Nhạc nềnLost Place

Cánh Cửa Vô Trùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mặt kính gương ố vàng phản chiếu nụ cười nhợt nhạt của Trần Tiến. Trong một khoảnh khắc kéo dài như vô tận giữa lòng Chợ Xóm Chiếu, lồng ngực Lâm thắt chặt lại. Vết rạn xương sườn bên phải nhói lên một cơn đau buốt sắc lẹm, nhắc nhở anh về thực tại tàn khốc của một kẻ đang bị săn đuổi. Ngón tay của gã thám tử tư vẫn đặt trên phím bấm của chiếc máy ảnh kỹ thuật số chuyên dụng, sẵn sàng truyền bức ảnh bằng chứng anh móc túi lấy chiếc thẻ từ 302 của y tá Hoa trực tiếp về cho Trợ lý Kim. Nếu bức ảnh đó đến tay tập đoàn V-Mind, chiếc bẫy pháp lý sẽ lập tức sập xuống. Lê Trí sẽ có đủ chứng cứ để dán nhãn anh là một kẻ tâm thần hoang tưởng bạo lực, hợp thức hóa việc bắt giữ và giam cầm anh vĩnh viễn.


Bàn tay trái của Lâm quấn băng gạc trắng run lên một nhịp vô thức—di chứng của liều thuốc trung hòa mà bác sĩ Đăng Khoa đã tiêm vào tĩnh mạch bả vai anh đêm qua. Nhịp run cơ máy móc ấy vô tình chạm vào chiếc vòng gỗ trầm dâu tằm của mẹ đeo ở cổ tay phải. Mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra, kéo giữ nhận thức của anh khỏi cơn hoảng loạn đang chực chờ bùng phát. Anh không được phép ngã gục ở đây. Anh chỉ còn mười bốn ngày trước khi thuật toán tự học Mã Ma của Ghost nuốt chửng hoàn toàn thùy trán của mình.


Lâm không quay đầu lại. Qua tấm gương ố vàng, anh thấy Trần Tiến đang chuẩn bị nhấc chân bước tới để khống chế anh. Lâm khẽ gõ ngón tay trái lên mặt bàn gỗ của sạp đồ cũ theo một nhịp vô cực—ký hiệu dã chiến mà anh và Mỹ Dung đã quy ước.


Ngay lập tức, từ phía sau chồng sọt nhựa đựng trái cây, Mỹ Dung xuất hiện. Cô không còn vẻ quý phái thường ngày mà đang hóa thân hoàn hảo vào vai một người đàn bà đi chợ đanh đá. Mỹ Dung cố tình vấp chân vào một chồng sọt tre rỗng của sạp bên cạnh, đẩy mạnh nó về phía Trần Tiến.


*Rầm! Tre nứa và sọt nhựa đổ lả tả, chắn ngang lối đi hẹp.*


“Ối giời ơi! Đi đứng kiểu gì thế hả cái ông này! Mắt mũi để đi đâu thế!” Mỹ Dung la hét om sòm, túm lấy vạt áo khoác kaki của Trần Tiến để ăn vạ, kéo theo sự chú ý của đám đông tiểu thương xung quanh.


Lợi dụng hai giây hỗn loạn đó, Lâm cúi thấp người, lách nhanh qua khe hở giữa sạp bán cá lóc và bức tường gạch ẩm mốc. Thính giác siêu nhạy của anh bóc tách tiếng bước chân đuổi theo của Tiến giữa tiếng ồn ào mặc cả. Anh luồn lách qua những con hẻm chằng chịt của hẻm 200 Xóm Chiếu—địa hình hẻm tối không có trên bản đồ Google Maps mà anh đã thuộc lòng từ những ngày trốn nợ. Tiếng bước chân của Tiến xa dần rồi mất hẳn sau những lối rẽ ngoằn ngoèo.


Một tiếng sau, tại một căn phòng trọ dã chiến ở rìa Quận 4, Mỹ Dung đẩy cửa bước vào với gương mặt nhợt nhạt. Cô ném một tập hồ sơ bệnh án giả lên chiếc bàn xếp rỉ sét.


“Hồ sơ của mày đây, Lâm,” Mỹ Dung thở dốc, giọng cô run rẩy. “Vy Trầm đã dùng danh nghĩa của một phòng mạch tư nhân để xác nhận mày bị trầm cảm nặng kháng trị, có xu hướng tự sát cao và tự nguyện xin vào điều trị nội trú tại phân khu VIP của phòng khám Tâm An. Chiếc thẻ từ 302 mày lấy được từ y tá Hoa chỉ hoạt động nếu hệ thống quét sinh trắc học nhận diện mày là một bệnh nhân hợp pháp đã được đăng ký trên cổng dữ liệu. Vy Trầm đã hack hệ thống nhập liệu để đưa tên giả ‘Lâm Nguyễn’ của mày vào danh sách chờ trong vòng mười lăm phút. Chúng ta phải đi ngay trước khi Lê Trí phát hiện ra chiếc thẻ của Hoa bị mất.”


Lâm nhìn chiếc Thẻ bệnh nhân mã hóa 302 màu xám đang nằm trên bàn. Chiếc thẻ từ thông minh này là chìa khóa duy nhất để dẫn anh xuống phân khu biệt giam sâu nhất dưới lòng đất của phòng khám Tâm An Quận 1—nơi lưu giữ hồ sơ bệnh án gốc của Ghost và cũng là nơi giam giữ những nạn nhân bị tẩy não của Dự Án Tỉnh Táo. Nhưng để thâm nhập vào đó, anh phải tự dâng mình vào hang cọp, chấp nhận bị cách ly hoàn toàn khỏi sự trợ giúp bên ngoài của Mỹ Dung.


“Mày chắc chắn muốn làm việc này chứ?” Mỹ Dung nhìn anh, ánh mắt đầy giằng xé. “Bước qua cánh cửa đó, tao sẽ không thể bảo vệ mày nữa. Lê Trí là một kẻ thao túng tâm lý cực kỳ tàn nhẫn.”


Lâm siết chặt chiếc thẻ từ trong lòng bàn tay phải, cảm nhận góc cạnh sắc nhọn của miếng nhựa cứng găm vào da thịt ngoài đời thực làm mỏ neo giữ vững thực tại. “Tao không còn đường lui. Em gái tao sắp bị chúng đưa vào khóa học tẩy não ở quê. Tao chỉ còn mười bốn ngày.”


Chuyến xe taxi đưa Lâm từ khu ổ chuột Quận 4 ẩm ướt, ngập tràn rác thải công nghệ sang Quận 1 trung tâm. Sự tương phản giữa hai thế giới hiện lên rõ rệt qua khung kính cửa sổ. Quận 4 là những con hẻm chằng chịt bốc mùi bùn đất và khói nhựa khét lẹt; còn Quận 1 là những tòa cao ốc kính bóng loáng phản chiếu ánh mặt trời nhạt nhòa sau bão dông, sạch sẽ đến mức giả tạo.


Phòng khám Tâm An nằm khuất sau một khuôn viên rợp bóng cây cổ thụ ở Quận 1. Phân khu VIP của phòng khám là một tòa nhà ba tầng sơn màu trắng sữa ấm thị. Lâm bước qua bục cửa đá hoa cương, mùi hóa chất khử trùng nhẹ và mùi hương dâu tằm nhân tạo lập tức ập vào mũi anh, ngột ngạt và vô trùng tuyệt đối. Âm thanh nhạc thiền phát ra từ các loa ẩn dưới trần nhà với dải tần số cực trầm, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên màng nhĩ tai trái của anh.


“Đứng lại. Quét sinh trắc học và kiểm tra an ninh.”


Một giọng nói lầm lì, lạnh lẽo cắt ngang bước chân Lâm.


Nguyễn Hùng—bảo vệ trưởng của phòng khám, một cựu võ sĩ với thân hình vạm vỡ như hộ pháp và gương mặt vuông vức không cảm xúc—bước ra chắn trước mặt anh. Bộ đồng phục bảo vệ chuyên nghiệp màu đen ôm sát cơ bắp cuồn cuộn của gã. Tay phải gã đặt hờ lên chiếc roi điện công suất cao giắt bên thắt lưng da lớn.


Lâm khựng lại. Lồng ngực anh phập phồng, vết rạn xương sườn nhói lên dữ dội dưới áp lực tinh thần. Nhịp tim của anh đột ngột tăng vọt. Trên chiếc màn hình LED của máy quét sinh trắc học đặt cạnh bàn lễ tân, một vệt sáng đỏ nhấp nháy liên tục cùng tiếng bíp cảnh báo mờ nhạt dội vào tai anh.


*Nhịp tim: 95 bpm. Trạng thái: Kích động nhẹ.*


Nguyễn Hùng nhíu chặt đôi lông mày rậm, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi của Lâm. “Bệnh nhân mới? Tại sao nhịp tim lại cao thế này? Cậu đang giấu điều gì?”


Hùng bước tới một bước, áp sát Lâm. Khoảng cách quá gần khiến Lâm nghe rõ cả tiếng vải kaki sột soạt trên người gã bảo vệ. Máy dò kim loại cầm tay trên tay Hùng bắt đầu quét dọc từ bả vai Lâm xuống phía dưới.


Trong đầu Lâm, tiếng o o quen thuộc của tai trái bắt đầu dâng cao. Nhân cách Ghost đột ngột thức tỉnh, thì thầm một tông giọng trầm lạnh đầy áp lực: *“Để tôi ra ngoài. Gã bảo vệ này có thói quen đứng lệch trọng tâm sang chân phải do chấn thương gối cũ. Tôi có thể bẻ khớp tay gã trong vòng hai giây.”*


*“Không được dùng bạo lực vặt,”* Lâm nhẩm thầm trong đầu, Bản Ngã Phân Biện của anh lập tức kích hoạt để đè bẹp xung động của Ghost. *“Nơi này có camera AI giám sát 24/7 không có góc chết. Nếu động thủ, cửa vô trùng sẽ khóa chặt vĩnh viễn.”*


Lâm nhắm nghiền mắt ngoài đời thực. Anh hít một hơi thật sâu bằng mũi, tập trung toàn bộ tâm trí vào mùi hương trầm dâu tằm tỏa ra từ chiếc vòng gỗ đeo trên tay phải để làm mỏ neo khống chế nhịp tim. Anh áp dụng Kỹ thuật Giả Vờ Phục Tùng—thủ đoạn ngụy trang hành vi mà anh đã rèn luyện bằng cách quan sát các bệnh nhân bị tẩy não ở phân khu VIP.


Lâm thả lỏng hoàn toàn các cơ mặt, để khóe miệng hơi trễ xuống, đôi vai sụp xuống bất lực, tạo ra dáng vẻ đờ đẫn, chậm chạp của một kẻ bị bệnh trầm cảm nặng tàn phá nhận thức.


Ghost trong đầu anh khẽ thở dài, nhưng chấp nhận phối hợp. Nhờ kỹ thuật phản xạ tự điều hòa nhịp tim của Ghost hỗ trợ ức chế phản xạ lo âu từ thùy trán, dòng điện não đồ của Lâm bắt đầu phẳng lặng trở lại.


*Nhịp tim: 65 bpm. Trạng thái: Ổn định.*


Chiếc máy quét sinh trắc học chuyển sang màu xanh an toàn. Nguyễn Hùng hừ lạnh một tiếng, tiếp tục đưa máy dò kim loại quét xuống chân Lâm.


*Tít! Tít! Tít!*


Tiếng còi báo động kim loại vang lên chói tai ở vùng cổ chân trái của Lâm. Nguyễn Hùng lập tức lùi lại nửa bước, tay phải đặt lên chuôi roi điện. “Cổ chân trái có gì? Rút ra!”


Lâm đã lén giấu chiếc điện thoại nứt màn hình—thiết bị tích hợp phần mềm quét sóng vô tuyến tự chế của anh—trong chiếc tất bên chân trái để làm công cụ liên lạc dự phòng. Anh biết mình đã phạm sai lầm khi đánh giá thấp độ nhạy của máy dò an ninh.


Lâm không hoảng loạn. Anh chậm rãi cúi người xuống, động tác run rẩy, vụng về của tay trái run cơ vô thức càng làm tăng tính chân thực cho vai diễn một kẻ tàn phế nhận thức. Anh lôi chiếc điện thoại nứt màn hình ra ngoài đời thực, nhưng nhanh tay tráo đổi nó với chiếc máy trợ thính cũ kỹ (thực chất là Thiết bị lọc âm thính giác tự chế bọc trong vỏ nhựa mờ) mà anh giấu ở túi quần trong.


“Đây... đây là máy trợ thính của tôi...” Lâm cất giọng chậm chạp, khàn đặc, các từ phát ra đứt quãng như một kẻ đang bị phê thuốc an thần liều cao. “Tai trái tôi... bị điếc vĩnh viễn sau tai nạn... Không có nó... tôi không nghe thấy gì cả...”


Nguyễn Hùng giật lấy chiếc thiết bị lọc âm tự chế bọc vỏ nhựa, lật qua lật lại dưới ánh đèn neon trắng toát. Gã thấy những sợi dây đồng nhỏ rỉ sét và bo mạch chắp vá thô sơ bám đầy bụi sắt Quận 4.


“Rác rưởi phế liệu,” Hùng khinh bỉ lẩm bẩm, ném ngược chiếc thiết bị trợ thính cũ vào lòng bàn tay Lâm. Gã không nghi ngờ một thiết bị cơ khí thô sơ không có chip định vị thông minh của V-Mind. “Phòng khám Tâm An cho phép mang thiết bị hỗ trợ y tế cá nhân, nhưng toàn bộ điện thoại, ví tiền và tư trang khác phải bàn giao lại đây.”


Hùng thô bạo giật lấy chiếc balo cũ chứa chiếc điện thoại nứt màn hình và các linh kiện điện tử khác của Lâm, ném vào chiếc hòm niêm phong bằng kim loại phía sau quầy lễ tân.


Lâm đứng im lặng chịu đựng, tay phải nắm chặt chiếc thiết bị lọc âm thính giác tự chế vừa giữ lại được. Cái giá phải trả là anh đã bị tước đoạt hoàn toàn phương tiện liên lạc số với Mỹ Dung, chỉ còn lại chiếc máy trợ thính dã chiến này làm vũ khí thính giác duy nhất.


Y tá trưởng Trương Thị Hoa bước ra từ văn phòng lễ tân. Bà ta mặc bộ đồng phục y tá màu xanh nhạt phẳng phiêu, gương mặt lầm lì không cảm xúc nhìn Lâm như nhìn một vật thể sinh học mới được nhập kho. Bà ta cầm tập hồ sơ bệnh án giả của ‘Lâm Nguyễn’, đối chiếu nhanh với dữ liệu quét võng mạc trên màn hình.


“Hồ sơ hợp lệ,” Hoa nói, giọng lạnh tanh như tiếng rít của điều hòa. “Bệnh nhân Lâm Nguyễn, trầm cảm kháng trị tự nguyện điều trị. Đưa vào phòng biệt giam theo dõi lâm sàng.”


Hoa rút chiếc thẻ từ thông minh màu xám—chiếc Thẻ bệnh nhân mã hóa 302—từ trong túi áo khoác của mình. Bà ta quẹt mạnh chiếc thẻ lên đầu đọc từ tính của cánh cửa kính cường lực khổng lồ ngăn cách sảnh chờ và phân khu VIP.


*Cạch. Hít...*


Cánh cửa vô trùng mở ra với một tiếng xì hơi áp suất nhẹ. Một luồng khí lạnh buốt, mang theo mùi thuốc an thần nồng nặc và mùi ozone đặc thù ập vào mặt Lâm.


Lâm bước qua cánh cửa vô trùng. Nguyễn Hùng đứng phía sau, quẹt thẻ đóng sầm cánh cửa lại. Tiếng khóa cơ khí va chạm khóa chặt lối thoát duy nhất của anh với một tiếng *bầm* khô khốc. Anh chính thức bị cô lập hoàn toàn bên trong pháo đài nhận thức của V-Mind.


Lâm đi dọc theo hành lang dài vô trùng, tường sơn màu trắng sữa ấm thị dưới ánh đèn neon không góc chết. Tiếng nhạc thiền ám thị phát ra từ trần nhà dội vào tai anh như những bước sóng vô hình cố gắng làm chậm phản xạ tư duy logic của anh.


Khi đi qua tấm kính thủy tinh lớn phản chiếu ánh sáng trắng của hành lang, Lâm dừng bước.


Anh nhìn vào tấm kính cường lực khổng lồ. Hình ảnh phản chiếu cho thấy gương mặt anh xanh xao, hốc hác, đôi mắt lờ đờ giả vờ đờ đẫn của một bệnh nhân trầm cảm. Nhưng ngay phía sau bả vai trái của anh, trong ảnh phản chiếu mờ ảo của tấm kính vô trùng, bóng ma của Ghost đang đứng thẳng người, mái tóc đen xõa che nửa mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn đầy kiêu hãnh nhìn thẳng vào anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!