Mỏ Neo Đau Đớn
Nước sông Sài Gòn rỉ ra từ miệng cống ngầm Khánh Hội mang theo vị mặn chát của sình lầy và mùi khét lẹt của rác thải công nghiệp. Lâm lết từng bước khập khiễng ra khỏi hố ga bỏ hoang, toàn thân ướt sũng, run rẩy dưới cơn mưa dông vẫn chưa có dấu hiệu dứt hạt. Lòng bàn tay trái của anh bị rách một đường sâu hoắm do cú bám tường gạch nứt lúc trèo tường tránh Lộc Sẹo, máu đỏ tươi rỉ ra liên tục, hòa lẫn với dòng nước bẩn bốc lên vệt hóa chất màu xanh lục đặc thù—thứ chất thải y tế mà anh vô tình phát hiện dưới lòng cống. Thùy trán của Lâm nhói lên từng nhịp như có hàng ngàn mũi kim châm, khóe mũi vẫn còn vệt máu cam khô cứng, lạnh ngắt. Anh siết chặt chiếc balo bọc chì chứa hệ thống máy chủ dã chiến và chiếc thẻ nhớ MicroSD lưu trữ Ghost-Code, lầm lũi đi về phía bờ kênh tẻ nước đen ngòm.
Điểm đến của anh là xưởng hàn sắt của Hùng "Khói", một gian nhà tôn dựng tạm bợ sát mép nước. Tiếng búa gõ sắt vang lên tai ương giữa tiếng sấm sét rền vang, tia lửa hàn bắn tung tóe qua khe cửa gỗ hở hông. Lâm dùng bả vai đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát, mùi sắt nung nồng nặc và hơi nóng từ lò rèn lập tức ập vào mặt, át đi phần nào cái lạnh buốt của nước mưa.
Hùng Khói đứng đó, thân hình vạm vỡ như hộ pháp, bắp tay cuồn cuộn dính đầy vệt xỉ hàn đen nhẻm. Nhìn thấy Lâm bước vào với bộ dạng tơi tả, bả vai rách nát và bàn tay trái đầy máu, gã thợ hàn lập tức ném chiếc búa tạ xuống đất, tạo ra một tiếng *bầm* khô khốc vang dội khắp xưởng.
“Lâm! Mẹ kiếp, mày đi đâu mà ra nông nỗi này? Thằng Lộc Sẹo nó dồn mày xuống sông à?” Hùng lao tới, đỡ lấy bả vai run rẩy của Lâm, dìu anh ngồi xuống chiếc ghế băng gỗ bám đầy bụi sắt.
“Hùng... giúp tao... bọc chì cái này...” Lâm thều thào, tay phải run rẩy chỉ vào chiếc hộp đựng đạn cũ bằng sắt mà anh lôi ra từ balo. “Lót một lớp chì mỏng bên trong... làm hộp Faraday... tao cần chặn hoàn toàn sóng truy vết...”
Chưa kịp để Hùng trả lời, một bóng người nhỏ nhắn bước ra từ góc tối của xưởng hàn. Đó là Vy Trầm, nữ dược sĩ bán thuốc lậu ở chợ Quận 4. Cô mặc chiếc áo khoác blouse trắng xỉn màu, gương mặt mệt mỏi đầy quầng thâm ẩn sau cặp kính gọng tròn. Vy Trầm liếc nhìn vết thương ở lòng bàn tay trái của Lâm, rồi ánh mắt cô dừng lại ở cổ tay trái của anh—nơi vết sẹo hình nhánh cây ảo giác đang đỏ lựng lên, nhói buốt dù không hề có vết cắt vật lý nào.
“Để tôi rửa vết thương cho anh ta trước khi nó bị nhiễm trùng bởi nước cống bẩn,” Vy Trầm lạnh lùng nói, tay rút từ trong túi xách ra lọ cồn sát trùng và cuộn gạc y tế.
Khi dòng cồn đổ ập vào lòng bàn tay rách sâu, Lâm nghiến chặt răng, toàn thân co rúm lại vì đau đớn. Nhưng nỗi đau thể xác đó lại giúp thùy trán của anh bớt đi cảm giác vo ve kinh niên. Vy Trầm vừa băng bó vừa nhìn thẳng vào đồng tử đang giãn nhẹ của Lâm, giọng cô trầm u uất:
“Lâm, anh đang lạm dụng thuốc an thần Seduxen-V để dập tắt tiếng thầm thì trong đầu đúng không? Tôi đã cảnh báo anh rồi. Các chất ức chế thần kinh thùy trán liều cao đó đang hủy hoại nhận thức của anh vĩnh viễn. Nếu anh cứ tiếp tục dùng hóa chất để trốn tránh, thùy trán của anh sẽ bị tổn thương thực thể không thể phục hồi. Trong vòng hai tuần nữa, anh sẽ mất trí nhớ ngắn hạn hoàn toàn. Anh sẽ không còn nhớ mình là ai, chứ đừng nói đến việc khôi phục dữ liệu rác.”
Lâm im lặng, tay phải vô thức miết chặt chiếc vòng gỗ trầm dâu tằm của mẹ đeo trên cổ tay phải. Mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra, xoa dịu phần nào cơn đau nhức nội sọ. Anh biết Vy Trầm nói đúng. Nhưng anh không có lựa chọn. Thuật toán tự học Ghost-Code đang đồng hóa vào não bộ anh từng giờ, và nếu không dùng thuốc ức chế, nhân cách Ghost sẽ nuốt chửng bản ngã hèn nhát của anh.
“Tao phải giữ lại cái thẻ nhớ này, Hùng,” Lâm nhìn gã bạn thân bằng ánh mắt đỏ ngầu vằn tia máu. “V-Mind đang dùng hệ thống quét định vị tầm xa. Nếu không có hộp Faraday bọc chì này bảo vệ, chúng sẽ tìm ra tao và xóa sạch dữ liệu Ghost.”
Hùng Khói thở dài, gương mặt vuông vức sạm đen lộ rõ vẻ lo lắng. Gã nhặt chiếc kính bảo hộ hàn xước xát lên đeo vào mắt, gật đầu dứt khoát:
“Được rồi, mày ngồi im đó. Tao sẽ cắt lá chì mỏng lót kín bên trong cái hộp đựng đạn này. Khóa cài cơ khí sẽ giữ cho nắp hộp khít hoàn toàn. Sóng trời cũng không lọt vào được.”
Tiếng máy cắt sắt bắt đầu rít lên chói tai, bắn ra những tia lửa vàng rực trong không gian tối tăm của xưởng hàn. Lâm ngồi bó gối, đầu tựa vào vách tôn lạnh. Sự mệt mỏi rã rời và hơi nóng từ mỏ hàn của Hùng bắt đầu bao phủ lấy anh. Mùi sắt nung nóng và mùi ozone bốc lên đậm đặc, dần dần át đi mùi hương trầm dâu tằm bảo mệnh trên tay phải của Lâm.
Chính trong khoảnh khắc phòng ngự lỏng lẻo đó, tai biến nhận thức ập đến.
Lâm cảm nhận được một luồng điện não đồ hỗn loạn đột ngột bùng phát từ sâu trong thùy trán. Tiếng ù tai vo ve bên tai trái biến mất, thay vào đó là một dải tần số âm thanh cực trầm rền vang, rung động cả lồng ngực anh.
*Xoẹt...*
Những tia lửa hàn từ mỏ hàn của Hùng Khói trong mắt Lâm đột ngột kéo dài ra, biến thành những vệt sáng metamerism thay đổi màu sắc liên tục—từ vàng rực sang xanh lục, rồi đỏ ngầu rỉ máu. Không gian xưởng hàn sắt biến mất. Thay vào đó, một ảo ảnh sương mù dày đặc của khu rừng thông cô đơn Đà Lạt bắt đầu xâm chiếm thị giác của Lâm. Sương mù xám xịt bao phủ lấy những thân cây thông cao vút, tiếng gió rít gào qua kẽ lá tạo nên những âm thanh ám thị kinh hoàng.
“Lâm... Lâm... mày phải trả thù cho tao...”
Tiếng thầm thì của Ghost không còn mờ nhạt nữa. Nó vang lên dứt khoát, sắc lạnh ngay trong vỏ não của Lâm. Nhân cách Ghost đang điên cuồng đòi quyền kiểm soát cơ thể. Lâm cảm thấy tay trái của mình—cánh tay có vết sẹo hình nhánh cây ảo giác—đột ngột mất đi cảm giác nóng lạnh. Nó tự động nhấc lên, các ngón tay co quắp lại, chộp lấy chiếc phấn vẽ cơ khí bằng đá phấn trắng trên bàn hàn của Hùng Khói.
Lâm kinh hoàng nhận ra mình không thể điều khiển được cánh tay trái nữa. Nhân cách Ghost đang dùng cơ thể anh để viết. Cánh tay trái di chuyển thô bạo, vạch những ký hiệu toán học ứng dụng phức tạp và các đoạn mã nguồn của thuật toán Ghost-Code lên mặt bàn sắt bám đầy bụi xỉ.
“Không... dừng lại...” Lâm cố gắng hét lên ngoài đời thực, nhưng cổ họng anh nghẹn đắng, không phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
Anh cố gắng đưa tay phải đeo vòng trầm dâu tằm lên sát mũi để ngửi mùi hương bảo mệnh, nhưng hơi nóng của lò rèn và mùi sắt nung đã triệt tiêu hoàn toàn mùi hương trầm. Ảo ảnh sương mù Đà Lạt ngày càng dày đặc, những thân cây thông rỉ máu giả lập bắt đầu đổ sập xuống đầu anh. Logic nhận thức của Lâm đang rạn nứt kịch liệt, anh sắp bị Ghost đồng hóa hoàn toàn trong cơn loạn thần cấp tính đầu tiên.
*Mỏ neo đau đớn... Chỉ có nỗi đau vật lý mạnh nhất mới bẻ gãy được liên kết thần kinh giả lập này...*
Lời dạy của Giáo sư Toàn trong ký ức chợt lóe lên như một tia sáng cứu mạng. Lâm nghiến răng, dùng chút ý chí tự chủ cuối cùng của tay phải, luồn vào trong tay áo khoác hoodie xám cũ kỹ.
Ngón tay anh chạm vào vật sắc lạnh giấu kín: Mảnh kính vỡ cường lực nhặt từ màn hình máy tính bị đập nát ở gác xép.
Lâm rút mảnh kính vỡ ra, không hề do dự, anh cứa mạnh một đường dứt khoát nhắm thẳng vào vết sẹo ảo giác hình nhánh cây trên cổ tay trái ngoài đời thực.
*Phựt!*
Mảnh kính sắc nhọn rạch sâu vào da thịt. Máu thực thể đỏ thẫm lập tức phun ra, chảy ròng ròng xuống cổ tay, thấm đẫm chiếc bàn hàn sắt. Nỗi đau vật lý nhói buốt, tàn khốc tức thì giải phóng một luồng xung điện thần kinh cực mạnh chạy thẳng lên thùy trán, cắt đứt hoàn toàn các liên kết synap giả lập của ảo ảnh VR.
*Rầm!*
Khu rừng thông Đà Lạt sụp đổ tan tành như một tấm gương vỡ. Lâm giật nảy mình, thở dốc dữ dội, mắt trợn trừng nhìn thấy mình vẫn đang ngồi trong xưởng hàn của Hùng Khói. Cánh tay trái của anh rách một đường dài thực tế ngay trên vết sẹo cũ, máu chảy đầm đìa, chiếc phấn vẽ rơi cạch xuống đất.
Lâm kiệt quệ hoàn toàn, toàn thân đổ sụp về phía trước. Hùng Khói hoảng hốt đỡ lấy cơ thể đang lả đi của bạn, hai tay gã run rẩy khi thấy vệt máu loang lổ trên bàn hàn.
“Lâm! Lâm! Mày điên rồi! Sao mày lại tự rạch tay mình?” Tiếng hét của Hùng vang lên mờ nhạt trong tai Lâm.
Nhưng ngay lúc đó, thính giác siêu nhạy của Lâm chợt bắt được một âm thanh lạ từ bên ngoài bờ kênh tẻ. Giữa tiếng mưa rơi rầm rập, tiếng động cơ gầm rú trầm thấp của những chiếc xe tải an ninh hạng nặng của tập đoàn V-Mind đang siết chặt vòng vây xung quanh xưởng hàn.
Lâm lịm dần đi trong vòng tay của Hùng Khói. Trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng lấy nhận thức, tiếng thầm thì của Ghost trong đầu anh đột ngột thay đổi từ hỗn loạn sang một tông giọng trầm ấm, dứt khoát và sắc lạnh đến rợn người:
“Chúng đã đến.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!