Nhạc nềnLost Place

Lưới Sắt Biên Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa xối xả nện xuống phần nóc cabin bọc chì dã chiến của chiếc xe bán tải cũ kỹ, tạo ra những âm thanh lộp bộp trầm đục và đơn điệu. Trong không gian khép kín chật hẹp, mùi dầu diesel nồng nặc hòa quyện với mùi ẩm mốc của lớp đệm ghế da rách nát. Lớp lá chì và lưới đồng dã chiến do chú Chín Thợ Tiện gia công tỉ mỉ lót kín bên trong vách cabin không chỉ chặn đứng mọi luồng sóng vô tuyến rà quét từ bên ngoài, mà còn vô tình biến nơi này thành một chiếc quan tài kim loại ngột ngạt, cô lập hoàn toàn ba con người khỏi thực tại đô thị.


Lâm ngồi ở ghế phụ, lưng tựa hờ vào tấm đệm để giảm bớt cơn đau buốt nhói phát ra từ mạng sườn phải — di chứng của vết rạn xương sườn sau trận chiến dưới gầm cầu Tân Thuận vẫn chưa hề thuyên giảm. Bàn tay trái của anh, quấn một lớp băng gạc trắng đã bắt đầu thấm những vệt dịch vàng nhạt, run rẩy một cách vô thức kịch liệt. Đó là di chứng thực thể vĩnh viễn ngoài đời thực mà Hóa chất trung hòa thuốc an thần của bác sĩ Đăng Khoa để lại. Mỗi nhịp co giật nhẹ nhưng liên tục của các thớ cơ lại vô tình gõ xuống đầu gối anh theo một nhịp vô cực máy móc.


*Cộc. Cộc. Cộc.* Nhịp gõ của Ghost.


“Mày đang lo lắng à?”


Mỹ Dung thầm thì từ băng ghế sau. Giọng cô lạnh lùng, khàn đặc sau nhiều đêm mất ngủ, nhưng ánh mắt đen sâu thẳm ẩn sau mái tóc ngắn cá tính vẫn găm chặt vào bàn tay đang run rẩy của Lâm. Cô đang ôm khư khư chiếc túi xách đen, nơi cất giữ phong bì thư màu vàng dính nước mưa — bức mật thư viết tay cuối cùng của Ghost chứa đựng tọa độ của dưỡng trí viện Vạn An tại Đà Lạt. Đối với cô, Lâm lúc này không chỉ là một kỹ sư dữ liệu rác sa cơ, mà là chiếc bình chứa duy nhất giữ lại mảnh linh hồn phân mảnh của người cô từng yêu thương nhất.


“Không,” Lâm rít qua kẽ răng, mím chặt môi để ngăn một vệt máu cam mỏng manh chực chờ rỉ ra từ khóe mũi. “Chỉ là thùy trán hơi quá nhiệt. Tiếng o o trong tai trái vẫn chưa chịu tắt.”


Kiệt “Lửa” im lặng cầm lái, gương mặt sắc cạnh bết dính dầu mỡ máy co rúm lại dưới ánh sáng mờ nhạt từ bảng điều khiển táp-lô đã hỏng một nửa. Mái tóc đỏ hung nổi loạn của gã thợ máy rực lên mỗi khi có ánh chớp từ bầu trời rìa thành phố dội xuống kính chắn gió. Đôi bắp tay cuồn cuộn gân của Kiệt siết chặt lấy vô-lăng, điều khiển chiếc bán tải nặng nề lao đi trong màn sương mù dày đặc đang bao phủ lấy tuyến xa lộ hướng lên vùng cao nguyên.


“Sắp đến trạm thu phí xa lộ rồi,” Kiệt “Lửa” nói, giọng gã trầm đục, át đi tiếng gầm rú của động cơ diesel đã được độ lại giảm âm. “Nếu qua được chốt này, chúng ta sẽ thoát khỏi vùng phủ sóng giám sát của an ninh Sài Gòn. Nhưng tao có cảm giác không lành. Đèn đường phía trước tối bất thường.”


Lâm nhắm nghiền mắt lại. Nhận Thức Phân Mảnh của anh, giờ đây đã đồng bộ đến 91% với nhân cách Ghost trong trạng thái Hợp Nhất Ý Chí Tạm Thời, bắt đầu kích hoạt thính giác siêu nhạy (Hyper-acusis). Anh bóc tách dải âm thanh hỗn tạp xung quanh: tiếng lốp xe nghiền sũng nước trên mặt đường nhựa, tiếng gạt nước rít kèn kẹt trên kính chắn gió, tiếng thở dốc đầy căng thẳng của Mỹ Dung ở phía sau. Anh đẩy nhận thức thính giác của mình vượt ra ngoài lớp lá chì bảo vệ của cabin, hướng thẳng về phía trạm thu phí cách đó hơn một trăm mét.


Trong bóng tối bao trùm của màn sương lạnh, thính giác siêu nhạy của Lâm bắt đầu ghi nhận những dải tần số bất thường.


*Uuuuu...*


Đó là tiếng rít tần số cao vô cùng đặc trưng của hệ thống máy quét sinh trắc học di động do tập đoàn V-Mind sản xuất. Thiết bị này đang hoạt động ở chế độ rà quét thụ động, liên tục phát ra các xung điện từ để nhận diện các điểm mốc xương hốc mắt của bất kỳ ai đi qua.


Lâm tập trung hơn nữa, tai trái của anh co thắt nhẹ, đau buốt như có hàng ngàn cây kim châm thẳng vào màng nhĩ. Giữa tiếng mưa rơi rầm rập lên các lùm cây ven đường xa lộ, anh bóc tách được một âm thanh kim loại va chạm cực khẽ.


*Cạch. Xoạch.*


Tiếng khóa nòng của súng trường tấn công cỡ nhỏ. Tiếng báng súng va chạm vào lớp giáp ngực polymer.


“Dừng xe lại, Kiệt!” Lâm đột ngột mở mắt, hét lên. “Có phục kích. Tiếng lên nòng súng ẩn từ các lùm cây hai bên làn phân cách. Có ít nhất sáu tên.”


Kiệt “Lửa” lập tức rà phanh. Chiếc bán tải trượt nhẹ trên mặt đường trơn trượt, ánh đèn pha chuyển vàng chiếu rọi vào màn sương mù phía trước. Trạm thu phí hiện ra như một bóng ma khổng lồ bằng bê tông, các làn đường đều bị chặn lại bởi những rào chắn nhựa màu đỏ cam xếp thành hình chữ v. Không có nhân viên bán vé, chỉ có ánh đèn flash màu xanh nhạt nhấp nháy liên tục từ các camera giám sát tầm cao.


Từ trong cabin bảo an của trạm thu phí, một bóng người bước ra. Gã mặc cảnh phục chỉnh tề nhưng chiếc mũ kê-pi đội lệch, để lộ gương mặt lờ đờ thiếu ngủ và điệu cười nhạt nhẽo xã giao dưới ánh đèn pha.


Thượng úy Lê Văn Nam.


“Cảnh sát biến chất,” Mỹ Dung nghiến răng, tay cô đã rụt sâu vào túi áo khoác đen, siết chặt lấy chuôi chiếc dao bấm dã chiến. “Lê Văn Nam trực tiếp dẫn quân chặn đường. V-Mind đã mua đứt toàn bộ tuyến đường này rồi.”


Nam giơ một tay ra hiệu dừng xe, tay kia đặt hờ lên bao súng lục bên hông. Đi theo sau gã là hai đặc vụ mặc giáp đen sẫm của Công ty Dịch vụ An ninh V-Shield, trên tay họ không phải súng trường thông thường, mà là những khẩu súng bắn lưới điện từ (Net-gun) chuyên dụng dùng để vô hiệu hóa các đối tượng tàn phế nhận thức.


“Kiểm tra hành chính khẩn cấp,” giọng Lê Văn Nam vang lên qua chiếc loa cầm tay, bị bóp méo bởi tiếng mưa xối xả. “Yêu cầu tất cả người trên xe bước xuống, xuất trình danh tính số và thực hiện quét sinh trắc học khuôn mặt.”


“Chúng ta không có danh tính số,” Lâm thầm thì, ngón tay trái của anh gõ nhịp vô cực dồn dập lên đùi. “Tôi đã ném điện thoại xuống sông. Nếu bước xuống, camera AI của chúng sẽ nhận diện được cấu trúc hốc mắt của tôi trong vòng ba giây. Chúng ta sẽ bị bắt vĩnh viễn.”


Lâm kéo chiếc mũ trùm đầu của chiếc hoodie xám cũ kỹ sụp xuống sát mắt, cố gắng che khuất các điểm mốc sinh trắc học trên khuôn mặt xanh xao của mình. Anh sử dụng thính giác siêu nhạy để lắng nghe cuộc đối thoại qua tần số radio tầm ngắn phát ra từ bộ đàm của Lê Văn Nam giắt trên vai áo:


*“...Mục tiêu đang ở trong xe bán tải bọc chì... Đại Ca Long Chợ Lớn đã phong tỏa lối thoát hiểm Quận 4... Bắt sống gã kỹ sư dữ liệu rác, không để gã phá hủy thẻ nhớ...”*


Long Chợ Lớn đã can thiệp. Lực lượng giang hồ Quận 4 đã phối hợp với cảnh sát biến chất để siết chặt lưới sắt biên giới xung quanh Lâm.


“Thắt dây an toàn vào!” Kiệt “Lửa” đột ngột gầm lên. Gương mặt gã thợ máy rực lên một vẻ nổi loạn điên cuồng. “Chiếc xe này tao độ lại động cơ để đua hẻm, chứ không phải để làm bia đỡ đạn cho tụi V-Shield!”


Kiệt phắt tay số, đạp lút ga chân côn. Động cơ diesel của chiếc bán tải rú lên một tiếng gầm rú kinh hoàng, ống xả phía sau được độ lại lập tức phun ra một luồng khói đen đặc quánh hòa lẫn với mạt sắt và dầu thải chưa cháy hết. Luồng khói mù đen kịt bốc lên như một bức tường vô hình, hấp thụ và tán xạ hoàn toàn các tia quét hồng ngoại của hệ thống camera giám sát tầm cao và thiết bị quét sinh trắc học của V-Shield.


“Bắn! Bắn lốp xe cho tôi!” Lê Văn Nam gào lên qua bộ đàm.


*Đoàng! Đoàng!*


Tiếng súng lục của Nam vang lên chói tai giữa màn mưa bão. Nhưng chiếc xe bán tải đã lao vút đi như một con thú điên. Kiệt “Lửa” không lao vào làn đường chính có rải đinh thép, gã bẻ lái cực gắt sang bên phải, tông vỡ rào chắn phụ bằng nhựa của làn xe máy, hướng thẳng về phía con đường đất gồ ghề chạy dọc theo bờ kênh tẻ dẫn ngược về Quận 4.


*Rầm!*


Cú tông mạnh khiến bả vai trái bị chấn thương của Lâm đập mạnh vào cánh cửa xe, một cơn đau buốt tận xương tủy truyền thẳng lên đại đại não, khiến anh suýt chút nữa rơi vào trạng thái chết lâm sàng giả. Vết rách khâu dã chiến trên cổ tay trái bị áp lực giật mạnh, máu tươi lại bắt đầu rỉ ra ngoài lớp gạc trắng, tạo thành họa tiết hình nhánh cây rỉ máu đỏ thẫm.


“Lốp sau bị nổ rồi!” Kiệt “Lửa” hét lên khi vô-lăng giật mạnh liên tục trong tay gã. Tiếng kim loại của vành xe miết xuống đá hộc vang lên những tiếng rít chói tai. “Đinh thép rải đường... Tao không giữ được lái nữa! Lâm, Mỹ Dung, chuẩn bị nhảy xe!”


Chiếc bán tải mất lái, xoay ngang một vòng trên con đường đất đỏ sũng nước ngay sát mép kênh tẻ Quận 4. Đèn pha của hai chiếc xe bán tải đen của lực lượng V-Shield đã xuất hiện phía sau sương mù, siết chặt khoảng cách truy đuổi.


“Nhảy!”


Lâm dùng bả vai phải đẩy phắt cửa xe bên phụ. Anh ôm chặt lấy chiếc hộp Faraday bọc chì chứa thẻ nhớ Ghost-Code đặt sát ngực, cùng Mỹ Dung lao mình ra khỏi cabin xe, lăn mấy vòng trên bãi cỏ sũng nước mưa và bùn đất của bờ kênh tẻ Quận 4.


Phía sau họ, chiếc bán tải bọc chì của Kiệt Lửa đâm sầm vào một đống phế liệu công nghiệp cũ bên bờ kênh, đầu xe bẹp rúm, khói trắng bốc lên nghi ngút từ nắp ca-pô. Kiệt Lửa lách người ra khỏi cabin, gã ném một ánh nhìn dứt khoát về phía Lâm rồi biến mất vào bóng tối của những xưởng hàn rỉ sét ven sông.


“Chạy vào hẻm!” Mỹ Dung chụp lấy bả vai Lâm, kéo anh đứng dậy giữa làn mưa như trút nước.


Lâm loạng choạng bước đi, mạng sườn phải đau buốt khiến hơi thở của anh trở nên đứt quãng, nông và gấp gáp. Tai trái anh ù đi vĩnh viễn, nhưng thính giác siêu nhạy vẫn bắt được tiếng ủng da nện dồn dập của đặc vụ V-Shield đang vượt qua đống đổ nát của chiếc xe bán tải.


Họ luồn lách qua khe hở hẹp của một vách tường gạch nứt nẻ, rơi thẳng vào hệ thống hẻm sâu chằng chịt như mạng nhện của hẻm 200 Xóm Chiếu. Không gian nơi đây tối tăm, ẩm ướt và ngột ngạt mùi rác thải sinh hoạt bốc lên dưới mưa. Đây là pháo đài địa lý tự nhiên duy nhất mà Lâm thuộc lòng từng lối thoát hiểm.


Lâm và Mỹ Dung lách vào nấp dưới gầm một cầu thang gỗ ọp ẹp của một căn nhà trọ nghèo nàn. Lâm quỳ sụp xuống bãi sình lầy, lồng ngực phập phồng đau đớn, tay phải anh siết chặt lấy những hạt gỗ thô ráp của chiếc vòng trầm dâu tằm đeo trên cổ tay phải để tìm kiếm một mỏ neo khứu giác xoa dịu cơn đau thùy trán.


Bên ngoài hẻm lớn, tiếng còi xe cảnh sát đặc chủng và tiếng loa thông báo vẫn rú vang nhạt nhòa trong màn mưa bong bóng. Lâm nhắm mắt lại, cố gắng bóc tách các dải tần số âm thanh từ chiếc máy bộ đàm dã chiến dính nước mưa mà anh lượm được từ chiếc xe bán tải của Kiệt Lửa trước khi nhảy xuống.


Tần số radio của thế giới ngầm Quận 4 đột ngột vang lên qua loa thoại, mang theo giọng nói ồm ồm hung hãn của Đại Ca Long Chợ Lớn:


*“...Nghe rõ đây tụi bây! Thằng Lâm Rác Số đã quay lại Quận 4. Đại ca đã treo thưởng một tỷ tiền mặt đen cho bất kỳ đứa nào cung cấp vị trí của nó hoặc con mụ đi cùng. Không cần giao cho cảnh sát, giao trực tiếp cho người của V-Shield tại cảng Khánh Hội. Đứa nào bao che cho nó, tao sẽ san phẳng cả căn nhà trọ của tụi bây...”*


Một tỷ tiền mặt đen.


Lâm bàng hoàng mở mắt ra, nhìn vào Mỹ Dung trong bóng tối của gầm cầu thang gỗ. Số tiền thưởng khổng lồ ấy là một bản án tử hình vô hình, biến mọi cư dân nghèo khổ, mọi đồng minh cũ trong Nghiệp đoàn Phế liệu số Quận 4 thành những kẻ săn tiền thưởng tiềm năng. Lưới sắt của V-Mind không chỉ được dệt bằng công nghệ nhận diện sinh trắc học, mà giờ đây đã được dệt bằng lòng tham tàn nhẫn của thế giới ngầm ngay tại nơi anh từng nghĩ là an toàn nhất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!