Trận Địa Ve Chai
Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài hẻm 200 Xóm Chiếu dường như bị nuốt chửng bởi không gian ngột ngạt của vựa phế liệu Tư Điếc. Nằm sâu dưới những lớp vỏ tivi cũ rỉ sét và các chồng bo mạch chủ bám đầy bụi chì, Lâm ép sát bả vai phải vào một tấm tôn bọc kẽm để che chắn cho Mỹ Dung. Mùi rác thải công nghệ bốc lên nồng nặc: mùi nhựa cháy khét, mùi axit rò rỉ từ những cục pin lithium phồng rộp, và đặc biệt là một vệt hóa chất màu xanh lam đặc thù — thứ chất lỏng sền sệt, có mùi cồn ngọt lịm đang rỉ ra từ đường ống xả thải y tế ngầm dưới lòng đất.
Cơn đau từ mạng sườn phải nhói lên dữ dội sau cú nhảy xe dã chiến từ xa lộ. Lâm cắn chặt môi, cố ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Bàn tay trái của anh — di chứng vĩnh viễn của hóa chất trung hòa mà bác sĩ Đăng Khoa tiêm vào tĩnh mạch — đang run cơ vô thức kịch liệt. Cổ tay trái, nơi vết rách sâu vừa được khâu dã chiến, bắt đầu rỉ máu tươi đỏ thẫm qua lớp băng gạc trắng sũng nước mưa. Vệt máu tự động kết tụ, chảy dọc theo các thớ vải tạo thành một họa tiết hình nhánh cây rỉ máu hoàn hảo ngoài đời thực. Mỗi nhịp run rẩy của các thớ cơ lại vô tình gõ xuống chiếc hộp Faraday bọc chì mà anh đang ôm khư khư trước ngực theo một nhịp vô cực máy móc.
*Cộc. Cộc. Cộc.* Nhịp gõ của Ghost.
“Lâm... tụi nó đang lùng sục sát lắm rồi,” Mỹ Dung thầm thì sát vành tai anh, hơi thở cô dồn dập, lạnh ngắt. Đôi mắt đen sâu thẳm của cô rà quét qua các kẽ hở của đống phế liệu. Chiếc túi xách đen chứa bức mật thư viết tay của Ghost được cô ôm chặt như sinh mệnh.
Lâm không trả lời. Anh rút chiếc điện thoại nứt màn hình từ túi hoodie xám cũ kỹ, cố gắng kích hoạt phần mềm quét sóng vô tuyến tầm ngắn để gửi định vị cứu viện cho Hùng Khói. Nhưng màn hình chỉ hiển thị một dải nhiễu trắng vô vọng. Lưới sắt của hàng tấn đống sắt vụn bọc chì xung quanh đã hấp thụ hoàn toàn mọi dải sóng vô tuyến. Họ hoàn toàn bị cô lập.
*Bịch. Bịch. Bịch.*
Tiếng bước chân nện xuống nền đất nhão nhoét ngoài sân vựa phế liệu. Đó không phải là bước chân lết bết, mang máy trợ thính cũ của ông Tư Điếc. Bước chân này nặng nề, lỏng lẻo ở gót chân nhưng lại mang lực nhấn rất mạnh ở mũi chân — thói quen di chuyển của một kẻ thừa cân, quen đi giày da đế cứng nhưng đang cố di chuyển nhẹ nhàng.
“Tìm kỹ cho tao!” Một giọng nói thô thiển, vang dội phá vỡ tiếng mưa. “Thằng rác số đó chắc chắn chỉ có thể trốn ở đây. Thượng úy Nam nói chiếc xe bán tải bọc chì của tụi nó đã bị tịch thu bên bờ kênh tẻ. Tụi nó không chạy xa được đâu. Đứa nào tìm thấy cái hộp chì chứa Ghost-Code, tao thưởng nóng hai trăm triệu tiền mặt đen!”
Quốc “Data”.
Trùm khai thác dữ liệu rác Quận 7, đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Lâm ở thế giới ngầm phế liệu số, đã dẫn theo đàn em bao vây vựa phế liệu. Gã đã đánh hơi thấy món hời một tỷ tiền mặt đen từ lệnh treo thưởng của Đại Ca Long Chợ Lớn.
Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng vang lên khi đám đàn em của Quốc bắt đầu dùng xà-beng lật tung các đống vỏ tivi cũ bọc chì sát góc tường. Vòng vây đang thu hẹp dần. Chỉ còn chưa đầy ba mét nữa, chúng sẽ chạm đến khoang rỗng nơi Lâm và Mỹ Dung đang trốn.
Lâm nhắm nghiền mắt lại. Nhận Thức Phân Mảnh của anh, đang đồng bộ ở mức 91% trong trạng thái Hợp Nhất Ý Chí Tạm Thời, lập tức kích hoạt Bản Ngã Phân Biện. Tiếng mưa rơi lách cách trên các tấm tôn cũ bọc chì đột ngột tách thành từng dải tần số riêng biệt trong màng nhĩ tai trái ù buốt của anh. Anh lắng nghe tiếng sột soạt của chiếc áo sơ mi lụa mở cúc ngực của Quốc Data, tiếng nhịp thở đứt quãng do chứng béo phì của gã, và tiếng xột xoạt của chiếc điện thoại mạ vàng cọ xát vào sợi dây chuyền vàng lớn trên cổ gã.
Lâm sử dụng Kỹ thuật Đọc Nguội (Cold Reading) để phân tích đối phương qua các kích thích thính giác cực hạn. Quốc Data di chuyển rất nhanh nhưng nhịp thở lại run rẩy, gã liên tục gạt mồ hôi trên trán — gã không chỉ tham lam, gã đang cực kỳ hoảng loạn. Gã đang nợ nần ngập đầu sau vụ đầu tư thua lỗ ở cảng Khánh Hội, và việc gã liều lĩnh dẫn quân sang địa bàn Quận 4 của Long Chợ Lớn chứng tỏ gã đang bị dồn vào đường cùng.
“Quốc Data,” Lâm chủ động lên tiếng từ trong bóng tối sâu thẳm của đống phế liệu, giọng nói của anh trầm ấm, dứt khoát nhưng lạnh lùng đến rợn người, mang theo tông sắc lạnh của nhân cách Ghost. “Mày bước thêm một bước nữa, tao sẽ kích hoạt lệnh tự hủy toàn bộ phân vùng dữ liệu gốc của Ghost-Code trên máy chủ đám mây.”
Tiếng loảng xoảng đột ngột tắt ngấm. Đám đàn em của Quốc dừng phắt tay, nhìn dáo dác xung quanh.
Quốc Data biến sắc, gã lùi lại nửa bước, tay đặt lên sợi dây chuyền vàng lớn trên ngực, mắt trợn trừng nhìn vào đống đổ nát tối tăm trước mặt. “Thằng rác số? Mày ra mặt cho tao! Đừng có dùng trò dọa dẫm trẻ con đó với tao. Mày ném điện thoại xuống sông rồi, lấy cái gì mà kích hoạt tự hủy?”
“Chiếc điện thoại nứt màn hình của tao đã được đồng bộ tự động với máy chủ dã chiến bọc lưới đồng của Kiệt Lửa từ trước,” Lâm bước ra khỏi bóng tối, từng bước đi chậm rãi nhưng kiên định, dù bả vai trái của anh đang run rẩy và rỉ máu tươi qua lớp gạc trắng. Ánh mắt anh trong trẻo, sắc bén ẩn sau mái tóc đen xõa che nửa mắt. “Mày nghĩ tao không chuẩn bị đường lui sao? Tao biết mày vừa bị ngân hàng của tập đoàn V-Mind phong tỏa ba tài khoản đen tại Quận 7 tuần trước. Khoản nợ năm trăm triệu của mày với tụi nó đã quá hạn mười ngày. Mày sang đây cướp thẻ nhớ của tao không phải để nộp cho Long Chợ Lớn lấy một tỷ, mà là để tống tiền ngược lại bà Trịnh Khánh Vân, đúng không?”
Quốc Data đứng chết trân. Gương mặt mập mạp của gã giật mạnh dưới ánh sáng chập chờn của chiếc bóng đèn bảo vệ vựa phế liệu. Gã không ngờ một kẻ trốn nợ hèn nhát như Lâm lại nắm rõ từng số liệu giao dịch đen của mình đến thế. Kỹ thuật Đọc Nguội kết hợp với Bản Ngã Phân Biện đã giúp Lâm xâu chuỗi hoàn hảo các mảnh vỡ dữ liệu rác mà anh thu thập được từ các ổ cứng cũ rã máy của Quốc trước đây.
“Mày... mày ngậm miệng lại!” Quốc Data rít lên, gã ra hiệu cho hai tên đàn em vạm vỡ tiến lên khóa chặt đường lui của Lâm. Gã rút từ trong túi quần ra một chiếc kìm cộng lực bằng thép đen, chĩa thẳng vào tay trái đang run rẩy của Lâm. “Tao không cần biết mày lấy đâu ra mấy cái tin đồn nhảm đó. Đưa chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa Ghost-Code ra đây. Nếu không, tao sẽ dùng cái kìm này đập nát bàn tay trái run rẩy của mày, bẻ gãy từng ngón tay một để xem mày gõ phím kiểu gì!”
Mỹ Dung định bước ra cản địa, nhưng Lâm giơ tay phải ngăn cô lại. Anh nhìn thẳng vào chiếc kìm cộng lực của Quốc, nhịp tim vẫn giữ mức ổn định sáu mươi nhịp một phút nhờ kỹ thuật kiểm soát của Ghost.
“Đập nát tay tao thì mày cũng không sống quá hai mươi bốn giờ,” Lâm cười lạnh, giọng nói phẳng lặng đến đáng sợ. “Mày nghĩ V-Mind sẽ trả tiền cho một gã ve chai công nghệ như mày sao? Bà Trịnh Khánh Vân đã cho sát thủ Bóng Đêm thủ tiêu Sáu Búa ngay khi gã vừa chạm vào chiếc thẻ nhớ. Mày nghĩ mày có mạng để tiêu năm trăm triệu đó không? V-Mind Core đã lập trình sẵn thuật toán nuốt chửng toàn bộ các vựa phế liệu số đen ở Quận 4 và Quận 7 để độc quyền dữ liệu não bộ. Mày cướp thẻ nhớ của tao, chính là tự tay ký vào bản án tử hình cho cả gia tộc mày.”
Sự im lặng bao trùm vựa phế liệu. Chỉ có tiếng mưa rơi lách cách lên các tấm tôn cũ bọc chì. Câu phân tích logic tài chính thế giới ngầm của Lâm đã đánh trúng nỗi sợ hãi lớn nhất của Quốc Data. Gã biết thế lực tài phiệt V-Mind tàn nhẫn đến mức nào. Gã biết mình chỉ là một con tốt thí.
“Tao... tao không tin mày,” Quốc Data lầm bầm, giọng gã đã mất đi vẻ hung hãn ban đầu, tay cầm kìm cộng lực hơi hạ xuống. “Mày chỉ là một thằng rác số trốn nợ.”
“Để chứng minh lòng tin, tao sẽ cho mày một mảnh mã truy cập rác của Giáo sư Toàn,” Lâm nói, ngón tay trái của anh gõ nhanh một chuỗi ký tự hexa lên màn hình điện thoại nứt rồi quay màn hình về phía Quốc. “Đây là mã khóa phân vùng dữ liệu cũ của V-Mind tại cảng Khánh Hội. Nó đủ để mày bẻ khóa ba tài khoản đen bị phong tỏa của mày trong vòng mười hai tiếng tới. Tao cần hai mươi bốn giờ im lặng từ mày.”
Quốc Data nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, mắt gã lóe lên sự tham lam tột độ khi nhận ra chuỗi mã nguồn gốc chưa bị chỉnh sửa của Giáo sư Toàn. Gã giật lấy chiếc điện thoại từ tay Lâm, nhanh chóng sao chép chuỗi mã vào thiết bị của mình.
“Được,” Quốc Data nhếch mép cười tàn nhẫn, gã đút chiếc kìm cộng lực vào túi quần rồi ra hiệu cho đàn em lùi lại. “Tao sẽ cho mày hai mươi bốn giờ. Nhưng Lâm này, tao cũng tặng lại cho mày một tin tức để mày biết đường mà chuẩn bị quan tài.”
Gã tiến sát lại gần Lâm, mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc hòa cùng mùi rỉ sét ẩm ướt khiến Lâm nhíu mày. Quốc Data hạ thấp giọng, để lộ một nụ cười ái kỷ đầy chiến thắng:
“Mày nghĩ mày trốn được V-Mind bằng cái hộp chì này sao? Trợ lý Kim vừa thông báo cho giới giang hồ Quận 4 một tin mật. Tập đoàn V-Mind đã âm thầm mua lại toàn bộ nợ xấu của mày từ Sáu Búa trước khi gã chết. Tụi nó đã hợp thức hóa toàn bộ hồ sơ pháp lý của mày thành tài sản nợ thế chấp bằng thực thể. Giờ đây, về mặt luật pháp, cơ thể mày, bộ não của mày, đã là vật thí nghiệm độc quyền thuộc quyền sở hữu hợp pháp của tập đoàn V-Mind. Tụi nó không cần săn đuổi mày nữa, tụi nó chỉ cần đợi mày tự gục ngã để đến tịch thu tài sản thôi.”
Lâm đứng chết trân, lồng ngực anh thắt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. V-Mind đã mua đứt nợ của anh. Anh không còn là một con nợ trốn chạy ngoài vòng pháp luật, mà đã biến thành một món hàng thế chấp bằng da thịt, một vật thí nghiệm hợp pháp của Dự Án Tỉnh Táo.
Bên ngoài vựa phế liệu, tiếng động cơ xe máy rồ ga dồn dập và tiếng loa cầm tay của đàn em Đại Ca Long Chợ Lớn bắt đầu vang lên chói tai từ đầu hẻm 200 Xóm Chiếu, phá vỡ màn mưa đêm lạnh ngắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!