Nhạc nềnLost Place

Đòn Tống Tiền Từ Xa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù bến cảng Khánh Hội luồn qua khe cửa sắt rỉ sét của container số 40, mang theo cái lạnh ẩm ướt của dòng sông Sài Gòn vào lúc một giờ rưỡi sáng. Bên trong không gian ngột ngạt rộng chưa đầy mười lăm mét vuông ấy, ánh sáng đỏ lòe loẹt từ màn hình máy tính CRT cũ kỹ nhấp nháy liên tục, hắt lên ba gương mặt đang căng ra như dây đàn. Tiếng quạt tản nhiệt dã chiến rú vang từ hệ thống máy chủ Frankenstein chắp vá, hòa cùng tiếng mưa phùn gõ rầm rầm lên mái tôn rỉ sét tạo nên một bầu không khí đặc quánh áp lực.


“Chỉ số brute-force của tụi nó lên chín mươi hai phần trăm rồi anh Lâm! Tụi nó đang dùng siêu máy chủ của V-Mind để bẻ khóa giao thức WPA2 của modem nhà mẹ ở quê!”


Thành “Mắt Mèo” điên cuồng gõ bàn phím, những ngón tay gầy nhom của cậu thiếu niên run rẩy kịch liệt trên phím cơ bám đầy bụi sắt. Trên màn hình, những dòng lệnh màu đỏ rực chạy dọc như một thác máu kỹ thuật số, báo hiệu hàng rào bảo mật cuối cùng bảo vệ quyền riêng tư của gia đình Lâm ở Quảng Trị sắp sửa sụp đổ hoàn toàn.


Lâm đứng chết trân bên cạnh bàn sắt, bàn tay phải của anh siết chặt lấy những hạt gỗ thô ráp của chiếc vòng trầm dâu tằm đeo trên cổ tay. Mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra dưới sức nóng của da thịt đang sốt nhẹ là mỏ neo khứu giác duy nhất giữ cho nhận thức của anh không bị rơi vào trạng thái loạn thần cấp tính.


Cổ tay trái của anh — vết rách sâu thực tế vừa được Mỹ Dung khâu dã chiến và quấn gạc trắng mới — đang throbbing lên từng nhịp đau đớn thấu xương. Bàn tay trái ấy, di chứng vĩnh viễn của hóa chất trung hòa mà bác sĩ Đăng Khoa tiêm vào tĩnh mạch bả vai đêm qua, đang run cơ vô thức kịch liệt. Mỗi nhịp co giật nhẹ nhưng liên tục ấy lại vô tình gõ xuống mặt bàn sắt theo một nhịp vô cực máy móc.


Đó là nhịp gõ của Ghost.


*“Mày thấy chưa, Lâm?... Sự hèn nhát của mày đang giết chết mẹ mày ở quê... Để tao ra... Tao sẽ bẻ gãy cổ thằng chó đó qua màn hình...”*


Tiếng thì thầm trầm lạnh, cuồng loạn của Ghost dội lên từ đáy não, cào xé các khớp thần kinh thùy trán của anh. Lâm nghiến răng, môi anh mím chặt đến mức rỉ máu cam. Anh sử dụng kỹ năng Giả Lập Nhịp Tim Thấp kết hợp Ức Chế Phản Xạ Đau Đớn để nén cơn đau vết thương cổ tay, cố giữ nhịp tim ở mức sáu mươi nhịp một phút. Anh không được phép để Ghost chiếm hữu cơ thể lúc này. Anh phải giữ vững Bản Ngã Phân Biện. Anh là một kỹ sư dữ liệu rác số của Quận 4, anh phải giải quyết việc này bằng logic và công nghệ dã chiến, chứ không phải bằng sự tàn bạo vô hồn của một bóng ma.


“Thành, chuyển hướng băng thông của máy chủ dã chiến sang cổng kết nối RF của chiếc điện thoại nứt màn hình cho anh,” Lâm ra lệnh, giọng anh khàn đặc nhưng dứt khoát lạ thường. “Chúng ta không thể chặn cuộc tấn công brute-force từ phía V-Mind Core, nhưng chúng ta có thể chiếm quyền điều khiển luồng truyền tải dữ liệu của camera IP trước khi tụi nó kịp ghi hình.”


Mỹ Dung đứng sát bên cạnh bả vai Lâm, đôi mắt đen sâu thẳm của cô mở to đầy lo âu khi nhìn thấy vệt máu tươi bắt đầu thấm đỏ lớp băng gạc trắng trên cổ tay trái anh. Cô nhẹ nhàng đặt bàn tay lạnh ngắt của mình lên vai anh, thì thầm: “Lâm, giữ tỉnh táo. Đừng để dải tần số của Ghost lấn át thùy trán. Mày chỉ còn mười bốn ngày trước khi mất trí nhớ hoàn toàn. Đừng lãng phí năng lượng não bộ vào những cơn thịnh nộ vô ích.”


Lâm không trả lời. Anh thọc bàn tay phải vào túi áo khoác xám, rút ra chiếc điện thoại nứt màn hình đời cũ đã được anh tự tay độ lại bo mạch và anten thu sóng vô tuyến tầm ngắn. Màn hình điện thoại loang lổ những vệt nứt như mạng nhện, nhưng giao diện phần mềm quét sóng tự chế do anh viết vẫn đang chạy ổn định.


Đột ngột, chiếc điện thoại nứt màn hình rung lên bần bật. Một số điện thoại lạ từ Sài Gòn gọi đến.


Lâm vuốt màn hình nhận cuộc gọi, bật loa ngoài.


Ngay lập tức, từ loa thoại phát ra tiếng rít khè khè như tiếng rắn bò trên cát nóng — giọng nói đặc trưng của Sáu Búa, gã trùm đòi nợ thuê khét tiếng đang cai trị thế giới ngầm Tôn Đản. Nhưng điều kinh hoàng hơn cả là âm thanh nền phía sau giọng gã: tiếng gió rít gào lồng lộng của cơn mưa bão miền Trung, tiếng khóc nghẹn ngào, hoảng loạn của bà Lâm Thị Sâm, và tiếng đổ vỡ loảng xoảng của đồ đạc bằng gỗ bị đập phá thô bạo.


“Lâm... cưng trốn kỹ quá ha?” Giọng Sáu Búa cười gằn, lạnh lùng và tàn nhẫn. “Mày nghĩ mày trốn vào cái xó nào ở cảng Khánh Hội thì tao không tìm ra nhà mẹ mày chắc? Thằng đàn em ‘Lâm Tặc’ của tao ở Quảng Trị đang đứng ngay trong phòng khách nhà mày đấy. Nó đang cầm cây gậy sắt ba khúc gõ nhịp lên cái bàn thờ gia tiên nhà mày. Mười triệu tiền nợ gốc và lãi của mày, trong vòng mười lăm phút nữa không chuyển vào tài khoản đen của tao, tao sẽ bảo nó bẻ gãy cái chân còn lại của con em gái tàn tật của mày.”


“Sáu Búa!” Lâm rít lên qua kẽ răng, bàn tay phải siết chặt chiếc vòng trầm dâu tằm đến mức các hạt gỗ kêu răng rắc. “Mày có thù oán gì thì nhắm vào tao! Đừng đụng vào người già và phụ nữ!”


“Tao là dân đòi nợ, không phải nhà từ thiện, cưng ạ,” Sáu Búa cười khẩy. “Mười lăm phút. Đồng hồ bắt đầu chạy. Tao bật loa ngoài cho mày nghe tiếng mẹ mày khóc cho có động lực chuyển tiền nhé.”


Tiếng khóc van xin thảm thiết của bà Sâm dội qua loa thoại: “Lâm ơi... con ở đâu cứu mẹ... tụi nó đập nát nhà mình rồi... Tuệ Anh ơi, né ra con...” Tiếng gậy sắt đập mạnh vào mặt bàn gỗ vang lên một tiếng *bầm* khô khốc, cắt ngang tiếng khóc của bà.


Lâm cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, nhịp tim vọt lên gần một trăm mười nhịp một phút. Vết sẹo ảo giác trên tay trái nhói buốt kịch liệt như thể có một dòng điện cao áp đang thiêu rụi các sợi thần kinh cảm giác thùy đỉnh.


*“Lâm... mày thấy chưa?... Sự bất lực của một kẻ hèn nhát... Để tao ra... Tao sẽ bẻ cổ thằng Lâm Tặc... Tao sẽ dùng gậy sắt cắm vào họng nó...”* Giọng nói của Ghost gầm rú trong đầu Lâm, cố gắng bẻ gãy Bản Ngã Phân Biện của anh.


“Thành! Xong chưa?!” Lâm hét lên, mồ hôi lạnh hòa lẫn vệt máu cam rỉ rả bên khóe mũi.


“Chín mươi chín phần trăm... Xong rồi anh Lâm! Em đã kết nối cổng RF của điện thoại anh trực tiếp vào luồng dữ liệu của camera IP nhà anh ở quê!” Thành Mắt Mèo gầm lên, nhấn mạnh phím Enter.


Màn hình chiếc điện thoại nứt của Lâm lập tức chuyển sang giao diện camera giám sát phòng khách nhà mẹ anh ở Quảng Trị.


Dưới ánh sáng mờ nhạt, lạnh lẽo của chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng giữa nhà, phòng khách đơn sơ đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn. Chiếc tủ kính đựng chén bát bị đập vỡ vụn, mảnh thủy tinh găm đầy trên nền đất ẩm mốc. Bà Lâm Thị Sâm, người mẹ gầy gò mặc bộ đồ bà ba sờn vai, đang quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm lấy đầu khóc lóc thảm thiết. Cạnh đó, đứa em gái Lâm Tuệ Anh đang ngồi bệt trên sàn nhà, chiếc nạng gỗ kiếm sống của cô bị bẻ gãy làm đôi quăng xó tường, đôi mắt xanh xao đầy phẫn uất nhìn chằm chằm vào kẻ đứng giữa nhà.


Đó là gã đòi nợ “Lâm Tặc” — đàn em hung hãn của Sáu Búa ở quê. Gã có dáng người thấp đậm, mặt ngang trán khỉ, mặc chiếc áo khoác gió màu xanh bẩn thỉu dính đầy bùn đất. Tay phải gã đang lăm lăm chiếc gậy sắt ba khúc, tay trái cầm chiếc điện thoại đang bật loa ngoài kết nối với Sáu Búa ở Sài Gòn.


Lâm đưa chiếc điện thoại nứt màn hình lên sát mắt. Thính giác siêu nhạy sinh học của anh được kích hoạt tối đa, giúp anh bóc tách từng tiếng động nhỏ nhất phát ra từ loa thoại và hình ảnh camera: tiếng mưa dầm dề ngoài sân đất Quảng Trị, tiếng thở dốc đầy căng thẳng của gã Lâm Tặc, và cả nhịp tim đập nhanh bất thường của gã.


Lâm bắt đầu áp dụng Kỹ thuật Đọc Nguội (Cold Reading) để phân tích đối phương qua màn hình camera IP. Anh zoom cận cảnh vào gương mặt và cơ thể của gã Lâm Tặc.


Anh chú ý đến vùng cổ của gã. Dưới cổ áo khoác gió sờn rách, lộ ra một vết xăm bị lỗi màu xanh đen nhòe nhoẹt — hình một con hổ nhưng mắt bị lệch và có một vết sẹo lồi cắt ngang. Đó không phải là hình xăm nghệ thuật, mà là hình xăm tự chế trong trại giam tầm thấp. Anh tiếp tục nhìn xuống đôi dép lê loẹt quẹt của gã, gấu quần jeans bên chân phải bị sờn rách nặng và có vệt dầu mỡ đen xịt bám vào. Gã di chuyển lệch vai, chân phải hơi khập khiễng vô thức mỗi khi vung gậy sắt.


Lâm lập tức lục lọi trong trí nhớ của mình — những tệp dữ liệu rác số thế giới ngầm mà anh đã khôi phục từ các ổ cứng cũ ở Quận 4 suốt nhiều năm qua. Anh nhớ ra một hồ sơ đen từ diễn đàn hacker mũ đen Sài Gòn về các đối tượng tiền án tiền sự khu vực miền Trung.


“Nguyễn Văn Lân... tự Lân Tặc... ba mươi hai tuổi... quê Đông Hà, Quảng Trị... từng thụ án hai năm tù về tội trộm cắp tài sản tại kho xi măng Đông Hà ba năm trước... Hiện đang trốn lệnh truy nã dân sự và làm tay sai đòi nợ thuê cho Sáu Búa...”


Những thông tin số hóa hiện lên rõ nét trong Bản Ngã Phân Biện của Lâm như các dòng mã nguồn hoàn hảo.


*“Lâm... tốt lắm... Mày đã có mồi nhử... Bây giờ, để tao nói... giọng nói của tao sẽ khiến con thú hoang đó phải quỳ xuống...”*


Sự đồng hóa thần kinh giữa Lâm và Ghost đột ngột dâng cao, đạt ngưỡng ba mươi phần trăm. Lâm cảm thấy nửa mặt bên trái của mình giật nhẹ, ánh mắt anh thay đổi từ vẻ hoang mang, sợ hãi sang một sắc lạnh, điềm tĩnh đến đáng sợ của Ghost. Bàn tay trái đang run rẩy của anh đột ngột phẳng lặng lại, các ngón tay gõ nhịp vô cực lên mặt bàn sắt container.


Anh không để Ghost chiếm hữu hoàn toàn, anh chỉ mượn dải tần số giọng nói sắc lạnh của gã. Lâm nhấn nút kích hoạt loa phát thanh của camera IP trên màn hình điện thoại nứt.


Một tiếng rít điện từ khẽ vang lên từ chiếc loa nhỏ gắn trên góc tường phòng khách nhà mẹ Lâm ở Quảng Trị. Gã Lâm Tặc đang vung gậy sắt định đập tiếp vào chiếc bàn thờ gia tiên thì đột ngột dừng lại. Gã ngơ ngác nhìn quanh.


Từ chiếc loa camera, một giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lẽo như băng giá, mang theo dải tần số cực thấp dưới hai mươi hertz phát ra, vang vọng khắp căn phòng khách chật hẹp:


“Nguyễn Văn Lân. Con hổ lỗi trên cổ mày dạo này có còn ngứa mỗi khi trời mưa bão không?”


Gã Lâm Tặc giật bắn mình, chiếc gậy sắt ba khúc suýt tuột khỏi tay. Gã trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào chiếc camera IP nhỏ xíu đang chớp nháy ánh sáng xanh lục trên góc tường. Gương mặt gã lập tức biến sắc, làn da đen sạm tái nhợt đi dưới ánh đèn sợi đốt.


“Thằng... thằng nào đó? Mày là thằng Lâm đúng không?” Gã Lâm Tặc lắp bắp, giọng run rẩy, cố lấy lại vẻ hung hãn bằng cách vung gậy sắt chỉ vào camera.


“Mày đang đứng trong nhà tao, đập phá đồ đạc của mẹ tao, mà lại hỏi tao là ai sao?” Giọng nói của Lâm qua loa camera vẫn phẳng lặng hoàn hảo, không có một chút dao động cảm xúc nào, giống như giọng nói của một kẻ vô hình đang đứng ngay sau lưng gã. “Tao đang nhìn mày qua ống kính năm megapixel. Tao thấy rõ cái chân phải khập khiễng của mày — di chứng của cú nhảy lầu trốn chạy Công an Đông Hà ba năm trước khi mày trộm năm mươi bao xi măng ở kho Đông Hà đúng không?”


“Mày... sao mày biết?” Lân Tặc hoảng hốt, gã lùi lại một bước, mắt láo liên nhìn ra phía cửa sổ tối tăm ngoài sân đất như thể sợ hãi có cảnh sát hoặc nội gián đang mật phục bắn tỉa.


Bà Sâm và Tuệ Anh cũng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên chiếc camera. Họ không nhận ra giọng nói trầm sắc, đầy uy quyền này là của đứa con trai, người anh trai vốn luôn nhút nhát, hèn nhát của mình.


Lâm áp dụng Thuyết Phục Ngôn Ngữ Ẩn Dụ (Metaphorical Persuasion) để kích hoạt mâu thuẫn nhận thức và nỗi sợ hãi tột cùng của gã đòi nợ thuê:


“Một con chuột cống mang vết sẹo lỗi trên cổ đang gặm nhấm rác ở Quảng Trị để kiếm vài đồng bạc lẻ của Sáu Búa... Mày nghĩ Sáu Búa ở Sài Gòn có thể bảo vệ mày khỏi bản án tù chung thân tiếp theo không? Mày có biết tại sao tài khoản đen của Sáu Búa sáng nay bị phong tỏa không? Vì gã chỉ là một con tốt thí mạng sắp bị tập đoàn V-Mind vắt chanh bỏ vỏ. Và mày, Lân ạ, mày đang tự tay thòng thòng lọng vào cổ mình khi đụng vào gia đình tao.”


Lân Tặc thở dốc, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán gã. Gã điện thoại cho Sáu Búa vẫn đang bật loa ngoài. Sáu Búa ở đầu dây Sài Gòn nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại, gã điên cuồng gào thét qua điện thoại của Lân:


“Lân! Đừng nghe thằng rác số đó sủa! Nó đang lừa mày đấy! Đập nát cái camera đó cho tao! Đập gãy chân con em gái nó!”


Nhưng Lân Tặc đã hoàn toàn bị khuất phục tâm lý từ khoảng cách một ngàn cây số. Nỗi sợ hãi pháp lý và sự hoang mang trước kẻ vô hình biết rõ từng bí mật đời tư, từng vết sẹo và vụ án cũ của mình đã bẻ gãy hoàn toàn ý chí bạo lực của gã. Gã hiểu rằng, chỉ cần một cuộc gọi nặc danh gửi tệp tin ghi âm định vị GPS của gã đến Công an Tỉnh Quảng Trị lúc này, cái bẫy sắt sẽ sập xuống đầu gã ngay lập tức.


“Đại ca... em... em không làm được...” Lân Tặc lắp bắp nói vào điện thoại của Sáu Búa. “Thằng này nó biết hết... nó có cảnh sát bảo kê... Em rút đây!”


Không đợi Sáu Búa trả lời, Lân Tặc hoảng hốt hạ chiếc gậy sắt ba khúc xuống, gã lùi dần ra phía cửa chính rồi quay đầu cắm đầu cắm cổ chạy thẳng ra màn mưa bão tối tăm ngoài sân đất, bỏ lại đống đổ nát và sự im lặng ngột ngạt trong căn phòng khách.


Qua màn hình camera IP, Lâm nhìn thấy mẹ mình ôm lấy Tuệ Anh khóc nấc lên trong sự nhẹ nhõm. Anh thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực đau nhói do vết rạn xương sườn mạng sườn phải co thắt kịch liệt. Bàn tay trái của anh lại bắt đầu run cơ vô thức vô cùng dữ dội, nhịp gõ ngón tay hình vô cực của Ghost lại xuất hiện trên mặt bàn sắt.


“Mẹ... Tuệ Anh... hai người có sao không?” Lâm thầm thì vào điện thoại nứt màn hình.


Tuệ Anh ngẩng đầu nhìn camera, giọng cô nghẹn ngào nhưng đầy lo âu: “Anh Lâm... anh đang làm cái gì ở Sài Gòn vậy? Giọng anh... sao nghe lạ quá... Anh chạy trốn đi, tụi nó đông lắm...”


“Anh không sao. Tuệ Anh, nghe anh nói,” Lâm cắt ngang, giọng anh trở lại vẻ lo lắng thường ngày của mình. “Nhà mình không còn an toàn nữa. Bọn đòi nợ sẽ quay lại. Em và mẹ phải thu dọn đồ đạc ngay lập tức, đón xe khách vào Sài Gòn ngay trong đêm nay. Anh sẽ đón hai người ở bến xe miền Đông.”


“Nhưng chân em...” Tuệ Anh nhìn xuống chiếc nạng gỗ bị gãy làm đôi.


“Mẹ sẽ dìu em. Đi ngay đi, đừng chần chừ!” Lâm dứt khoát ra lệnh.


Lâm tắt kết nối camera IP, anh quay sang điện thoại vẫn đang kết nối cuộc gọi với Sáu Búa. Giọng gã trùm đòi nợ thuê lúc này đã chuyển từ kiêu ngạo sang một sự giận dữ tột độ, điên cuồng gào thét:


“Lâm! Mày giỏi lắm! Mày dùng công nghệ để dọa thằng đàn em nhút nhát của tao đúng không? Nhưng mày nghĩ mày thắng được tao sao? Tao đã mua lại toàn bộ khoản nợ xấu mười triệu của mày từ các app cho vay đen của V-Mind. Bây giờ, tao là chủ nợ hợp pháp duy nhất của mày. Mày không có tiền trả đúng không?”


Lâm nén cơn đau thùy trán, anh biết mình phải trả một cái giá vật chất thực tế để xoa dịu tình hình tạm thời. Anh nhìn sang Thành Mắt Mèo, ra hiệu cho cậu thiếu niên truy cập vào tài khoản ví điện tử tiền mặt đen của mình — số tiền anh tích lũy được từ việc bán dữ liệu rác đã khôi phục cho Dương Mạng.


“Sáu Búa, tao sẽ chuyển khoản khẩn cấp cho mày ba triệu tiền lãi trước,” Lâm lạnh lùng nói vào điện thoại. “Số còn lại tao sẽ thanh toán trong vòng ba ngày tới khi khôi phục xong dữ liệu Ghost-Code. Thả bạn tao ra, và đừng đụng vào gia đình tao.”


“Ba triệu?” Sáu Búa cười gằn. “Được, tao nhận ba triệu này coi như tiền cọc. Nhưng mày nghĩ tao sẽ để mày yên ổn giải mã cái thẻ nhớ đó sao? Mày khôn lỏi lắm Lâm ạ, nhưng mày quên mất một điều...”


Tiếng cười của Sáu Búa đột ngột tắt ngấm, thay vào đó là một tông giọng trầm khàn, tàn nhẫn vang lên từ đầu dây bên kia:


“Lộc Sẹo đang đứng ngay tại bến xe khách Quảng Trị. Tao đã cho nó đi chuyến xe sớm nhất chiều qua để bọc lót cho thằng Lân Tặc. Mẹ và em gái mày muốn đón xe khách vào Sài Gòn đúng không? Để tao bảo thằng Lộc Sẹo ra đón hai người họ trực tiếp tại cửa xe nhé.”


*Tút... tút... tút...*


Cuộc gọi bị ngắt đột ngột.


Lâm chết lặng, chiếc điện thoại nứt màn hình suýt tuột khỏi bàn tay phải đang run rẩy kịch liệt của anh. Toàn bộ căn phòng container số 40 rơi vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng quạt tản nhiệt dã chiến rú vang chói tai và tiếng mưa phùn gõ rầm rầm lên mái tôn như một bản nhạc tử thần đang đếm ngược mạng sống của em gái anh.


Lộc Sẹo — gã đầu gấu hành động tàn nhẫn nhất của Sáu Búa, kẻ chuyên dùng bạo lực vật lý cực đoan — đã có mặt tại bến xe Quảng Trị, sẵn sàng bắt cóc Tuệ Anh làm con tin để cưỡng chế Lâm phải bàn giao chiếc thẻ nhớ Ghost-Code cho tập đoàn V-Mind.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!