Ranh Giới Chuyển Di
Cơn mưa rào cuối cùng của mùa dông Quận 4 trút xuống bãi rác ven sông Sài Gòn một luồng khí lạnh buốt, nhưng vệt sáng đỏ rực từ kính ngắm bắn tỉa của sát thủ "Bóng Đêm" mới là thứ khiến máu trong người Lâm đông cứng lại. Anh không quay đầu. Phản xạ sinh học được rèn luyện qua hàng trăm đêm lẩn trốn trong các con hẻm tối giúp anh đổ rạp người xuống ngay sau đống vỏ tivi cũ bọc chì của Tư Điếc.
*Hưu...*
Một tiếng rít xé gió cực khẽ lướt qua sát vành tai trái. Viên đạn găm thẳng vào khối sắt rỉ sét phía sau, tạo ra một tiếng *coong* khô khốc và một luồng tia lửa điện xẹt qua trong bóng tối hoàng hôn đang lụi tàn. Sáu Búa đã chết, lồng ngực gã găm một viên đạn bắn tỉa xuyên thấu, máu tươi loang lổ nhuộm đỏ cả khoảng đất sình lầy. Lộc Sẹo và đám đàn em đòi nợ đã hoảng loạn tháo chạy từ lâu, bỏ lại hiện trường vụ ám sát gián tiếp tàn nhẫn được dàn dựng hoàn hảo để đổ tội cho Lâm.
Lâm lết bả vai trái đau đớn, bóp chặt cổ tay trái đang rỉ máu tươi qua lớp băng gạc trắng. Vết sẹo ảo giác hình nhánh cây ngoài đời thực đang throbbing lên từng nhịp buốt lạnh thấu xương, một phản ứng chuyển di somatization tàn nhẫn khi đại não anh đồng bộ đến 86% với ký ức bị tra tấn của Ghost. Tay trái anh run cơ vô thức kịch liệt, các ngón tay tự động gõ nhịp vô cực lên chiếc máy ghi âm dã chiến cơ học đang giấu chặt dưới vạt áo khoác hoodie xám cũ kỹ.
“Đi thôi, Lâm! Cảnh sát đang phong tỏa đầu hẻm!”
Giọng nói lạnh lùng nhưng gấp gáp của Mỹ Dung vang lên qua chiếc tai nghe dã chiến siêu nhỏ. Cô từ trong bụi rậm nhô ra, mái tóc ngắn cá tính bết chặt vào vầng trán hốc hác, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn chứa một sự cảnh giác tột độ. Cô không nhìn vào xác chết của Sáu Búa, mà chụp lấy bả vai phải của Lâm, dìu anh lách qua những khe hẹp chằng chit của đống phế liệu công nghệ, hướng thẳng về phía con đường thoát hiểm ngầm dẫn ra bờ sông.
***
Nửa đêm.
Cơn mưa đã ngớt, chỉ còn lại màn sương mù dày đặc và lạnh buốt từ sông Sài Gòn tràn vào, bao phủ lấy Cầu Mống Quận 4. Cây cầu bộ hành cổ kính sơn màu xanh rêu nằm im lìm dưới ánh đèn sodium vàng đục chập chờn, nối liền ranh giới giữa Quận 4 nghèo khổ và Quận 1 vô trùng, xa hoa. Gió sông thổi mạnh, làm vạt áo khoác của Lâm bay phần phật.
Lâm đứng tựa lưng vào lan can sắt của cầu, hai mắt nhắm nghiền. Đầu óc anh đang nổ tung. Cú điện giật cao áp tại trạm biến áp bỏ hoang và việc cưỡng chế đồng bộ với Ghost để sống sót trước họng súng của gã thế thân đã tàn phá đại não anh khủng khiếp. Sự suy giảm thùy trán vĩnh viễn — cái giá tích lũy tàn nhẫn của công nghệ liên kết thần kinh — đang hiển hiện rõ rệt qua cơn đau nửa đầu dữ dội và chứng run cơ vô thức của bàn tay trái ngoài đời thực. Mỗi lần anh cố gắng chạm vào ký ức của Ghost, một phần căn tính của chính anh lại bị thuật toán tự học Mã Ma gặm nhấm.
Cách đó không xa, trên tòa nhà thương mại cao tầng ở phía Quận 1, một màn hình LED khổng lồ rực rỡ ánh sáng neon đột ngột chuyển đổi nội dung. Lâm mở mắt, thính giác siêu nhạy của anh bóc tách được tiếng rè rè phát ra từ hệ thống máy chiếu từ xa. Trên màn hình, gương mặt xanh xao, hốc hác của anh hiện lên rõ nét dưới dòng chữ đỏ rực:
“LỆNH TRUY NÃ ĐẶC BIỆT: LÂM NGUYỄN - NGHI PHẠM GIẾT NGƯỜI HOANG TƯỞNG BẠO LỰC.”
Bản tin phát đi giọng nói nghiêm nghị của phát thanh viên, cáo buộc Lâm đã sát hại dã man Giáo sư Vũ Đình Toàn và ông trùm thế giới ngầm Sáu Búa. Đó là tác phẩm của Thượng úy Lê Văn Nam và tập đoàn V-Mind. Lệnh truy nã hoang tưởng bạo lực này là một sợi xích vô hình, khóa chặt mọi danh tính số, mọi tài khoản ngân hàng và quyền công dân của Lâm trên toàn quốc. Anh đã chính thức bị tước đoạt thực tại pháp lý, biến thành một kẻ vô hình ngoài hệ thống.
“Chúng đã khóa toàn bộ danh tính của mày,” Mỹ Dung bước lại gần, giọng cô trầm xuống dưới tiếng gió sông gào thét. Cô mở chiếc túi xách đen, rút ra một phong bì giấy màu vàng cũ kỹ dính nước mưa ẩm ướt. “Nhưng Ghost đã chuẩn bị sẵn đường lui cho chúng ta. Đây là mật thư viết tay của anh ấy gửi từ Đà Lạt một năm trước, tôi vừa lấy được từ két sắt bí mật trước khi gã thế thân kịp phá khóa.”
Lâm nhận lấy phong bì bằng bàn tay phải run rẩy. Anh rút ra lá thư viết bằng nét mực xanh sắc sảo, quen thuộc của Ghost. Dưới ánh sáng vàng vọt của đèn đường, những dòng chữ hiện lên như một lời chỉ dẫn từ cõi chết:
*“Dung, nếu em đang đọc những dòng này, nghĩa là nhận thức của anh đã bị xóa sạch bởi Dự Án Tỉnh Táo. Nhưng cơ thể anh vẫn chưa chết. Họ đang nuôi sống anh ở trạng thái thực vật tại dưỡng trí viện Vạn An, Đà Lạt. Đừng tin vào bản án tử hình của V-Mind. Hãy tìm cách liên kết với một kỹ sư dữ liệu rác ở Quận 4, người mang vết sẹo mỏ neo trên não bộ. Chỉ có sự hợp nhất giữa logic toán học của cậu ta và thính giác của anh mới có thể bẻ gãy siêu máy chủ V-Mind Core. Hãy đưa anh trở lại.”*
Ghost chưa hề chết về mặt vật lý.
Chân tướng cốt lõi này nện thẳng vào tâm trí Lâm như một luồng điện mạnh. Mục tiêu của anh không còn là cuộc trốn chạy nợ nần hèn nhát hay một màn báo thù mù quáng nữa. Anh phải lên Đà Lạt, thâm nhập vào cấm địa y khoa Vạn An để giải cứu thực thể của Ghost, giải thoát bản thân khỏi sự phân mảnh nhân cách đang gặm nhấm não bộ từng ngày.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát đặc chủng rú vang từ phía đại lộ Võ Văn Kiệt. Thính giác siêu nhạy của Lâm phát hiện tiếng lốp xe rít trên đường nhựa ẩm ướt và tiếng bước chân nện dồn dập của lực lượng tuần tra do Thượng úy Lê Văn Nam chỉ huy đang tiến sát chân cầu.
“Chúng đến rồi,” Mỹ Dung rít qua kẽ răng, tay cô đặt sẵn lên chuôi dao bấm giấu trong túi áo. “Lâm, mày có nghe thấy không?”
Cơn hoảng loạn dâng trào làm nhịp tim Lâm vọt lên. Sóng não đồ trong đầu anh đột ngột biến động dữ dội, đẩy ngưỡng đồng bộ thần kinh với Ghost vọt lên mức 91%. Không gian xung quanh bắt đầu nhòe đi, những vệt sáng neon biến dạng thành những vệt đỏ rỉ máu của không gian ảo "Mã Ma". Tiếng thì thầm của Ghost lại dội lên từ thùy trán, lạnh lùng, kiêu hãnh và khát máu:
*“Để tôi ra ngoài... để tôi bẻ cổ thằng Nam... tụi nó muốn xóa sổ chúng ta...”*
“Không... tao sẽ không biến mất...” Lâm rít lên qua kẽ răng.
Để giữ vững Bản Ngã Phân Biện, Lâm sử dụng bảo mệnh vật lý cuối cùng. Anh chủ động dùng ngón tay cái miết mạnh, cào sâu vào vết sẹo mỏ neo đang quấn gạc trắng trên cổ tay trái. Nỗi đau vật lý nhói buốt tức thì giải phóng một luồng xung điện thần kinh cực mạnh, cắt đứt trạng thái thôi miên và ảo ảnh sương mù đang xâm lấn. Vết thương rách sâu rỉ máu tươi ngoài đời thực, thấm đỏ cả lớp băng gạc mới, nhưng ánh mắt anh lập tức khôi phục sự tỉnh táo, trong trẻo và kiên định hoàn hảo.
Trong trạng thái Hợp Nhất Ý Chí Tạm Thời đạt ngưỡng 91%, một hiện tượng kỳ diệu xảy ra. Nhân cách Ghost không còn điên cuồng tranh đoạt quyền kiểm soát cơ thể nữa. Sự đồng cảm sâu sắc về bi kịch gia đình và nỗi đau bị phản bội đã tạo ra một pháo đài nhận thức chung. Ghost hoàn toàn bàn giao quyền kiểm soát thính giác siêu nhạy (Hyper-acusis) cho Lâm mà không cần cưỡng đoạt thể xác.
Tầm nhận thức thính giác của Lâm mở rộng ra ngoài phạm vi 100 mét. Anh nghe thấy tiếng bước chân nện của Lê Văn Nam ở chân cầu phía Quận 1, nghe rõ tiếng lách cách của họng súng lục đang lên nòng, và cả tiếng tạch tạch rò rỉ sóng vô tuyến tầm ngắn từ chiếc thẻ từ 302 bị xước trong túi quần.
Nhưng quan trọng nhất, ở phía chân cầu Quận 4, thính giác siêu nhạy của anh bắt được tiếng động cơ diesel siêu êm của một chiếc xe bán tải đời cũ đang nổ máy chờ sẵn trong bóng tối của hẻm rác. Tiếng xình xịch đều đặn của động cơ được bọc kín bởi lưới đồng chống quét sóng nhiễu.
“Kiệt Lửa đang đợi dưới chân cầu,” Lâm nói, giọng anh trầm xuống, mang theo phong thái điềm tĩnh sâu sắc của Ghost. “Dung, đi thôi. Chúng ta phải bỏ lại danh tính số cũ tại dòng sông này.”
Lâm rút chiếc điện thoại nứt màn hình — công cụ sinh tồn kỹ thuật số cuối cùng của mình — ra khỏi túi áo. Anh không do dự, thẳng tay ném chiếc điện thoại xuống dòng nước sông Sài Gòn đen ngòm dưới chân cầu. Chiếc điện thoại chìm nghỉm, cắt đứt hoàn toàn mọi vệt sóng định vị, mọi dấu vết số của gã kỹ sư dữ liệu rác Lâm Nguyễn trước hệ thống giám sát của V-Mind. Từ khoảnh khắc này, anh chính thức là một bóng ma vô hình.
Lâm và Mỹ Dung nhanh chóng sải bước xuống cầu Mống, hướng thẳng về phía chiếc xe bán tải bọc chì của Kiệt Lửa đang đợi sẵn trong bóng tối ngõ hẻm Quận 4. Tiếng còi hú của xe cảnh sát Lê Văn Nam bất lực dội lại phía sau vách tường bê tông lạnh ngắt, không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của hai kẻ vừa biến mất khỏi thực tại số.
Khi Lâm bước lên ghế phụ của chiếc xe bán tải, đóng chặt cửa cabin bọc lưới đồng cách âm hoàn hảo, sương mù dày đặc của đêm Sài Gòn bao phủ lấy kính xe. Kiệt Lửa không nói một lời, lặng lẽ vào số, nhấn ga đưa chiếc xe rẽ hướng về phía xa lộ hướng lên Đà Lạt.
Trong không gian khép kín của buồng lái, tiếng thì thầm trầm lạnh, đầy kiêu hãnh của Ghost đột ngột vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết bên tai trái của Lâm:
*“Chào mừng cậu đến với ranh giới của tôi.”*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!