Bẫy Đêm Net Cỏ
Cơn mưa rào nửa đêm trút xuống Quận 4 không một chút khoan nhượng, biến những con hẻm chằng chịt của Xóm Chiếu thành những đường rãnh ngập nước đen ngòm, bốc lên mùi sình lầy và rác thải công nghệ rỉ sét. Lâm kéo sụp chiếc mũ hoodie xám cũ kỹ xuống sát trán, bước đi vội vã nhưng tuyệt đối im lặng. Anh vừa trốn khỏi căn gác xép hẻm 148 Tôn Đản. Sau lưng anh, thiết bị nghe lén siêu nhỏ mà Hải “Đầu Trọc” lắp dưới công tơ điện vẫn đang âm thầm thu phát sóng vào khoảng không trống rỗng. Lâm không dám ho, không dám thở mạnh khi bước qua bậc thềm gỗ ọp ẹp. Điện thoại của anh đã tắt nguồn hoàn toàn, nằm im lìm trong túi áo khoác như một khối kim loại chết.
Nhưng thùy trán của anh thì không im lặng. Nó đang vo ve.
Tiếng thì thầm của nhân cách Ghost vẫn râm ran bên tai trái, mỏng như tiếng cánh muỗi nhưng dứt khoát như một dòng lệnh lập trình chạy ngầm. Vết sẹo ảo giác hình nhánh cây trên cổ tay trái nhói lên từng nhịp buốt lạnh dù không hề có vết rách vật lý nào ngoài đời thực. Lâm siết chặt cổ tay phải, nơi chiếc vòng gỗ trầm dâu tằm của mẹ đang tỏa ra mùi hương dịu nhẹ để trấn áp cơn hoảng loạn hỗn loạn đang chực chờ bùng phát. Anh cần mạng internet. Một đường truyền băng thông rộng đủ mạnh để tải nốt phân vùng dữ liệu 88% còn lại của Ghost-Code từ máy chủ đám mây bị mã hóa, nhưng phải là một đường truyền hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của nhà mạng chính thống.
Lâm rẽ vào hẻm 200 Xóm Chiếu, nơi ánh đèn neon đỏ lòe loẹt của tiệm net cỏ “Huy Cận” hắt qua màn mưa bong bóng.
Bên trong tiệm net, không khí đặc quánh khói thuốc lá rẻ tiền, mùi mì tôm úp vội và tiếng gõ bàn phím lách cách hỗn tạp của những gã thiếu niên thức đêm cày game. Những màn hình CRT đời cũ nhấp nháy ánh sáng xanh loang lổ lên những gương mặt phờ phạc, đờ đẫn.
Huy “Cận” ngồi sau quầy thu ngân, cặp kính cận dày cộm trễ xuống tận mũi, ngón tay vàng ố vì khói thuốc đang gõ nhịp lên cuốn sổ thu tiền rách nát. Trông gã mệt mỏi và xám xịt như thể đã nhiều năm không nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Vừa thấy Lâm bước vào với bộ dạng ướt sũng, Huy giật mình, vội vã đẩy gọng kính lên:
“Lâm? Mày đi đâu đêm hôm thế này? Nghe đồn bọn đòi nợ của Sáu Búa đang lùng mày ráo riết ngoài đường mà?”
Lâm không trả lời ngay. Anh đứng im ở góc cửa, sử dụng thính giác siêu nhạy mới thức tỉnh để rà soát toàn bộ phòng máy. Tiếng quạt tản nhiệt rít lên u u, tiếng chửi thề của một game thủ ở dãy trong cùng, tiếng nước mưa gõ lộp bộp vào tấm tôn dột. Không có tiếng thở dốc nồng nặc mùi thuốc lá của Hải Đầu Trọc. Không có tiếng bước chân nặng nề của giang hồ đòi nợ. An toàn. Lâm bước đến sát quầy, hạ thấp giọng nói:
“Huy, cho tao mượn máy góc trong cùng. Máy số 24. Tao cần đường truyền đêm của ông Trực.”
Nghe đến tên “Trực”, Huy Cận biến sắc. Gã rụt cổ lại, nhìn dáo dác xung quanh rồi thì thầm:
“Mày điên à? Sóng Wi-Fi lậu không định vị của lão Trực chỉ dùng cho mấy kèo giao dịch đen trên diễn đàn mũ đen thôi. Nhà mạng mà quét được là tiệm tao bị niêm phong lập tức. Tao sợ rắc rối lắm, Lâm ạ. Tao còn phải giữ cái tiệm này để kiếm cơm nuôi mẹ.”
Lâm đưa bàn tay phải lên, để lộ chiếc vòng dâu tằm sờn cũ, rồi ghé sát tai Huy:
“Tao chỉ cần mười lăm phút. Tao đang áp dụng Giao thức Xóa Dấu Vết Số (Zero-Trace). Sẽ không có một log truy cập nào lưu lại trên modem của mày. Tao hứa. Nếu tao bị bắt, em gái tao ở quê sẽ không có tiền mổ chân.”
Sự nhút nhát của Huy Cận rạn nứt trước lời cầu khẩn liên quan đến gia đình của bạn cũ. Gã thở dài, ngón tay vàng ố gõ lạch cạch trên bàn phím quản trị, kích hoạt máy số 24 ở góc khuất nhất, sát lối cửa hông nhỏ dẫn ra con hẻm cụt phía sau.
“Nhanh lên đấy. Tao chỉ mở cổng Wi-Fi lậu đúng mười lăm phút thôi.”
Lâm gật đầu, bước nhanh về phía máy số 24. Anh ngồi xuống chiếc ghế da rách nát, lôi từ trong balo ra một bộ vi mạch bán dẫn lỗi thời hiếm có mà anh đã gom được từ vựa phế liệu của Tư Điếc. Anh cắm bộ vi mạch này vào cổng USB của thùng máy tính cũ bám đầy bụi, rồi kết nối trực tiếp với chiếc điện thoại nứt màn hình thông qua cáp đồng tự chế.
Trên màn hình CRT nhấp nháy, Lâm khởi động trình duyệt ẩn danh Tor, đi qua ba lớp VPN dã chiến để kết nối vào dải Sóng Wi-Fi lậu không định vị của Trực Mạng Lưới phát ra từ hộp điện công cộng đầu hẻm.
[GIAO THỨC ZERO-TRACE: ĐÃ KÍCH HOẠT]
[ĐANG KẾT NỐI ĐƯỜNG TRUYỀN ẨN DANH... THÀNH CÔNG]
[TIẾN TRÌNH TẢI GHOST-CODE: 12%... 13%... 15%...]
Lâm thở phào nhẹ nhõm. Tiến trình tải xuống bắt đầu chạy. Tiếng vo ve trong thùy trán của anh dịu đi một chút khi những byte dữ liệu đầu tiên được khôi phục thành công. Bản ngã của Ghost trong đầu anh dường như đang reo vui, những mảnh vỡ ký ức lơ lửng trong không gian ảo Mã Ma bắt đầu tự động ghép nối. Lâm nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác tỉnh táo ngắn ngủi.
Nhưng sự yên bình ở Quận 4 chưa bao giờ kéo dài quá năm phút.
Đột ngột, tiến trình tải xuống khựng lại ở con số 22%. Màn hình CRT chớp tắt liên tục, rồi chuyển sang màu xanh lam chết chóc với những dòng lệnh cảnh báo đỏ rực rỡ.
[CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN LƯU LƯỢNG MẠNG BẤT THƯỜNG]
[PHÁT HIỆN QUÉT IP DIỆN RỘNG từ GATEWAY_V-MIND_09]
[DANGER: DDOS ATTACK IN PROGRESS...]
“Mẹ kiếp!” Lâm bật dậy, mồ hôi lạnh toát ra dọc sống lưng.
Huy Cận ở phía quầy thu ngân hét lên kinh hoàng:
“Lâm! Hệ thống mạng của tao bị treo rồi! Modem đang báo đèn đỏ liên tục! Có đứa nào đang đánh sập băng thông của tiệm tao!”
Lâm nhìn trân trân vào các gói tin (packets) đang tràn ngập màn hình. Những dòng mã độc tấn công có cấu trúc cực kỳ tàn bạo, sắc bén và không để lại bất kỳ kẽ hở nào. Ký hiệu chữ ký số ẩn ở cuối mỗi gói tin là một chuỗi nhị phân quen thuộc: `01001011` — ký tự ASCII của chữ “K”.
Khánh “Code”.
Gã hacker mũ đen sa cơ lỡ bước của băng đảng Sáu Búa đã ra tay. Khánh không cần tìm Lâm ngoài đời thực; gã sử dụng siêu máy chủ tầm thấp của băng đảng để dò quét toàn bộ các dải IP công cộng của Quận 4. Ngay khi Lâm kết nối vào mạng để tải dữ liệu lớn, Khánh đã phát hiện ra lưu lượng mạng bất thường và lập tức phát động cuộc tấn công DDoS để khóa vùng IP, định vị chính xác tiệm net cỏ này.
“Huy! Đừng ngắt điện tổng!” Lâm hét lên khi thấy Huy Cận đang định lao về phía cầu dao điện. “Nếu ông ngắt điện bây giờ, ổ cứng chứa dữ liệu Ghost của tao sẽ bị sốc điện và cháy sạch! Tao sẽ mất tất cả!”
“Nhưng tiệm tao sẽ bị cháy modem mất, Lâm ơi!” Huy Cận mếu máo, tay run rẩy giữ chặt gọng kính cận.
Lâm không còn thời gian để giải thích. Cuộc đấu trí công nghệ im lặng trên màn hình đang diễn ra với tốc độ micro giây. Khánh Code đang chiếm ưu thế tuyệt đối nhờ băng thông rộng của băng đảng đòi nợ thuê, liên tục ép dải IP của tiệm net vào thế bị cô lập để định vị tọa độ GPS vật lý.
Lâm phải phản công. Anh rút chiếc mỏ hàn nhiệt dã chiến từ balo, cắm điện trực tiếp vào ổ cắm dưới chân bàn. Vết sẹo trên cổ tay trái nhói đau kịch liệt khi anh nén cơn run rẩy, dùng đầu mỏ hàn nóng đỏ dí thẳng vào bo mạch của bộ vi mạch bán dẫn lỗi thời đang cắm trên thùng máy. Anh bóc tách một chân rết của chip xử lý, đấu nối trực tiếp nó với dây đồng nguồn của modem mạng tiệm net.
Đây là một canh bạc điên rồ. Nếu tính toán sai lệch một phần mười volt, toàn bộ thiết bị của anh và modem của Huy sẽ nổ tung.
*Xèo...*
Mùi nhựa cháy và khói chì hàn bốc lên khét lẹt. Thính giác siêu nhạy của Lâm nghe thấy tiếng tần số nhiễu mạng rít lên trong tai trái ngoài đời thực, buốt nhói như một mũi khoan. Anh cắn chặt răng, ngón tay phải miết mạnh vào hạt vòng trầm dâu tằm để giữ vững sự tỉnh táo, không cho phép mình ngất đi vì quá tải thùy trán.
[GIAO THỨC NHẢY TẦN SỐ: ĐÃ KÍCH HOẠT]
Bộ vi mạch lỗi thời bọc chì hoạt động hoàn hảo. Nó ép modem của tiệm net thực hiện một cú nhảy tần số phần cứng cưỡng bức, chuyển toàn bộ lưu lượng dữ liệu đang bị tấn công sang dải tần số Wi-Fi lậu không định vị của Trực Mạng Lưới.
Mã độc quét IP của Khánh Code đột ngột mất dấu mục tiêu. Trên màn hình máy tính của Khánh Code lúc này, dải IP của tiệm net Huy Cận biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một địa chỉ IP ẩn danh vô hình chạy vòng quanh thế giới.
[TIẾN TRÌNH TẢI GHOST-CODE: KHÔI PHỤC... 24%... 25%...]
Lâm đổ gục xuống bàn máy tính, thở dốc. Khóe mũi anh rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, nóng hổi. Anh đã thắng cuộc đấu trí công nghệ với Khánh Code trong gang tấc, nhưng cái giá phải trả là sự suy kiệt thùy trán nghiêm trọng và một bộ vi mạch bán dẫn lỗi thời hiếm có đã bị cháy đen hoàn toàn sau cú nhảy tần số.
Nhưng thế giới thực tại không cho phép anh nghỉ ngơi.
*Rầm... rầm... rầm...*
Tiếng sấm chớp rền vang ngoài trời bị lấn át bởi một chuỗi âm thanh kim loại va chạm khô khốc từ con hẻm phía trước tiệm net.
Nhờ Thính Giác Siêu Nhạy mới thức tỉnh, Lâm nghe thấy tiếng gầm rú của ba chiếc xe máy tay ga đời cũ bị độ ống xả gầm rú chói tai. Tiếng gạt chân chống sắt quẹt xuống nền xi măng ướt nhẹp kêu *xoèn xoẹt*. Tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của những kẻ mang theo hung khí.
“Đm, tiệm net cỏ của thằng Huy Cận ở hẻm 200 đây rồi! Thằng Khánh Code nói sóng phát ra từ khu này! Vào lùng thằng Lâm rác số cho tao!”
Giọng nói hung hãn của Lộc “Sẹo” — tay sai đắc lực của Sáu Búa — vang dội qua màn mưa bong bóng.
Bọn đòi nợ thuê đã đến vật lý trước khi Khánh Code kịp định vị chính xác kỹ thuật số. Chúng đã bao vây lối ra duy nhất của tiệm net.
Huy Cận nghe thấy tiếng hét ngoài cửa, mặt gã cắt không còn một giọt máu. Gã quỳ sụp xuống sau quầy thu ngân, hai tay ôm đầu khóc không ra tiếng:
“Lâm ơi... Tao đã bảo mà... Bọn nó đến giết tao mất... Mẹ tao còn ở nhà...”
Lâm nhìn ra cửa chính. Những bóng đen cao lớn trùm áo mưa sẫm màu đã đứng che kín ánh sáng neon đỏ ngoài cửa tiệm. Con đường thoát duy nhất bằng cửa trước đã bị khóa chặt. Lâm bị kẹt cứng bên trong phòng máy ngột ngạt khói thuốc, toàn thân rã rời vì cơn đau đầu thùy trán dữ dội.
Anh chỉ còn một đường lui duy nhất: cửa hông nhỏ dẫn ra con hẻm cụt phía sau. Nhưng cửa hông đó đã bị Huy Cận khóa chặt bằng một sợi xích sắt rỉ sét từ lâu.
Lâm thu dọn vội vã chiếc điện thoại nứt màn hình và chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa Ghost-Code vào balo bọc chì. Anh định lách người về phía cửa hông, tìm cách bẻ gãy sợi xích.
Đột ngột, thính giác siêu nhạy của anh phát hiện một tiếng bước chân lạ lẫm ngay phía sau lưng.
Đó không phải là bước chân nặng nề, dẫm bẹp bẹp nước mưa của bọn giang hồ đòi nợ. Đó là một tiếng bước chân cực kỳ khẽ khàng, uyển chuyển, nhẹ nhàng như tiếng mèo đi trên thảm cỏ.
Đồng thời, một luồng hương thơm ngọt ngào, kiêu sa của hoa nhài và hoa hồng dâu đột ngột cắt ngang mùi khói thuốc lá rẻ tiền và mùi mì tôm ngột ngạt của tiệm net cỏ. Mùi hương ấy nồng nàn đến mức khiến Lâm rùng mình, vết sẹo trên tay trái chợt nóng ran lên như một phản ứng chuyển di somatization kịch liệt.
Lâm đứng khựng lại. Anh không quay đầu lại ngay, mà khéo léo nhìn vào hình ảnh phản chiếu mờ đục trên màn hình CRT cũ bám đầy bụi trước mặt.
Qua lớp kính màn hình nhấp nháy ánh sáng xanh, Lâm nhìn thấy bóng dáng một cô gái trẻ xinh đẹp lạ mặt đang lén lút tiến lại gần phía sau ghế ngồi của anh. Cô ta có dáng người quyến rũ, mái tóc uốn lượn sóng xõa ngang vai, mặc một chiếc váy ngắn sẫm màu ôm sát cơ thể đầy gợi cảm. Gương mặt cô ta thanh tú, đôi mắt sắc sảo toát lên vẻ lẳng lơ nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và toan tính đến đáng sợ.
Cô ta là Mai Hương.
Trong hình ảnh phản chiếu của màn hình, Lâm nhìn thấy bàn tay phải thon dài của Mai Hương đang từ từ đưa ra sau lưng, luồn dưới lớp áo khoác mỏng để tiếp cận thắt lưng da của mình. Ngón tay cô ta chạm vào một vật thể kim loại nhỏ, thon dài màu bạc — một chiếc lọ xịt siêu nhỏ được ngụy trang dưới dạng thỏi son môi cầm tay.
Đó là lọ thuốc mê dạng xịt cực mạnh mà cô ta được cài vào tiệm net cỏ này để tiếp cận và chuốc thuốc Lâm nhằm trộm chiếc điện thoại chứa dữ liệu Ghost-Code.
Mai Hương bước thêm một bước, khoảng cách giữa cô ta và Lâm chỉ còn chưa đầy nửa mét. Họng xịt của lọ thuốc mê đã hướng thẳng vào gáy anh.
Lâm nín thở, ngón tay phải bóp chặt hạt vòng trầm dâu tằm, tay trái run rẩy vô thức giấu sẵn mảnh kính vỡ trong tay áo khoác.
Bên ngoài cửa chính, tiếng đập cửa sắt rầm rầm của đàn em Sáu Búa bắt đầu vang lên chói tai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!