Kịch Bản Đoạt Khóa
Mùi cá ươn, sình lầy sau cơn bão đêm qua và mùi dầu mỡ từ các sạp đồ chiên xộc thẳng vào mũi Lâm, đặc quánh và ngột ngạt. Chợ Xóm Chiếu vào buổi sáng như một cái tổ kiến khổng lồ bị vỡ. Dưới những tấm bạt xanh đỏ giăng chằng chịt che khuất cả ánh nắng mặt trời, dòng người chen chúc, chen vai thích cánh trong những lối đi hẹp chưa đầy hai mét. Tiếng mặc cả rôm rả, tiếng bánh xe kéo kéo lách cách trên nền xi măng ẩm ướt, và tiếng động cơ xe máy gầm rú vô vọng cố luồn qua đám đông tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, dội thẳng vào màng nhĩ tai trái đang ù nhẹ của Lâm.
Lâm đứng nép mình sau sạp bán dưa cải muối, kéo sụp chiếc mũ của chiếc áo khoác hoodie xám cũ kỹ để che nửa khuôn mặt gầy gò, tái nhợt. Quầng thâm sâu hoắm dưới mắt anh hằn rõ dấu vết của một đêm trắng không ngủ tại hiệu thuốc của Vy Trầm. Cổ tay trái của anh, bọc dưới lớp băng gạc trắng hơi ẩm nước mưa, đang run lên từng nhịp vô thức. Đó là di chứng vĩnh viễn ngoài đời thực của Hóa chất trung hòa thuốc an thần mà bác sĩ Đăng Khoa đã tiêm vào tĩnh mạch bả vai anh đêm qua. Cơn run nhẹ nhưng liên tục này khiến các khớp ngón tay anh co giật một cách máy móc, giống như nhịp gõ ngón tay hình vô cực của Ghost mỗi khi anh rơi vào trạng thái căng thẳng.
“Mười bốn ngày...” Lâm lẩm bẩm trong miệng, cảm nhận vị đắng chát của kháng sinh Vy Trầm cho uống vẫn còn bám trên đầu lưỡi. Lời cảnh báo của bác sĩ Khoa như một chiếc đồng hồ cát đang chảy ngược trong thùy trán của anh. Nhận thức của anh, bản ngã hèn nhát của một kỹ sư rác số Quận 4, đang phải chạy đua với thời gian trước khi thuật toán tự học Mã Ma của Ghost nuốt chửng hoàn toàn ký ức của anh.
“Bình tĩnh lại đi, Lâm.” Tiếng thì thầm của Mỹ Dung vang lên bên tai phải từ chiếc tai nghe dã chiến siêu nhỏ. Cô đang đứng cách anh khoảng mười mét, ngụy trang dưới chiếc nón lá rách và bộ đồ bộ hoa sặc sỡ của một người đi chợ bình thường. “Mục tiêu đã xuất hiện ở đầu hẻm sạp rau quả. Đúng như lịch trình điều trị ngoại trú của phòng khám, bà ta luôn ghé chợ này mua dâu tằm và rau củ tươi vào sáng thứ Ba.”
Lâm tập trung nhãn giới. Qua lớp kính mờ của sạp dưa cải, anh nhìn thấy Trương Thị Hoa—Y tá trưởng giám sát của phân khu VIP phòng khám Tâm An. Bà ta không mặc bộ đồng phục y tá màu xanh nhạt lạnh lẽo thường ngày, mà khoác một chiếc áo khoác kaki màu xám sẫm, dáng người đậm, gương mặt lầm lì không cảm xúc hệt như một cỗ máy sinh học được lập trình sẵn. Tay trái bà ta xách một chiếc giỏ nhựa màu đỏ, còn tay phải thì ôm khư khư chiếc túi xách giả da màu đen có khóa kéo kim loại giắt sát hông.
“Bà ta rất cảnh giác,” Lâm thầm thì vào chiếc micro giấu trong cổ áo. “Tác phong của một cai ngục nhận thức. Nhìn cách bà ta di chuyển đi, vai luôn hơi nhô về phía trước để bảo vệ chiếc túi xách. Đó là phản xạ tự nhiên của một kẻ đang nắm giữ thứ có giá trị cao.”
Thứ có giá trị cao đó chính là chiếc Thẻ bệnh nhân mã hóa 302—chiếc thẻ từ thông minh màu xám có khả năng mở khóa thang máy chuyên dụng VIP dẫn xuống phân khu biệt giam sâu nhất của phòng khám Tâm An, nơi lưu giữ hồ sơ bệnh án gốc của Ghost và cũng là nơi giam lỏng những nạn nhân của Dự Án Tỉnh Táo.
Lâm luồn tay phải vào chiếc balo cũ đeo trước ngực, ngón tay anh chạm vào bề mặt thô ráp, ấm nóng của thiết bị Gây Nhiễu Sóng Vô Tuyến Tầm Ngắn tự chế. Đây là một khối phần cứng chắp vá nặng nề mà anh và Thành Mắt Mèo đã ráp từ lốc máy lạnh cũ và cuộn cảm đồng, bọc trong lưới đồng dã chiến để chống nhiễu ngược.
“Vy Trầm đã xác nhận,” Mỹ Dung nói qua tai nghe, giọng cô sắc lạnh nhưng run rẩy nhẹ. “Chiếc điện thoại của Hoa được kết nối trực tiếp với hệ thống giám sát thời gian thực của V-Mind Core thông qua một ứng dụng bảo mật sinh trắc học. Mỗi mười lăm phút, ứng dụng sẽ yêu cầu bà ta quét vân tay để xác nhận an toàn. Nếu tín hiệu bị ngắt quãng quá hai phút, hệ thống sẽ tự động khóa chiếc thẻ từ 302 từ xa. Chúng ta chỉ có đúng một trăm hai mươi giây kể từ khi bà ta mất sóng.”
Lâm hít một hơi thật sâu, nén cơn đau buốt từ mạng sườn phải bị rạn xương đêm qua. Anh sử dụng kỹ năng Phát Hiện Biểu Cảm Vi Mô, thu hẹp tiêu cự mắt nhìn chằm chằm vào cơ mặt của Trương Thị Hoa khi bà ta dừng lại trước một sạp rau quả chuyên bán dâu tằm khô Quận 4.
Bà Hoa đưa tay trái lấy một lọ dâu tằm lên xem, nhưng tay phải vẫn giữ chặt ngăn giữa của chiếc túi xách. Lâm quan sát thấy cơ cắn ở hàm bà ta giật nhẹ khi có người chen lấn đi ngang qua, và khóe mắt bà ta co rút lại trong một phần mười giây.
“Bà ta đang lo lắng về chiếc túi,” Lâm phân tích logic trong đầu. “Khi một kẻ ái kỷ hoặc máy móc lo lắng, họ sẽ vô thức chạm vào vị trí chính xác của vật bảo mật để tự trấn an. Nhìn ngón tay cái bên phải của bà ta đi, nó đang miết nhẹ lên phần khóa kéo của ngăn nhỏ phía sau túi xách, chứ không phải ngăn chính giữa. Chiếc thẻ từ 302 nằm ở đó.”
“Hiểu rồi,” Mỹ Dung đáp lại khẽ khàng. “Tôi đang tiến vào vị trí cản địa. Chuẩn bị bật máy phát nhiễu.”
Lâm bấm nút công tắc cơ học của thiết bị Gây Nhiễu Sóng Vô Tuyến Tầm Ngắn giấu trong balo.
*O o o...*
Một dải tần số cao vô hình lập tức bùng phát từ chiếc balo, dội thẳng vào màng nhĩ nhạy cảm của Lâm. Thính giác siêu nhạy của anh bị kích thích mạnh, tai trái đau nhói như có hàng ngàn cây kim đâm vào, máu cam bắt đầu rỉ ra nhạt nhòa ở khóe mũi nhưng anh nén đau đớn, cắn chặt môi để giữ vững sự tỉnh táo.
Trong phạm vi năm mét xung quanh Lâm, toàn bộ sóng điện thoại của các tiểu thương và người mua chợ lập tức biến mất. Màn hình điện thoại của Trương Thị Hoa, lúc này đang cầm trên tay trái để kiểm tra tin nhắn, đột ngột hiện lên biểu tượng mất kết nối màu đỏ nhấp nháy.
Thời gian bắt đầu đếm ngược: 120 giây.
Gương mặt lầm lì của Hoa lập tức xuất hiện một vết rạn nhận thức. Qua kỹ năng Phát Hiện Biểu Cảm Vi Mô, Lâm thấy đồng tử bà ta giãn rộng ra trong tích tắc, lông mày nhíu chặt lại và bả vai run nhẹ. Bà ta hoang mang giơ chiếc điện thoại lên cao, cố tìm kiếm vạch sóng giữa không gian đặc quánh khói bụi của chợ Xóm Chiếu.
“Sóng mất rồi,” Lâm nói nhanh qua micro. “Bà ta đang mở túi xách để tìm thiết bị dự phòng hoặc kiểm tra an ninh thẻ từ. Mỹ Dung, hành động!”
Trương Thị Hoa đặt giỏ rau xuống đất, tay phải kéo khóa ngăn nhỏ phía sau túi xách để kiểm tra chiếc thẻ từ màu xám bên trong.
Ngay khoảnh khắc đó, Mỹ Dung từ sạp cá đối diện bất ngờ lách người ra, kéo theo một gánh hàng rong chở đầy rổ dưa leo rỗng cố tình đâm sầm vào người y tá Hoa.
*Rầm! Rổ dưa leo rơi lả tả xuống nền sình lầy.*
“Ối giời ơi! Đi đứng kiểu gì thế hả chị này!” Mỹ Dung cố tình cất giọng chua ngoa của một tiểu thương chợ búa, la hét om sòm để thu hút sự chú ý của đám đông xung quanh. Cô túm lấy tay áo của Hoa, kéo giật bà ta về phía bên trái, tạo ra một vụ chen lấn hỗn loạn dã chiến.
“Buông tôi ra! Chị điên à!” Hoa cáu gắt, gạt mạnh tay Mỹ Dung ra. Sự máy móc của một y tá phòng khám VIP bị phá vỡ hoàn toàn trước sự thô thiển của thế giới chợ búa Quận 4.
Sự chú ý của Hoa hoàn toàn bị Mỹ Dung khóa chặt ở phía bên trái. Ngăn khóa kéo phía sau túi xách của bà ta lúc này đang hé mở, để lộ một góc chiếc thẻ từ màu xám dưới ánh sáng mờ nhạt của chợ.
Lâm lướt tới như một bóng ma vô hình giữa đám đông chen lấn. Tay trái run rẩy vô thức của anh được giấu kín dưới vạt áo hoodie, đóng vai trò một mỏ neo ngụy trang hành vi để anh đóng vai một kẻ bệnh hoạn clumsy, chậm chạp đang vô tình bị xô đẩy trượt chân.
Nhưng tay phải của anh—bàn tay không bị run cơ—lại di chuyển với một sự chính xác tuyệt đối của một kỹ sư hệ thống quen bóc tách các vi mạch siêu nhỏ.
Ngón tay thon dài của Lâm nhẹ nhàng lách qua khe hở của chiếc túi xách đang dao động theo nhịp xô đẩy. Anh cảm nhận được bề mặt nhựa lạnh buốt, thô ráp của chiếc Thẻ bệnh nhân mã hóa 302.
Một lực rút cực nhẹ, dứt khoát.
Chiếc thẻ từ trượt ra khỏi ngăn khóa kéo, nằm gọn vào lòng bàn tay phải của Lâm mà không gây ra bất kỳ một tiếng động hay sự thay đổi trọng lượng đáng kể nào đối với chiếc túi xách.
Đúng lúc đó, một mùi khét nồng nặc bốc lên từ chiếc balo trước ngực Lâm. Thiết bị Gây Nhiễu Sóng Vô Tuyến Tầm Ngắn tự chế do hoạt động quá công suất trong môi trường hấp thụ nhiệt của chợ đã bị chập mạch nguồn điện lithium. Một làn khói xám mỏng, khét lẹt mùi nhựa cháy bắt đầu rò rỉ qua dây kéo balo.
“Thiết bị chập mạch rồi! Rút lui ngay!” Lâm thầm thì qua micro, nhanh tay tắt công tắc nguồn vật lý của máy phát nhiễu.
Sóng điện thoại lập tức khôi phục trở lại. Điện thoại của Trương Thị Hoa rung lên bần bật, kết nối lại với hệ thống giám sát V-Mind Core ngay giây thứ một trăm mười. Bà Hoa thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, thô bạo đẩy Mỹ Dung ra rồi kéo khóa túi xách lại mà không hề hay biết ngăn chứa bên trong đã trống rỗng.
Lâm lùi sâu vào bóng tối của lối đi phụ dẫn ra đường Xóm Chiếu, tim anh đập dập dồn ở mức 90 nhịp một phút nhưng Bản Ngã Phân Biện của anh vẫn giữ cho anh một sự tỉnh táo lạnh lùng. Anh luồn chiếc thẻ từ 302 vào sâu trong túi quần jeans, cảm nhận góc nhựa cứng của nó găm vào đùi ngoài đời thực như một mỏ neo chiến thắng đầu tiên.
“Đoạt khóa thành công,” Lâm báo cáo, giọng anh khàn đặc vì hít phải khói khét từ balo.
“Tôi đang di chuyển ra đường lớn,” Mỹ Dung trả lời, cô nhanh chóng cúi đầu nhặt rổ dưa leo rồi chìm vào đám đông hỗn loạn, biến mất khỏi tầm mắt của Trương Thị Hoa.
Lâm quay người lách qua sạp bán cá lóc, định di chuyển theo hướng ngược lại để cắt đuôi hoàn toàn. Tai trái anh vẫn còn o o tiếng rít của sóng điện từ chập mạch.
Đột ngột, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh, không phải do Ghost thì thầm, mà là trực giác sinh học của một kẻ lẩn trốn bị giám sát liên tục.
Lâm dừng bước trước một sạp bán đồ gia dụng cũ có treo một tấm gương thủy tinh lớn bị ố vàng ở góc vách gỗ.
Qua tấm gương mờ đục bám đầy bụi dầu mỡ, Lâm nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của lối đi phía sau lưng mình.
Cách anh khoảng năm mét, đứng sau một chồng sọt nhựa đựng trái cây màu xanh, là một người đàn ông mặc áo khoác kaki tối màu giản dị, gương mặt phổ thông dễ chìm vào đám đông, đầu đội mũ lưỡi trai sụp xuống trán.
Đó là Trần Tiến—thám tử tư săn tin được V-Mind thuê để theo dõi Mỹ Dung.
Trên tay Trần Tiến là một chiếc máy ảnh kỹ thuật số chuyên dụng có ống kính siêu zoom màu đen sẫm. Ống kính của gã đang chĩa thẳng về phía Lâm, và một vệt sáng đỏ vô cực từ đèn lấy nét hồng ngoại vừa quét qua bả vai áo khoác của anh.
Lâm đứng băng cứng người ngoài đời thực. Tay trái anh co giật mạnh một nhịp run vô thức dưới vạt áo hoodie.
Qua mặt kính gương ố vàng, anh nhìn thấy rõ nét bức ảnh hiển thị trên màn hình LCD nhỏ xíu của máy ảnh Trần Tiến: Một khuôn hình cực kỳ sắc nét, ghi lại khoảnh khắc ngón tay thon dài của Lâm đang lách vào ngăn khóa kéo túi xách của y tá Trương Thị Hoa để rút chiếc thẻ từ màu xám ra ngoài.
Trần Tiến khẽ nhếch mép cười lạnh lùng qua tấm kính phản chiếu. Gã hạ máy ảnh xuống, ngón tay cái gõ nhanh lên màn hình để gửi bức ảnh bằng chứng trực tiếp về cho Trợ lý Kim của tập đoàn V-Mind.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!