Mỏ Neo Cuối Cùng
Tiếng rít kỹ thuật số trong kính VR đột ngột chuyển sang một dải tần số siêu trầm chói óc, ép chặt vào màng nhĩ Lâm. Đó không phải là một âm thanh thông thường, mà là một luồng sóng cơ học vô hình dưới 20Hz, rung động trực tiếp vào hốc mắt và thùy trán của anh. Cường độ của nó dâng cao như thủy triều đen, tạo ra một áp lực nội sọ kinh hoàng khiến Lâm có cảm giác như hộp sọ của mình sắp nứt ra làm đôi.
Trong phòng trực điều khiển của phân khu VIP, Ngô Kiến Huy đang điên cuồng đẩy công suất máy phát sóng âm siêu trầm lên mức 95%. Qua lớp kính một chiều, gã nhìn chằm chằm vào dải sóng não đồ của Lâm đang nhấp nháy đỏ rực trên màn hình giám sát. Gã không thể tin rằng một kẻ nhặt rác số từ Quận 4 lại có thể dùng logic toán học để chống cự lại dải màu metamerism và kịch bản thôi miên tội lỗi của gã lâu đến thế. Nhưng giới hạn chịu đựng sinh học của con người luôn có điểm cuối. Khi tần số siêu trầm đạt ngưỡng hủy diệt, pháo đài nhận thức tự dựng của Lâm bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chí mạng.
*“Để tôi ra ngoài! Thằng chó đó muốn thiêu rụi não bộ của chúng ta! Để tôi giết nó!”* Tiếng gào thét của nhân cách Ghost dội lên từ thùy trán, cuồng loạn và khát máu hơn bao giờ hết. Tay trái của Lâm, dù đang bị khóa chặt bằng còng số tám ra sau lưng, vẫn co giật kịch liệt, các ngón tay gõ liên tục lên sàn bê tông lạnh ngắt theo một nhịp vô cực máy móc.
Lâm cảm thấy ý thức bản ngã của mình bắt đầu tan rã. Ký ức của Ghost—những trận đòn roi, những phòng thí nghiệm vô trùng, và cả khuôn mặt lạnh lùng của bà Trịnh Khánh Vân—tràn ngập vào đại não anh như một cơn lũ quét. Anh không còn phân biệt được đâu là Quảng Trị mười năm trước của mình, đâu là Thanh Đa của Ghost. Cả hai luồng ký ức đan xen, rách nát, rỉ máu. Dưới lưỡi anh, viên thuốc an thần đặc trị Seduxen-V đã tan rã một phần, vị đắng chát tàn nhẫn của độc chất gây hội chứng Cotard bắt đầu ngấm sâu vào tĩnh mạch dưới lưỡi, khiến anh hoang tưởng rằng cơ thể mình đã chết, chỉ còn là một bóng ma lơ lửng trong hư vô của phòng biệt giam 302.
*“Không... mình chưa chết... viên thuốc vẫn còn ở đây...”* Lâm cố gắng duy trì Bản Ngã Phân Biện bằng cách giữ chặt viên thuốc dưới gốc lưỡi bên phải, không cho nước bọt mang độc chất trôi xuống thực quản. Nhưng luồng khí gas ức chế thần kinh nồng độ 15% thổi ra từ điều hòa đang làm chậm phản xạ của anh từng giây một. Tầm nhìn trong kính VR hoàn toàn bị bao phủ bởi làn sương mù metamerism xanh lục neon nhấp nháy. Những dòng mã nguồn rò rỉ của Dự Án Tỉnh Táo lướt qua mắt anh như những vệt máu rỉ ra từ các điểm ảnh bị lỗi, nhưng anh không còn đủ sức để phân tích chúng nữa. Thùy trán của anh đang quá tải nhiệt nghiêm trọng.
Anh cần một mỏ neo thực tại. Một mỏ neo nằm ngoài tầm kiểm soát của mọi thuật toán mô phỏng.
Ngón tay run rẩy của Lâm lách vào tay áo khoác bên trái. Chuyển động bị hạn chế cực độ do chiếc còng sắt khóa chặt hai cổ tay sau lưng, và vết rạn xương sườn bên mạng sườn phải nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy mỗi khi anh cử động khớp vai. Nhưng chứng run cơ vô thức—di chứng vĩnh viễn của hóa chất trung hòa—lại vô tình giúp các ngón tay anh trở nên nhạy cảm bất thường. Anh cảm nhận được góc sắc nhọn, lạnh ngắt của mảnh kính vỡ giấu trong nếp gấp tay áo. Đó là mảnh kính cường lực anh nhặt từ chiếc màn hình máy tính bị Sáu Búa đập vỡ tại gác xép Quận 4, vật phòng thân thô sơ mà anh luôn mang theo.
Bên ngoài, Ngô Kiến Huy gầm lên qua hệ thống loa nội bộ: “Đồng hóa thùy trán! Tăng tần số lên 99%! Xóa sạch bản ngã của nó!”
Tiếng rít thính giác dâng cao lên dải tần số hủy diệt. Lâm biết mình chỉ còn đúng vài giây trước khi thùy trán bị phá hủy vĩnh viễn. Anh không thể dùng logic toán học để chặn đứng luồng sóng cơ học này nữa. Anh phải tự sát nhận thức ảo để cứu mạng thực tại.
Lâm lách ngón tay trái, kẹp chặt mảnh kính vỡ giữa hai đầu ngón tay run rẩy. Không do dự, anh xoay mũi kính sắc nhọn, sử dụng Kích Hoạt Đau Đớn Chủ Động, cứa một nhát thật sâu vào vết sẹo cũ trên cổ tay trái ngoài đời thực.
*Xoẹt!*
Nỗi đau vật lý nhói buốt, sắc lẹm và chân thực tột cùng lập tức bùng phát từ cổ tay trái, truyền thẳng lên hệ thần kinh trung ương như một luồng sét quét qua bóng tối ảo giác của kính VR. Máu thực thể nóng hổi bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc trắng cũ kỹ, chảy xuống nền nhà lạnh ngắt của phòng 302.
Nỗi đau đó là một mỏ neo hoàn hảo. Nó bẻ gãy hoàn toàn trạng thái bị thôi miên âm thanh và dải màu metamerism của Ngô Kiến Huy. Hệ thống VR bẫy nhận thức vốn được lập trình dựa trên các phản ứng tâm lý học hành vi thông thường của con người, nó hoàn toàn bất lực trước hành vi tự hủy hoại thể xác có chủ đích để làm mỏ neo nhận thức của Lâm.
Trong khoảnh khắc nhận thức giật mình tỉnh táo giữa cơn đau buốt, Lâm nhìn thấy rõ ràng cấu trúc của dòng mã nguồn rò rỉ đang đồng hóa thùy trán mình. Anh không trốn chạy nữa. Anh dùng chính luồng xung điện đau đớn cực mạnh từ cổ tay làm chất dẫn, kích hoạt Đồng Bộ Sóng Não Đảo Ngược.
Lâm chủ động phát ra các tần số sóng não hỗn loạn, điên cuồng và méo mó nhất của cả hai nhân cách—nỗi sợ hãi hèn nhát của Lâm và sự căm thù khát máu của Ghost—truyền ngược lại thông qua các cổng kết nối thần kinh siêu nhỏ của kính VR trị liệu.
*Rắc! Rắc!*
Màn hình máy quét sóng não đồ của phòng khám Tâm An lập tức nhấp nháy các bước sóng hỗn loạn cực độ vượt ngưỡng 96%. Luồng sóng não đảo ngược từ nỗi đau thực thể của Lâm chạy ngược vào hệ thống máy chủ, tạo ra một cú quá tải điện áp chưa từng có.
“Cái gì thế này? Sóng phản hồi vượt ngưỡng năm nghìn milivolt!” Ngô Kiến Huy hét lên kinh hoàng trong phòng điều khiển. Gã vội vã vươn tay định ngắt nguồn điện kết nối, nhưng đã quá muộn.
*Đoàng! Đoàng!*
Hệ thống tụ điện của máy quét VR trong phòng 302 chập mạch, nổ tung thành những tia lửa điện màu xanh lam chói mắt. Chiếc kính VR trị liệu đen ngòm trên đầu Lâm rung mạnh rồi tắt ngấm. Trong phòng trực, toàn bộ hệ thống màn hình giám sát của Huy nổ tung, bắn ra những mảnh kính vỡ và khói đen khét lẹt. Ngô Kiến Huy bị chấn động sóng não ngược hất văng ra sau, ngã quỵ xuống sàn, hai tai gã chảy máu ròng ròng do hệ thống âm thanh siêu trầm bị dội ngược tần số.
Lâm giật mạnh đầu, thoát khỏi chiếc kính VR đã chập mạch. Anh nằm thở dốc trên sàn nhà xám xịt của phòng biệt giam 302. Anh lập tức nghiêng đầu, dứt khoát nhổ viên thuốc Seduxen-V đã tan rã một phần dưới lưỡi ra nền nhà, cùng vệt máu cam rỉ rả từ khóe mũi.
Thực tại ập về với đầy đủ sự đau đớn thô ráp của nó. Cổ tay trái của anh rách sâu, máu đỏ tươi chảy rỉ rả nhuộm đỏ cả cánh tay áo khoác xám cũ kỹ. Tai trái của anh ù buốt vĩnh viễn, nhưng anh đã tự do. Bản Ngã Phân Biện của anh đã chiến thắng thuật toán tẩy não của V-Mind.
Xung quanh anh, căn phòng 302 ngập trong làn khói đen khét lẹt của thiết bị chập mạch. Mùi hóa chất màu xanh lam đặc thù rò rỉ từ đường ống thải y tế dưới sàn nhà bốc lên nồng nặc, trộn lẫn với mùi nhựa cháy.
*Rú... Rú... Rú...*
Đột ngột, hệ thống còi báo động đỏ của phòng khám Tâm An bắt đầu rú vang inh ỏi khắp phân khu VIP. Ánh đèn neon vô trùng tắt ngấm, thay thế bằng những dải ánh sáng đỏ cảnh báo nhấp nháy liên tục dọc hành lang vô trùng.
Lâm cố gượng dậy, bắp cơ tay chân vẫn còn run rẩy do tác dụng phụ của khí gas và quá tải thùy trán. Anh nghe thấy tiếng bước chân nện dồn dập của Nguyễn Hùng và đội bảo vệ an ninh đang di chuyển xuống tầng hầm để bắt giữ anh bằng bạo lực cực đoan. Cuộc đào thoát vô trùng của anh chỉ mới bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!