Bóng Đen Gõ Cửa
Tiếng gõ cửa dồn dập từ phía cầu thang gỗ cắt ngang bầu không khí im lặng của căn gác xép tối tăm.
Lâm đông cứng người. Từng sợi lông tơ trên gáy anh dựng đứng dưới luồng khí lạnh tràn qua khe cửa hở. Cơn mưa dông Quận 4 vẫn dội xuống mái tôn rầm rầm như muốn đè bẹp căn gác xép nhỏ mười lăm mét vuông, nhưng trong khoảnh khắc này, tiếng động ấy dường như bị đẩy lùi ra xa, nhường chỗ cho tiếng tim đập thình thịch đến nghẹt thở trong lồng ngực anh. Tay trái anh — nơi vết sẹo hình nhánh cây ảo giác vừa khô vệt máu giả — bắt đầu run rẩy vô thức. Mùi sắt rỉ và mùi tanh nồng của vệt máu khô vẫn lẩn khuất đâu đó, nhắc nhở anh rằng liên kết thần kinh với Ghost không phải là một giấc mơ.
*Kẽo... kẹt...*
Tiếng bậc thang gỗ ọp ẹp rên rỉ dưới một sức nặng không hề nhẹ nhàng. Đó không phải là tiếng bước chân nhanh nhẹn, vô hại của mấy đứa trẻ nhặt rác trong xóm, cũng không phải là dáng đi lảo đảo của gã thợ hàn Hùng Khói sau một chầu bia bọt bên bờ kênh. Bước chân này chậm, nặng, và mang một nhịp điệu dò xét đầy nguy hiểm. Kẻ đang đi lên cố tình bước vào mép rìa của bậc thang để giảm thiểu tiếng động, nhưng đối với một cựu kỹ sư hệ thống đang trong trạng thái nhạy cảm tột độ như Lâm, nỗ lực ngụy trang đó hoàn toàn vô ích.
Anh lết từng bước cực nhẹ về phía vách ván gỗ mục nát, ghé mắt vào một khe hở nhỏ nhìn xuống con hẻm độc đạo phía dưới. Ánh đèn đường sodium màu vàng đục, chập chờn dưới màn mưa dốc xối xả, hắt lên một bóng người cao đậm đứng ngay góc rẽ hẻm 148 Tôn Đản.
Đó là Hải “Đầu Trọc”.
Dù gã đang trùm một chiếc áo mưa cánh dơi sẫm màu, Lâm vẫn nhận ra cái đầu trọc lốc bóng lưỡng dưới ánh đèn và cặp kính râm đen xộc xệch bất chấp đêm tối. Gã là cánh tay phải của Sáu Búa, kẻ chuyên dùng các thiết bị định vị GPS tầm thấp để săn lùng những con nợ ngoan cố. Lâm lập tức áp dụng Kỹ thuật Đọc Nguội (Cold Reading) mà anh học được từ những ghi chép hành vi của Ghost. Anh quan sát cách Hải giữ vai trái hơi lệch — biểu hiện của việc đang giấu một vật nặng, có thể là một thanh sắt dẹt hoặc một khẩu súng điện. Ngón tay gã liên tục bấm vào màn hình một chiếc điện thoại thông minh được bọc trong túi nilon chống nước. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt lầm lì, đầy những nếp nhăn thịt của gã. Gã đang nhìn vào bản đồ định vị. Và hướng mũi tên trên màn hình của gã đang chỉ thẳng vào căn gác này.
“Mẹ kiếp, điện thoại!”
Lâm giật mình nhớ ra chiếc điện thoại nứt màn hình của mình vẫn chưa tắt nguồn hoàn toàn. Sóng định vị từ trạm phát sóng viễn thông Quận 4 đã vô tình biến anh thành một ngọn hải đăng sáng rực giữa đêm tối cho bọn đòi nợ quét dấu vết. Anh vội vã thọc tay vào túi áo khoác, lôi chiếc điện thoại ra. Màn hình nứt loang lổ vẫn nhấp nháy hiển thị một tin nhắn rác không có người gửi. Ngón tay anh run rẩy bấm giữ nút nguồn, nhưng thiết bị đời cũ phản ứng chậm chạp đến điên người.
[ĐANG TẮT NGUỒN...]
Ba giây trôi qua dài như ba thế kỷ. Khi màn hình hoàn toàn tối đen, Lâm vẫn chưa kịp thở phào thì tiếng bước chân trên cầu thang đã dừng lại ngay trước cánh cửa gỗ ọp ẹp của anh. Chỉ cách một tấm ván mỏng bám đầy bụi bẩn và mạng nhện, Lâm có thể nghe thấy tiếng thở dốc nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền của Hải Đầu Trọc.
Lâm không còn đường lui. Căn gác xép này không có lối thoát hiểm phía sau, bên dưới là khoảng không dốc thẳng xuống bờ kênh tẻ nước đen ngòm. Anh nhanh chóng với lấy chiếc Máy quét vô tuyến cầm tay — thiết bị định vị cũ của thợ dò cáp ngầm được anh tự tay độ lại bo mạch thu sóng — đặt trên bàn gỗ dã chiến. Anh gạt nhẹ công tắc nguồn. Chiếc máy không phát ra tiếng động, chỉ có dải đèn LED nhỏ màu đỏ nhấp nháy điên cuồng, báo hiệu một tần số phát sóng vô tuyến cực mạnh đang hoạt động ở khoảng cách chưa đầy một mét.
*Cạch. Cạch.*
Tiếng kim loại lách cách rợn người vang lên. Hải Đầu Trọc đang dùng một thanh sắt mỏng để dò ổ khóa cơ khí của Lâm.
Lâm nín thở, cơ thể run rẩy dữ dội. Trong cơn hoảng loạn tột độ, thùy trán của anh chợt nhói buốt như bị kim châm. Luồng điện não đồ hỗn loạn từ chiếc thẻ nhớ chứa Ghost-Code cắm trên máy chủ dã chiến dường như vẫn đang âm thầm cộng hưởng với hệ thần kinh của anh. Vết sẹo hình nhánh cây trên cổ tay trái chợt nóng ran, râm ran một cảm giác ngứa ngáy như thể những dòng máu giả lập đang muốn vỡ ra một lần nữa.
Và rồi, một sự dị biến xảy ra.
Nhận thức của Lâm đột ngột bị kéo giãn. Cảnh giới nhận thức Hoảng Loạn Hỗn Loạn bắt đầu dịch chuyển ngầm sang Thính Giác Nhạy Cảm. Tai trái của anh — nơi từng bị tổn thương nhẹ sau tai nạn VR năm xưa — chợt ù đi một nhịp, rồi ngay sau đó, mọi âm thanh xung quanh đột ngột được khuếch đại và bóc tách rõ ràng đến mức kinh ngạc.
Anh nghe thấy tiếng mọt nghiến gỗ kèn kẹt bên trong cây cột nhà bị mục. Anh nghe thấy tiếng vo ve tần số cao phát ra từ bóng đèn LED đường phố ngoài kia. Và đáng sợ hơn cả, anh nghe thấy tiếng Hải Đầu Trọc đang lầm bầm chửi rủa sát cửa hông:
“Mẹ kiếp... Khóa gì mà ba lớp thế này... Thằng rác số này cảnh giác thật.”
Lâm nghe rõ cả tiếng ma sát của thớ vải áo mưa cánh dơi của Hải khi gã cử động cánh tay. Anh nghe thấy tiếng lò xo của một chiếc dao bấm (dao bấm) được gạt nhẹ — một tiếng *tách* khô khốc, báo hiệu gã sẵn sàng dùng bạo lực nếu đột nhập thành công.
Lâm lập tức lách mình vào góc tối nhất của căn gác, bò rạp xuống sàn gỗ bám đầy bụi, chui tọt vào gầm chiếc giường sắt rỉ sét xếp đầy những thùng các-tông chứa bo mạch hỏng. Anh kéo một chiếc hộp Faraday bọc chì dã chiến che chắn trước mặt, ôm chặt lấy lồng ngực để ngăn tiếng tim đập không vang ra ngoài. Mùi hương trầm dâu tằm từ chiếc vòng gỗ trên tay phải tỏa ra dịu nhẹ, là mỏ neo duy nhất giữ cho anh không bị ngất đi trước cơn đau thùy trán đang dâng trào.
*Rắc.*
Tấm ván cửa gỗ bị Hải Đầu Trọc dùng lực vai đẩy mạnh, phát ra tiếng nứt gãy của thớ gỗ mục. Cánh cửa hé mở một khe hở rộng bằng bàn tay. Luồng gió mưa lạnh buốt mang theo mùi nước kênh tẻ xộc thẳng vào phòng. Bóng của Hải Đầu Trọc đổ dài trên sàn nhà dưới ánh sáng vàng vọt từ hành lang.
Lâm nhắm chặt mắt, nín thở đến mức hai bên thái dương căng lên đau đớn. Nhờ Thính Giác Siêu Nhạy (Hyper-acusis), anh định vị được Hải đang bước những bước nặng nề vào trong phòng. Tiếng đế giày cao su ướt nhẹp dẫm lên sàn gỗ kêu *bẹp... bẹp...* vang dội trực tiếp vào màng nhĩ anh. Hải đang tiến về phía chiếc bàn đặt máy chủ dã chiến bọc chì. Gã lầm bầm:
“Thiết bị vẫn còn nóng... Nó chỉ vừa mới ở đây.”
Tiếng xột xoạt của áo mưa vang lên khi Hải cúi xuống kiểm tra gầm bàn. Chỉ cần gã tiến thêm hai bước nữa và cúi đầu xuống gầm giường, gã sẽ nhìn thấy Lâm đang nằm co quắp sau đống hộp các-tông. Tay trái Lâm run rẩy kịch liệt, anh vô thức miết mạnh ngón tay vào vệt máu khô trên cổ tay, sẵn sàng chịu đựng nỗi đau vật lý để kích hoạt sự tự vệ của Ghost nếu bị phát hiện.
Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng huýt sáo sắc nhọn, mang nhịp điệu dồn dập đặc trưng của dân đường phố Quận 4 vang lên từ con hẻm phía dưới.
Đó là tiếng huýt sáo của Thành “Mắt Mèo”.
“Cướp! Cướp! Có thằng trộm xe máy đầu hẻm kìa bà con ơi! Công an phường ơi!”
Tiếng hét lanh lảnh của thằng bé 19 tuổi vang vọng khắp các ngõ ngách, kèm theo tiếng gõ thùng thiếc vang dội tạo nên một sự hỗn loạn dã chiến hoàn hảo. Cả khu phố nghèo vốn luôn cảnh giác với giang hồ lập tức xôn xao. Tiếng mở cửa, tiếng bước chân chạy rầm rập của cư dân bắt đầu xuất hiện.
Hải Đầu Trọc khựng lại ngay sát mép giường. Gã nghiến răng chửi thề:
“Mẹ kiếp, lũ chuột nhắt phiền phức!”
Gã biết nếu công an phường đến kiểm tra hành chính lúc này, gã với khẩu súng điện và con dao bấm trong người sẽ gặp rắc rối lớn. Hải nhanh chóng quay người, bước vội ra khỏi phòng, tiếng bước chân chạy rầm rập xuống cầu thang gỗ kẽo kẹt rồi biến mất vào màn mưa.
Lâm nằm im dưới gầm giường thêm hai phút, lồng ngực phập phồng thở dốc như một kẻ vừa từ cõi chết trở về. Mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm cả áo khoác. Khi chắc chắn Hải đã đi xa, anh mới lồm cồm bò ra ngoài, toàn thân rã rời vì căng thẳng.
Anh bước đến bên cửa phòng, tay vẫn cầm chiếc Máy quét vô tuyến cầm tay. Khi đưa máy đến gần công tơ điện màu xám cũ kỹ gắn ngay bên ngoài vách gỗ cửa ra vào, chiếc máy chợt phát ra tiếng *tít... tít...* dồn dập ở dải tần số cực cao.
Lâm nheo mắt dưới ánh trăng mờ. Ngay dưới đáy hộp công tơ điện, có một vật thể nhỏ màu đen, kích thước chỉ bằng đầu ngón tay út, được gắn chặt bằng băng keo hai mặt chuyên dụng. Đó là một thiết bị nghe lén siêu nhỏ sử dụng công nghệ thu phát sóng tầm ngắn dã chiến.
Hải Đầu Trọc đã không tìm thấy anh, nhưng gã đã để lại một cái bẫy. Từ khoảnh khắc này, mọi lời nói, mọi tiếng động phát ra từ căn gác xép của Lâm đều nằm dưới sự giám sát của băng đảng Sáu Búa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!