Căn Phòng Không Góc Chết
Tiếng tay nắm cửa bằng thép của kho lưu trữ bắt đầu xoay chậm rãi dưới áp lực của một bàn tay vạm vỡ ngoài cửa. Biển cảnh báo đỏ rực ngoài hành lang dường như đang hắt một thứ ánh sáng yếu ớt, ma quái qua khe hở bản lề. Lâm nín thở, bắp cơ tay trái co giật kịch liệt khi bóng người vạm vỡ của Nguyễn Hùng đổ dài qua khe cửa sắt đang hé mở.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, lòng bàn tay trái của Lâm run lên bần bật. Chứng run cơ vô thức—di chứng tàn khốc từ liều hóa chất trung hòa của bác sĩ Đăng Khoa—bỗng chốc trở thành kẻ phản bội. Một tiếng sột soạt cực khẽ vang lên khi tập hồ sơ bệnh án giấy của Ghost trong tay anh cọ sát vào cạnh sắt sắc nhọn của kệ số ba. Chỉ một tiếng động siêu nhỏ, mỏng như tờ giấy, nhưng đối với một cựu võ sĩ dày dạn kinh nghiệm như bảo vệ trưởng Nguyễn Hùng, nó chẳng khác nào một tiếng nổ.
“Ai đó?”
Giọng Nguyễn Hùng trầm đục, lạnh lẽo vang lên. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói mắt từ chiếc đèn pin chuyên dụng quét thẳng vào lối đi giữa hai dãy kệ sắt số hai và số ba. Lâm không còn đường lui. Anh áp lưng sát vào vách thép lạnh ngắt của kệ sách, cố gắng thu nhỏ cơ thể gầy gộc của mình trong chiếc áo khoác hoodie xám cũ kỹ. Vết rạn xương sườn mạng sườn phải nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy khi anh cố nén hơi thở, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương, hòa cùng vệt máu cam rỉ rả bên khóe mũi.
*“Để tôi ra ngoài! Thằng này chỉ có một mình, tôi có thể bẻ gãy cổ tay cầm roi điện của gã trong vòng ba giây!”* Tiếng thì thầm của Ghost lại dội lên từ thùy trán, mang theo một nhịp điệu bạo lực, cuồng loạn rợn người. Ngón tay trái của Lâm vô thức gõ nhịp vô cực lên tập hồ sơ giấy như một phản xạ có điều kiện.
*“Câm đi!”* Lâm nhẩm thầm trong đầu, tay phải anh siết chặt lấy những hạt dâu tằm của chiếc vòng trầm đeo trên cổ tay phải. Mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra, đóng vai trò một mỏ neo khứu giác yếu ớt để giữ vững Bản Ngã Phân Biện của anh trước cơn điên của Ghost. *“Nếu gã la lên, toàn bộ hệ thống an ninh V-Shield sẽ phong tỏa tầng hầm. Chúng ta sẽ chết ở đây.”*
Nhưng Nguyễn Hùng không hề la lên. Gã tiến bước một cách chậm rãi, deliberate. Tiếng ủng da nện xuống sàn bê tông lạnh ẩm tạo ra những tiếng *bộp, bộp* dội lại từ vách tường bo tròn. Gã cầm chiếc roi điện công suất cao gõ nhịp đều đặn lên tay vịn sắt của kệ sách, tạo ra những tiếng *cạch, cạch* chói tai. Lâm nhắm mắt, áp dụng Định Vị Không Gian Bằng Tiếng Vang. Qua những tiếng gõ dội lại, anh dựng lên trong đầu sơ đồ di chuyển của Hùng. Gã đang đứng lệch trọng tâm sang chân phải do một chấn thương gối cũ—đây là kẽ hở duy nhất.
Khi bóng của Hùng vừa vượt qua góc cua của kệ số ba, Lâm bất ngờ lách người sang hướng ngược lại. Nhưng gã bảo vệ trưởng quá nhanh. Nhận diện được vệt chuyển động mờ trong bóng tối, Hùng không thèm quay đầu mà vung ngang chiếc roi điện. Luồng tia lửa điện màu xanh tím xè xè quét qua khoảng không, sượt sát qua bả vai áo khoác của Lâm.
*Tạch! Tạch! Tạch!*
Xung điện từ cực mạnh phát ra từ roi điện làm nhiễu loạn Thiết bị lọc âm thính giác tự chế trên tai trái của Lâm, tạo ra một tiếng rít chói tai dội thẳng vào màng nhĩ. Lâm khuỵu gối, tai trái ù vĩnh viễn bỗng nhói buốt như bị kim châm, máu cam lại trào ra đỏ thẫm đầu môi. Lợi dụng lúc Lâm mất phương hướng, Nguyễn Hùng lao tới, bàn tay vạm vỡ như gọng kìm sắt bóp chặt lấy cổ họng anh, nhấc bổng anh lên rồi đập mạnh vào kệ sắt.
*Rầm!*
Tập hồ sơ bệnh án giấy của Ghost tuột khỏi tay Lâm, rơi lả tả xuống nền đất lạnh ẩm. Đúng lúc đó, Lâm nhìn thấy một vệt chất lỏng màu xanh lam đặc thù rò rỉ từ đường ống thải y tế ngay dưới chân kệ sắt—thứ hóa chất cực độc dùng để tẩy rửa các thiết bị thử nghiệm lâm sàng thùy trán. Mùi hóa chất hắc nồng xộc thẳng vào mũi anh, hòa cùng mùi máu và mùi rỉ sét.
“Mày nghĩ mày trốn được tao sao, Lâm Nguyễn?”
Một giọng nói lịch lãm, ái kỷ nhưng lạnh thấu xương vang lên từ phía cửa kho lưu trữ. Đèn tuýp trên trần đột ngột bật sáng trưng, xua tan bóng tối âm u. Bác sĩ Lê Trí bước vào, mái tóc chải chuốt gọn gàng, cặp kính gọng tròn tri thức phản chiếu ánh sáng trắng vô trùng. Trên tay gã là một chiếc máy tính bảng hiển thị bức ảnh chụp lén của thám tử Trần Tiến tại Chợ Xóm Chiếu—bức ảnh ghi lại rõ nét khoảnh khắc Lâm móc túi lấy chiếc thẻ từ 302 của y tá trưởng Trương Thị Hoa.
“Một kỹ sư thu thập dữ liệu rác ở Quận 4, mang danh tính giả để chui đầu vào phòng khám của tôi,” Lê Trí mỉm cười, nụ cười thánh thiện giả tạo thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ tàn nhẫn của một kẻ đi săn đã dồn con mồi vào bẫy. “Cậu đã tò mò quá nhiều về Ghost rồi, Lâm ạ. Nhưng cậu quên mất một điều: mọi hành vi của cậu đều nằm trong thuật toán dự báo của V-Mind Core.”
Y tá trưởng Trương Thị Hoa bước vào ngay sau đó, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc, tay đẩy một chiếc xe y tế chứa đầy các dụng cụ tiêm truyền và những lọ thuốc thủy tinh tối màu. Nguyễn Hùng thô bạo bẻ quặt hai tay Lâm ra sau, còng chặt bằng khóa số chuyên dụng, rồi áp tải anh đi dọc theo hành lang ngầm của tầng hầm sâu nhất.
Càng đi, không khí càng trở nên đặc quánh và ngột ngạt. Họ dừng lại trước một cánh cửa thép dày không có tay nắm, chỉ có một khe hở quan sát nhỏ bằng kính cường lực. Trên bảng điều khiển kỹ thuật số bên cạnh cửa, dòng chữ màu đỏ rực hiển thị: *Phòng 302 - Phân khu VIP biệt giam nhận thức.*
Khi cánh cửa thép nặng nề rít lên rồi mở ra, Lâm bị Nguyễn Hùng xô mạnh vào trong. Anh ngã quỵ xuống sàn nhà. Cánh cửa lập tức đóng sập lại với một tiếng *ầm* khô khốc, cắt đứt mọi mối liên hệ với thế giới bên ngoài.
Lâm gượng dậy, nhìn quanh. Đây chính là Phòng biệt giam 302 tại phòng khám Tâm An—cơn ác mộng tột cùng của mọi bệnh nhân chống đối. Căn phòng rộng chưa đầy mười mét vuông, nhưng cảm giác ngột ngạt của nó có thể bóp nghẹt bất kỳ ý chí kiên cường nào. Mọi góc tường ở đây đều được bo tròn hoàn hảo, triệt tiêu hoàn toàn mọi đường thẳng và góc cạnh. Toàn bộ các bức tường, trần nhà và sàn nhà đều được sơn một màu xám xịt đặc biệt—thứ sơn hấp thụ hoàn toàn ánh sáng, khiến căn phòng không hề có bóng đổ, triệt tiêu mọi cảm giác về chiều sâu và phương hướng của thị giác. Không có cửa sổ, không có một khe hở nào để ánh sáng tự nhiên lọt vào. Thứ duy nhất chiếu sáng là một dải đèn LED mờ nhạt ẩn sâu dưới trần nhà, phát ra thứ ánh sáng xám xịt, đờ đẫn.
Căn phòng hoàn toàn im lặng. Một thứ im lặng tuyệt đối, đặc quánh đến mức Lâm có thể nghe rõ tiếng máu chảy rần rật trong huyết quản bên tai trái đang bị ù vĩnh viễn của mình. Không có tiếng gió điều hòa, không có tiếng vo ve của dòng điện. Mút xốp cách âm bọc sau lớp sơn xám đã hấp thụ hoàn toàn mọi dải tần số âm thanh, triệt tiêu mọi mỏ neo thính giác mà Lâm có thể dùng để Định Vị Không Gian Bằng Tiếng Vang. Anh búng nhẹ ngón tay trái đang run rẩy, nhưng tiếng *chách* nhỏ nhoi lập tức bị vách tường xám nuốt chửng không một tiếng vang dội lại. Anh hoàn toàn mất phương hướng, rơi vào trạng thái cô lập giác quan cực đoan.
Cửa phòng lại mở ra. Bác sĩ Lê Trí và y tá trưởng Trương Thị Hoa bước vào, theo sau là hai đặc vụ an ninh V-Shield lực lưỡng gác ngoài cửa. Lê Trí nhìn Lâm đang ngồi bệt dưới sàn, ánh mắt gã tràn đầy sự thương hại giả tạo.
“Căn phòng này được thiết kế riêng cho những kẻ loạn thần như cậu, Lâm Nguyễn,” Lê Trí cất giọng trầm ấm, dải tần số âm thanh được gã cố ý điều chỉnh để kích hoạt phản xạ phục tùng của vỏ não thùy trán. “Không có góc cạnh để bám víu, không có âm thanh để hoang tưởng. Ở đây, thực tại duy nhất cậu có là những gì tôi cho phép cậu nghĩ. Nhân cách Ghost trong đầu cậu chỉ là một khối u ảo giác được cấy ghép từ một tai nạn công nghệ rẻ tiền. Đã đến lúc phải cắt bỏ nó.”
Y tá Hoa tiến lại gần, tay cầm một chiếc khay inox chứa một cốc nước nhỏ và một viên thuốc màu xám sẫm có dập chìm chữ V rỉ máu. Đó chính là Thuốc an thần đặc trị Seduxen-V—loại dược phẩm ức chế thùy trán cực mạnh của V-Mind, được thiết kế để cưỡng chế dập tắt hoàn toàn mọi hoạt động điện não đồ của nhân cách thứ hai, nhưng cái giá phải trả là sự suy giảm nhận thức nặng nề vĩnh viễn.
“Uống đi, Lâm Nguyễn. Uống để tìm lại sự bình yên,” Hoa nói, giọng nói máy móc của bà ta như một lập trình viên đang nhập lệnh vào máy tính.
Lâm mím chặt môi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lê Trí. Nguyễn Hùng bước tới, dùng một bàn tay bóp mạnh vào quai hàm của Lâm, ép anh phải há miệng ra. Cơn đau từ vết rạn xương sườn bên phải nhói lên dữ dội khi Lâm cố giãy giụa, nhưng sức mạnh thể chất thô bạo của Hùng đã khóa chặt anh. Y tá Hoa dứt khoát đổ viên Thuốc an thần đặc trị Seduxen-V vào miệng Lâm, rồi đổ cốc nước vào sau, ép anh phải nuốt xuống.
Trong khoảnh khắc ngặt nghèo đó, Bản Ngã Phân Biện của Lâm kích hoạt một phản xạ sinh học cực hạn. Anh áp dụng Kỹ thuật Giả Vờ Phục Tùng. Thay vì cố gắng nhổ viên thuốc ra—hành vi chắc chắn sẽ bị Nguyễn Hùng phát hiện qua máy quét cơ mặt—Lâm chủ động thả lỏng cơ cổ họng, tạo ra một tiếng ực giả tạo như thể đã nuốt trọn viên thuốc. Thực chất, bằng sự khéo léo cực hạn của đầu lưỡi, anh đã nhanh chóng lách viên thuốc màu xám sẫm giấu vào khoang rỗng dưới gốc lưỡi bên phải, giữ chặt nó bằng các cơ má dưới.
Lâm nhắm mắt, đầu gục xuống ngực, giả vờ rơi vào trạng thái đờ đẫn, phục tùng của một kẻ vừa bị khuất phục bởi hóa chất. Lê Trí cúi xuống, dùng ngón tay vạch mí mắt Lâm lên để kiểm tra phản xạ đồng tử. Nhờ liều hóa chất trung hòa của bác sĩ Khoa vẫn còn hoạt động ngầm trong máu, đồng tử của Lâm không bị giãn ra quá mức, nhưng anh đã cố tình thả lỏng toàn bộ cơ mặt để tạo ra vẻ ngoài vô hồn hoàn hảo.
“Tốt lắm. Thuốc sẽ bắt đầu ức chế thùy trán của gã trong vòng mười phút,” Lê Trí hài lòng đứng thẳng dậy, quay sang Hoa ra lệnh. “Bật hệ thống điều hòa phân khu VIP. Xả Khí gas gây ức chế thần kinh ở nồng độ 15%. Tôi muốn hệ vận động của gã bị tê liệt hoàn toàn trước khi Ngô Kiến Huy mang kính VR trị liệu vào đây thực hiện ca tẩy não cưỡng bức.”
Cửa thép đóng sập lại. Đèn trong phòng biệt giam 302 đột ngột chuyển sang màu xanh nhạt ám thị—thứ ánh sáng chuyên dụng để bẻ gãy khả năng kháng cự của vỏ não.
*Xì... xì...*
Từ bốn khe hở tròn nhỏ được bo góc trên trần nhà, một luồng Khí gas gây ức chế thần kinh không màu, không mùi bắt đầu được phát tán vào không khí. Lâm lập tức nhận ra sự nguy hiểm khi thính giác siêu nhạy của anh nghe thấy tiếng rít khẽ của van xả gas tự động. Mùi hóa chất dâu tằm nhẹ—vỏ bọc hương liệu dùng để che giấu độc chất—bắt đầu lan tỏa trong căn phòng xám.
Lâm biết, nếu anh hít phải lượng khí gas này quá ba mươi giây, hệ vận động thùy trán của anh sẽ bị tê liệt vĩnh viễn, biến anh thành một kẻ thực vật mất đi hoàn toàn khả năng phản kháng ngoài đời thực. Anh lập tức áp dụng Kỹ thuật Nhịn Thở Kích Hoạt Triệu Chứng. Anh hít một hơi thật sâu ngay trước khi luồng khí gas đậm đặc hạ xuống tầm thấp, rồi nín thở tuyệt đối.
Chín mươi giây nhịn thở bắt đầu trôi qua như những thế kỷ trong căn phòng không góc chết. Áp lực nội sọ dâng cao kịch liệt, tai trái ù vĩnh viễn của anh vang lên những tiếng gầm rú điên cuồng của Ghost. Vết sẹo ảo giác trên tay trái run rẩy bắt đầu nhói buốt như bị hàng ngàn mảnh kính vỡ cứa vào. Để đánh lừa camera giám sát ẩn giấu dưới lớp sơn xám của Lê Trí, Lâm chủ động ngã nhào xuống sàn nhà, toàn thân co giật giả lập một cơn động kinh cấp tính do phản ứng phụ của thuốc.
Anh giãy giụa, hai tay cào cấu xuống nền gạch xám, miệng sùi bọt mép giả tạo, nhưng lồng ngực tuyệt đối không hề hít vào một ngụm khí độc nào. Sự co giật giả lập hoàn hảo đến mức trên màn hình giám sát ngoài phòng trực, nhịp tim của anh hiển thị những bước sóng hỗn loạn cực độ.
Nhưng giới hạn sinh học của con người không thể vượt qua chín mươi giây nhịn thở trong trạng thái vận động mạnh. Phổi của Lâm bắt đầu nóng rát như bị thiêu rụi, nhu cầu oxy khẩn cấp buộc anh phải hé mở khuôn miệng. Viên Thuốc an thần đặc trị Seduxen-V giấu dưới gốc lưỡi bắt đầu tan ra, vị đắng chát tàn nhẫn của hóa chất ức chế ngấm dần qua các mao mạch dưới lưỡi, tấn công thẳng vào hệ thần kinh trung ương của anh.
Lâm buộc phải hít vào một hơi nông. Luồng Khí gas gây ức chế thần kinh lạnh buốt lập tức tràn vào phế quản.
Một cảm giác tê liệt đáng sợ bắt đầu lan tỏa từ bả vai xuống các chi. Tay trái run cơ vô thức của anh bỗng chốc mất đi cảm giác, rũ rượi trên sàn nhà xám xịt. Vùng thùy trán của anh—nơi lưu giữ Bản Ngã Phân Biện—bắt đầu bị đóng băng bởi độc chất.
Bóng tối không góc cạnh của căn phòng 302 bỗng chốc rạn nứt. Từ những vách tường xám xịt, một làn sương mù ảo ảnh màu trắng đục bắt đầu dâng lên cuồn cuộn, nuốt chửng lấy tiêu cự mắt của Lâm. Trong làn sương mù ấy, hình ảnh đứa em gái Lâm Tuệ Anh rỉ máu dưới bánh xe và bóng ma ký ức của Giáo sư Toàn đang cầm thiết bị bọc chì rách nát bắt đầu hiện lên chập chờn, kèm theo tiếng cười ái kỷ đầy chiến thắng của bác sĩ Lê Trí vang vọng khắp không gian không lối thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!