Chuyến Xe Tử Thần
Họng súng đen ngòm của Thượng úy Lê Văn Nam chĩa thẳng vào lồng ngực đang phập phồng đau đớn của Lâm. Tiếng còi hú của xe tuần tra dội lại từ những vách tường bê tông lạnh ngắt của bãi đỗ xe ngầm Quận 1, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn tạp, chói óc. Ánh đèn pha từ chiếc xe đặc chủng rọi thẳng vào gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Lâm, biến anh thành một kẻ tội phạm trần trụi dưới thứ ánh sáng trắng dã, tàn nhẫn.
Lâm đứng đó, lưng tựa sát vào vách tường bê tông ẩm mốc. Mùi hóa chất màu xanh lam đặc thù rò rỉ từ đường ống thải y tế dưới hầm ngầm vẫn còn bám chặt trên da thịt anh, trộn lẫn với mùi xăng dầu và khí xả ngột ngạt của bãi xe. Cổ tay trái của anh — vết thương rách sâu do anh tự rạch bằng mảnh kính vỡ trong phòng biệt giam 302 — đang chảy máu ròng ròng. Từng giọt máu đỏ tươi, đặc quánh, len lỏi qua lớp băng gạc dán vội, nhỏ xuống nền đất xi măng xám xịt tạo thành những vệt loang lổ.
Bàn tay trái của anh, di chứng vĩnh viễn của hóa chất trung hòa mà bác sĩ Đăng Khoa tiêm vào tĩnh mạch bả vai đêm qua, đang run cơ vô thức kịch liệt. Mỗi nhịp co giật nhẹ nhưng liên tục ấy lại vô tình gõ xuống đùi anh theo một nhịp vô cực máy móc. Đó là nhịp gõ của Ghost.
*“Lâm... để tôi ra ngoài... thằng này chỉ có một mình... tôi sẽ bẻ gãy cổ nó trong vòng ba giây...”* Tiếng thì thầm trầm lạnh, cuồng loạn của Ghost dội lên từ đáy não, cào xé các khớp thần kinh thùy trán của anh.
“Câm đi!” Lâm rít qua kẽ răng, môi anh mím chặt đến mức rỉ máu cam. Anh đưa bàn tay phải lên, siết chặt lấy những hạt gỗ thô ráp của chiếc vòng trầm dâu tằm đeo trên cổ tay phải. Mùi hương trầm dịu nhẹ, mộc mạc tỏa ra, cố gắng kéo giữ nhận thức của anh khỏi cơn hoảng loạn đang chực chờ bùng phát. Anh phải giữ vững Bản Ngã Phân Biện. Anh không được phép để Ghost chiếm hữu cơ thể lúc này.
Lê Văn Nam tiến lại gần, điệu cười nhạt nhẽo xã giao hiện rõ trên gương mặt dưới ánh đèn pha. Gã chĩa súng sát vào trán Lâm, ngón tay trỏ đặt trên cò súng bắt đầu siết nhẹ.
“Mày nghĩ mày trốn được sao, Lâm Nguyễn?” Nam nói, giọng khàn khàn đầy đắc ý. “Lê Trí đã chuẩn bị sẵn hồ sơ bệnh án điên loạn cho mày rồi. Mày chỉ là một kẻ hoang tưởng bạo lực tàng trữ chất cấm đang bỏ trốn. Đứng im, không tao bắn.”
Lâm cảm nhận được nhịp tim mình đang vọt lên gần một trăm hai mươi nhịp một phút. Thùy trán quá tải nhiệt nặng khiến đầu anh đau như búa bổ, tai trái ù buốt vĩnh viễn phát ra tiếng o o liên tục. Anh biết, nếu bị Nam bắt về đồn cảnh sát biến chất, anh sẽ bị tiêm thuốc Seduxen-V liều cao vĩnh viễn và biến thành một kẻ thực vật mất trí nhớ hoàn toàn.
Anh phải hành động. Nhưng thể xác anh đang suy kiệt nghiêm trọng do hít phải khí gas ức chế thần kinh dưới hầm ngầm. Cơ chân anh tê liệt nhẹ, bả vai phải đau nhói do vết thương cũ.
Đột nhiên, từ lối dốc dẫn xuống bãi xe ngầm, một tiếng động cơ cực kỳ khẽ vang lên. Đó không phải là tiếng gầm rú của những chiếc xe phân khối lớn, mà là một tiếng vo ve siêu êm, tựa như tiếng gió rít qua khe cửa sổ.
Ánh đèn pha xe tuần tra quét qua một bóng người mặc áo khoác gió sẫm màu, đội mũ bảo hiểm full-face đen kín mít đang lao thẳng xuống hầm ngầm trên một chiếc xe Honda Wave cũ kỹ. Chiếc xe lướt đi trên nền bê tông trơn trượt của bãi xe với một tốc độ kinh hoàng nhưng hoàn toàn không phát ra tiếng động cơ cơ khí thông thường.
Lan “Tóc Ngắn”.
Lê Văn Nam giật mình xoay người lại, họng súng lệch khỏi trán Lâm. Nhưng chưa kịp để gã định thần, Lan đã thực hiện một cú drift mạo hiểm, đuôi chiếc Wave độ quét ngang mặt đường, tạo ra một vệt khói bụi mờ mịt từ lốp xe ma sát mạnh với nền xi măng. Lan rồ ga, chiếc xe lao thẳng vào khoảng trống giữa Nam và Lâm, hất tung đống cát và bụi bẩn dã chiến dưới bãi xe ngầm để đánh lạc hướng tầm nhìn của gã cảnh sát.
“Lên xe! Mau!” Lan hét lên qua lớp kính chắn gió của mũ bảo hiểm.
Nam nổ súng. Tiếng đoàng đoàng chói tai dội vang khắp không gian khép kín của bãi xe ngầm. Một viên đạn sượt qua mạn sườn áo khoác xám của Lâm, găm thẳng vào vách tường bê tông phía sau, làm bắn tung tóe những mảnh vụn đá nhọn.
Lâm không do dự. Anh lấy hết sức tàn, dùng chân phải đạp mạnh vào tường để tạo đà, nhảy tót lên yên sau chiếc Wave của Lan. Nhưng ngay khi anh vừa ngồi lên xe, lực quán tính của cú rồ ga đột ngột khiến bả vai anh giật mạnh ra sau. Cơn đau buốt từ vết rách ở cổ tay trái dội lên như một luồng điện cao áp thiêu rụi hệ thần kinh.
Lâm suýt chút nữa đã buông tay rơi xuống đất. Anh phải sử dụng kỹ năng Ức Chế Phản Xạ Đau Đớn. Trong tiềm thức, anh đồng bộ sâu với nhân cách Ghost, chủ động cô lập hoàn toàn vùng cảm giác đau đớn ở thùy đỉnh não bộ. Gương mặt anh lập tức trở nên phẳng lặng, lạnh lùng không cảm xúc bất chấp vết thương đang rỉ máu xối xả. Anh dùng bàn tay phải đeo vòng trầm dâu tằm khóa chặt vào thắt lưng da của Lan, trong khi bàn tay trái run rẩy được anh ép chặt sát vào hông để tránh bị lực giật làm rách thêm vết khâu dã chiến.
Đồng thời, Lâm kích hoạt Giả Lập Nhịp Tim Thấp. Anh nhắm nghiền mắt, kiểm soát hơi thở nông và chậm chạp, cố gắng hạ nhịp tim từ một trăm hai mươi xuống dưới sáu mươi nhịp một phút. Anh biết, nếu nhịp tim vọt lên quá cao dưới áp lực truy đuổi, thùy trán của anh sẽ bị quá tải nhiệt vĩnh viễn, kích hoạt cơn loạn thần cấp tính đưa Ghost ra ngoài đời thực.
“Bám chắc vào!” Lan hét lên.
Chiếc Wave độ siêu êm gầm lên một tiếng rít nhỏ, lao vút lên lối dốc dẫn ra đường lộ Quận 1. Phía sau, Thượng úy Lê Văn Nam điên cuồng chạy lại xe đặc chủng, nổ máy và bật còi hú đuổi theo gắt gao.
Khi chiếc xe máy vừa lao ra khỏi cửa hầm ngầm, làn gió đêm Sài Gòn lạnh ẩm ập vào mặt Lâm, mang theo những hạt mưa phùn li ti cắt vào da thịt anh đau rát. Ánh đèn đường sodium màu vàng đục nhạt nhòa trong sương đêm. Lâm ngoảnh lại nhìn. Hai chiếc xe bán tải đen mang logo của Công ty Dịch vụ An ninh V-Shield đã xuất hiện ở ngã tư phía sau, bật đèn pha công suất cao rọi thẳng vào lưng họ.
Hoàng Bách đang sử dụng hệ thống camera an ninh đô thị của V-Mind để truy vết họ thời gian thực.
“Lan! Chúng nó có camera giám sát toàn quận!” Lâm hét lên sát tai Lan, giọng khản đặc.
“Tôi biết lối tránh!” Lan dứt khoát đáp.
Lan “Tóc Ngắn” bẻ lái đột ngột, đưa chiếc xe Wave lách qua các khe hẹp giữa hai làn xe ô tô đang kẹt cứng trên đường Trần Hưng Đạo. Kỹ năng quái xế của cô được rèn luyện qua hàng ngàn chuyến giao hàng ngầm ở Quận 4 phát huy tác dụng tối đa. Cô không sử dụng đèn pha xe, hoàn toàn di chuyển bằng ánh sáng phản chiếu từ các biển hiệu quảng cáo neon rực rỡ của các tòa nhà cao tầng để tránh bị camera AI của Hoàng Bách nhận diện biển số giả xoay vòng.
Hai chiếc xe bán tải đen của V-Shield bám theo gắt gao phía sau. Tiếng lốp xe rít lên ken két trên mặt đường nhựa ẩm ướt. Chúng cố gắng tăng tốc, ép sát hai bên sườn xe Wave của Lan vào dải phân cách bê tông nhằm cưỡng chế dừng xe bằng bạo lực vật lý.
Lâm cảm nhận được vách thép lạnh ngắt của chiếc bán tải đen chỉ cách đầu gối anh chưa đầy mười xăng-ti-mét. Thính giác siêu nhạy sinh học của anh nghe rõ tiếng rít của hệ thống treo khí nén trên chiếc xe bán tải và tiếng xột xoạt của đặc vụ V-Shield giắt súng điện bên trong cabin.
*“Lâm... ném chiếc thẻ từ 302 đi... tụi nó đang rà quét dải tần sóng ngắn của chiếc thẻ đó để định vị chúng ta...”* Giọng Ghost thầm thì gào thét bên tai trái Lâm.
Lâm thọc tay phải vào túi quần jeans, ngón tay chạm vào bề mặt nhựa nhám bị xước của chiếc Thẻ bệnh nhân mã hóa 302. Anh định rút ra ném xuống lòng đường để cắt đuôi sóng truy vết. Nhưng ngay lập tức, một luồng ký ức của Ghost dội lên, giữ chặt tay anh lại.
*“Không được ném! Đó là vật chứng duy nhất chứng minh phòng biệt giam 302 có thật! Nếu mất nó, mày sẽ mãi mãi là một kẻ điên trong hồ sơ của Lê Trí!”*
Lâm nghiến răng, rút tay ra khỏi túi quần. Anh giữ lại chiếc thẻ. Đó là mỏ neo pháp lý duy nhất để anh lật tẩy phòng khám Tâm An ở các cấp sau. Anh chấp nhận gánh chịu cái giá bị truy đuổi công nghệ cao này.
“Lan! Rẽ vào hẻm Xóm Chiếu phía trước!” Lâm hét lên.
Lan Tóc Ngắn không đáp, cô thực hiện một cú ôm cua mạo hiểm ở góc chín mươi độ, đưa chiếc xe Wave lao thẳng vào một con hẻm nhỏ hẹp chằng chịt của Quận 4. Con hẻm tối tăm, sâu hoắm, với những mái che tôn san sát che khuất hoàn toàn ánh trăng mờ và hệ thống camera giám sát đô thị của Hoàng Bách. Hai chiếc xe bán tải khổng lồ của V-Shield bị kẹt lại ngay đầu hẻm do kích thước quá lớn, chỉ có tiếng còi hú bất lực dội lại phía sau.
Tuy nhiên, khi chiếc xe Wave vừa lướt qua Cầu Khánh Hội nối liền hai quận, Lâm đột ngột cảm nhận được một tiếng tít tít nhỏ, đều đặn phát ra từ tai nghe dã chiến siêu nhỏ đeo bên tai trái. Thính giác siêu nhạy của anh bóc tách được một dải tần số sóng ngắn 433MHz đang liên tục gửi tín hiệu phản hồi từ túi quần jeans của mình.
Anh ngoảnh đầu lại nhìn qua làn sương mù dày đặc trên sông Sài Gòn.
Phía sau họ, cách khoảng năm mươi mét trên mặt cầu lộng gió, một chiếc xe bán tải đen không bật đèn pha của an ninh V-Shield đang âm thầm bám đuôi với một tốc độ ổn định, không hề bị cắt đuôi bởi những con hẻm tối.
Chiếc thẻ từ 302 bị xước trong túi quần anh vẫn đang liên tục rò rỉ sóng định vị tầm xa ngoài đời thực, dẫn lối cho truy binh siết chặt vòng vây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!