Container Số 40
Tiếng lốp xe Wave độ của Lan “Tóc Ngắn” rít khẽ trên nền đất nhão nhoét của con hẻm tối Quận 4, mỏng mảnh và im lặng như một tiếng thở dài trong đêm bão dông. Cơn mưa phùn lạnh ẩm của đêm thứ Ba quất liên tục vào bả vai phải đang nhói buốt của Lâm, thấm qua lớp áo khoác hoodie xám cũ kỹ đã sũng nước. Phía sau họ, dải ánh sáng trắng dã từ đèn pha của chiếc bán tải đen V-Shield quét một đường chéo tàn nhẫn qua đầu hẻm, nhưng kích thước cồng kềnh của cỗ xe bọc thép đã khiến nó bất lực trước mê cung hẻm chằng chịt không có trên bản đồ định vị. Lâm ôm chặt lấy hông Lan, bóp chặt bàn tay phải vào chiếc vòng trầm dâu tằm của mẹ đeo ở cổ tay. Mùi hương trầm dịu nhẹ, mộc mạc tỏa ra dưới sức nóng của da thịt đang sốt nhẹ, cố gắng xoa dịu thùy trán đang căng ra như muốn nứt vỡ của anh.
Cổ tay trái của Lâm — vết rách sâu thực tế do anh tự cứa bằng mảnh kính vỡ dưới phòng biệt giam 302 — đang nhói lên từng nhịp buốt lạnh thấu xương. Máu tươi thấm qua lớp băng gạc dán vội, nhuộm đỏ cả vạt áo khoác. Bàn tay trái của anh, di chứng vĩnh viễn của hóa chất trung hòa mà bác sĩ Đăng Khoa tiêm vào tĩnh mạch bả vai đêm qua, đang run cơ vô thức kịch liệt. Mỗi nhịp co giật nhẹ nhưng liên tục ấy lại vô tình gõ xuống đùi Lan theo một nhịp vô cực máy móc. Đó là nhịp gõ của Ghost.
*“Lâm... tụi nó đang bám theo chiếc thẻ từ... ném nó đi... hoặc để tôi ra ngoài bẻ gãy cổ tụi nó...”* Tiếng thì thầm trầm lạnh, cuồng loạn của Ghost dội lên từ đáy não, cào xé các khớp thần kinh thùy trán của anh. Lâm nghiến răng, môi anh mím chặt đến mức rỉ máu cam. Anh sử dụng kỹ năng Giả Lập Nhịp Tim Thấp kết hợp Ức Chế Phản Xạ Đau Đớn để nén cơn đau vết thương, cố giữ nhịp tim ở mức sáu mươi nhịp một phút. Anh không được phép để Ghost chiếm hữu cơ thể lúc này. Anh phải giữ vững Bản Ngã Phân Biện.
Chiếc xe Wave lướt nhanh qua những dãy container rỉ sét xám xịt của cảng Khánh Hội, hướng thẳng về phía góc khuất sâu nhất sát mép nước sông Sài Gòn. Nơi đó, chìm trong bóng tối âm u và sương mù dày đặc, là chiếc container bỏ hoang số 40 — căn cứ dã chiến bảo mật mới của họ.
Lan phanh gấp. Chiếc xe dừng lại sát mép cửa sắt rỉ sét của container. Lâm loạng choạng bước xuống, cơ chân tê liệt nhẹ do tác dụng phụ của khí gas ức chế thần kinh dưới hầm ngầm khiến anh suýt ngã quỵ xuống sình lầy bẩn thỉu bốc mùi dầu máy. Lan nhanh nhẹn đỡ lấy bả vai Lâm, đẩy nhẹ tấm cửa sắt container vốn đã được bôi dầu mỡ để không phát ra tiếng rít cơ khí.
Bên trong container số 40, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi axit từ các bình ắc quy xe máy xếp xó và tiếng quạt tản nhiệt dã chiến rú vang từ hệ thống máy chủ Frankenstein chắp vá. Ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn bão chạy bằng pin hắt lên hai bóng người đang đứng đợi sẵn với vẻ mặt lo âu cực độ: Mỹ Dung và Thành “Mắt Mèo”.
“Lâm! Anh có sao không?” Mỹ Dung lao tới, đôi mắt đen sâu thẳm của cô mở to khi nhìn thấy vạt áo khoác đẫm máu và gương mặt xanh xao, đờ đẫn của Lâm. Cô nhanh chóng đỡ anh ngồi xuống chiếc ghế băng gỗ bám đầy bụi sắt.
Thành “Mắt Mèo” lập tức khóa chặt cửa sắt container bằng khóa số cơ khí. Cậu thiếu niên gầy nhom nhanh nhẹn bật máy quét sóng vô tuyến dã chiến lên. Chỉ ba giây sau, màn hình CRT cũ kỹ nhấp nháy liên tục những dải sóng màu đỏ rực, kèm theo tiếng tít tít dồn dập chói óc phát ra từ loa kiểm âm.
“Anh Lâm! Tín hiệu rò rỉ cực mạnh!” Thành hét lên, giọng run rẩy. “Dải tần sóng ngắn bốn trăm ba mươi ba megahertz đang liên tục gửi tín hiệu phản hồi ngược về hướng cầu Khánh Hội! Tụi V-Shield đang định vị chúng ta!”
Lâm thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn do vết rạn xương sườn mạng sườn phải. Anh thọc bàn tay phải vào túi quần jeans, rút ra chiếc Thẻ bệnh nhân mã hóa 302 bị xước nặng. Chiếc thẻ nhựa xám xịt, dính đầy máu khô, chính là nguồn phát ra dải tần sóng định vị tàn nhẫn ấy.
“Hộp chì! Đưa hộp chì đây!” Lâm khàn giọng ra lệnh.
Thành Mắt Mèo cố gắng dùng bàn phím để chạy một đoạn script mã hóa sóng thẻ từ, nhưng thuật toán rà quét của V-Mind quá nhanh, màn hình hiển thị tiến trình định vị của kẻ thù đã đạt mức tám mươi phần trăm. “Không kịp bẻ khóa bằng phần mềm đâu anh Lâm! Tụi nó đang ở sát cảng rồi!”
Lâm giật lấy chiếc thẻ từ 302 từ tay Thành, dùng bàn tay trái đang run rẩy ném mạnh nó vào chiếc Hộp Faraday bọc chì dã chiến đặt trên bàn sắt — chiếc hộp đựng đạn cũ được Hùng Khói gia công bọc thêm lá chì dày ba milimet bên trong. Lâm dùng hết sức tàn, dùng lòng bàn tay phải ấn mạnh nắp hộp xuống, khóa chặt chốt cơ khí bằng một tiếng *cạch* dứt khoát.
Tiếng tít tít dồn dập trên máy quét sóng của Thành đột ngột tắt ngấm. Dải sóng đỏ rực trên màn hình CRT rơi thẳng xuống một đường ngang phẳng lặng hoàn hảo. Sóng định vị tầm xa của V-Shield đã bị triệt tiêu hoàn toàn bởi lớp chì dày của hộp Faraday tự chế.
Bên ngoài container, tiếng động cơ gầm rú của chiếc bán tải đen V-Shield đột ngột giảm tốc độ. Thính giác siêu nhạy sinh học của Lâm nghe rõ tiếng lốp xe nghiến trên đá sỏi sát mép cảng, tiếng rà phanh ngập ngừng của tài xế. Kẻ thù đã mất dấu vết định vị đột ngột ngay khi tiến vào khu vực container bỏ hoang. Chiếc bán tải đen lượn thêm một vòng trong im lặng, rồi tiếng động cơ lớn dần, xa dần hướng ra phía cổng cảng.
Lâm thở phào, đổ gục người về phía trước bàn sắt, trán đẫm mồ hôi lạnh.
“An toàn rồi,” Lan Tóc Ngắn tháo mũ bảo hiểm, lau vệt nước mưa trên mặt. “Nhưng chúng ta không thể giữ chiếc thẻ đó mãi được. Lê Trí sẽ sớm nhận ra chiếc thẻ bị đánh cắp và khóa toàn bộ hệ thống.”
“Nó là vật chứng duy nhất chứng minh phòng biệt giam ba trăm linh hai có thật,” Lâm thầm thì, giọng nói trầm khàn của anh mang một sự lạnh lùng dứt khoát của Ghost. “Tôi phải giữ nó để lật tẩy phòng khám Tâm An.”
Mỹ Dung bước lại gần, tay cầm một chai cồn sát trùng chín mươi độ và một cuộn băng gạc y tế mới. Gương mặt sắc sảo của cô đanh lại khi nhìn thấy vết khâu dã chiến trên cổ tay trái của Lâm đã bị rách rộng, vùng da xung quanh sưng tấy đỏ rực và rỉ ra thứ dịch màu xanh lam nhạt trộn lẫn với máu tươi — di chứng của việc hít phải khí gas ức chế thần kinh dưới hầm ngầm.
“Ngồi im,” Mỹ Dung nói, giọng cô lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự lo âu tột độ. “Vết thương của mày bắt đầu nhiễm trùng rồi. Tao phải sát trùng lại. Không có thuốc tê đâu, ráng mà chịu.”
Cô dứt khoát đổ trực tiếp dòng cồn lạnh ngắt vào vết rách sâu trên cổ tay trái Lâm.
Cảm giác bỏng rát như lửa đốt lập tức kích hoạt các đầu mút thần kinh thùy trán, khiến Lâm khẽ rên lên một tiếng khản đặc qua kẽ răng siết chặt. Toàn thân anh co giật nhẹ, bắp cơ tay trái co rút kịch liệt. Trong đầu anh, tiếng gào thét của Ghost dội lên dữ dội: *“Đau quá! Lâm! Để tôi ra ngoài! Tôi sẽ giết chết con đàn bà này!”*
Lâm nghiến chặt răng đến mức khóe môi rỉ máu cam. Anh đưa bàn tay phải lên, siết chặt lấy những hạt dâu tằm của chiếc vòng trầm đeo trên cổ tay phải. Mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra, len lỏi vào khoang mũi ẩm ướt, đóng vai trò một mỏ neo khứu giác mạnh mẽ giúp anh đè bẹp tiếng hét của Ghost. Anh áp dụng Ức Chế Phản Xạ Đau Đớn, chủ động cô lập vùng cảm giác đau đớn ở thùy đỉnh não bộ. Nhịp tim anh dần phẳng lặng trở lại ở mức sáu mươi lăm nhịp một phút, đánh lừa phản xạ co giật của cơ thể.
Mỹ Dung nhìn Lâm bằng ánh mắt kinh ngạc trước sức chịu đựng phi thường của anh. Cô nhanh nhẹn dùng chỉ y tế khâu lại hai mũi kim bị đứt, quấn chặt lớp gạc trắng mới quanh cổ tay trái run rẩy vô thức của anh.
“Xong rồi,” cô thở hắt ra, lau vệt máu dính trên tay. “Bây giờ, chúng ta phải xem tập hồ sơ bệnh án giấy này. Tao đã phải mạo hiểm cả mạng sống để lấy nó từ kho lưu trữ của Lê Trí.”
Mỹ Dung đặt tập hồ sơ bệnh án giấy màu xám xịt bám đầy bụi đất lên bàn sắt. Lâm run rẩy mở trang bìa dán nhãn “Bệnh nhân đặc biệt: Ghost”. Bên trong là những trang giấy viết tay đã ố vàng, ghi chép chi tiết các phiên điều trị lâm sàng của Ghost tại phòng khám Tâm An một năm trước.
Lâm dùng ngón tay phải lật từng trang giấy, trong khi bàn tay trái vẫn co giật nhẹ theo nhịp vô cực trên mặt bàn gỗ. Thính giác siêu nhạy của anh giúp anh tập trung cao độ vào những dòng chữ viết tay nhỏ nhặt. Mỹ Dung chỉ ngón tay vào một bảng phân tích hóa dược ở trang thứ mười hai.
“Nhìn vào đây đi, Lâm,” giọng cô run rẩy. “Đây là công thức của loại thuốc an thần Seduxen-V mà Lê Trí kê đơn độc quyền cho Ghost trước khi anh ấy chết. Nó không phải là thuốc an thần thông thường.”
Lâm nheo mắt nhìn vào các ký hiệu hóa học được ghi chú tỉ mỉ. Là một cựu kỹ sư hệ thống am hiểu phân tích dữ liệu, anh lập tức nhận ra cấu trúc độc hại của hoạt chất. “Đây là chất gây ức chế thùy trán cực mạnh... trộn lẫn với một loại độc chất gây hội chứng Cotard lâm sàng.”
“Hội chứng Cotard?” Thành Mắt Mèo tò mò xen vào.
“Là hoang tưởng xác sống,” Lâm giải thích, giọng anh sắc lạnh như dao. “Loại độc chất này phá hủy các thụ thể liên kết nhận thức thực tại ở thùy trán, khiến bệnh nhân rơi vào trạng thái hoang tưởng cực đoan rằng cơ thể mình đã chết, nội tạng đã thối rữa và bản thân chỉ còn là một bóng ma vô hình không có quyền công dân. Lê Trí đã dùng loại thuốc này để thực hiện liệu pháp gaslighting y khoa tàn nhẫn lên Ghost, thuyết phục anh ấy rằng anh ấy không còn tồn tại thực tế.”
“Đó là lý do Ghost đã nhảy lầu tự sát...” Mỹ Dung thốt lên, nước mắt cô rỉ ra nơi khóe mắt đầy đau đớn. “Anh ấy không hề điên loạn tự phát. Anh ấy bị họ ép phải tin rằng mình đã chết!”
Lâm siết chặt tập hồ sơ đến mức giấy giấy nhăn nhúm. Cơn phẫn nộ bùng phát trong lòng anh, phá vỡ hoàn toàn vẻ ngoài hèn nhát, khôn lỏi thường ngày của một gã trốn nợ Quận 4. Anh cảm nhận được sự cộng hưởng nhận thức mạnh mẽ giữa bản thân và Ghost. Nỗi đau bị phản bội, bị tước đoạt quyền tự quyết định những gì bản thân tin là thật đang thiêu rụi thùy trán anh.
Anh lật tiếp sang trang cuối cùng của tập hồ sơ — trang giấy chứa dòng chữ viết tay màu mực đỏ đã phai của bác sĩ Lê Trí. Đó là dòng ghi chú mật về Dự Án Tỉnh Táo.
*“Đối tượng tiếp theo: Lâm Tuệ Anh. Cấu trúc gen nhạy cảm di truyền tương đồng với Lâm Nguyễn. Con rối hoàn hảo cho thử nghiệm tiếp theo của Dự Án Tỉnh Táo để cưỡng chế đồng hóa hành vi thùy trán.”*
Lâm chết lặng. Toàn thân anh cứng đờ. Bức ảnh quét sinh trắc học của đứa em gái tàn tật Lâm Tuệ Anh hiện lên rõ nét ở góc trang giấy như một lời tuyên án tàn nhẫn của tập đoàn V-Mind. Vụ tai nạn giao thông năm xưa của Tuệ Anh khiến cô phải đi nạng gỗ thực chất là do bà Trịnh Khánh Vân dàn dựng để cảnh cáo cha Lâm, và giờ đây chúng muốn biến cô thành vật thí nghiệm tiếp theo để ép Lâm phải bàn giao thẻ nhớ Ghost-Code.
“Tuệ Anh...” Lâm lầm bầm, giọng anh run rẩy nhưng chứa đựng một sự căm thù tột đỉnh. “Tụi nó muốn đụng vào em gái tôi...”
*“Lâm... để tôi ra ngoài... tôi sẽ giết sạch tụi nó để bảo vệ em gái cậu...”* Tiếng Ghost thì thầm đầy kiêu hãnh dội lên từ đáy não, khơi gợi bản năng bạo lực tự vệ trong anh.
“Câm đi!” Lâm rống lên, đập mạnh bàn tay phải xuống bàn sắt làm chiếc đèn bão rung rinh. “Tao sẽ tự tay cứu nó! Không cần đến sự tàn bạo của mày!”
Đột ngột, màn hình giám sát dã chiến của máy chủ Frankenstein đặt ở góc container nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo liên tục. Tiếng còi báo động dã chiến phát ra từ loa máy tính vang lên chói tai.
Thành “Mắt Mèo” lao lại bàn máy tính, ngón tay gõ liên tục lên bàn phím cũ kỹ. Gương mặt cậu thiếu niên lập tức biến sắc, đôi mắt to sáng trợn tròn đầy kinh hoàng.
“Anh Lâm! Có chuyện lớn rồi!” Thành hét lên trong hoảng loạn. “Một luồng dữ liệu lạ có địa chỉ IP từ Quảng Trị đang cố gắng brute-force, bẻ khóa hệ thống camera IP giám sát nhà mẹ anh ở quê! Tụi nó đã tìm ra vị trí nhà mẹ anh!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!