Mê Cung Không Tiếng Động
Lâm chớp mắt, bóng hình Ghost trong gương tan biến thành những vệt sáng trắng nhạt nhòa của ánh đèn neon vô trùng. Không gian sảnh chờ của phân khu VIP phòng khám Tâm An lúc mười giờ sáng dường như vẫn còn vương lại hơi lạnh của trận bão dông đêm trước, nhưng sự ngột ngạt ở đây hoàn toàn khác biệt. Đó là một thứ áp lực không màu, không mùi, được cấy ghép vào từng hạt bụi lơ lửng dưới luồng gió điều hòa trung tâm. Lâm hít một hơi sâu, lồng ngực anh thắt lại khi vết rạn xương sườn bên phải nhói lên một cơn đau buốt sắc lẹm. Anh đưa bàn tay phải lên, siết chặt lấy những hạt gỗ thô ráp của chiếc vòng trầm dâu tằm đeo trên cổ tay để làm mỏ neo khống chế nhịp tim. Cổ tay trái của anh quấn băng gạc trắng vẫn run lên từng nhịp máy móc vô thức—di chứng vĩnh viễn ngoài đời thực của liều hóa chất trung hòa mà bác sĩ Đăng Khoa đã tiêm vào tĩnh mạch bả vai anh. Nhịp run cơ ấy giống như một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược, nhắc nhở anh rằng bản ngã của mình chỉ còn đúng mười bốn ngày trước khi bị thuật toán tự học Mã Ma của Ghost nuốt chửng hoàn toàn.
Thời gian trôi đi một cách nặng nề và đơn điệu bên trong phòng bệnh VIP số 104. Khi màn đêm buông xuống, những dải đèn neon trên trần hành lang được chuyển sang chế độ ánh sáng xanh nhạt ám thị, thứ ánh sáng được thiết kế để làm giảm hoạt động của thùy trán, đưa bệnh nhân vào trạng thái phục tùng thụ động. Lâm nằm im trên chiếc giường nệm bọc ga trắng muốt, hai mắt nhắm hờ nhưng mọi giác quan của anh đều đang căng ra như dây đàn. Anh sử dụng Kỹ thuật Giả Vờ Phục Tùng, giữ cho nhịp thở nông và đều đặn, cơ mặt thả lỏng hoàn toàn để đánh lừa hệ thống cảm biến sinh trắc học gắn trên đầu giường. Tiếng quạt thông gió của hệ thống điều hòa trung tâm phát ra một dải âm thanh nhiễu trắng rì rầm liên tục, nhưng đối với thính giác siêu nhạy của Lâm, dải âm ấy không phải là một khối đồng nhất. Anh có thể phân tách nó thành từng lớp sóng âm riêng biệt, nghe rõ cả tiếng vo ve siêu nhỏ của dòng điện chạy trong vách tường gạch vô trùng.
Khoảng mười một giờ đêm, tiếng bước chân đều đặn của y tá trực ca nhạt nhòa dần ở cuối hành lang, thay vào đó là tiếng lách cách rất khẽ của chiếc ipad điều khiển được đặt xuống mặt bàn gỗ của phòng trực. Lâm mở mắt. Bóng tối trong phòng bệnh không hề có góc cạnh; mọi bức tường đều được bo tròn để triệt tiêu cảm giác về phương hướng của bệnh nhân. Anh ngồi dậy một cách chậm rãi để tránh làm dịch chuyển các cảm biến nhiệt trên ga giường. Tay trái anh run rẩy đưa lên tai, điều chỉnh núm xoay của Thiết bị lọc âm thính giác tự chế—chiếc máy trợ thính cũ kỹ bọc vỏ nhựa rỉ sét bám bụi sắt Quận 4 mà anh đã mạo hiểm giữ lại được sau cuộc lục soát của Nguyễn Hùng. Thiết bị này lúc này là vũ khí duy nhất còn sót lại của anh.
Lâm lách người xuống giường, bước chân anh hoàn toàn không phát ra tiếng động nhờ đôi tất len dày dã chiến. Anh tiếp cận cánh cửa phòng bệnh. Qua khe hở kính mờ của ô cửa quan sát, hành lang VIP hiện lên như một đường hầm vô tận màu xanh nhạt. Lâm biết, hệ thống camera giám sát AI của phòng khám được cấu hình để nhận diện mọi chuyển động bất thường ngoài giờ giới nghiêm. Nhưng anh cũng biết một kẽ hở chí mạng mà anh đã bóc tách được từ sơ đồ khúc xạ ánh sáng metamerism trên vách tường chùa cổ Khánh Hội: camera AI của V-Mind có chu kỳ quét trễ đúng 1.5 giây ở mỗi góc cua khi hệ thống tự động hiệu chỉnh tiêu cự hồng ngoại trong bóng tối.
Lâm bắt đầu di chuyển. Anh không chạy, cũng không bước đi vội vã. Anh áp dụng Định Vị Không Gian Bằng Tiếng Vang. Tay trái anh đưa ra trước, ngón tay cái khẽ búng nhẹ vào lòng bàn tay để tạo ra một dải sóng âm phản hồi siêu nhỏ. *Chách.* Tiếng động cực khẽ ấy dội lại từ những bức tường bo tròn, dựng lên trong đầu Lâm một bản đồ không gian 3D chi tiết về cấu trúc hành lang. Anh nhìn thấy rõ những góc khuất âm học—nơi luồng quét hồng ngoại của camera AI bị khúc xạ bởi các tấm kính trang trí dọc lối đi. Lâm di chuyển sát mép tường, đồng bộ hóa bước đi của mình với nhịp rung tuần hoàn của hệ thống thông gió trung tâm. Mỗi khi cánh cửa camera AI xoay góc, Lâm đã lướt qua khoảng trống không gian 1.5 giây đó, né tránh hoàn toàn luồng quét nhận diện sinh trắc học mà không kích hoạt bất kỳ cảnh báo đỏ nào trên hệ thống.
Anh đi xuống cầu thang bộ thoát hiểm kỹ thuật ở cuối hành lang. Càng xuống sâu dưới lòng đất, không khí càng trở nên lạnh buốt và ngột ngạt. Mùi dâu tằm hóa chất nhạt dần, thay vào đó là mùi ẩm mốc của những hồ sơ giấy cũ kỹ và một vệt mùi cực kỳ quen thuộc: mùi hóa chất màu xanh lam đặc thù rò rỉ từ các đường ống thải y tế—thứ mùi anh từng ngửi thấy dưới đường cống ngầm Khánh Hội. Lâm khựng lại, tay phải siết chặt vòng trầm dâu tằm khi vết sẹo ảo giác trên cổ tay trái chợt throbbing lên một cơn đau buốt lạnh. Ghost lại thì thầm trong đầu anh, giọng nói trầm lạnh đầy áp lực: *“Chúng ta đang ở rất gần phân khu điều trị 302. Hãy để tôi chiếm quyền kiểm soát cơ thể. Gã bảo vệ gác cổng phía dưới có thói quen đứng lệch trọng tâm, tôi có thể bẻ khớp cổ gã trong vòng ba giây.”*
*“Câm đi,”* Lâm nhẩm thầm, Bản Ngã Phân Biện của anh lập tức dựng lên một rào cản logic toán học để đè bẹp tiếng nói của Ghost. *“Nếu có bất kỳ dấu hiệu bạo lực vật lý nào, hệ thống an ninh V-Shield sẽ phong tỏa toàn bộ tòa nhà trong vòng ba mươi giây. Chúng ta phải đi bằng logic, không phải bằng máu.”*
Lâm tiếp cận cánh cửa sắt dày của tầng hầm sâu nhất—nơi đặt Kho lưu trữ hồ sơ bệnh án giấy của phòng khám Tâm An. Cánh cửa được bảo mật bằng một ổ khóa từ tính đời cũ kết hợp đầu đọc vân tay phụ. Lâm rút chiếc Thẻ bệnh nhân mã hóa 302 màu xám từ trong túi quần jeans ra. Chiếc thẻ từ thông minh trộm từ y tá Hoa này là chìa khóa duy nhất của anh. Anh quẹt thẻ vào khe đọc từ tính.
*Tít... Cạch.*
Đèn tín hiệu trên ổ khóa chuyển sang màu xanh lá cây, nhưng màn hình nhỏ bên dưới lập tức hiển thị dòng chữ: *Yêu cầu xác nhận vân tay phụ của Điều phối viên.*
Lâm cảm nhận được mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, nhịp tim anh vọt lên. Hệ thống bắt đầu phát ra tiếng bíp cảnh báo trễ mười giây trước khi kích hoạt chuông báo động tổng. Trong khoảnh khắc ngặt nghèo đó, Lâm không hoảng loạn. Anh nhớ lại các bài học bẻ khóa firmware dã chiến của Giang Mã Nguồn. Anh tháo chiếc máy trợ thính cũ trên tai trái, dùng ngón tay run rẩy bóc tách lớp vỏ nhựa bên ngoài, để lộ một sợi dây đồng siêu nhỏ đã được đấu nối sẵn với một chip xử lý tần số lỗi thời. Lâm áp sát sợi dây đồng vào cổng USB-C bảo trì nằm dưới đáy đầu đọc vân tay, truyền một đoạn script dã chiến tự viết để giả lập tín hiệu bỏ qua xác thực vân tay phụ.
*Tít. Khóa từ tính nhả ra với một tiếng xì nhẹ.* Lâm đẩy cửa lách người vào trong, khép chặt cánh cửa sắt ngay khi tiếng bíp cảnh báo vừa dứt.
Bên trong kho lưu trữ là một không gian tối tăm, lạnh lẽo, ngập tràn những dãy kệ sắt cao ngất ngưởng chứa hàng ngàn hộp hồ sơ bệnh án giấy không được số hóa—thủ đoạn của V-Mind để tránh bị các cuộc tấn công mạng rò rỉ thông tin nhạy cảm. Lâm đứng im trong bóng tối, lắng nghe tiếng bước chân tuần tra phía trên trần nhà dội xuống qua các đường ống thông gió.
Đột ngột, thính giác siêu nhạy của anh bóc tách được một dải âm thanh trầm khàn phát ra từ vách tường gạch phía bên phải kho lưu trữ. Đó là giọng nói của bác sĩ Lê Trí. Giọng nói ấy bị che lấp bởi tiếng vo ve của máy điều hòa, nhưng qua Thiết bị lọc âm thính giác tự chế được Lâm điều chỉnh núm xoay tần số cực hạn, từng từ ngữ của cuộc gọi bảo mật bắt đầu hiện lên rõ mồn một qua tường gạch dày:
“...Vâng, thưa bà Trịnh Khánh Vân. Mọi việc đang đi đúng kịch bản. Chiếc thẻ từ 302 bị mất cắp ở Chợ Xóm Chiếu đã được kích hoạt tại phân khu VIP sáng nay dưới tên giả Lâm Nguyễn. Chúng tôi đã xác nhận danh tính thực thể của gã qua bức ảnh bằng chứng tội phạm mà Trần Tiến gửi về. Gã kỹ sư rác số đó đã sập bẫy tự nguyện chui đầu vào rọ... Vâng, cơ thể thực vật của Ghost hiện vẫn an toàn tại dưỡng trí viện Vạn An ở Đà Lạt, nhưng chúng tôi đang chuẩn bị các thủ tục y khoa để chuyển gã sang trạng thái chết lâm sàng vĩnh viễn nhằm xóa sạch mọi tàn dư ký ức đồng hóa trong não bộ của Lâm Nguyễn... Giao thức xóa ký ức cưỡng bức bằng thuốc gây ảo giác Cotard sẽ được thực hiện vào sáng mai tại phòng biệt giam 302...”
Lâm đứng chết trân trong bóng tối, máu mũi anh rỉ rả chảy ra từ khóe mũi do thùy trán bị quá tải thính giác cực hạn. Chân tướng đã rõ ràng. Ghost chưa hề chết về mặt vật lý; cơ thể anh ta đang bị giam lỏng ở Đà Lạt, và việc Lâm thâm nhập vào đây thực chất đã nằm trong kịch bản gaslighting tinh vi của Lê Trí và Trịnh Khánh Vân để dụ anh vào bẫy xóa ký ức cưỡng bức.
*“Chúng ta phải lấy hồ sơ bệnh án gốc của tôi ngay lập tức,”* tiếng Ghost gào thét trong đầu Lâm, lần này mang một nỗi đau đớn tột cùng của sự phản bội gia đình vạch trần. *“Nó nằm ở dãy kệ số 3, hộp hồ sơ mã hóa 302!”*
Lâm nén cơn đau nửa đầu dữ dội, di chuyển theo Định Vị Không Gian Bằng Tiếng Vang đến dãy kệ số 3. Trong bóng tối dày đặc, tay trái run rẩy của anh sờ soạng dọc theo các hộp giấy rêu phong bám đầy bụi sắt. Anh chạm vào một hộp hồ sơ bằng sắt lạnh ngắt có khắc chìm ký hiệu vô cực—mã hóa riêng của Ghost.
Lâm kéo chiếc hộp ra, ngón tay anh chạm vào tập hồ sơ bệnh án giấy cũ kỹ bên trong. Đó là bản di chúc bằng sắt và sơ đồ bẫy âm học của biệt thự Đà Lạt mà Ghost đã lén lưu giữ trước khi bị hại.
Nhưng ngay khi những ngón tay run rẩy của Lâm vừa siết chặt lấy tập hồ sơ, một tiếng động khô khốc đột ngột dội vào màng nhĩ tai trái của anh qua vách cửa sắt dày.
*Bộp. Bộp. Bộp.*
Tiếng bước chân nặng nề, deliberate của đôi ủng da chuyên nghiệp dội lên từ hành lang ngầm phía ngoài. Đó là nhịp bước chân của bảo vệ trưởng Nguyễn Hùng. Tiếng kim loại va chạm của chiếc roi điện công suất cao gõ nhịp lên tay vịn sắt vang lên đều đặn, lạnh lùng, đang tiến thẳng về phía cửa kho lưu trữ.
*Cạch. Xoạt.*
Tiếng tay nắm cửa bằng thép của kho lưu trữ bắt đầu xoay chậm rãi dưới áp lực của một bàn tay vạm vỡ ngoài cửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!