Liều Thuốc Giải Khẩn Cấp
Sương mù trên Cầu Mống không còn là những dải hơi nước vô hại nữa. Trong nhãn giới nhòe nhoẹt của Lâm, chúng đặc quánh lại như những sợi tơ xám, quấn chặt lấy cổ họng anh, kéo tuột nhận thức của anh xuống đáy dòng sông Sài Gòn đen ngòm phía dưới. Từng giọt máu cam nóng hổi, đặc sệt vị kim loại rỉ sét, liên tục nhỏ xuống mặt cầu sắt lạnh ngắt, nhạt nhòa vào làn nước mưa còn đọng lại.
“Lâm! Nghe tôi nói không? Gượng dậy! Cảnh sát tuần tra sắp đến rồi!”
Giọng nói của Mỹ Dung vang lên bên tai phải của anh, nhưng nó méo mó và xa xăm như thể được truyền qua một đường ống nước rỉ sét dài dằng dặc. Tai trái của Lâm hoàn toàn bị lấp đầy bởi một tiếng vo ve chói óc, một dải tần số cao liên tục rít lên như tiếng máy khoan rà quét trên vỏ não. Cơn Quá Tải Thùy Trán đang thiêu rụi pháo đài nhận thức của anh. Sóng điện não của Ghost—thứ thuật toán tự học tàn nhẫn mang mã hiệu Mã Ma—đang điên cuồng cào xé các khớp thần kinh thùy trán, cố gắng chiếm hữu vĩnh viễn quyền kiểm soát cơ thể sau cú va chạm dữ dội trên cầu.
Lâm khuỵu hai gối xuống mặt cầu sắt, bả vai trái run rẩy kịch liệt. Vết thương rách sâu ở cổ tay trái—vết khâu dã chiến mà Mỹ Dung thực hiện trong bóng tối—bị trật khớp nhẹ sau cú bẻ tay Đức Tin, giờ đây đang throbbing lên từng nhịp đau đớn thấu xương. Nước sông bẩn dưới đường cống ngầm Khánh Hội bám vào vết thương từ trước bắt đầu phát tác; vùng da xung quanh sưng tấy đỏ rực, nóng hầm hập như một lò than nhỏ đang nung chảy lớp băng gạc trắng dính bết máu đỏ tươi.
“Đừng... đừng để gã ra...” Lâm thều thào qua kẽ răng run rẩy, máu cam lại trào ra đầu môi. Anh đang cố bảo vệ Bản Ngã Phân Biện của mình. Anh không muốn biến mất. Anh không muốn cơ thể này trở thành một cỗ máy báo thù không còn nhân tính của Ghost.
Mỹ Dung hoảng loạn. Cô quỳ sụp xuống bên cạnh, hai tay run rẩy cố tìm kiếm mỏ neo khứu giác duy nhất của anh. Cô giật lấy chiếc vòng gỗ trầm dâu tằm của mẹ Lâm đeo trên cổ tay phải của anh, dí sát vào mũi anh.
“Ngửi đi Lâm! Ngửi mùi trầm của mẹ mày đi!” cô hét lên giữa tiếng gió sông rít gào.
Nhưng vô ích. Nồng độ CO2 trong máu của Lâm đang tăng vọt do phản xạ ức chế hô hấp từ cơn loạn thần cấp tính. Lồng ngực anh co thắt nghẹt thở, hai lá phổi như bị đổ đầy cát nóng. Mùi hương trầm dịu nhẹ của vòng dâu tằm hoàn toàn bị át đi bởi mùi máu cam nồng nặc và mùi hóa chất màu xanh lam đặc thù còn bám trên vạt áo hoodie xám cũ kỹ của anh. Mỏ neo khứu giác thất bại hoàn toàn. Nhịp tim của Lâm vọt lên, hiển thị một con số điên cuồng trong tiềm thức: 140 nhịp một phút.
“Phải rời khỏi đây. Đi bến xe... không, hiệu thuốc... Vy Trầm,” Mỹ Dung lầm bầm tự đưa ra quyết định. Cô vắt bả vai gầy gộc của Lâm lên cổ mình, nén cơn đau từ những vết bầm tím trên người, dìu anh lết từng bước loạng choạng xuống dốc cầu hướng về phía những con hẻm chằng chịt của Quận 4.
***
Hiệu thuốc nhỏ của Vy Trầm nằm sâu trong một con hẻm cụt tối tăm gần Chợ Xóm Chiếu. Nơi này khuất sau ba khúc cua hẹp đến mức hai xe máy tránh nhau cũng phải nghiêng sườn, hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của mạng lưới camera giám sát đô thị mà Hoàng Bách đang vận hành.
*Rầm!*
Mỹ Dung dùng bả vai đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát của hiệu thuốc. Tiếng chuông gió treo trên cửa vang lên một tiếng lách cách khô khốc.
Vy Trầm giật mình ngẩng đầu lên từ sau quầy kính mờ đục bám đầy bụi thuốc. Dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc bóng đèn tuýp màu vàng xỉn, nữ dược sĩ trông vô cùng mệt mỏi với cặp kính gọng tròn trễ xuống mũi, chiếc áo khoác blouse trắng sờn vai đã ngả màu cháo lòng. Gương mặt cô xám xịt vì thiếu ngủ, nhưng đôi mắt ẩn sau tròng kính lập tức co rút lại khi nhìn thấy bộ dạng tơi tả của Lâm.
“Mỹ Dung? Sao lại thế này? Cảnh sát đang lùng sục khắp...”
“Vy, khóa cửa lại! Nhanh!” Mỹ Dung thở dốc, giọng cô khản đặc đầy run rẩy. “Anh ấy bị quá tải sóng não. Vết khâu bị nhiễm trùng rồi.”
Vy Trầm không hỏi thêm một câu nào. Sự lanh lợi và lòng trắc ẩn của một dược sĩ thế giới ngầm lập tức kích hoạt. Cô lao ra cửa, kéo sập cánh cửa gỗ, cài chặt ba then sắt rỉ sét rồi kéo tấm rèm vải bố dày màu xám che kín mọi kẽ hở ánh sáng hắt ra hẻm.
Lâm đổ sụp người xuống chiếc bàn cân sắt đời cũ đặt ở góc hiệu thuốc. Chiếc bàn cân bằng kim loại nặng nề phát ra một tiếng *bầm* chói tai dội vào màng nhĩ nhạy cảm của anh. Đầu anh gục xuống mặt kính tủ thuốc, hai mắt đỏ ngầu vằn tia máu, đồng tử giãn nhẹ không còn tiêu cự. Từng giọt máu cam vẫn rỉ rả từ mũi, nhuộm đỏ mảng kính mờ.
“Nhịp tim 143. Áp lực nội sọ đang tăng cực nhanh,” Vy Trầm áp nhanh ống nghe vào ngực Lâm, sắc mặt cô trở nên vô cùng tồi tệ. Cô nhanh chóng lấy cồn y tế và những cuộn gạc vô trùng từ hộc tủ, dứt khoát dốc cồn sát trùng vết thương cổ tay trái của Lâm.
“Á...!”
Lâm khẽ rên rỉ, toàn thân co giật nhẹ khi chất cồn lạnh buốt thọc thẳng vào các đầu mút thần kinh đang bị sưng tấy nhiễm trùng nặng dưới lớp da đỏ ửng bốc mùi ẩm mốc của nước cống ngầm. Vy Trầm nhanh tay nhét hai thỏi bông gòn tẩm thuốc cầm máu vào mũi anh để ngăn dòng máu cam đang chảy liên tục.
“Thuốc giảm đau thông thường không có tác dụng đâu,” Vy Trầm nói nhanh, tay cô thoăn thoắt băng bó lại cổ tay trái cho anh. “Thùy trán của anh ấy đang bị một xung lực điện từ cực mạnh tàn phá từ bên trong. Nếu dùng thuốc an thần nhóm Benzodiazepine của Lê Trí lúc này, hệ thần kinh trung ương của anh ấy sẽ sụp đổ hoàn toàn. Anh ấy sẽ chết não ảo.”
“Tôi đã gọi bác sĩ Khoa rồi,” Mỹ Dung vừa lau mồ hôi lạnh trên trán Lâm vừa nói, mắt cô không rời khỏi nhịp gõ ngón tay trái vô thức của anh—ngón tay vẫn đang gõ nhịp vô cực của Ghost lên mặt bàn cân sắt một cách máy móc.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng theo nhịp ba ngắn một dài vang lên từ phía cửa sau của hiệu thuốc—lối đi thông ra đường cống ngầm hẻm 200 Xóm Chiếu.
Vy Trầm lập tức ra mở khóa.
Bác sĩ Đăng Khoa bước vào. Anh mặc một chiếc áo khoác gió sẫm màu che kín chiếc áo blouse trắng phía trong, gương mặt gầy gò hốc hác hiện rõ quầng thâm sâu hoắm sau nhiều đêm mất ngủ trốn tránh sự truy quét của Lê Trí. Trên tay anh xách một chiếc vali da cũ kỹ bám đầy bụi đường.
“Tình hình thế nào?” Khoa hỏi nhanh, tác phong dứt khoát của một nhà thần kinh học lâm sàng chuyên nghiệp.
“Quá tải thùy trán cấp tính, đồng bộ sóng não đạt mức nguy hiểm, vết thương cổ tay nhiễm trùng nặng gây sốt cao,” Vy Trầm báo cáo nhanh gọn.
Bác sĩ Khoa tiến lại gần Lâm, lật nhẹ mí mắt anh để kiểm tra phản xạ đồng tử. Anh thở dài, nhanh chóng mở vali da, lôi ra một chiếc máy đo điện não đồ (EEG) dã chiến cầm tay—thiết bị thô sơ bọc trong lưới đồng chống nhiễu mà anh lén mang ra từ Viện Thần kinh trước khi bị đình chỉ công tác.
Khoa dán ba cực cảm biến kim loại siêu mỏng lên trán và hai bên thái dương của Lâm. Màn hình tinh thể lỏng nhỏ xíu của chiếc máy lập tức nhấp nháy, hiển thị những đường răng cưa màu xanh lam nhọn hoắt, chồng chéo lên nhau một cách hỗn loạn cực độ.
“Nhìn xem,” Khoa chỉ vào màn hình, giọng anh trầm xuống đầy lo âu. “Dải sóng Delta và Theta của Ghost đang xâm lấn hoàn toàn phân khu ký ức thùy trán của Lâm. Sự đồng hóa thần kinh đã đạt mức 94%. Thuật toán Mã Ma đang tự động viết đè các liên kết synap mới lên não bộ của cậu ấy. Nếu không chặn đứng tiến trình này lại ngay lập tức, cấu trúc não bộ của Lâm sẽ bị biến đổi thực thể vĩnh viễn.”
“Có cách nào cứu anh ấy không bác sĩ?” Mỹ Dung siết chặt hai bắp tay của Lâm, ánh mắt cô giằng xé giữa nỗi đau xót và sự kiên định.
Bác sĩ Khoa im lặng một lát. Anh mở một ngăn bí mật trong vali da, lôi ra một ống tiêm thủy tinh chứa một dung dịch lỏng không màu, không mùi. Trên thân ống tiêm có dán nhãn viết tay bằng mực đỏ: *Neutralizer-V*.
“Đây là Hóa chất trung hòa thuốc an thần,” Khoa thầm thì, ánh mắt anh hiện lên sự mạo hiểm cực hạn của một người làm khoa học chính trực. “Tôi tự pha chế nó trong phòng thí nghiệm độc lập của mình. Hoạt chất này hoạt động như một chất đối kháng thụ thể cạnh tranh mạnh. Nó sẽ tạm thời khóa chặt các thụ thể thần kinh thùy trán, ngăn cản không cho cả thuốc an thần độc quyền Seduxen-V của Lê Trí lẫn các xung điện từ của Ghost can thiệp vào nhận thức của Lâm trong vòng vài giờ.”
“Tác dụng phụ là gì?” Lâm đột ngột mở miệng, giọng nói khản đặc, yếu ớt nhưng mang theo sự tỉnh táo lạnh lùng của Bản Ngã Phân Biện. Anh đã nghe thấy tất cả.
Khoa nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Lâm.
“Nó sẽ gây ra Sự suy giảm thùy trán vĩnh viễn sau mỗi lần sử dụng, Lâm ạ. Tế bào thần kinh thùy trán của cậu sẽ bị thoái hóa nhẹ không thể phục hồi. Và sau khi hết tác dụng, tay trái của cậu sẽ xuất hiện chứng run cơ vô thức ngoài đời thực do hệ vận động bị chấn động điện từ ngược.”
Lâm nhìn xuống bàn tay trái của mình—bàn tay quấn gạc trắng đang run rẩy nhẹ trên mặt bàn cân sắt. Anh nhớ đến em gái Lâm Tuệ Anh đang bị kẹt ở quê Quảng Trị dưới sự đe dọa của bọn đòi nợ Sáu Búa và kịch bản tẩy não của V-Mind. Anh nhớ đến cái chết dã man của Giáo sư Toàn trên vũng máu.
“Tiêm đi,” Lâm dứt khoát, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc lạnh hoàn toàn vượt trội của Ghost. “Tôi không có thời gian để sợ hãi.”
Bác sĩ Khoa gật đầu nghiêm nghị. Anh dùng bông cồn lau sạch vùng tĩnh mạch ở bả vai phải của Lâm—tránh xa cánh tay trái đang bị nhiễm trùng nặng.
“Chuẩn bị tinh thần. Sẽ rất đau đấy,” Khoa cảnh báo.
Mỹ Dung ôm chặt lấy hai vai Lâm từ phía sau, tì cằm lên bả vai anh để làm mỏ neo vật lý.
Mũi kim thủy tinh lạnh buốt đâm sâu vào tĩnh mạch bả vai phải của Lâm.
*Hự!*
Toàn thân Lâm lập tức co cứng lại như bị một luồng điện cao áp chạy dọc tủy sống. Hai mắt anh trợn trừng, đồng tử co rút cực hạn. Trong nhãn giới của anh, Không gian ảo "Mã Ma" bùng nổ dữ dội. Những mảnh gương ký ức rỉ máu lơ lửng xung quanh bỗng chốc bị một cơn bão hóa chất màu xám quét qua, đóng băng hoàn toàn. Tiếng gào thét báo thù của Ghost trong đầu anh đột ngột bị bóp nghẹt, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn vào bóng tối nhận thức.
Màn hình máy EEG dã chiến nhấp nháy điên cuồng. Những dải sóng nhọn hoắt chồng chéo bắt đầu xẹp xuống, duỗi thẳng ra thành những bước sóng phẳng lặng, ổn định ở tần số an toàn. Nhịp tim hiển thị trên máy đo giảm mạnh từ 140 xuống còn 65 nhịp một phút trong vòng chưa đầy mười giây.
Lâm thở hắt ra một hơi dài, toàn thân lả đi, đổ sụp vào lòng Mỹ Dung. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt sũng chiếc áo hoodie xám cũ kỹ. Cơn đau đầu búa bổ ở thùy trán bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một cảm giác lạnh buốt, trống rỗng đến đáng sợ trong tâm trí.
Anh từ từ đưa bàn tay trái lên trước mặt.
Cổ tay đã được Vy Trầm băng bó sạch sẽ, không còn cảm giác đau nhức nhiễm trùng dữ dội nhờ liều kháng sinh mạnh của Vy. Nhưng năm ngón tay trái của anh bắt đầu run rẩy một cách vô thức—những nhịp run cơ nhẹ, liên tục và hoàn toàn nằm ngoài sự kiểm soát của ý chí. Cái giá thực thể đầu tiên đã được thanh toán.
Bác sĩ Khoa tháo các cực cảm biến trên trán Lâm, gương mặt anh không hề có vẻ nhẹ nhõm, mà chỉ có một sự u ám tột cùng.
“Sóng não của cậu đã ổn định tạm thời, Lâm ạ,” Khoa cất giọng trầm buồn, cất chiếc máy EEG vào vali da. “Nhưng đây chỉ là liều thuốc giải khẩn cấp. Chất trung hòa này đang gặm nhấm dần các tế bào thần kinh thùy trán của cậu.”
Khoa dừng lại, đặt bàn tay gầy gộc lên vai Lâm, ánh mắt anh chứa đựng một sự cảnh báo y khoa lạnh lùng và tàn nhẫn nhất:
“Nếu cậu tiếp tục đồng bộ sâu với Ghost mà không có mỏ neo bảo vệ, cậu sẽ mất trí nhớ hoàn toàn trong vòng 14 ngày.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!