Nhạc nềnLost Place

Cuộc Đào Thoát Vô Trùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động đỏ rú vang dồn dập, xé toạc bầu không khí đặc quánh khói khét của phân khu VIP phòng khám Tâm An. Những dải ánh sáng đỏ cảnh báo nhấp nháy liên tục dọc theo hành lang vô trùng, hắt lên những bức tường sơn màu trắng sữa ấm thị một sắc đỏ tàn khốc, ma mị.


Lâm nằm rũ rượi trên sàn nhà xám xịt của phòng biệt giam 302. Toàn thân anh co giật nhẹ. Cú chập mạch hệ thống cực mạnh từ kính VR trị liệu vừa bẻ gãy bẫy nhận thức của Ngô Kiến Huy, nhưng cái giá phải trả là một cơn Quá Tải Thùy Trán kinh hoàng. Não bộ anh như đang bị nung chảy bởi những bước sóng hỗn loạn. Từng đợt đau nhói buốt lạnh chạy dọc từ thùy trán ra sau gáy, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, chỉ còn là những mảng sáng tối chập chờn. Tai trái ù buốt vĩnh viễn, phát ra tiếng vo ve chói tai như tiếng mũi khoan cơ khí, át đi phần nào tiếng còi báo động bên ngoài. Khóe mũi anh rỉ ra một vệt máu cam nóng hổi, chảy dài xuống môi, mang theo vị rỉ sắt nồng nặc.


“Không được ngất... mình phải tỉnh táo...”


Lâm tự nhủ, giọng khản đặc trong cổ họng. Anh cố gắng kích hoạt Bản Ngã Phân Biện để giữ vững thực tại. Bàn tay trái của anh, di chứng vĩnh viễn của hóa chất trung hòa, đang run cơ vô thức kịch liệt. Mỗi nhịp run rẩy lại vô tình gõ xuống nền bê tông theo một nhịp vô cực máy móc—nhịp gõ của Ghost. Vết rách sâu thực tế trên cổ tay trái do anh tự rạch bằng mảnh kính vỡ đang chảy máu ròng ròng, nhuộm đỏ cả khoảng sân sàn nhà vô trùng. Cơn đau buốt từ vết thương chính là mỏ neo vật lý duy nhất giữ cho anh không bị rơi ngược vào không gian ảo “Mã Ma” đang điên cuồng réo gọi trong tiềm thức.


*“Lâm... để tôi ra ngoài... tụi nó đang đến... tôi sẽ giết hết tụi nó...”* Tiếng thì thầm trầm lạnh của Ghost dội lên từ đáy não, cuồng loạn và khát máu.


“Câm đi!” Lâm rít qua kẽ răng. Anh đưa bàn tay phải lên, siết chặt lấy những hạt gỗ thô ráp của chiếc vòng trầm dâu tằm đeo trên cổ tay. Mùi hương trầm dịu nhẹ, mộc mạc tỏa ra, len lỏi vào khoang mũi ẩm ướt đầy mùi ozone khét lẹt và mùi hóa chất màu xanh lam đặc thù rò rỉ từ đường ống thải y tế dưới sàn nhà. Mỏ neo khứu giác mạnh mẽ này lập tức đè bẹp tiếng gào thét của Ghost, trả lại cho Lâm một chút tỉnh táo mong manh.


Cạch.


Tiếng còng từ tính khóa chặt hai cổ tay Lâm ra sau lưng đột ngột phát ra một tiếng động cơ khí giòn giã rồi tự động bật mở. Cú chập mạch hệ thống điện của phòng 302 đã vô hiệu hóa các khóa từ tính bảo mật. Lâm run rẩy rút hai tay ra, bám chặt vào cạnh giường bệnh để gượng dậy. Cơ chân anh tê liệt nhẹ do hít phải khí gas ức chế thần kinh còn sót lại trong phòng, khiến anh suýt quỵ ngã. Anh thọc tay vào túi quần jeans, ngón tay chạm vào bề mặt nhựa nhám của chiếc Thẻ bệnh nhân mã hóa 302 nhặt được từ y tá Hoa. Nó vẫn còn ở đó. Chìa khóa duy nhất của anh.


Tiếng ủng da nện xuống hành lang bê tông vang lên dồn dập. Thính giác siêu nhạy sinh học của Lâm, được kích hoạt sau tai nạn VR, lập tức bóc tách tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của ít nhất bốn người đang tiến xuống tầng hầm.


“Nguyễn Hùng...” Lâm nhận ra nhịp bước chân của gã bảo vệ trưởng vạm vỡ. Tiếng xột xoạt của chiếc roi điện công suất cao gạt qua lớp vải đồng phục đen nghe rõ mồn một qua màng nhĩ nhạy cảm của anh.


Lâm lết từng bước khập khiễng ra phía cửa phòng 302. Cánh cửa thép bảo mật đã tự động mở hé do hệ thống mất điện cưỡng bức. Anh ghé mắt nhìn ra hành lang. Bóng tối bao trùm, chỉ có ánh đèn đỏ báo động nhấp nháy tạo ra những cái bóng dài quái dị trên tường.


Lâm không thể chạy thoát bằng lối thang máy chính. Nguyễn Hùng chắc chắn đã cho phong tỏa khu vực đó. Anh nhắm nghiền mắt, triệt tiêu hoàn toàn thị giác mờ đục để tập trung vào thính giác. Lâm búng nhẹ ngón tay trái run rẩy tạo ra một dải sóng âm phản hồi không gian. Kỹ năng Định Vị Không Gian Bằng Tiếng Vang giúp anh tái dựng lại sơ đồ hành lang trong đầu. Tiếng gió rít khẽ qua các khe hở, tiếng nước chảy róc rách trong đường ống thải y tế, và tiếng bước chân của Nguyễn Hùng đang cách anh khoảng ba mươi mét về phía sảnh thang máy.


Lâm rẽ ngược lại hướng di chuyển của Hùng, lết dọc theo bức tường hành lang vô trùng lạnh ngắt. Vết rách cổ tay trái rỉ máu liên tục, để lại những vệt máu đỏ tươi trên nền gạch trắng bóng. Anh phải tìm đường thoát hiểm khẩn cấp trước khi mất máu quá nhiều.


Đột nhiên, một cánh cửa phòng phụ bên cạnh hành lang khẽ mở ra một khe nhỏ. Một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại nhưng run rẩy thò ra, túm lấy vạt áo khoác hoodie xám cũ kỹ của Lâm, kéo mạnh anh vào trong bóng tối.


Lâm giật mình định phản kháng, nhưng một giọng nói thầm thì quen thuộc vang lên sát tai anh:


“Suỵt! Là tôi, Vy đây. Đừng tiếng động!”


Lâm mở mắt. Dưới ánh sáng mờ nhạt của màn hình máy tính phụ, anh nhận ra Vy “Tâm Lý”. Cô trợ lý nghiên cứu thần kinh đang mặc chiếc áo blouse trắng xộc xệch, gương mặt mộc mạc xanh xao sau cặp kính cận dày cộm đầy lo âu.


“Vy... tại sao cô lại ở đây?” Lâm thều thào, ngực phập phồng đau buốt do vết rạn xương sườn mạng sườn phải nhói lên.


“Tôi đã lén kiểm tra các chỉ số sóng não đồ của anh trong phiên trị liệu của Ngô Kiến Huy,” Vy nói nhanh, giọng run rẩy nhưng dứt khoát. “Hồ sơ bệnh án của anh hoàn toàn bị làm giả. Lê Trí đang dùng hoạt chất gây ảo giác Cotard để hủy hoại thùy trán của anh. Tôi không thể để họ thực hiện ca tẩy não phi pháp này nữa. Tôi là một nhà khoa học, không phải kẻ sát nhân.”


Vy lướt nhanh ngón tay trên bàn phím phụ, cố gắng bẻ khóa các camera giám sát vòng ngoài hành lang. Nhưng màn hình đột ngột nhấp nháy chữ khóa đỏ rực.


“Mẹ kiếp! Lê Trí đã khóa cưỡng bức toàn bộ hệ thống thoát hiểm từ trung tâm điều khiển,” Vy cắn môi, bất lực nhìn màn hình. “Nguyễn Hùng đang dẫn người rà quét dọc hành lang phòng 302. Họ đã phát hiện ra dấu máu của anh rồi!”


Lâm nghiến răng, tay trái bóp chặt cổ tay đang chảy máu. Anh lấy chiếc Thẻ bệnh nhân mã hóa 302 ra, cố gắng quẹt vào đầu đọc thẻ của cửa thoát hiểm phụ trong phòng trực, nhưng máy quét chỉ phát ra tiếng tít tít báo lỗi màu đỏ. Hệ thống đã bị cô lập hoàn toàn.


“Chúng ta không thể ra bằng cửa chính,” Lâm thở dốc, mắt mờ đi vì kiệt sức. “Vy... còn lối nào khác không? Lối thoát vật lý không dùng điện ấy?”


Vy nhìn vào vết thương đang chảy máu của Lâm, rồi nhìn sang góc phòng trực, nơi có một nắp thép lớn hình vuông bám đầy bụi.


“Đường ống thông gió rác thải y tế,” Vy thầm thì, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. “Nó dẫn thẳng xuống hầm ngầm thu gom rác thải vô trùng của bãi xe ngầm Quận 1. Nhưng nó rất dốc và bẩn. Anh đang bị thương thế này...”


“Không còn thời gian nữa. Nguyễn Hùng đang đến sát cửa rồi,” Lâm ngắt lời. Thính giác siêu nhạy của anh đã nghe thấy tiếng roi điện xè xè của Hùng chỉ cách phòng trực chưa đầy năm mét.


Vy gật đầu dứt khoát. Cô giúp Lâm cạy nắp thép lớn ra. Một luồng khí lạnh ẩm, bốc mùi hóa chất màu xanh lam nồng nặc sộc thẳng vào mũi Lâm.


“Anh trượt xuống đi, tôi sẽ đóng nắp lại và xóa sạch dấu vết ở đây,” Vy nói, đẩy Lâm về phía miệng ống. “Nhớ lấy, bọc kín vết thương lại. Nếu không, anh sẽ bị nhiễm trùng máu dưới hầm rác đấy.”


“Cảm ơn cô, Vy...” Lâm thều thào.


Anh lách người vào đường ống tối tăm, hai tay ôm chặt lấy ngực để bảo vệ mạng sườn phải bị rạn xương. Vy nhanh chóng đóng nắp thép lại ngay khi tiếng đập cửa rầm rầm của Nguyễn Hùng vang lên bên ngoài phòng trực.


Lâm thả người rơi tự do trong bóng tối tuyệt đối của đường ống kim loại dốc đứng. Cơ thể anh va đập mạnh vào vách ống thép lạnh ngắt. Cú va chạm dữ dội khiến vết rách ở cổ tay trái rách sâu thêm, máu thực thể tuôn ra xối xả, bám đầy vào thành ống. Lâm phải sử dụng kỹ năng Ức Chế Phản Xạ Đau Đớn, cắn chặt môi đến rỉ máu để nén tiếng hét trong cổ họng.


*Bịch!*


Lâm rơi sầm xuống một đống túi rác thải y tế bằng nhựa mềm dưới hầm ngầm thu gom. Cú rơi khiến anh choáng váng, thùy trán nhói lên một cơn đau búa bổ như muốn nổ tung. Anh nằm im thở dốc giữa đống rác thải bốc mùi hóa chất vô trùng nồng nặc.


Trong bóng tối của hầm rác, Lâm run rẩy đưa tay vào túi quần kiểm tra. Chiếc Thẻ bệnh nhân mã hóa 302 bị xước nặng sau cú va đập nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Tuy nhiên, anh cảm nhận được một luồng xung điện nhẹ phát ra từ chiếc thẻ từ bị xước—nó đang phát ra dải tần sóng định vị tầm ngắn mà không cần nguồn điện chính.


“Chết tiệt... chiếc thẻ này có bẫy định vị...”


Lâm chưa kịp phản ứng thì thính giác siêu nhạy của anh đã nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát tuần tra rú vang dội dứt khoát dội xuống từ lối dốc bãi đỗ xe ngầm Quận 1. Tiếng xích lốp xe đặc chủng rít lên trên nền bê tông khô khốc.


Lâm cố gắng lết thân thể kiệt quệ ra khỏi đống rác y tế, bám vào vách tường tối tăm của bãi đỗ xe ngầm để di chuyển. Nhưng ngay khi anh vừa bước ra khỏi góc khuất của khu thu gom rác, hai luồng ánh sáng pha cực mạnh từ một chiếc xe cảnh sát tuần tra đột ngột bật sáng, rọi thẳng vào gương mặt hốc hác, nhạt nhòa của anh.


Ánh sáng chói mắt khiến Lâm hoàn toàn bị lóa. Anh đưa bàn tay trái run rẩy rỉ máu lên che mắt.


Phía sau luồng sáng pha, tiếng cửa xe ô tô mở ra khô khốc. Thượng úy Lê Văn Nam bước xuống xe, cảnh phục xộc xệch, điệu cười nhạt nhẽo xã giao hiện rõ trên gương mặt dưới ánh đèn. Gã rút khẩu súng lục giắt sau hông, chĩa thẳng vào ngực Lâm.


“Lâm Nguyễn,” giọng Nam vang lên lạnh lùng, át đi tiếng còi báo động đỏ của phòng khám phía trên. “Mày bị bắt vì tội tàng trữ chất cấm và hoang tưởng bạo lực bỏ trốn. Đứng im, không tao bắn.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!