Đòn Phản Công Thế Giới Ngầm
Tiếng gõ nhịp thứ ba của gã thế thân dội vào vách kính gương hai chiều như một tiếng sấm sét nện thẳng vào đại não Lâm. Trong khoảnh khắc ngột ngạt của khoang kỹ thuật tối tăm, Mỹ Dung run lên bần bật, hơi thở cô nghẹn lại trong lòng bàn tay phải của anh. Mùi hương trầm dâu tằm từ chiếc vòng gỗ đeo trên cổ tay phải Lâm tỏa ra dịu nhẹ, mộc mạc nhưng là mỏ neo khứu giác duy nhất giữ cho cả hai không rơi vào cơn loạn thần hoảng loạn.
*“Để tôi ra ngoài! Thằng chó đó sắp nổ súng! Tôi sẽ bẻ gãy cổ nó!”* Tiếng gõ vô cực của nhân cách Ghost lại bắt đầu dội lên từ thùy trán, điên cuồng và khát máu. Bàn tay trái của Lâm, di chứng vĩnh viễn của hóa chất trung hòa, co giật máy móc liên tục ngoài đời thực.
Không thể do dự thêm một giây nào nữa. Lâm nén cơn đau buốt từ vết rạn xương sườn mạng sườn phải, chủ động giải phóng phản xạ chiến đấu dã chiến của Ghost. Anh buông Mỹ Dung ra, dùng bả vai phải thúc mạnh vào chốt đẩy cơ khí ẩn dưới bục gỗ.
*Rầm!*
Tấm gương hai chiều bật tung ra ngoài. Gã thế thân giật mình, họng súng lục giảm thanh lập tức xoay chuyển hướng thẳng vào lồng ngực Lâm. Nhưng phản xạ của Ghost nhanh hơn một nhịp. Lâm cúi rạp người né đường đạn vô thanh, bàn tay trái run rẩy nhưng chính xác vô cực lao ra, khóa chặt lấy cổ tay cầm súng của gã đặc vụ, bẻ ngược ra sau. Tiếng xương khớp rắc rắc khô khốc vang lên cùng một tiếng rên rỉ khàn đục. Khẩu súng lục tuột khỏi tay gã thế thân, rơi bịch xuống sàn nhà. Lâm dùng cùi chỏ nện mạnh vào chấn thủy gã đặc vụ, khiến gã đổ sụp xuống bất tỉnh.
“Mỹ Dung, lấy súng và máy ghi âm! Chúng ta phải đi ngay trước khi đặc vụ V-Shield ập vào!” Lâm thở dốc, bóp chặt cổ tay trái đang rách gạc rỉ máu tươi hình nhánh cây ngoài đời thực.
Nhờ bản ghi âm cuộc gọi mật của Trợ lý Kim thu được từ máy ghi âm dã chiến, Lâm đã nắm giữ quân bài tẩy tối thượng. Anh không chọn cách trốn chạy vô định. Để giải quyết dứt điểm mối đe dọa từ băng đảng đòi nợ thuê Quận 4, Lâm đã gửi một tin nhắn ẩn danh từ chiếc điện thoại nứt màn hình đến Sáu Búa, hẹn gã tại bãi rác ven sông Sài Gòn vào lúc hoàng hôn đỏ rực.
***
Bãi rác ven sông Sài Gòn nằm im lìm dưới ánh hoàng hôn màu máu. Những đống rác thải công nghệ, vỏ máy tính, tivi cũ rỉ sét chất cao như những nấm mồ vô danh, bốc lên mùi nhựa cháy và hóa chất độc hại nồng nặc. Gió sông thổi vào lạnh buốt, cuốn theo những mảnh nilon rách bay phần phật giữa không trung.
Lâm đứng một mình giữa khoảng đất trống sát mép nước đen ngòm. Chiếc áo khoác hoodie xám cũ kỹ của anh sũng nước mưa và bụi than, cổ tay trái quấn băng gạc trắng đã thấm đẫm những vệt máu tươi kết tụ thành hình nhánh cây rỉ máu hoàn hảo. Tay trái anh vẫn run cơ vô thức kịch liệt, các ngón tay gõ nhịp vô cực lên cạnh chiếc máy ghi âm dã chiến cơ học đang giấu dưới vạt áo.
*Xoạt. Xoạt.*
Tiếng bước chân nện xuống những tấm tôn rỉ sét vang lên từ phía sau. Sáu Búa bước ra từ sau một đống vỏ tivi cũ, chiếc búa đóng đinh rỉ sét cán bọc cao su đen quen thuộc lăm lăm trên tay phải gân guốc. Theo sau gã là Lộc "Sẹo" và năm tên đàn em đòi nợ hung hãn, mặt mũi bặm trợn, tay cầm dao bấm và gậy sắt ba khúc.
“Thằng rác số,” Sáu Búa gầm gừ, đôi mắt một mí ti hí nhìn Lâm đầy sát khí. “Mày có gan hẹn tao ra đây sau khi thằng Khang Câm dám cướp con ranh Tuệ Anh khỏi tay tao? Chiếc thẻ nhớ Ghost-Code đâu? Giao ra đây, hoặc tao sẽ dùng cái búa này đập nát từng khúc xương sườn còn lại của mày.”
Lộc "Sẹo" đứng phía sau, bàn tay cầm dao bấm vẫn còn run rẩy kịch liệt khi nhìn chằm chằm vào vệt máu hình nhánh cây trên cổ tay trái của Lâm. Nỗi sợ hãi tột độ về bóng ma Ghost dưới gầm cầu Tân Thuận đêm hôm trước vẫn chưa buông tha gã.
Lâm không lùi bước. Anh đứng điềm tĩnh, Bản Ngã Phân Biện hoạt động cực hạn để bóc tách từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt Sáu Búa. Áp dụng *Kỹ thuật Đọc Nguội* (Cold Reading), Lâm nhận thấy đồng tử Sáu Búa giãn rộng, khóe mắt gã giật nhẹ liên tục, và gã liên tục liếc nhìn chiếc điện thoại đang rung trong túi quần. Gã đang hoảng loạn. Gã đòi nợ thuê khét tiếng này đang bị dồn vào đường cùng bởi áp lực tài chính từ V-Mind.
“Sáu Búa,” Lâm lên tiếng, giọng nói trầm ấm dứt khoát nhưng mang theo dải tần sắc lạnh của Ghost dội lại. “Mày nghĩ mày đang nắm đằng chuôi sao? Mày nghĩ tập đoàn V-Mind thực sự coi mày là đối tác lâu dài sau khi mày thu thập đủ dữ liệu sinh trắc học của tao?”
“Mày câm mồm! Tao không rảnh nghe mày thuyết giáo!” Sáu Búa vung búa đe dọa, bước tới một bước.
“Nhìn vào điện thoại của mày đi,” Lâm lạnh lùng cắt ngang, tay phải anh rút chiếc máy ghi âm dã chiến siêu nhạy ra, nhấn nút Play vật lý.
*Cạch. Rè...*
Tiếng băng cassette cơ học xoay đều phát ra tiếng rè nhẹ, rồi giọng nói sắc lẹm, tàn nhẫn của Trợ lý Kim vang lên rõ mồn một qua loa ngoài:
*“...Sáu Búa đã thất bại trong việc khống chế thằng Lâm tại nhà kho. Bà Trịnh Khánh Vân đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ tài khoản đen của băng đảng đòi nợ thuê. Chúng ta không cần con tốt thí mạng đó nữa. Đội đặc nhiệm V-Shield đang di chuyển đến nhà kho để dọn dẹp hiện trường và thủ tiêu cả hai anh em thằng Lâm...”*
Đoạn ghi âm vang vọng giữa không gian hoang vắng của bãi rác, át cả tiếng gió sông thổi rì rào. Sáu Búa đứng chết trân tại chỗ. Chiếc búa rỉ sét trên tay gã khẽ hạ xuống, gương mặt rỗ đầy sẹo co giật kịch liệt vì chấn động.
“Cái... cái gì thế này? Giọng của Trợ lý Kim?” Sáu Búa lắp bắp, ánh mắt gã dao động dữ dội.
Lâm áp dụng *Thuyết Phục Ngôn Ngữ Ẩn Dụ*, từng lời nói như những mũi kim châm thẳng vào mâu thuẫn nhận thức của gã trùm đòi nợ: “Mày chỉ là một con tốt thí trên bàn cờ của Trịnh Khánh Vân, Sáu Búa ạ. Khi con chanh đã vắt kiệt nước, kẻ cầm đầu sẽ không bao giờ giữ lại cái vỏ rác rưởi. Sự tài trợ ngầm của V-Mind cho mày thực chất là một sợi dây thòng lọng. Chúng dùng mày để dồn ép những kỹ sư nợ nần như tao vào đường cùng, rồi khi mọi chuyện đổ bể, chúng sẽ phong tỏa toàn bộ dòng tiền đen của mày và xóa sổ mày để bịt đầu mối pháp lý.”
“Đại ca! Đừng nghe nó nói láo! Nó đang ly gián chúng ta!” Lộc "Sẹo" hoảng hốt gào lên, gã vung dao bấm định lao lên đâm Lâm.
“Câm mồm!” Sáu Búa gầm lên một tiếng sấm sét, vung chiếc búa tạ chặn đứng Lộc Sẹo lại. Gã thở dốc, lật đật rút chiếc điện thoại thông minh dính đầy dầu mỡ từ túi quần ra, điên cuồng truy cập vào ứng dụng ngân hàng số đen của V-Mind.
Trên màn hình điện thoại của Sáu Búa, dòng chữ đỏ rực hiện lên lạnh lùng: *TÀI KHOẢN BỊ KHÓA DO GIAO DỊCH BẤT THƯỜNG. TOÀN BỘ SỐ DƯ ĐÃ BỊ PHONG TỎA.*
“Mẹ kiếp! Bọn chó chết V-Mind!” Sáu Búa gầm rú lên như một con thú bị thương. Gã ném mạnh chiếc điện thoại xuống đống phế liệu, vỡ tan tành. Lòng kiêu ngạo giang hồ và sự trung thành vụ lợi của gã bị bẻ gãy hoàn toàn trước sự thật tàn nhẫn về việc bị phong tỏa tài chính và lệnh thủ tiêu từ tập đoàn. “Trịnh Khánh Vân! Trợ lý Kim! Tụi mày dám vắt chanh bỏ vỏ tao!”
Sáu Búa xoay người lại, nhìn Lâm với ánh mắt đỏ ngầu vằn tia máu, chứa đầy sự căm thù tột đỉnh nhắm vào V-Mind: “Thằng rác số... mày muốn gì? Tao sẽ hợp tác với mày để lột da bọn tài phiệt đó! Tao biết toàn bộ các trạm trung chuyển tiền đen của tụi nó ở—”
Chưa kịp để Sáu Búa nói hết câu, thính giác siêu nhạy của Lâm chợt bắt được một tiếng *pực* xé gió cực khẽ từ hướng bờ sông đối diện, cách đó khoảng hai trăm mét.
*Phập!*
Một phát đạn bắn tỉa tốc độ cao xuyên thẳng qua lồng ngực Sáu Búa. Máu tươi bắn tung tóe lên những vỏ tivi rỉ sét phía sau. Gã trùm đòi nợ thuê Quận 4 trợn trừng mắt, chiếc búa rỉ sét tuột khỏi tay rơi xuống bùn đất, cơ thể hộ pháp đổ sụp xuống đống phế liệu không một tiếng rên rỉ.
“Đại ca!” Lộc "Sẹo" và đám đàn em kinh hoàng gào thét.
Một vệt sáng đỏ vô cực của tia lấy nét hồng ngoại từ kính ngắm bắn tỉa của *Sát thủ "Bóng Đêm"* bắt đầu rà quét dọc theo đống phế liệu, di chuyển chậm rãi hướng thẳng về phía đỉnh đầu của Lâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!