Nhạc nềnLost Place

Cuộc Tấn Công Của Zero

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa xối xả nện xuống mái tôn rỉ sét của chiếc container bỏ hoang số 40 tại cảng Khánh Hội vang lên như hàng vạn mảnh sắt vụn đang rơi xuống từ bầu trời Sài Gòn. Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt chưa đầy mười lăm mét vuông, bầu không khí đặc quánh mùi rỉ sét ẩm ướt, mùi axit nồng nặc bốc ra từ bộ nguồn ắc quy tự chế và cả mùi khét lẹt của nhựa thông nóng chảy.


Ánh sáng xanh loang lổ, lạnh lẽo từ chiếc màn hình CRT đời cũ nhấp nháy liên tục, hắt lên ba gương mặt đang căng ra như dây đàn. Lâm đứng chết trân trước bàn sắt dã chiến. Chiếc điện thoại nứt màn hình vẫn còn ấm nóng trên tay phải anh, nhưng cuộc gọi tống tiền của Sáu Búa đã bị ngắt từ lâu. Lời đe dọa tàn nhẫn về việc Lộc Sẹo đang phục kích em gái Lâm Tuệ Anh tại bến xe Quảng Trị vẫn còn như một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, đóng băng mọi suy nghĩ trong đại não anh.


“Anh Lâm! Tường lửa dã chiến bị tràn bộ đệm rồi! Lượng truy cập tăng vọt theo cấp số nhân... Đây không phải là quét IP thông thường, là tấn công từ chối dịch vụ quy mô lớn!”


Tiếng hét thất thanh của Thành “Mắt Mèo” cắt đứt sự im lặng nghẹt thở. Cậu thiếu niên mười chín tuổi đang điên cuồng gõ bàn phím, đôi mắt to tròn phản chiếu những dòng lệnh màu đỏ rực chạy dọc màn hình như một thác máu kỹ thuật số. Trên trán cậu, mồ hôi tuôn ra ròng ròng, hòa cùng những vệt dầu mỡ đen xịt bám trên má.


“Bình tĩnh đi, nhóc. Đừng để tiếng mưa làm loạn nhịp tay.”


Từ góc tối của container, một giọng nói khàn đặc, lầm lì vang lên. Hoàng “Hack” — gã hacker mũ đen giải nghệ với chiếc hoodie đen rộng trùm kín đầu — từ từ bước ra dưới ánh sáng xanh nhạt của màn hình. Gã không tháo chiếc tai nghe chống ồn bản lớn quanh cổ, ngón tay gõ liên tục lên chiếc đùi gầy guộc theo một nhịp điệu vô thức của kẻ hoài nghi cực đoan. Gã lướt mắt qua những dòng log đang nhảy liên tục trên màn hình CRT, đôi mắt thâm quầng nặng nề co rụt lại dưới cặp kính cận nứt góc.


“Lũ quét. Là Zero,” Hoàng Hack rít qua kẽ răng, giọng gã lạnh buốt. “Thằng chó săn tối cao của tập đoàn V-Mind. Nó không dùng botnet rác của đám hacker vặt. Nhìn dải IP này đi, toàn bộ là các thiết bị IoT và camera an ninh đô thị đã bị V-Mind Core chiếm quyền điều khiển. Nó đang thực hiện một cuộc tấn công DDoS volumetric kết hợp với mã độc wiper tàn phá dữ liệu để xóa sạch Ghost-Code trong máy chủ của mày.”


Lâm siết chặt chiếc điện thoại nứt trong lòng bàn tay phải. Lồng ngực anh thắt lại, vết rạn xương sườn mạng sườn phải nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy mỗi khi anh hít thở sâu. Nhưng nỗi đau thể xác đó không kinh hoàng bằng sự giằng xé nội tâm đang cào xé thùy trán anh. Tuệ Anh đang gặp nguy hiểm ở Quảng Trị. Anh cần mạng internet để tìm cách hack camera bến xe hoặc liên lạc cứu viện, nhưng ngay lúc này, toàn bộ hạ tầng mạng dã chiến của anh đang bị Zero bóp nghẹt.


*“Lâm... để tôi ra ngoài... tôi sẽ bẻ cổ thằng chó Zero đó qua đường truyền cáp quang... để tôi cứu em gái cậu...”*


Tiếng thì thầm trầm lạnh, cuồng loạn của Ghost lại dội lên từ đáy não, cố gắng phá vỡ pháo đài nhận thức Bản Ngã Phân Biện của Lâm. Bàn tay trái của Lâm — di chứng vĩnh viễn của hóa chất trung hòa mà bác sĩ Đăng Khoa tiêm đêm qua — bắt đầu run cơ vô thức kịch liệt. Các ngón tay co giật máy móc, gõ xuống đùi theo một nhịp vô cực của Ghost.


Lâm nghiến răng đến mức khóe môi rỉ ra một vệt máu cam nóng hổi. Anh đưa bàn tay phải lên, siết chặt lấy những hạt gỗ thô ráp của chiếc vòng trầm dâu tằm đeo trên cổ tay phải. Mùi hương trầm dịu nhẹ, mộc mạc tỏa ra, lập tức đóng vai trò một mỏ neo khứu giác mạnh mẽ, đè bẹp tiếng gào thét của Ghost xuống dưới đáy tiềm thức.


“Không được để Ghost ra ngoài lúc này. Mình phải giải quyết việc này bằng logic toán học, không phải bằng sự điên cuồng của một bóng ma,” Lâm tự nhủ, giọng anh khản đặc nhưng dứt khoát lạ thường.


Anh nhìn sang Thành Mắt Mèo: “Thành, em có chặn được dải IP nguồn không?”


“Em đang thử chặn thủ công bằng iptables!” Thành hét lên, những ngón tay gầy gộc gõ phím lách cách như mưa sa. “Nhưng không kịp! Zero xoay vòng proxy quá nhanh, cứ mỗi ba giây nó lại đổi hàng ngàn địa chỉ MAC khác nhau. Băng thông của mình nghẽn cứng rồi, tiến trình giải mã Ghost-Code bị treo ở mức hai mươi lăm phần trăm!”


“Vô ích thôi,” Hoàng Hack lạnh lùng gạt Thành ra, gã đặt bàn tay xương xẩu lên bả vai cậu thiếu niên. “Mày chặn bằng tay giống như dùng một xô cát để chặn một trận vỡ đập sông Sài Gòn vậy. Zero đang dùng băng thông cấp doanh nghiệp của V-Mind. Nó muốn ép ổ cứng của mày hoạt động quá công suất để cháy chip nhớ vật lý.”


Lâm tiến lại gần màn hình CRT. Cơn đau đầu thùy trán dữ dội làm tầm nhìn của anh nhòe đi, những dòng mã màu đỏ bắt đầu biến dạng thành những vết rách pixel rỉ máu trong mắt anh. Nhưng tư duy logic của một kỹ sư toán ứng dụng vẫn giúp anh nhận diện được cấu trúc của cuộc tấn công. Zero không chỉ muốn làm nghẽn mạng; gã đang lén cấy một đoạn script wiper tự hủy thông qua các gói tin UDP phân mảnh để ghi đè dữ liệu rác lên phân vùng lưu trữ Ghost-Code.


“Hoàng, giúp tôi kích hoạt Giao thức Xóa Dấu Vết Số (Zero-Trace),” Lâm ra lệnh, giọng sắc lạnh của anh mang theo một phần uy quyền của Ghost nhưng vẫn giữ vững logic của Lâm. “Chúng ta phải ẩn toàn bộ phân vùng chứa dữ liệu gốc của Ghost-Code vào các khối sector bị hỏng (bad sectors) giả lập trên ổ cứng vật lý. Zero sẽ không thể ghi đè lên những vùng mà hệ thống báo cáo là đã chết.”


Hoàng Hack liếc nhìn Lâm qua gọng kính nứt, một tia kinh ngạc thoáng qua mắt gã: “Dùng sector hỏng giả lập để giấu dữ liệu gốc? Chiêu này hiểm đấy. Nhưng tốc độ thao tác của mày phải nhanh hơn tốc độ quét của wiper. Nếu mày gõ sai một dòng lệnh, toàn bộ Ghost-Code sẽ bị phân mảnh vĩnh viễn.”


“Tôi làm được,” Lâm dứt khoát nói.


Anh quỳ một gối xuống trước bàn máy tính dã chiến. Cổ tay trái của anh — vết rách sâu vừa được khâu dã chiến và quấn gạc trắng mới — throbbing lên từng nhịp đau đớn thấu xương khi anh đặt tay lên bàn phím. Chứng run cơ vô thức ở tay trái khiến anh struggles kịch liệt để giữ ngón tay thăng bằng trên các phím ký tự. Mỗi lần tay trái co giật, những dòng lệnh trên màn hình lại bị gõ sai.


“Mẹ kiếp!” Lâm rít lên. Vết khâu trên cổ tay trái bắt đầu rách nhẹ, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đỏ lớp băng gạc trắng muốt ngoài đời thực.


Mỹ Dung từ phía sau bước tới, đôi mắt đen sâu thẳm của cô tràn ngập sự lo âu và phẫn nộ. Cô không nói một lời, quỳ xuống bên cạnh Lâm, dùng hai bàn tay lạnh ngắt của mình siết chặt lấy bả vai trái của anh để giữ cho cơ thể anh không bị rung chấn, đồng thời dùng một mảnh vải sạch ép chặt vào vết khâu đang rỉ máu trên cổ tay anh.


“Lâm, tập trung vào màn hình. Đừng nhìn vết thương. Tao sẽ giữ mỏ neo cho mày,” Mỹ Dung thầm thì sát tai anh, hơi thở ấm áp của cô mang theo sự kiên định của một đồng minh sinh tử.


Lâm gật đầu. Anh nhắm mắt trong một giây, ngửi sâu mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc vòng dâu tằm bên tay phải, nén cơn đau buốt ở thùy trán. Khi anh mở mắt, thế giới xung quanh biến mất, chỉ còn lại những dòng lệnh xanh lục nhấp nháy trên màn hình CRT.


Bàn tay phải của Lâm lướt nhanh trên bàn phím với tốc độ kinh hoàng của một cựu kỹ sư hệ thống. Anh viết một đoạn script dã chiến, sử dụng mã bẻ khóa firmware VR đời cũ mà gã Giang Mã Nguồn đã cung cấp để can thiệp trực tiếp vào bảng phân vùng của ổ cứng vật lý.


`sudo dd if=/dev/zero of=/dev/sdb bs=512 count=1`...

`sudo set_bad_sector /dev/sdb 0x4F5D3À...


Những dòng lệnh dứt khoát xuất hiện. Lâm đang tự tay tạo ra hàng ngàn sector hỏng giả xung quanh phân vùng Ghost-Code, biến chiếc ổ cứng chứa di sản của Ghost thành một bãi mìn kỹ thuật số đối với mã độc wiper của Zero.


Đột ngột, một tiếng *tạch* lớn vang lên từ phía ngoài container.


Toàn bộ ánh sáng trong container dập tắt ngấm. Chiếc màn hình CRT tối sầm lại. Tiếng quạt tản nhiệt dã chiến của máy chủ đang rú vang đột ngột lịm đi, để lại một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa phùn nện rầm rầm lên mái tôn.


“Mất điện rồi! Zero đã kích nổ cầu chì tổng của cảng Khánh Hội để cắt điện cưỡng bức!” Thành Mắt Mèo hoảng loạn hét lên trong bóng tối, cậu va phải chiếc ghế sắt tạo ra tiếng loảng xoảng chói tai.


“Thằng khốn! Nó biết mình đang thực hiện giao thức ẩn dữ liệu nên muốn ngắt điện đột ngột để làm hỏng phân vùng ghi ghi dở!” Hoàng Hack gầm lên, gã bật chiếc đèn pin cầm tay, ánh sáng quét qua quét lại trong container đầy khói khét.


Nếu máy chủ bị sập nguồn ngay lúc này, tiến trình ghi đè sector hỏng giả lập sẽ bị lỗi nửa chừng, và toàn bộ Ghost-Code lưu trữ trên thẻ nhớ MicroSD sẽ bị hỏng vật lý không thể khôi phục. Đó là đòn chí mạng tàn nhẫn nhất của Zero.


Nhưng Lâm không hoảng loạn. Logic toán học của anh đã dự phòng trước tình huống này.


“Thành! Kéo cần gạt của bộ nguồn dự phòng chống EMP ngay!” Lâm hét lên giữa bóng tối ngột ngạt.


Thành Mắt Mèo lập tức hiểu ý. Cậu thiếu niên luồn lách qua các khe hẹp trong container, lao về phía góc tối nơi đặt hệ thống ắc quy xe máy được đấu nối song song bọc kín trong lưới đồng — Bộ nguồn phát điện dự phòng chống EMP do Kiệt Lửa chế tạo.


*Rắc!*


Thành dùng hết sức bình sinh gạt chiếc cần khởi động bằng đồng cỡ lớn. Một tiếng *bùm* khẽ vang lên kèm theo những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra từ các cực ắc quy. Hệ thống nguồn điện độc lập bọc lưới đồng lập tức hoạt động, cung cấp dòng điện áp ổn định cho máy chủ dã chiến.


Chiếc màn hình CRT chớp nháy hai lần, ánh sáng xanh lục từ từ hiện lên trở lại, mờ nhạt nhưng kiên cường. Lớp lưới đồng bọc xung quanh bộ nguồn đã ngăn chặn hoàn toàn xung điện từ của vụ chập điện tổng ngoài cảng, bảo vệ đầu đọc ghi của ổ cứng không bị cháy chip.


“Dữ liệu vẫn còn! Tiến trình ẩn đạt tám mươi phần trăm!” Thành Mắt Mèo reo lên, giọng cậu run rẩy vì vui sướng.


“Chưa xong đâu,” Lâm lạnh lùng nói, ngón tay anh tiếp tục gõ phím. “Zero sẽ phát hiện ra máy chủ của mình vẫn hoạt động nhờ nguồn điện độc lập. Nó sẽ tăng công suất botnet để thực hiện đợt tấn công cuối cùng. Chúng ta phải phản công.”


“Phản công bằng cách nào?” Hoàng Hack nhíu mày lo ngại. “Băng thông của mày chỉ là một đường truyền Wi-Fi lậu dã chiến của Trực Mạng Lưới, làm sao đối đầu với băng thông khổng lồ của V-Mind?”


“Chúng ta không đối đầu về băng thông. Chúng ta đối đầu về giao thức,” Lâm giải thích, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc lạnh hoàn toàn vượt trội của Ghost. “Zero đang sử dụng các gói tin UDP phân mảnh để tấn công. Giao thức UDP không yêu cầu xác thực bắt tay, nhưng hệ thống nhận diện của V-Mind Core thì có. Tôi sẽ viết một script đồng bộ ngược sóng não dã chiến, sử dụng chính các gói tin tấn công của Zero làm mồi nhử để gửi ngược lại hàng triệu yêu cầu xác thực bắt tay giả lập (forged handshakes) vào cổng bảo trì của V-Mind Core.”


Hoàng Hack trừng mắt nhìn Lâm, gã rùng mình khi hiểu ra kế hoạch điên rồ này: “Mày muốn dùng chính botnet của nó để làm quá tải ngược lại hệ thống kiểm soát của nó? Chiêu này nếu thất bại, V-Mind Core sẽ định vị được vị trí vật lý của container này trong vòng mười giây!”


“Chúng ta không còn đường lui. Tuệ Anh không thể đợi thêm được nữa,” Lâm dứt khoát nói.


Anh nhấn phím chạy đoạn script phản kích. Trên màn hình CRT, những dòng lệnh màu xanh lục bắt đầu nhảy múa với tốc độ chóng mặt, chặn đứng và hấp thụ hoàn toàn các gói tin tấn công của Zero, rồi chuyển hóa chúng thành những luồng dữ liệu phản kích dội ngược lại địa chỉ IP nguồn của V-Mind.


Cuộc đấu trí công nghệ đạt đến đỉnh điểm của sự căng thẳng. Tiếng mưa rơi rầm rầm trên mái tôn container như đang đệm nhạc cho trận chiến vô hình trên không gian mạng. Khói khét lẹt bốc lên từ hệ thống tản nhiệt nước tự chế của Kiên Điện Lạnh do bị quá tải nhiệt lượng.


“Bơm nước bị chập mạch rồi! Nhiệt độ CPU lên chín mươi lăm độ!” Thành Mắt Mèo hoảng loạn hét lên, tay cầm chiếc bình chữa cháy dã chiến sẵn sàng phun.


“Giữ nguyên đó! Không được phun cát chữa cháy vào bo mạch!” Lâm gầm lên, tay vẫn không rời bàn phím.


Màn hình CRT nhấp nháy đỏ liên tục. Tiến trình phản kích đạt chín mươi phần trăm... chín mươi lăm phần trăm... chín mươi chín phần trăm...


*Cạch.*


Một dòng lệnh ngắn ngủi xuất hiện trên màn hình nền tối đen:


`Connection reset by peer. Botnet offline.`


Lâm buông lỏng hai tay khỏi bàn phím, toàn thân anh đổ sụp về phía trước, trán tựa sát vào cạnh bàn sắt lạnh ngắt. Hơi thở anh dồn dập, mồ hôi lạnh hòa cùng máu cam nhỏ xuống mặt bàn sắt rỉ sét tạo nên những tiếng bộp khô khốc. Tai trái anh o o liên tục, chứng ù tai vĩnh viễn dâng cao thành một dải tần số chói óc khiến anh đau đớn kịch liệt. Nhưng anh đã thắng. Hệ thống botnet khổng lồ của Zero đã bị quá tải ngược và buộc phải tự ngắt kết nối để bảo vệ máy chủ trung tâm.


“Thành công rồi... Ghost-Code đã được ẩn an toàn trong các sector hỏng giả lập,” Thành Mắt Mèo quỵ sụp xuống sàn container, thở dốc như vừa thoát chết.


Hoàng Hack từ từ tháo chiếc tai nghe chống ồn xuống, gã nhìn Lâm với ánh mắt đầy phức tạp, vừa kính sợ vừa e dè trước năng lực phân tích hành vi và logic toán học cực hạn của anh. Gã biết, Lâm không còn là gã kỹ sư rác số hèn nhát của Quận 4 ngày nào nữa.


Mỹ Dung nhẹ nhàng dùng gạc sạch lau vệt máu cam bên khóe môi Lâm, cô thầm thì: “Mày làm được rồi, Lâm. Mày đã bảo vệ được di sản của Ghost.”


Lâm gượng dậy, anh đưa tay trái lên định tháo chiếc Thiết bị lọc âm thính giác tự chế đeo trên tai trái để lau mồ hôi. Chiếc máy trợ thính cũ kỹ rỉ sét bám đầy bụi sắt bỗng nhiên nóng hầm hập một cách bất thường.


Đột ngột, từ sâu trong màng nhĩ tai trái của Lâm phát ra một tiếng rít kỹ thuật số dồn dập, chói óc.


*Tít... tít... tít...*


Đó không phải là tiếng ù tai do quá tải thần kinh. Đó là một dải tần số âm thanh có nhịp điệu cơ học rõ ràng, phát ra trực tiếp từ bo mạch của chiếc máy trợ thính cũ.


Lâm biến sắc. Anh giật phắt chiếc thiết bị lọc âm ra khỏi tai, đặt lên bàn sắt.


Trên màn hình CRT cũ kỹ, một dòng thông báo hệ thống tự động xuất hiện với phông chữ không chân màu đỏ rực, nhấp nháy liên tục như một lời tuyên án tàn nhẫn:


`Trojan.BiometricTracker.Activè...

`Target ID: Lâm Nguyễǹ...

`Signal transmitting via Auditory Filter firmware...`


Hoàng Hack lao tới, gã dùng đèn pin soi thẳng vào bo mạch trần của chiếc máy trợ thính cũ. Đôi mắt gã co rụt lại đầy kinh hoàng:


“Mẹ kiếp! Thằng Zero... nó không chỉ tấn công máy chủ. Cuộc tấn công DDoS vừa rồi chỉ là mồi nhử để đánh lạc hướng mày. Mục tiêu thực sự của nó là kích hoạt một đoạn mã Trojan định vị sinh trắc học đã được cấy ngầm vào firmware của chiếc thiết bị lọc âm này từ trước khi mày nhặt được nó ở bãi rác!”


Lâm trừng mắt nhìn chiếc thiết bị đang nhấp nháy ánh sáng đỏ vô hình dưới tia hồng ngoại quét. Tiếng rít định vị từ chiếc máy trợ thính cũ vẫn đang liên tục rò rỉ sóng định vị tầm xa ngoài đời thực, gửi tọa độ chính xác của chiếc container số 40 về trung tâm điều khiển của V-Mind.


Thính giác siêu nhạy sinh học của Lâm đột ngột nghe thấy những tiếng động cơ xe đặc chủng gầm rú từ khoảng cách năm trăm mét ngoài cổng cảng Khánh Hội, hòa cùng tiếng ủng da nện dồn dập xuống nền đường nhựa ẩm ướt đang tiến về phía họ.


Lực lượng an ninh vũ trang V-Shield đã bao vây bến cảng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!