Nhạc nềnLost Place

Ảo Ảnh Rỉ Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa thép rít lên một tiếng lạnh lẽo, bóng dáng của Ngô Kiến Huy cùng chiếc kính VR trị liệu đen ngòm hiện ra giữa làn sương mù xám xịt. Không khí trong phòng biệt giam 302 đặc quánh mùi dâu tằm nhân tạo từ hệ thống điều hòa, thứ mùi hương ngọt lịm đến lợm giọng dùng để che giấu lượng Khí gas gây ức chế thần kinh đang ngấm dần vào từng thớ cơ của Lâm. Anh nằm rũ rượi trên sàn nhà xám xịt, hai tay bị khóa chặt bằng còng số chuyên dụng ra sau lưng. Hệ vận động thùy trán bị đông cứng khiến bả vai anh tê dại, nhưng dưới gốc lưỡi bên phải, viên Thuốc an thần đặc trị Seduxen-V vẫn đang tan rã một phần, tỏa ra vị đắng chát tàn nhẫn ngấm qua mao mạch. Lâm cắn chặt răng, nỗ lực giữ chặt viên thuốc không nuốt xuống. Anh biết, chỉ cần một ngụm nước bọt mang độc chất trôi xuống thực quản, bản ngã hèn nhát của gã kỹ sư rác số Quận 4 sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn.


Ngô Kiến Huy bước tới, đôi giày da nện xuống nền nhà không bóng đổ tạo ra những tiếng bộp, bộp khô khốc. Gương mặt gã tái nhợt vì thiếu ngủ ẩn sau cặp kính cận dày gọng vuông, chiếc áo blouse trắng xộc xệch bám đầy vệt hóa chất màu xanh lam rò rỉ. Gã không nói một lời, tác phong im lặng đến đáng sợ của một nhà khoa học thần kinh biến chất coi con người như một tập hợp mã hóa. Gã quỳ một gối xuống cạnh Lâm, bàn tay gầy guộc lạnh ngắt như xác chết thô bạo túm lấy tóc anh, giật ngược đầu anh ra sau.


“Thả lỏng đi, Lâm Nguyễn,” Huy thầm thì, giọng nói trầm khàn của gã được điều chỉnh ở tần số thấp để cộng hưởng với sự tê liệt của khí gas. “Càng kháng cự, thùy trán của cậu càng bị thiêu rụi nhanh hơn thôi. Thiết bị này sẽ giúp cậu nhìn thấy những gì cậu thực sự muốn trốn chạy.”


Lâm cố gắng nhắm chặt mắt, nhưng hai đặc vụ V-Shield lực lượng gác ngoài cửa đã bước vào, giữ chặt bả vai và đầu anh cố định. Ngô Kiến Huy nâng chiếc kính VR trị liệu đen ngòm—thiết bị nặng nề với hệ thống dây cáp treo lơ lửng trên trần như những xúc tu của một con quái vật công nghệ. Gã dứt khoát ép chiếc kính áp sát vào hốc mắt Lâm. Khung nhựa lạnh ngắt siết chặt vào thái dương, những cổng kết nối thần kinh siêu nhỏ ở vành kính tự động nhô ra, găm thẳng vào da đầu Lâm qua các điểm xung điện.


*Tạch! Tạch!*


Một luồng điện cao áp cực nhẹ chạy dọc vỏ não, kích thích trực tiếp vào thùy trán. Lâm co giật mạnh, hai mắt trợn trừng trong bóng tối của chiếc kính. Màn hình võng mạc lập tức render hình ảnh với độ phân giải cực cao, kéo nhận thức của anh rơi thẳng vào Không gian ảo "Mã Ma" bên trong não bộ mình.


Bóng tối vô tận bao phủ lấy anh. Nhưng đây không phải là bóng tối yên bình. Xung quanh Lâm, những mảnh vỡ ký ức lơ lửng như những tấm gương vỡ rỉ máu. Tiếng thì thầm của Ghost dội lên từ mọi hướng, cuồng loạn và đau đớn: *“Cứu tôi... cứu em gái... chúng ta phải giết chết mụ ta...”* Vết sẹo ảo giác trên tay trái của Lâm ngoài đời thực bỗng chốc nhói buốt như bị hàng ngàn mảnh thủy tinh cứa sâu, máu ảo giác màu đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra, nhuộm đỏ cả khoảng không kỹ thuật số.


“Kích hoạt kịch bản: Tai nạn Tuệ Anh,” giọng nói lạnh lùng của Ngô Kiến Huy vang vọng từ hư không ảo.


Ngay lập tức, không gian xám xịt sụp đổ, thay thế bằng một cơn mưa dông tầm tã ở quê nghèo Quảng Trị mười năm trước. Lâm thấy mình đang đứng giữa con lộ đất đỏ trơn trượt, nước mưa xối xả táp vào mặt rát buốt. Tiếng sấm sét rền vang chấn động màng nhĩ tai trái đang bị ù vĩnh viễn. Phía trước anh, dưới ánh đèn pha vàng vọt, nhạt nhòa của một chiếc xe tải chở gỗ khổng lồ, đứa em gái Lâm Tuệ Anh mười tám tuổi đang đi loạng choạng với chiếc chân trái tàn tật.


“Tuệ Anh! Chạy đi!” Lâm gào lên, nhưng cơ thể ảo của anh bị đóng băng hoàn toàn trên mặt đất bùn lầy, không thể di chuyển một milimét.


*Két... rầm!*


Tiếng bánh xe tải nghiến rầm rĩ trên mặt đường đất, tiếng kim loại va chạm và tiếng xương gãy khô khốc dội thẳng vào thùy trán của Lâm. Anh nhìn thấy em gái mình rỉ máu dưới bánh xe khổng lồ, gương mặt thanh tú xanh xao của cô bé ngước nhìn anh đầy oán hận: *“Tại sao anh lại bỏ rơi em? Tại sao anh lại bán đứng gia đình để trốn nợ?”*


Cơn đau đớn và cảm giác tội lỗi sâu sắc bùng phát như một cơn bão điện não đồ, quét qua các khớp thần kinh của Lâm. Nhịp tim của anh ngoài đời thực vọt lên gần một trăm hai mươi nhịp một phút trên máy đo sinh trắc học của phòng khám.


“Tốt lắm, dải màu metamerism: chuyển dịch từ đỏ sang xanh lục,” Ngô Kiến Huy ra lệnh bên ngoài thực tại.


Trong kính VR, dải màu sắc của cơn mưa và ánh đèn pha vàng vọt đột ngột biến dạng. Hiện tượng metamerism khúc xạ ánh sáng bắt đầu phát tác. Toàn bộ môi trường ảo chuyển dịch từ sắc đỏ rực của máu sang một màu xanh lục neon ám ảnh, nhấp nháy liên tục ở tần số 18Hz. Sự thay đổi màu sắc tường ảo và ánh sáng metamerism cực đoan này được thiết kế để kích thích trực tiếp vào hạch hạnh nhân, ép buộc bộ não của Lâm phải rơi vào trạng thái hoảng loạn sinh học tự thân mà không cần bất kỳ kích thích vật lý nào. Lâm cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt, hơi thở dốc dập dồn, ý thức bản ngã bắt đầu rạn nứt từng mảng lớn.


Từ trong làn sương mù xanh lục neon ấy, bóng ma ký ức của Giáo sư Vũ Đình Toàn bước ra. Ông không còn vẻ phúc hậu thường ngày, mà gương mặt hốc hác bết máu, tay cầm thiết bị lưu trữ bọc chì rách nát chỉ thẳng vào mặt Lâm: *“Mày là kẻ hèn nhát, Lâm! Mày đã lấy tài liệu của tao rồi bỏ chạy! Mày đã để sát thủ Bóng Đêm giết chết tao! Mày phải đền mạng!”*


*“Để tôi ra ngoài! Tôi sẽ giết chết tất cả bọn chúng!”* Nhân cách Ghost bên trong đầu Lâm gầm thét, cố gắng bẻ gãy pháo đài nhận thức yếu ớt của Lâm để chiếm quyền kiểm soát cơ thể vĩnh viễn. Chứng run cơ vô thức của bàn tay trái Lâm ngoài đời thực co giật kịch liệt, ngón tay gõ liên tục vào không trung theo nhịp vô cực.


Lâm cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của sự điên loạn vĩnh viễn. Nếu anh đầu hàng trước ảo ảnh này, thùy trán của anh sẽ bị đồng hóa hoàn toàn, biến anh thành một kẻ mất trí nhớ phục tùng theo kịch bản của V-Mind.


*“Không... tất cả đều là giả...”* Lâm tự nhủ trong miệng, vị đắng chát của viên Seduxen-V dưới lưỡi là mỏ neo đau đớn duy nhất nhắc nhở anh rằng cơ thể anh vẫn đang nằm trên sàn phòng 302.


Lâm kích hoạt Kháng Thôi Miên Âm Thanh. Anh nhắm chặt mắt ảo của mình lại, triệt tiêu mọi kích thích thị giác metamerism của Ngô Kiến Huy. Trong bóng tối nội tâm, anh bắt đầu tự nhẩm lại các công thức toán học ứng dụng cấp cao về cấu trúc sóng não thùy trán mà Giáo sư Toàn đã dạy anh ngày trước.


*“Phương trình vi phân bậc hai của dải tần số vỏ não... f(x) bằng tích phân từ âm vô cực đến dương vô cực của e mũ trừ i nhân omega nhân t...”*


Các ký tự toán học màu xanh lam nhạt bắt đầu xuất hiện trong đầu Lâm, tạo thành một rào cản logic kiên cố chống lại sự xâm nhập của thông điệp tiềm thức. Logic toán học thuần túy không chấp nhận những mâu thuẫn thời gian và vật lý trong kịch bản của Huy. Lâm bắt đầu phân tích: Cơn mưa trong ảo ảnh rơi theo một quỹ đạo thẳng đứng hoàn hảo, không hề có sự hỗn loạn của gió—đây là lỗi render của phần mềm đời cũ. Tiếng bánh xe tải nghiến đường vang lên trước khi va chạm thực tế xảy ra 0.5 giây—đây là sự lệch pha của tệp âm thanh bẫy.


“Cậu ta đang làm gì vậy? Sóng não đồ đột ngột phẳng lặng ở dải tần 12Hz!” Giọng Ngô Kiến Huy vang lên đầy hoang mang ngoài phòng trực.


Nhờ rào cản logic toán học tự dựng, Lâm bẻ gãy hoàn toàn ảo giác tội lỗi về cái chết của Giáo sư Toàn và tai nạn của Tuệ Anh. Anh mở mắt ảo ra, nhìn thẳng vào không gian metamerism xanh lục đang nhấp nháy. Bằng thính giác siêu nhạy bóc tách tần số, anh nghe thấy một tiếng rít kỹ thuật số siêu nhỏ ẩn giấu dưới tiếng mưa rơi giả lập.


Lâm nhìn kỹ vào những mảng tường ảo đang biến dạng. Tại những góc bo tròn của phòng 302 ảo, anh phát hiện ra các điểm ảnh (pixels) bị lỗi màu đỏ rực đang rỉ máu giả. Đó không phải là ký ức của anh, cũng không phải là ảo giác của Ghost.


Đó là các vết rách dữ liệu thực thể.


Lâm tập trung toàn bộ năng lực phân tích dữ liệu rác số của mình vào những vệt rỉ máu đó. Anh nhận ra các vết rách ký ức rỉ máu trong không gian ảo thực chất là các đoạn mã nguồn bị rò rỉ của Dự Án Tỉnh Táo đang cố gắng đồng hóa thùy trán của anh vĩnh viễn. Những dòng mã độc tự học Mã Ma đang cố gắng ghi đè lên các phân vùng bộ nhớ của anh, để lại những vệt chữ ký số màu xanh lam quen thuộc—thứ hóa chất màu xanh lam rò rỉ dưới hầm ngầm mà anh đã phát hiện ở tập trước.


“Ngăn chặn tiến trình... chúng ta đang bị đồng hóa ngược!” Ngô Kiến Huy hét lên ngoài đời thực, bàn tay gã run rẩy định nhấn nút ngắt kết nối khẩn cấp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!