Thử Thách Nhịp Tim
Tiếng mưa dông rầm rập dội xuống mái tôn rỉ sét của nhà kho bỏ hoang sát mép kênh Quận 4 vang lên như những nhịp gõ búa chói tai vào màng nhĩ. Không khí bên trong đặc quánh mùi ẩm mốc của những kiện hàng cũ nát, mùi dầu máy rò rỉ và đặc biệt là một làn sương mỏng mang mùi hóa chất màu xanh lam đặc thù — thứ chất độc y tế mà Lâm từng ngửi thấy dưới đường cống ngầm Khánh Hội. Ánh sáng vàng vọt, chập chờn từ chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng trên trần nhà chỉ đủ quét qua những khoảng tối loang lổ, để lộ những vũng nước mưa đục ngầu dưới nền xi măng nứt nẻ.
Lâm đứng khựng lại ngay ngưỡng cửa gỗ mục nát. Toàn thân anh ướt sũng, chiếc hoodie xám cũ kỹ bết chặt vào bả vai. Cơn đau từ vết rạn xương sườn bên mạng sườn phải nhói lên dữ dội theo mỗi nhịp thở dốc, buốt lạnh và chân thực. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác đó lập tức bị đông cứng khi ánh mắt anh chạm vào khoảng sáng giữa nhà kho.
Lâm Tuệ Anh đang bị trói chặt trên một chiếc ghế gỗ ọp ẹp. Gương mặt thiếu nữ mười tám tuổi xanh xao, tái nhợt dưới ánh đèn, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự hoảng loạn nhưng cô bé vẫn cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc. Chiếc nạng gỗ — điểm tựa duy nhất cho chiếc chân trái tàn tật của cô sau vụ tai nạn năm xưa — bị vứt chỏng chơ trên vũng nước bẩn sát chân ghế.
Đứng ngay sau lưng Tuệ Anh là Lộc "Sẹo". Gã đầu gấu gân guốc với vết sẹo dài cắt ngang lông mày trái đang lăm lăm chiếc dao bấm lưỡi thép đen siêu bén, kề sát vào làn da cổ mỏng manh của cô bé.
“Anh Lâm... đừng đưa cái gì cho tụi nó! Chạy đi anh!” Tuệ Anh hét lên, giọng run rẩy nhưng đầy kiên cường.
“Câm mồm, con ranh!” Lộc "Sẹo" gầm gừ, ấn nhẹ lưỡi dao khiến một vệt máu đỏ tươi rỉ ra trên cổ Tuệ Anh. Cô bé khẽ rên rỉ, nhắm chặt mắt.
Lâm siết chặt hai nắm tay. Bàn tay trái của anh — di chứng vĩnh viễn của hóa chất trung hòa mà bác sĩ Đăng Khoa tiêm đêm qua — bắt đầu run cơ vô thức kịch liệt. Các ngón tay co giật máy móc, vô tình gõ xuống đùi theo một nhịp vô cực của Ghost. Trong đáy não, tiếng thì thầm trầm lạnh, cuồng loạn của nhân cách thứ hai bắt đầu dâng lên như một cơn thủy triều rỉ máu:
*“Lâm... để tôi ra ngoài... tụi nó đang làm tổn thương em gái cậu... Để tôi bẻ gãy cổ thằng Lộc Sẹo... Tôi sẽ dùng chiếc dao đó rạch nát họng nó...”*
“Không... im đi...” Lâm nhẩm thầm trong miệng, răng nghiến chặt đến mức khóe môi rỉ ra một vệt máu cam nóng hổi. Anh đưa bàn tay phải lên, siết chặt lấy những hạt gỗ thô ráp của chiếc vòng trầm dâu tằm đeo trên cổ tay phải. Mùi hương trầm dịu nhẹ, mộc mạc tỏa ra, đóng vai trò một mỏ neo khứu giác mạnh mẽ để đè bẹp tiếng gào thét của Ghost xuống dưới đáy tiềm thức. Anh phải giữ vững Bản Ngã Phân Biện. Anh nhớ lại lời khuyên dứt khoát của Mỹ Dung trước khi anh bước vào nhà kho này: *“Mày không được dùng bạo lực vật lý, Lâm. Cơ thể mày đang suy nhược sau ca quá tải thùy trán. Sáu Búa là kẻ tàn bạo, nhưng gã cần chiếc thẻ nhớ để đổi lấy tiền từ V-Mind. Hãy dùng tâm lý học. Hãy dùng sự tỉnh táo của mày để đàm phán.”*
Từ góc tối phía sau chiếc máy tiện rỉ sét, một bóng người cao lớn, vạm vỡ từ từ bước ra.
Đó là Sáu Búa.
Gã trùm đòi nợ thuê Quận 4 mặc chiếc áo khoác da lớn sờn rách, khuôn mặt đầy sẹo rỗ gớm ghiếc lộ ra dưới ánh đèn vàng. Sau thắt lưng gã giắt chiếc búa đóng đinh rỉ sét cán bọc cao su đen — món vũ khí thô bạo đã gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp thế giới ngầm Tôn Đản. Sáu Búa không cầm búa, gã kéo một chiếc ghế sắt rít lên một tiếng chói tai trên nền xi măng, ngồi xuống đối diện với Lâm.
“Mày đến đúng giờ đấy, thằng rác số,” Sáu Búa cười khẩy, giọng ồm ồm đầy đe dọa. Gã đặt lên mặt bàn sắt gỉ một thiết bị cơ điện cũ kỹ bám đầy bụi sắt — một chiếc máy đo nói dối sinh trắc học cầm tay mà gã vừa thu mua được từ thế giới ngầm. “Tao biết mày khôn lỏi. Mày là kỹ sư phần mềm, mày có trăm phương ngàn kế để lừa một gã giang hồ như tao. Cho nên hôm nay, chúng ta chơi theo luật của máy móc.”
Sáu Búa hất hàm ra lệnh cho đàn em. Hai gã giang hồ lực lưỡng lập tức lao tới, thô bạo bẻ quặt tay Lâm ra phía trước, ấn anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện gã. Sáu Búa cầm các cực cảm biến bằng đồng của máy đo nói dối, lần lượt kẹp chặt vào các đầu ngón tay bên tay phải của Lâm.
“Nguyên lý rất đơn giản,” Sáu Búa gõ gõ ngón tay thô ráp lên mặt máy. “Chiếc máy này đo điện trở da và nhịp tim của mày. Nếu mày nói dối, nhịp tim mày vọt lên, máy sẽ phát tiếng bíp và dải đèn LED này sẽ chuyển sang màu đỏ. Mỗi lần máy báo đỏ, thằng Lộc Sẹo sẽ rạch một đường trên mặt em gái mày. Mày hiểu luật chơi chưa?”
Lâm cảm nhận được những miếng kim loại lạnh ngắt áp sát vào da thịt mình. Tim anh lập tức đập dồn dập. Nhịp tim vọt lên gần một trăm nhịp một phút. Trên màn hình của chiếc máy đo, dải đèn LED bắt đầu nhấp nháy chuyển từ màu vàng sang màu cam sát vạch đỏ nguy hiểm. Tiếng bíp bíp nhỏ nhưng dồn dập vang lên giữa tiếng mưa rơi.
“Nhìn xem, nó đang sợ hãi kìa đại ca,” Lộc "Sẹo" cười nham nhở, lưỡi dao bấm dí sát hơn vào cổ Tuệ Anh, tạo ra một vệt máu đỏ tươi loang rộng trên cổ áo cô bé.
“Anh Lâm! Đừng nói!” Tuệ Anh nghẹn ngào hét lên.
Sáu Búa nhấc chiếc búa rỉ sét từ sau lưng ra, đặt mạnh đầu búa nặng nề xuống mặt bàn sắt tạo ra một tiếng *bầm* khô khốc. Gã ghé sát khuôn mặt sẹo rỗ đầy mùi rượu bọt vào mặt Lâm, ánh mắt ti hí hung hãn xoáy sâu vào đồng tử của anh:
“Câu hỏi đầu tiên: Chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa Ghost-Code đang ở đâu?”
Lâm nhìn thẳng vào mắt Sáu Búa. Lồng ngực anh thắt lại, nhịp tim vọt lên 110 nhịp một phút. Chiếc máy đo nói dối bắt đầu phát ra tiếng bíp bíp cảnh báo chói tai, dải đèn LED đỏ rực nhấp nháy liên tục.
“Mày đang nói dối! Lộc Sẹo, rạch mặt nó cho tao!” Sáu Búa gầm lên, tay siết chặt cán búa.
“Đợi đã!” Lâm hét lớn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm nhắm chặt mắt lại, hoàn toàn triệt tiêu mọi kích thích thị giác từ thế giới bên ngoài. Anh nén cơn đau buốt từ vết thương cổ tay trái đang rỉ máu tươi qua lớp gạc trắng. Trong bóng tối nội tâm, anh tập trung toàn bộ ý thức vào mùi hương trầm dịu nhẹ của chiếc vòng dâu tằm đeo bên tay phải. Anh kích hoạt năng lực Kiểm Soát Nhịp Tim và kỹ thuật Giả Lập Nhịp Tim Thấp mà nhân cách Ghost đã rèn luyện cho anh trong những phiên đồng bộ sâu sắc của không gian ảo Mã Ma.
*“Hít vào... giữ hơi thở nông... thả lỏng cơ vai... tập trung vào nhịp đập của thùy trán...”* Giọng nói của Ghost không còn cuồng loạn, mà chuyển sang một tần số hướng dẫn phẳng lặng, lạnh lùng như một thuật toán tối ưu hóa.
Lâm thở ra thật chậm, nhịp thở nông và đều đặn đến mức kỳ lạ. Cơ mặt anh thả lỏng hoàn toàn, triệt tiêu mọi biểu cảm vi mô của sự lo sợ. Anh sử dụng nỗi đau nhói buốt từ vết rạn xương sườn mạng sườn phải làm mỏ neo vật lý để đè bẹp sự hoảng loạn sinh học của cơ thể.
Khi Lâm mở mắt ra, ánh mắt anh trong trẻo và phẳng lặng hoàn hảo đến mức đáng sợ.
Tiếng bíp bíp dồn dập của chiếc máy đo đột ngột chậm lại. Nhịp tim của Lâm hiển thị trên màn hình giảm dần từ 110 xuống 90, 75, và cuối cùng dừng lại ở mức phẳng lặng hoàn hảo: 60 nhịp một phút. Dải đèn LED đỏ rực vụt tắt, trở lại dải màu xanh lá cây an toàn.
Sáu Búa sững sờ. Gã trừng mắt nhìn chiếc máy đo nói dối rồi nhìn sang gương mặt điềm tĩnh không một vệt gợn của Lâm.
“Tao không giữ chiếc thẻ nhớ đó bên mình,” Lâm trả lời, giọng nói của anh trầm ấm, dứt khoát và phẳng lặng như mặt hồ không gió. “Chiếc thẻ nhớ chứa Ghost-Code đã được bọc chì bảo mật hoàn toàn trong hộp Faraday và giấu tại một kho lưu trữ ngoại tuyến ngoài Quận 4. Sáu Búa, mày có dùng bạo lực giết chết tao và em gái tao ở đây, mày cũng sẽ không bao giờ có được thứ mà V-Mind thèm khát.”
Chiếc máy đo nói dối vẫn giữ nguyên dải màu xanh lá cây. Nhịp tim của Lâm không hề dao động dù chỉ một nhịp.
Sáu Búa thở hắt ra một hơi đầy thất vọng. Gã buông lỏng cán búa rỉ sét, tựa lưng vào ghế. Thiết bị công nghệ của thế giới ngầm đã xác nhận lời khai của Lâm là thật. Gã tin rằng Lâm thực sự không biết hoặc không thể tiếp cận chiếc thẻ nhớ ngay lúc này.
“Mẹ kiếp!” Sáu Búa rít qua kẽ răng. “Thằng rác số này nói thật. Nó không mang thẻ nhớ theo.”
Nhưng ngay khi Sáu Búa chuẩn bị hạ lệnh thu quân để tìm phương án khác, Lộc "Sẹo" từ phía sau ghế của Tuệ Anh bỗng nhiên cúi xuống, ánh mắt gã vô tình quét qua bàn tay trái đang run rẩy vô thức của Lâm đặt dưới gầm bàn sắt.
Lớp băng gạc trắng muốt quấn quanh cổ tay trái của Lâm do Mỹ Dung khâu dã chiến đêm qua, dưới áp lực co bóp cơ học và sự căng thẳng cực độ, đã bị rách rộng. Những giọt máu tươi rỉ ra ngoài đời thực, thấm đỏ lớp gạc đục. Nhưng điều kinh hoàng là, những vệt máu tươi ấy không chảy loang lổ thông thường, mà tự động kết tụ, chạy dọc theo các thớ vải tạo thành một họa tiết hình nhánh cây rỉ máu hoàn hảo — biểu tượng Somatization đặc thù của nhân cách Ghost.
Lộc "Sẹo" nhìn vệt máu hình nhánh cây rỉ máu trên cổ tay Lâm. Đôi mắt gã trợn trừng lên đầy kinh hoàng, ký ức về trận chiến đẫm máu dưới gầm cầu Tân Thuận — nơi nhân cách Ghost trỗi dậy dùng bạo lực thô bạo bẻ gãy tay gã — lập tức ập về như một cơn ác mộng.
“Đại ca! Nhìn... nhìn cổ tay nó kìa!” Lộc "Sẹo" hét lên, giọng gã lạc đi vì hoảng sợ, tay cầm dao bấm run bần bật. “Vết sẹo rỉ máu... Họa tiết nhánh cây của thằng Ghost! Thằng này... nó không phải là Lâm! Nó chính là thằng Ghost!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!