Nhạc nềnLost Place

Tiếng Vang Của Bản Ngã

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm gầm rú trên mái tôn rỉ sét của nhà kho bỏ hoang Quận 4 như một con quái thú đang cố cào rách bầu trời. Tiếng mưa dốc xối xả dội xuống nền đất xi măng, hòa cùng tiếng nước kênh tẻ đen ngòm cuộn sóng bên ngoài vách ván mục. Trong không gian ngột ngạt dính bết mùi ẩm mốc, làn sương mỏng mang mùi hóa chất màu xanh lam đặc thù rò rỉ từ đường ống thải y tế dưới hầm ngầm vẫn lẩn khuất, kích thích thính giác nhạy cảm của Lâm đến mức nhức nhối. Chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng trên trần nhà chao đảo mạnh, hắt những vệt sáng vàng vọt, chập chờn lên khuôn mặt sẹo rỗ đầy sát khí của Sáu Búa và vẻ mặt hoảng loạn tột độ của Lộc "Sẹo".


“Đại ca! Nhìn... nhìn cổ tay nó kìa!” Lộc "Sẹo" thét lên, giọng gã lạc đi, vỡ vụn giữa tiếng sấm sét vừa dội xuống ngoài kia. Bàn tay gã cầm chiếc dao bấm lưỡi thép đen run lên bần bật, họng súng trong tay gã giang hồ khác cũng lập tức xoay chuyển, chĩa thẳng vào lồng ngực Lâm. “Vết sẹo rỉ máu... Họa tiết nhánh cây của thằng Ghost! Thằng này... nó không phải là Lâm! Nó chính là thằng Ghost!”


Sáu Búa trợn mắt. Gã cúi sụp người xuống vệt sáng vàng chao đảo, nhìn chằm chằm vào cổ tay trái của Lâm. Dưới lớp băng gạc trắng muốt đã bị rách rộng, vệt máu tươi rỉ ra ngoài đời thực đang tự động kết tụ, chạy dọc theo các thớ vải tạo thành một họa tiết hình nhánh cây rỉ máu hoàn hảo. Đó không phải là một vết cắt vật lý thông thường, mà là phản ứng chuyển di somatization tàn nhẫn của não bộ khi nhận thức của Lâm đồng bộ sâu sắc với ký ức bị tra tấn của Ghost dưới gầm cầu Tân Thuận năm xưa.


“Mày... mày là Ghost?” Giọng Sáu Búa trầm xuống, mang theo một sự hoài nghi pha lẫn kinh tởm. Gã nhấc chiếc búa đóng đinh rỉ sét cán bọc cao su đen lên khỏi bàn sắt, tiếng kim loại miết xuống mặt bàn vang lên một âm thanh rợn người. “Thằng Ghost đã nhảy lầu chết một năm trước rồi. Mày là cái xác không hồn của nó, hay mày là trò quỷ quyệt gì của tập đoàn V-Mind gửi đến đây?”


“Đại ca! Giết nó đi! Thằng Ghost... nó là con quỷ! Nó đã bẻ gãy tay em dưới gầm cầu!” Lộc "Sẹo" điên cuồng gào lên. Trong cơn hoảng loạn tột độ khi đối diện với bóng ma quá khứ, gã mất hoàn toàn kiểm soát hành vi. Lưỡi dao bấm lăm lăm trong tay gã không còn chĩa vào Lâm, mà vung mạnh về phía cổ họng của Lâm Tuệ Anh — cô em gái tàn tật đang bị trói chặt trên chiếc ghế gỗ ọp ẹp bên cạnh.


“Không! Tuệ Anh!”


Lồng ngực Lâm thắt lại. Nỗi sợ hãi tột cùng cho tính mạng của em gái kích hoạt một phản ứng sinh học cực đoan trong đại não anh. Nhịp tim của anh vọt lên mức hủy diệt. Thùy trán đau nhói như bị một thanh sắt nung xuyên qua. Cổ tay trái của anh co giật kịch liệt, các ngón tay gõ liên tục xuống nền xi măng theo một nhịp vô cực máy móc.


Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử ấy, ý thức của Lâm rơi thẳng vào Không gian ảo "Mã Ma" bên trong não bộ. Đó là một vực thẳm đen tối vô tận, nơi các mảnh vỡ ký ức lơ lửng như những tấm gương vỡ rỉ máu. Tiếng thì thầm trầm lạnh, cuồng loạn của nhân cách Ghost dội lên, chiếm lĩnh toàn bộ hệ thần kinh:


*“Lâm! Để tôi ra ngoài! Thằng chó đó sắp giết em gái cậu! Giao cơ thể cho tôi! Tôi sẽ bẻ gãy cổ nó!”*


Nhưng Lâm không đầu hàng. Anh siết chặt bàn tay phải đeo chiếc vòng gỗ trầm dâu tằm của mẹ. Mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra như một mỏ neo khứu giác mạnh mẽ, giữ chặt lấy Bản Ngã Phân Biện của anh giữa cơn bão loạn thần. Bằng tư duy logic của một kỹ sư toán học ứng dụng, Lâm thét lên trong tiềm thức: *“Không! Ghost! Nếu cậu chiếm quyền kiểm soát bằng bạo lực lúc này, chúng ta sẽ bị súng bắn chết trước khi chạm vào gã! Chúng ta phải hợp tác! Nhận Thức Lưỡng Cực!”*


Một sự đồng thuận chưa từng có thiết lập trong đại não Lâm. Nhận Thức Lưỡng Cực đạt ngưỡng đồng bộ 86%. Hai nhân cách hoạt động song song hoàn hảo: Lâm sử dụng tư duy toán học logic để phân tích môi trường, trong khi Ghost bàn giao toàn bộ phản xạ chiến đấu dã chiến và thính giác siêu nhạy cho anh mà không tranh đoạt thể xác.


Ngay phía sau nhà kho, một tiếng động cơ chập mạch rất khẽ vang lên. Đó là tín hiệu từ Khang "Câm" — gã thợ phụ vạm vỡ của Hùng Khói đã lẻn vào từ cửa sau theo kế hoạch dã chiến. Khang "Câm" nâng chiếc búa tạ cán gỗ nặng 5kg, dùng hết sức bình sinh nện thẳng vào bảng điện chính của nhà kho.


*Đoàng! Bùm!*


Một vệt lửa xanh lè lóe lên kèm theo tiếng nổ chập điện đanh gọn. Chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng vụt tắt. Toàn bộ nhà kho chìm vào bóng tối tuyệt đối, triệt tiêu hoàn toàn thị giác của băng đảng Sáu Búa. Tiếng mưa dông ngoài trời dường như cũng ngừng bặt trong một tích tắc của sự im lặng kinh hoàng.


“Mẹ kiếp! Cúp điện rồi! Bắn nó! Bắn chết nó cho tao!” Sáu Búa gầm lên trong bóng tối. Gã hoảng loạn vung chiếc búa rỉ sét gõ liên tục vào cột sắt bên cạnh để tìm phương hướng.


*Keng! Keng! Keng!*


Những tiếng kim loại va chạm chói tai dội lại từ vách tường bê tông ẩm ướt. Đối với người bình thường, đó là những tiếng ồn hỗn tạp gây hoảng loạn. Nhưng đối với Lâm, dưới trạng thái Nhận Thức Lưỡng Cực và năng lực Định Vị Không Gian Bằng Tiếng Vang, mỗi tiếng *keng* dội lại chính là một luồng sóng radar thính giác cực hạn.


Sóng âm va đập vào các vật thể trong nhà kho, dội ngược lại tai trái nhạy cảm của Lâm. Trong bóng tối tuyệt đối, đại não anh tự động dựng lên một bản đồ không gian 3D dạng lưới tọa độ chi tiết đến từng milimet: chiếc máy tiện rỉ sét cách 2 mét bên phải; Sáu Búa đang đứng thở dốc cách 3 mét phía trước; và Lộc "Sẹo" đang hoảng loạn vung dao bấm cách Tuệ Anh chỉ nửa mét về phía bên trái.


Lâm nín thở, bóp chặt vết sẹo rỉ máu ở cổ tay trái ngoài đời thực để lấy nỗi đau làm mỏ neo định vị cuối cùng. Anh lao tới như một bóng ma trong tối, di chuyển không tiếng động qua các góc khuất của lưới tọa độ.


Lộc "Sẹo" đang điên cuồng quờ quạng lưỡi dao bấm trong không khí: “Mày đâu rồi? Thằng Ghost! Ra đây!”


*Vụt!*


Lâm áp sát Lộc "Sẹo" từ góc mù thính giác. Sử dụng phản xạ chiến đấu dã chiến của Ghost, Lâm đưa tay phải ra gạt mạnh vào cổ tay cầm dao của Lộc Sẹo, bẻ quặt khớp xương gã ra phía sau.


*Rắc! Clắc!*


“Á!” Lộc "Sẹo" rú lên đau đớn, chiếc dao bấm tuột khỏi tay rơi keng xuống nền xi măng. Gã hoàn toàn mất phương hướng, ngã nhào vào đống kiện hàng cũ nát.


Cùng lúc đó, Khang "Câm" từ cửa sau lao tới với sức khỏe phi thường của một hộ pháp. Gã không phát ra âm thanh nào, chỉ dùng đôi tay vạm vỡ dứt khoát ôm lấy Tuệ Anh cùng chiếc ghế gỗ bế chạy thoát ra lối cửa sau. Lâm cố gắng chạy theo hỗ trợ bế em gái, nhưng chân trái tàn tật của Tuệ Anh sau tai nạn cũ bị vướng vào dây trói, khiến cô bé khẽ rên rỉ đau đớn.


“Khang! Vác em ấy chạy đi! Đừng lo cho tôi!” Lâm rít lên.


Ngay khoảnh khắc đó, Sáu Búa nghe thấy tiếng động của Lâm. Gã trùm đòi nợ thuê điên cuồng vung chiếc búa rỉ sét quét ngang một vòng trong bóng tối. Đầu búa nặng nề xé gió rít lên chói tai.


*Bộp! Rắc!*


Đầu búa sượt qua bắp vai trái của Lâm, lực quán tính cực mạnh đánh sập bả vai anh, gây rách da và bầm tím cơ học nặng nề. Lâm cắn chặt môi để không phát ra tiếng hét, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo hoodie xám cũ kỹ. Nỗi đau nhói buốt khiến thùy trán anh chấn động mạnh, nhưng anh vẫn nén đau, dùng chân đạp mạnh vào chiếc máy tiện rỉ sét tạo tiếng động giả đánh lạc hướng Sáu Búa, rồi tháo chạy ra lối cửa sau dưới màn mưa xối xả.


Khang "Câm" đã vác Tuệ Anh chạy khuất vào con hẻm tối chằng chi tiết dẫn ra bờ kênh tẻ. Lâm lết bả vai trái đau đớn chạy theo sau.


Khi vừa bước chân ra khỏi ngưỡng cửa nhà kho, thính giác siêu nhạy của Lâm đột ngột bắt được một âm thanh lạ giữa tiếng mưa rơi. Đó là tiếng chuông điện thoại đổ chuông dồn dập từ chiếc điện thoại thông minh của Sáu Búa bị rơi trên vũng nước sát chân cầu thang gỗ trong lúc gã hoảng loạn.


Lâm khựng lại. Bản năng của một kỹ sư dữ liệu rác trỗi dậy. Anh cúi xuống, dùng bàn tay phải run rẩy nhặt chiếc điện thoại ướt sũng lên. Màn hình điện thoại hiển thị một cuộc gọi đến từ một số máy được mã hóa bảo mật cấp cao của V-Mind. Lâm không nhấn nghe, nhưng thính giác siêu nhạy bóc tách dải tần số âm thanh rò rỉ qua loa thoại của chiếc điện thoại ướt sũng đang tự động kết nối cuộc gọi khẩn cấp.


Từ đầu dây bên kia, giọng nói lạnh lùng, sắc bén không chút cảm xúc của Trợ lý Kim vang lên, át đi cả tiếng sấm sét rền vang trên bầu trời Quận 4:


“Thủ tiêu cả hai anh em. Chúng ta đã thu thập đủ dữ liệu sinh trắc học từ máy đo nói dối. Không để lại bất kỳ nhân chứng nào.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!