lầy, bất tỉnh nhân sự trong chớp mắt.
Sáu Búa kinh hoàng chứng kiến gã đàn em đắc lực bị hạ gục chỉ trong vòng chưa đầy năm giây. Gã điên cuồng vung chiếc búa rỉ sét, chém một đường ngang tàn bạo nhắm thẳng vào đầu Lâm.
Nhưng Ghost đã đọc vị được hướng di chuyển của gã từ biểu cảm co giật trên cơ mặt. Anh chủ động bước tiến lên một bước, thâm nhập vào góc chết thị giác và khoảng trống lực của đường búa. Khi chiếc búa rỉ sét sượt qua sau gáy Lâm, Ghost đã áp sát vào lồng ngực Sáu Búa. Anh dùng lòng bàn tay phải nện một cú cực mạnh vào khớp vai trái của gã trùm, bẻ ngoặt cánh tay cầm búa của gã ra sau.
*Rắc!*
“Aaa!”
Sáu Búa hét lên thảm thiết, chiếc búa rỉ sét tuột khỏi tay rơi xuống vũng bùn đen. Gã hộ pháp quỳ sụp xuống đất, ôm lấy cánh tay bị trật khớp, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên gương mặt sẹo rỗ đầy hoảng sợ. Gã ngước nhìn Lâm—hay nói đúng hơn là thực thể đang chiếm hữu Lâm—với một ánh mắt sợ hãi tột độ.
“Mày... mày không phải là thằng Lâm...” Sáu Búa thều thào qua kẽ răng run rẩy.
Ghost đứng sừng sững giữa cơn mưa dông lọt qua khe gầm cầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống gã trùm đòi nợ thuê. Anh không ra tay sát hại Sáu Búa. Sức chịu đựng của cơ thể Lâm đã đạt đến giới hạn vật lý cực hạn. Thùy trán của anh nóng ran như lửa đốt, máu mũi lại bắt đầu rỉ ra, thấm qua môi Lâm mang vị mặn chát của sắt.
Ghost cúi xuống, nhặt chiếc hộp Faraday bọc chì dã chiến dưới chân bàn lên, ôm chặt vào lồng ngực đang rạn nứt xương sườn của Lâm. Anh quay người lết từng bước khập khiễng ra khỏi căn nhà tôn đổ nát, biến mất vào bóng tối của sương mù và mưa dông dưới gầm cầu Tân Thuận.
Khi bước chân ra đến bờ sông Khánh Hội hoang vắng, sự đồng hóa thần kinh bắt đầu suy giảm nhanh chóng do thùy trán bị quá tải nhiệt. Ghost trả lại quyền kiểm soát cơ thể cho Lâm.
Cơn đau đớn tàn khốc từ xương sườn bị rạn, cổ tay trái rách sâu chảy máu và sự kiệt quệ thể xác ập đến như một làn sóng thần. Lâm ngã quỵ xuống bờ cát sũng nước sông đen ngòm, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc hộp chì bọc thẻ nhớ. Đầu óc anh quay cuồng, tầm nhìn mờ tối dần.
*Phải đi... phải đến container số 40...*
Ý nghĩ cuối cùng của Lâm lịm dần khi anh nằm bất động bên bờ sông lạnh lẽo.
Trong bóng tối chập chờn của cơn mưa dông, một bóng người thanh mảnh mặc đồ đen, che ô che mưa lặng lẽ bước ra từ những bụi chuối ven bờ sông Khánh Hội. Đó là Mỹ Dung. Cô đứng lặng nhìn thân hình gầy gò của Lâm đang nằm gục trong bùn đất.
Cô từ từ quỳ xuống bên cạnh anh. Chính lúc này, dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn đường hắt từ trên cầu, Mỹ Dung bàng hoàng phát hiện ra bàn tay trái dính đầy máu của Lâm, dù đang bất tỉnh, vẫn vô thức gõ nhẹ lên mặt cát sũng nước theo một nhịp điệu quen thuộc đến kỳ lạ.
*Cộc... cộc... cộc...*
Đó là nhịp gõ hình vô cực của Ghost.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!