Kẻ Thế Thân Trong Gương
Tiếng còi xe đặc chủng của lực lượng an ninh V-Shield rú vang dồn dập phía đầu hẻm, xé toạc màn mưa dông đang trút xuống những mái tôn rỉ sét của Quận 4. Tiếng bánh xe nghiến rít trên mặt đường trơn trượt dội vào màng nhĩ siêu nhạy của Lâm như những nhát búa nện thẳng vào thùy trán. Bả vai trái của anh nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy—vết thương do đầu búa rỉ sét của Sáu Búa sượt qua lúc nãy đang rỉ máu ấm, thấm đẫm lớp áo hoodie xám cũ kỹ.
“Khang! Chạy mau!” Lâm rít qua kẽ răng, giọng khản đặc vì khói chập điện và nước mưa.
Khang “Câm” không đáp, gã thợ phụ vạm vỡ gật đầu dứt khoát, hai cánh tay cuồn cuộn gân guốc siết chặt lấy Lâm Tuệ Anh. Cô em gái tàn tật của Lâm nhắm nghiền mắt, hai tay bám chặt vào vai Khang, chiếc chân trái tẹo teo đung đưa theo nhịp chạy huỳnh huỵch của gã khổng lồ trong bóng tối của những con hẻm chằng chịt hẻm 148 Tôn Đản. Mỹ Dung đi hậu vệ phía sau, chiếc dao bấm trong tay cô đã gập lại nhưng ánh mắt sắc sảo vẫn không ngừng rà quét các góc tối đề phòng đặc vụ V-Shield phục kích.
Họ luồn lách qua những kẽ hở hẹp chỉ vừa một người đi, nơi ánh sáng sodium vàng đục của đèn đường không thể chạm tới. Tiếng chuông đồng cổ kính của chùa Khánh Hội xa xa vọng lại, trầm ấm và phẳng lặng ở dải tần 110Hz, như một mỏ neo thính giác vô hình dẫn lối cho Lâm giữa cơn loạn thần đang chực chờ bùng phát. Khi bước chân họ chạm vào khoảnh sân gạch rêu phong của ngôi chùa cổ, sương mù lạnh buốt từ sông Sài Gòn đã bao phủ vây quanh.
Sư thầy Thích Thanh đã đứng đợi sẵn dưới hiên chùa cổ kính, tà áo cà sa màu vàng nhạt sờn cũ khẽ bay trong gió lạnh. Gương mặt từ bi của thầy không chút gợn sóng khi nhìn thấy bộ dạng tả tơi, đầy máu và bùn đất của nhóm Lâm.
“A Di Đà Phật. Thiện tai, thiện tai,” Sư thầy khẽ cúi đầu, giọng nói trầm nhẹ tỏa ra dải tần số xoa dịu vỏ não đang tổn thương của Lâm. “Đưa đứa nhỏ vào chánh điện. Nơi này thanh tịnh, kẻ phàm trần không dễ quấy nhiễu.”
Khang Câm cẩn thận đặt Tuệ Anh xuống chiếc chiếu cói trải sẵn cạnh bục gỗ. Lâm quỳ xuống bên cạnh em gái, bàn tay phải đeo chiếc vòng trầm dâu tằm của mẹ siết chặt lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của cô bé. Mùi hương trầm dịu nhẹ, mộc mạc tỏa ra từ những hạt gỗ thô ráp xoa dịu cơn hoảng loạn hỗn loạn đang thiêu đốt thùy trán anh.
“Tuệ Anh, nghe anh,” Lâm thầm thì, mắt anh đỏ ngầu vằn tia máu nhưng ánh nhìn đầy kiên định. “Em phải ở lại đây với Sư thầy. Ở đây an toàn. Anh và chị Mỹ Dung phải đi xử lý một việc quan trọng. Anh hứa... anh sẽ quay lại đón em.”
Tuệ Anh cắn chặt môi, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt xanh xao, thanh tú. Cô bé gật đầu nhẹ, biết rằng chiếc chân tàn tật của mình chỉ là gánh nặng nếu tiếp tục chạy trốn cùng anh trai. “Anh Lâm... anh phải cẩn thận. Đừng bỏ em lại một mình vĩnh viễn.”
Lâm quay sang cúi đầu hành lễ với Sư thầy Thích Thanh. Tiếng chuông đồng cổ ngân vang một nhịp dài, triệt tiêu hoàn toàn tiếng thì thầm trầm lạnh của nhân cách Ghost đang đòi quyền kiểm soát trong đầu anh. Lâm đứng dậy, nén cơn đau mạng sườn phải do rạn xương sườn, bước nhanh ra khỏi chánh điện cùng Mỹ Dung, bỏ lại không gian thanh tịnh của ngôi chùa sau lưng.
***
Một tiếng sau, sương mù bao phủ bến cảng Khánh Hội dày đặc hơn. Lâm và Mỹ Dung đứng trước sảnh tòa nhà chung cư cao cấp Khánh Hội—nơi trú ẩn của Mỹ Dung. Trái ngược với sự đổ nát, ngột ngạt của khu ổ chuột Quận 4, nơi đây là một không gian vô trùng, lạnh lẽo với những vách kính cường lực khổng lồ và hệ thống an ninh nhận diện khuôn mặt tối tân.
“Mày chắc chắn gã đang ở nhà chứ?” Mỹ Dung hỏi, giọng cô run lên một nhịp rất khẽ khi họ đứng trong thang máy dẫn lên tầng trung. Đôi mắt đen sâu thẳm của cô ẩn chứa một nỗi sợ hãi nguyên thủy—nỗi sợ về sự giả tạo của thực tại gia đình mà cô đã sống chung suốt một năm qua.
“Chiếc điện thoại của Sáu Búa dính nước mưa lúc nãy đã bị tôi bẻ khóa định vị,” Lâm đáp, tay trái anh run cơ vô thức kịch liệt do di chứng vĩnh viễn của hóa chất trung hòa. Anh phải đút tay vào túi áo hoodie để che giấu sự co giật máy móc ấy. “Nhật ký cuộc gọi cho thấy gã vừa trở về căn hộ cách đây hai mươi phút. Mỹ Dung, cô phải chuẩn bị tâm lý. Kẻ nằm cạnh cô hàng đêm... không phải là người chồng cô từng biết.”
Mỹ Dung không trả lời. Cô siết chặt chiếc nhẫn bạc khắc chìm ký hiệu vô cực trên ngón tay—kỷ vật duy nhất của Ghost.
*Tạch.*
Mỹ Dung quẹt thẻ từ mở khóa cửa căn hộ. Cánh cửa gỗ sồi dày nặng mở ra không tiếng động. Bên trong căn hộ bài trí tối giản, ngập tràn sách tâm lý học lâm sàng và những bức ảnh chụp chung cũ kỹ của cô với Ghost ngày xưa. Không gian yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng rì rầm đều đặn của hệ thống điều hòa trung tâm thổi ra luồng khí lạnh mang mùi hoa oải hương nhân tạo.
Lâm lập tức rút chiếc điện thoại nứt màn hình ra khỏi túi áo. Anh đã cài đặt phần mềm quét sóng vô tuyến tầm ngắn tự chế kết hợp với bộ lọc màu quang học trên camera. Đây là kỹ năng Phát Hiện Camera Ẩn Bằng Quang Học mà anh đã rèn luyện để bảo mật căn gác xép của mình.
“Đứng im,” Lâm thầm thì, tay phải giữ chặt bả vai Mỹ Dung để làm mỏ neo giữ cô lại sát cửa ra vào.
Anh nâng điện thoại lên, quét chậm rãi dọc theo các khe hở của trần thạch cao, các ổ cắm điện và kệ sách gỗ. Trên màn hình nứt nẻ, dải quang phổ hồng ngoại hiện lên dưới dạng những vệt sáng xanh mờ.
*Chớp. Chớp.*
Một chấm đỏ nhấp nháy vô cực xuất hiện rõ nét trên màn hình điện thoại, nằm ngay chính giữa hốc mắt của con gấu bông bằng len màu xám đặt trên kệ sách phòng khách—vị trí có góc quét hoàn hảo bao quát toàn bộ ghế sofa và lối ra vào.
Lâm khẽ tiến lại gần, bóc một mẩu băng keo đen giấu sẵn trong lòng bàn tay, dán kín lên mắt con gấu bông. Sự giám sát của camera ẩn bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
“Nó đã hoạt động từ bao giờ?” Mỹ Dung bước tới, gương mặt cô tái nhợt dưới ánh đèn led âm trần. Cô đưa tay chạm vào con gấu bông, giọng run rẩy. “Đây là con gấu bông gã tặng tôi nhân kỷ niệm ngày cưới năm ngoái. Hóa ra... hóa ra ngay từ đầu, mọi hành vi, mọi giọt nước mắt đau đớn của tôi sau cái chết của Ghost đều bị ghi lại và phân tích bởi thuật toán của V-Mind?”
“Bình tĩnh lại, Mỹ Dung. Nhìn tôi này. Cô phải thở,” Lâm siết chặt bả vai cô, dùng giọng nói trầm ấm dứt khoát để làm mỏ neo tinh thần giúp cô không bị hoảng loạn kích động. “Chúng ta không có thời gian để suy sụp. Cô nói chiếc két sắt âm tường trong phòng đọc sách có chứa chiếc thẻ nhớ cũ của Ghost đúng không? Lấy nó ngay.”
Mỹ Dung gạt nước mắt, lật đật chạy vào phòng đọc sách. Cô quỳ xuống trước bức tranh sơn dầu, lật nó ra để lộ chiếc két sắt mã hóa điện tử của V-Mind. Ngón tay cô run rẩy gõ dãy mật mã quen thuộc.
*Tít... Tít... Tít... Rè...*
Màn hình két sắt nhấp nháy chữ đỏ: *MÃ TRUY CẬP ĐÃ BỊ THAY ĐỔI TỪ XA. TÀI KHOẢN BỊ KHÓA.*
“Không thể nào... gã đã đổi mật mã từ xa,” Mỹ Dung bàng hoàng thốt lên. “Chiếc thẻ nhớ cũ... di vật duy nhất chứa các tệp âm thanh gốc của Ghost đã bị gã khóa chặt bên trong.”
“Bỏ đi, gã thế thân đã phát hiện ra chúng ta đang nghi ngờ gã,” Lâm dứt khoát kéo Mỹ Dung đứng dậy. “Chúng ta phải dùng phương án dự phòng.”
Đột ngột, thính giác siêu nhạy của Lâm co thắt nhẹ. Màng nhĩ tai trái của anh bắt được một tiếng *bíp* rất khẽ của hệ thống thang máy chuyên dụng VIP ở cuối hành lang tòa nhà, theo sau là tiếng bước chân nặng nề, đều đặn nện xuống nền gạch đá hoa cương. Nhịp bước chân chậm, dứt khoát và mang theo lực nặng của một kẻ có thể hình vạm vỡ—nhịp bước của một đặc vụ V-Shield đã qua đào tạo chiến đấu.
“Gã về rồi,” Lâm thì thầm, mặt anh biến sắc. “Không kịp chạy ra cửa chính đâu.”
“Phòng đọc sách... đằng sau bức tường gương này,” Mỹ Dung chỉ vào tấm gương hai chiều khổng lồ dùng để trang trí dọc vách phòng đọc sách. “Có một khoang rỗng kỹ thuật dùng để bảo trì đường ống điều hòa. Đi mau!”
Lâm và Mỹ Dung lách người qua khe hở của bức tường gương hai chiều, trốn vào khoảng không gian tối tăm, chật hẹp phía sau. Tấm gương hai chiều từ phía bên này nhìn ra ngoài hoàn toàn trong suốt, cho phép họ quan sát toàn bộ phòng đọc sách mà không bị phát hiện.
*Cạch.*
Cửa căn hộ mở ra. Một người đàn ông cao lớn bước vào phòng đọc sách. Gã mặc bộ vest công sở đen phẳng phiu, mái tóc chải chuốt gọn gàng, gương mặt có những đường nét góc cạnh hoàn hảo giống hệt người chồng quá cố của Mỹ Dung trong các bức ảnh chụp chung trên bàn. Nhưng đối với Lâm, dưới góc nhìn của Bản Ngã Phân Biện, gã đàn ông này tỏa ra một sự lạnh lùng, máy móc đến đáng sợ. Từng cử chỉ cúi đầu, treo áo khoác, hay cách gã xoay chiếc nhẫn cưới trên tay đều chuẩn xác đến mức giả tạo, giống như một kịch bản hành vi đã được huấn luyện hàng ngàn lần trong môi trường VR trị liệu.
Mỹ Dung đứng sát bên cạnh Lâm trong bóng tối hẹp, hơi thở cô dồn dập. Khi nhìn cận cảnh gương mặt gã qua tấm kính gương hai chiều, cô khẽ rùng mình, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Cô nhận ra những chi tiết vi mô mà trước đây cô đã cố tình bỏ qua vì đau buồn: vết sẹo phẫu thuật thẩm mỹ mờ nhạt sát vành tai gã, và đặc biệt là ánh mắt—đôi mắt của gã không có sự ấm áp hay dằn vặt của người chồng cũ, mà chỉ là sự trống rỗng, lạnh lùng của một kẻ săn mồi đang làm nhiệm vụ giám sát.
Lâm đưa bàn tay phải lên, lén đặt Máy ghi âm dã chiến siêu nhạy bằng băng cơ học cổ điển lên bục gỗ sát vách kính gương hai chiều. Ngón tay anh nhẹ nhàng nhấn nút ghi âm vật lý (REC) bằng tay.
*Cạch. Rè...*
Tiếng bánh răng cơ học xoay cực khẽ bên trong máy ghi âm không phát ra bất kỳ sóng vô tuyến hay tín hiệu điện từ nào, hoàn toàn vô hình trước các thiết bị dò quét tần số của gã đặc vụ V-Shield ngoài kia.
Gã thế thân bước đến bàn làm việc, rút chiếc điện thoại thông minh phiên bản giới hạn của V-Mind ra, bấm một dãy số mã hóa. Gã bật loa ngoài. Giọng nói trầm lạnh, tàn nhẫn của Trợ lý Kim vang lên từ loa thoại, rõ mồn một qua thính giác siêu nhạy của Lâm:
“Tình hình thế nào rồi?”
“Báo cáo Trợ lý Kim,” gã thế thân đáp, giọng nói của gã đã được chỉnh sửa tông giọng để giống hệt chồng Mỹ Dung. “Mỹ Dung vẫn chưa quay lại căn hộ từ chiều. Nhưng hệ thống quét sinh trắc học tại Chợ Xóm Chiếu báo cáo có vệt nhiệt bất thường của thằng Lâm xuất hiện gần hiệu thuốc lậu của Vy Trầm. Sóng định vị tầm ngắn của chiếc thẻ 302 bị xước cũng vừa nhấp nháy rồi tắt ngấm.”
“Sáu Búa đã thất bại trong việc khống chế thằng Lâm tại nhà kho,” giọng Trợ lý Kim lạnh lùng như băng đá. “Bà Trịnh Khánh Vân đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ tài khoản đen của băng đảng đòi nợ thuê. Chúng ta không cần con tốt thí mạng đó nữa. Đội đặc nhiệm V-Shield đang di chuyển đến nhà kho để dọn dẹp hiện trường và thủ tiêu cả hai anh em thằng Lâm. Nhiệm vụ của mày là phải tìm ra chiếc thẻ nhớ chứa Ghost-Code trước khi thằng Lâm kịp phát tán dữ liệu.”
“Rõ. Tôi sẽ kiểm tra két sắt của Mỹ Dung ngay lập tức,” gã thế thân cúp máy.
Mỹ Dung đứng sau tấm gương hai chiều nghe rõ từng lời thoại. Cả thế giới thực tại gia đình, lòng tin và tình yêu của cô đổ sụp hoàn toàn dưới chân. Người đàn ông cô ôm ấp mỗi đêm thực chất là kẻ đồng lõa sát hại chồng cô, và giờ đây gã đang lên kế hoạch dọn dẹp cả gia đình Lâm. Cô mất kiểm soát nhận thức, lồng ngực phập phồng dữ dội, một tiếng nấc nghẹn chực trào ra khỏi cuống họng.
Lâm lập tức áp sát từ phía sau, đưa bàn tay phải đeo vòng trầm dâu tằm bịt chặt lấy miệng Mỹ Dung, bả vai trái đau nhức của anh tì mạnh vào người cô để làm lá chắn vật lý cố định. Mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra, kéo nhận thức của cô khỏi bờ vực loạn thần kích động.
*“Nhìn tôi này. Cô phải thở bằng mũi. Thở chậm lại,”* Lâm nhẩm thầm trong đầu, truyền dải sóng não đồ ổn định sang cô qua sự tiếp xúc cơ thể.
Ngoài phòng đọc sách, gã thế thân đột ngột khựng lại. Gã xoay người hướng về phía kệ sách phòng khách. Đôi mắt sắc lạnh của gã nheo lại khi nhìn thấy mẩu băng keo đen dán kín trên hốc mắt con gấu bông bằng len.
Camera ẩn đã bị vô hiệu hóa.
Gã thế thân biến sắc. Phản xạ chiến đấu chuyên nghiệp của một đặc vụ V-Shield lập tức kích hoạt. Gã không hề do dự, luồn tay vào nách áo khoác vest, dứt khoát rút ra một khẩu súng lục có gắn ống giảm thanh đen ngòm.
*Cạch. Xoạt.*
Gã thế thân bước từng bước chậm rãi, không tiếng động hướng về phía phòng đọc sách. Ánh mắt gã quét qua từng góc ngách, rồi dừng lại, chằm chằm nhìn vào tấm gương hai chiều khổng lồ âm tường.
Gã bước đến sát mặt kính, họng súng chĩa thẳng vào khoảng không vô hình nơi Lâm và Mỹ Dung đang nín thở trốn phía sau. Gã đưa bàn tay đeo găng tay da lên, khẽ gõ nhịp ngón tay lên mặt kính gương hai chiều.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Tiếng gõ nhịp vang lên khô khốc, như một lời tuyên án tử thần đang gõ cửa bẫy nhận thức.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!