Lối Thoát Trong Bóng Tối
Màn đêm Quận 4 bị xé toạc bởi tiếng sấm sét rền vang từ phía sông Sài Gòn, kéo theo cơn mưa dông xối xả quất rầm rầm lên những mái tôn rỉ sét của hẻm 200 Xóm Chiếu. Bên trong không gian đặc quánh khói thuốc lá của tiệm net cỏ Huy Cận, ánh sáng xanh loang lổ từ màn hình máy số 24 hắt lên gương mặt tái nhợt của Lâm. Khóe mũi anh vẫn còn rỉ ra một vệt máu tươi ấm nóng, hậu quả của cú quá tải thùy trán sau trận đấu trí công nghệ nghẹt thở với Khánh Code.
Ngay phía sau lưng anh, luồng hương hoa nhài trộn lẫn mùi hồng dâu ngọt lịm đột ngột cắt ngang mùi khói thuốc rẻ tiền. Một mùi hương quá thanh tao, quá lạc lõng giữa cái ổ rác số này. Thính giác siêu nhạy của Lâm — thứ năng lực sinh học thức tỉnh sau tai nạn VR kinh hoàng năm xưa — chợt bắt được một tiếng động cực nhỏ.
*Xoẹt...*
Đó là tiếng ma sát rất khẽ của ngón tay thon dài đang miết lên vòi xịt bằng nhựa. Trên màn hình CRT cũ bám đầy bụi trước mặt, hình ảnh phản chiếu mờ đục cho thấy Mai Hương đang hé mở thỏi son môi màu bạc giấu sau thắt lưng.
Một cái bẫy thuốc mê.
Trong khoảnh khắc vòi xịt vừa được siết chặt, bản năng sinh tồn dồn nén của Lâm lập tức kích hoạt. Anh không quay đầu, mà chủ động thả lỏng cơ thể, đổ sụp người về phía trước như thể bị trượt tay khỏi bàn phím, đầu cúi sát xuống gầm bàn gỗ để vờ nhặt chiếc USB.
*Xì...*
Luồng sương mù mỏng mang mùi nhài nồng nặc phun thẳng vào khoảng không trống rỗng nơi gáy Lâm vừa ngự trị. Mai Hương biến sắc khi thấy cú xịt hụt. Chưa kịp để cô ta định thần, Lâm nén cơn đau buốt ở thùy trán, xoay người cực nhanh. Bàn tay phải đeo chiếc vòng trầm dâu tằm của anh lao ra, chộp lấy cổ tay mảnh mai của Mai Hương, dùng lực quán tính kéo mạnh cô ta chúi về phía bàn máy tính.
“Á!”
Mai Hương khẽ rú lên. Thỏi son chứa thuốc mê tuột khỏi tay cô ta, rơi cạch xuống nền gạch ẩm ướt. Lâm nhanh tay nhặt lấy vật phẩm, nhét tọt vào túi áo khoác xám cũ kỹ. Ngay lúc đó, tiếng đổ vỡ kinh hoàng vang lên từ phía cửa chính tiệm net.
*Rầm! Rầm! Crack!*
Cánh cửa sắt xếp rỉ sét bị một lực đạp thô bạo uốn cong, chốt khóa trong bật tung ra. Ba bóng đen trùm áo mưa sẫm màu ập vào như những bóng ma trong đêm bão. Kẻ dẫn đầu có dáng người gầy nhom nhưng gân guốc, xăm trổ kín hai cánh tay lộ ra dưới lớp áo mưa rách vai, gương mặt gồ ghề có vệt sẹo dài cắt ngang lông mày trái giật lên từng nhịp đầy hung hãn.
Lộc Sẹo.
“Đm, thằng Lâm rác số đâu? Lùng sạch cái tiệm này cho tao!” Lộc Sẹo gầm lên, tay lăm lăm chiếc dao bấm lưỡi thép đen siêu bén.
Huy Cận ngồi ở quầy thu ngân sợ đến mức tè cả ra quần, hai tay ôm đầu rụt cổ lại như một con rùa rúc sâu vào mai. Đám thiếu niên cày game đêm hoảng loạn dạt ra hai bên vách tường, không một ai dám ho he.
“Huy! Cửa sau!” Lâm hét lớn, tay giật mạnh balo bọc chì chứa ổ cứng dã chiến đeo lên vai.
Anh biết mình không thể đối đầu vật lý với ba gã giang hồ mang hung khí trong không gian hẹp này, nhất là khi cơ thể anh đang suy kiệt nghiêm trọng, tay trái vẫn đang run cơ vô thức. Lâm lao về phía cửa hông nhỏ ở góc khuất máy số 24. Cánh cửa gỗ mục nát bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt rỉ sét quấn nhiều vòng.
“Khóa... khóa ở... két tiền... tao không kịp lấy!” Huy Cận mếu máo từ xa.
Lộc Sẹo đã nghe thấy tiếng hét. Gã quay phắt lại, đôi mắt ti hí vằn tia máu khóa chặt vào chiếc hoodie xám của Lâm.
“Nó kia rồi! Đứng lại thằng chó!”
Lộc Sẹo cùng hai đàn em lao vút qua các dãy máy tính, gạt đổ những thùng máy CRT cũ rơi loảng xoảng xuống đất. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lâm rút thỏi son thuốc mê vừa cướp được của Mai Hương ra. Anh xoay người, nhắm thẳng vào gương mặt đang lao tới của gã đàn em đi đầu và siết mạnh vòi xịt.
*Xì!*
Luồng sương nhài nồng nặc phun thẳng vào mắt gã đàn em. Gã lập tức rú lên đau đớn, hai tay bịt chặt mắt, loạng choạng tông sầm vào dãy bàn máy tính bên cạnh, tạo ra một đống đổ nát hỗn loạn cản đường Lộc Sẹo.
Tận dụng ba giây ngắn ngủi đó, Lâm dùng hết sức lực còn lại, dùng vai thúc mạnh vào cánh cửa hông gỗ mục. Sợi xích sắt rỉ sét kêu *rắc* một tiếng lớn nhưng không đứt, chỉ có chốt gỗ gá vào tường bị nứt toác ra. Lâm nghiến răng, vết sẹo ảo giác trên tay trái chợt nhói lên một cơn đau buốt lạnh như muốn nhắc nhở anh về cái chết cận kề nếu bị bắt. Anh lùi lại một bước, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cú đạp thứ hai.
*Bầm!*
Cánh cửa gỗ mục vỡ đôi, sợi xích sắt tuột ra rơi leng keng xuống nền đất. Lâm lách người qua khe cửa hẹp, lao thẳng ra con hẻm cụt tối tăm phía sau tiệm net, giữa màn mưa như trút nước.
Ngay đầu hẻm cụt, tiếng động cơ xe máy gầm rú siêu êm vang lên ròn rã. Chiếc Honda Dream cũ nát đã được độ lại giảm xóc đang nổ máy chờ sẵn dưới làn mưa bão. Người ngồi trên xe mặc chiếc áo khoác xanh xe ôm công nghệ sờn rách, đội mũ bảo hiểm nửa đầu bám đầy bụi đường, ánh mắt cảnh giác cao độ.
Thắng Xe Ôm.
“Lâm! Lên xe nhanh!” Thắng hét lớn qua tiếng mưa gầm rú.
Lâm không hề do dự, nhảy tót lên yên sau chiếc Dream độ. Thắng Xe Ôm lập tức vít ga, bánh sau chiếc xe miết mạnh xuống nền xi măng ướt nhẹp, bắn ra một luồng nước đục ngầu rồi lao vút đi ngay khi Lộc Sẹo vừa đuổi kịp ra tới cửa hông.
“Mẹ kiếp! Đuổi theo chúng nó!” Tiếng chửi thề của Lộc Sẹo bị tiếng sấm sét nuốt chửng phía sau.
Chiếc xe Dream của Thắng luồn lách qua những khúc cua ngặt nghèo của Hẻm 200 Xóm Chiếu. Địa hình nơi đây chằng chịt, thông nhau như mạng nhện, có những đoạn chỉ rộng chưa đầy một mét, vách tường nhà dân hai bên san sát che khuất cả ánh sáng đèn đường vốn đã chập chờn. Thắng Xe Ôm bẻ lái điêu luyện, chiếc xe nghiêng sát mặt đất ở mỗi góc cua dốc kẽo kẹt. Lâm bám chặt vào vai Thắng, lồng ngực phập phồng thở dốc, tai trái vang lên tiếng ù u u liên tục do thùy trán bị kích thích bởi nước mưa lạnh và áp lực dồn nén.
*Vút! Vút!*
Phía sau họ, tiếng gầm rú của chiếc xe tay ga độ ống xả của Lộc Sẹo vang lên ngày càng gần. Gã giang hồ Quận 4 tỏ ra cực kỳ thông thuộc địa hình, phóng xe điên cuồng bất chấp trơn trượt. Qua gương chiếu hậu bị nứt, Lâm thấy ánh đèn pha quét sáng loang loáng của Lộc Sẹo đang áp sát chỉ còn cách chưa đầy mười mét.
“Thắng! Gã sát nút rồi!” Lâm hét lớn.
“Yên tâm, khúc cua chữ S phía trước tao sẽ cắt đuôi nó!” Thắng Xe Ôm gầm lên, tay lái gồng cứng để chuẩn bị ôm cú cua hiểm hóc nhất con hẻm.
Nhưng Lộc Sẹo không có ý định đua xe sòng phẳng. Gã rồ ga vọt lên bên hông trái của chiếc Dream, gương mặt có vết sẹo rỗ co giật đầy tàn nhẫn dưới màn mưa bão. Gã buông một tay lái, rút từ trong áo mưa ra chiếc dao bấm lưỡi thép đen, vung một đường sắc lẹm nhắm thẳng vào lốp sau chiếc Dream.
*Phựt... Xoẹt!*
Lưỡi dao siêu bén chém rách một đường dài trên lốp sau chiếc Dream độ. Tiếng xì hơi đột ngột vang lên chói tai. Chiếc xe mất thăng bằng lập tức, đuôi xe sàng qua lắc lại kịch liệt trên mặt đường trơn trợt.
“Chết tiệt! Bể bánh rồi!” Thắng Xe Ôm hét lên hoảng loạn, cố gắng ghìm đầu xe nhưng vô ích.
Chiếc Dream trượt dài trên nền xi măng, tông mạnh vào đống thùng xốp bỏ hoang đầu hẻm rồi đổ sầm xuống đường. Lâm bị hất văng ra xa, lăn mấy vòng trên mặt đất sũng nước, balo bọc chì đập mạnh xuống đất tạo ra một tiếng động khô khốc. Cơn đau nhói buốt từ bả vai và lòng bàn tay bị trầy xước khiến anh nghẹt thở.
Thắng Xe Ôm bị xe đè lên chân trái, rên rỉ đau đớn, không thể đứng dậy ngay lập tức.
Lộc Sẹo phanh kít xe lại cách đó vài mét, bước xuống xe với nụ cười gằn đầy sát khí. Lưỡi dao bấm trên tay gã phản chiếu ánh chớp xám ngoét của bầu trời đêm.
“Hết đường chạy rồi nhé, thằng rác số. Khôn hồn thì ói chiếc điện thoại với cái balo ra đây, không tao rạch nát mặt mày.”
Lâm nhìn Thắng Xe Ôm đang đau đớn dưới gầm xe, rồi nhìn Lộc Sẹo đang từ từ tiến lại gần. Vết sẹo ảo giác trên tay trái của anh đột ngột nhói đau dữ dội, một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc từ cổ tay lên thẳng vỏ não thùy trán, kích hoạt sự nhạy cảm thính giác đến mức cực hạn. Tai trái anh bỗng chốc bóc tách được từng tiếng mưa rơi riêng biệt, tiếng tim đập nhanh dồn dập của chính mình, và tiếng gầm rú động cơ xe máy của đàn em Lộc Sẹo đang tiến gần ở đầu hẻm bên kia.
Lâm biết nếu ở lại chiến đấu vật lý, cả anh và Thắng đều sẽ chết dưới lưỡi dao của Lộc. Anh phải dùng bản thân làm mồi nhử.
“Thắng, trốn đi!”
Lâm gào lên, gượng dậy ôm chặt chiếc balo bọc chì rồi lao thẳng vào một nhánh hẻm tối tăm, hoàn toàn không có ánh đèn đường trước mặt.
“Thằng chó! Đứng lại!” Lộc Sẹo bỏ mặc Thắng Xe Ôm, lập tức cầm dao đuổi theo bóng hoodie xám của Lâm vào ngõ tối.
Nhánh hẻm này là một phần của mê cung hẻm 200 Xóm Chiếu chưa từng xuất hiện trên bản đồ số. Bóng tối nơi đây đặc quánh, lạnh lẽo và tĩnh mịch đến đáng sợ. Lâm chạy điên cuồng trong bóng tối, nước mưa tạt thẳng vào mặt làm nhòe đi tầm nhìn ít ỏi. Phía sau anh, tiếng bước chân dẫm nước bành bạnh và tiếng thở dốc đầy phẫn nộ của Lộc Sẹo chỉ còn cách khoảng mười lăm mét.
Lâm chạy đến một ngã ba hẹp. Anh đột ngột dừng lại, thọc tay vào túi quần rút chiếc điện thoại nứt màn hình ra và tắt nguồn hoàn toàn. Anh chủ động tước đoạt nguồn sáng duy nhất của bản thân và kẻ thù, dìm cả hai vào không gian tối tăm tuyệt đối.
Anh nhắm chặt hai mắt lại.
Trong bóng tối không góc chết này, thị giác hoàn toàn vô dụng. Lâm hít một hơi thật sâu mùi hương trầm dâu tằm từ chiếc vòng gỗ đeo trên tay phải để ổn định nhịp tim, triệt tiêu cơn loạn thần đang chực chờ bùng phát. Anh tập trung toàn bộ năng lượng thần kinh vào tai trái.
*Tách...*
Lâm búng nhẹ hai ngón tay của bàn tay trái run rẩy.
Âm thanh cực nhỏ đó phát ra, dội vào vách tường gạch ẩm ướt hai bên hẻm, tạo ra những sóng âm phản hồi siêu nhỏ quay trở lại màng nhĩ của anh. Trong tâm trí Lâm, một bản đồ không gian 3D bắt đầu tự động dựng lên từ những tiếng vang dội lại.
Anh “nhìn” thấy vách tường gạch rêu phong bên trái bị lồi ra một đoạn do xây dựng tự phát. Anh “nhìn” thấy một chồng gạch vỡ nằm ngổn ngang dưới đất cách chân anh hai mét. Anh “nhìn” thấy những sợi dây cáp điện giăng chằng chịt, thòng lọng xuống ngay phía trên đầu như những sợi thòng lọng vô hình.
*Bành... bành... bành...*
Tiếng bước chân của Lộc Sẹo vang lên bên tai phải Lâm. Tiếng gầm rú động cơ xe máy của đàn em gã từ xa truyền đến, va đập vào các vách tường hẻm, vô tình trở thành một nguồn phát sóng âm liên tục giúp Lâm dựng lại sơ đồ chướng ngại vật trong đầu một cách chi tiết hơn.
Lộc Sẹo bước vào ngã ba, gã khựng lại vì bóng tối quá dày đặc. Gã vung vẩy chiếc dao bấm trong không trung, giọng nói đầy sự nghi ngại hoang mang:
“Thằng Lâm? Mày trốn ở đâu rồi? Tao biết mày đang ở quanh đây thôi!”
Lâm đứng im lìm như một bức tượng sát vách tường rêu phong, nhịp thở nông và đều đặn nhờ kỹ thuật kiểm soát nhịp tim sơ cấp. Qua bản đồ thính giác, anh thấy Lộc Sẹo đang tiến lại gần ngã rẽ bên phải, chỉ cách anh chưa đầy ba mét. Lưỡi dao bấm của gã đang khua khoắng sát sạt bả vai anh.
Lâm búng nhẹ ngón tay trái một lần nữa hướng về phía ngõ cụt bên trái.
*Tách...*
Tiếng vang dội lại rất khẽ. Lộc Sẹo nhạy cảm quay ngoắt đầu về phía bên trái, gầm lên:
“A, mày đây rồi!”
Gã lao thẳng về hướng ngõ cụt bên trái, đâm sầm vào chồng gạch vỡ ngổn ngang dưới đất mà Lâm đã định vị từ trước.
*Rầm! rắc...*
Lộc Sẹo vấp ngã đau đớn, chiếc dao bấm tuột khỏi tay văng ra xa, tiếng gã chửi thề đau đớn vang dội cả con hẻm.
Tận dụng cơ hội vàng, Lâm xoay người chạy về hướng ngược lại. Nhưng thùy trán của anh đột ngột nhói lên một cơn đau dữ dội chưa từng có. Tai trái anh rít lên một tần số cực cao, máu mũi lại bắt đầu chảy rỉ rả, nóng hổi xuống môi. Việc lạm dụng năng lực định vị thính giác siêu nhạy trong trạng thái suy kiệt đã đẩy não bộ anh sát ngưỡng quá tải.
Đầu óc Lâm quay cuồng, bước chân anh loạng choạng. Trước mắt anh, những vệt sáng ảo giác màu xanh lam bắt đầu nhảy múa loang lổ. Anh không thể búng tay định vị được nữa.
Phía sau, Lộc Sẹo đã lồm cồm bò dậy, gầm rú điên cuồng như một con thú bị thương:
“Thằng chó! Tao sẽ giết mày!”
Lâm cố gắng lết đi trong bóng tối mờ mịt. Anh chạm tay vào một vách tường gạch rêu phong nứt nẻ bên phải. Bản năng sinh tồn mách bảo anh phải trèo qua bức tường này để cắt đuôi hoàn toàn sự truy đuổi vật lý của Lộc.
Anh bám chặt ngón tay vào những kẽ nứt của gạch, dùng hết chút sức tàn để rướn người lên. Những cạnh gạch sắc nhọn cứa rách lòng bàn tay trái của anh, máu thực thể chảy ra hòa cùng nước mưa lạnh ngắt, đau nhói buốt. Nhưng nỗi đau vật lý đó lại hoạt động như một mỏ neo tỉnh thức, tạm thời dập tắt các vệt sáng ảo giác màu xanh lam trong mắt anh.
Lâm trèo qua đỉnh bức tường nứt nẻ, thả người rơi tự do xuống phía bên kia.
Nhưng mặt đất phía bên kia không phẳng lặng như anh nghĩ.
Chân Lâm chạm vào một bề mặt sắt rỉ sét trơn trợt, rồi cơ thể anh hụt hẫng rơi thẳng xuống một khoảng không sâu hoắm, tối tăm dưới lòng đất.
*Rầm! Cạch...*
Lâm ngã sầm xuống một nền đất ẩm ướt bốc mùi hôi thối nồng nặc của sình lầy và hóa chất rỉ sét. Anh vừa rơi qua nắp của một hố ga bỏ hoang đã bị mục nát từ lâu, nằm khuất sau bức tường nứt nẻ của con hẻm cụt.
Toàn thân Lâm đau nhức như rã rời từng khúc xương. Anh nằm bất động trong bóng tối dưới lòng đất, hơi thở đứt quãng, tai trái vẫn ù đi u u. Phía trên đỉnh đầu, qua miệng hố ga hẹp hòi, tiếng chửi thề điên cuồng của Lộc Sẹo và tiếng bước chân chạy qua chạy lại vang lên mờ nhạt rồi dần dần xa cách.
Anh đã cắt đuôi được Lộc Sẹo.
Lâm nén đau đớn, dùng tay phải sờ soạng xung quanh. Nền đất dưới thân anh dốc nhẹ về phía trước, ẩm ướt và đầy bùn lầy. Một luồng gió lạnh buốt, mang theo vị mặn nồng nặc của nước sông và mùi rác thải điện tử cháy khét từ xa thổi ngược vào mặt anh.
Lâm cố gắng gượng dậy, bật nguồn chiếc điện thoại nứt màn hình lên để lấy chút ánh sáng yếu ớt.
Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên một đường hầm cống ngầm cũ kỹ bằng gạch rêu phong, chạy dài vô tận về phía trước. Lâm bò từng bước khập khiễng theo hướng luồng gió lạnh thổi tới. Anh nhận ra đây là một lối đi ngầm bỏ hoang, một kẽ hở địa lý không tồn tại trên bất kỳ bản đồ số nào của thành phố.
Và luồng gió mang mùi rác thải điện tử khét lẹt kia chỉ có thể dẫn đến một nơi duy nhất: bãi rác ven sông Sài Gòn hoang vắng rìa Quận 4.
Cơ thể Lâm bắt đầu suy nhược trầm trọng do thùy trán bị quá tải nhiệt, mắt anh mờ đi, đầu óc quay cuồng như thể sắp chìm vào một cơn hôn mê sâu sắc. Tiếng thì thầm của Ghost trong đầu anh chợt vang lên, lần này không còn là những âm thanh hỗn loạn hoang tưởng, mà là một câu nói trầm ấm, dứt khoát đầy sự cảnh báo:
“Nơi này... không chỉ có rác.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!