Mắt Xích Rạn Nứt
Gió từ sông Sài Gòn thốc lên lòng Cầu Mống, mang theo cái lạnh buốt của hơi nước và mùi sình lầy nồng nặc sau trận bão dông Quận 4. Đêm đã về khuya, những dải sương mù xám đục bắt đầu dâng cao từ phía bán đảo Thanh Đa, quấn lấy những nhịp vòm thép cong cong của cây cầu bộ hành cổ kính. Ánh đèn sodium màu vàng đục chập chập chờn chờn, đổ những cái bóng dài ngoằn ngoèo, méo mó xuống mặt cầu bê tông ẩm ướt.
Lâm đứng nép mình vào khoảng tối của nhịp vòm thép sát phía chân cầu Quận 4. Anh co ro trong chiếc hoodie xám cũ kỹ, cố gắng ghìm lại từng nhịp thở dốc. Mỗi lần lồng ngực phập phồng, cơn đau buốt từ mạng sườn phải bị rạn xương lại thọc thẳng lên vỏ não, buốt nhói. Cổ tay trái của anh, nơi vết khâu dã chiến vừa được Mỹ Dung thực hiện cách đây không lâu, đang throbbing lên từng nhịp đau rát. Lớp gạc trắng đục đã sũng nước sương đêm, rỉ ra những vệt dịch hồng nhạt nhòa.
Lâm đưa bàn tay phải lên, siết chặt lấy những hạt gỗ thô ráp của chiếc vòng trầm dâu tằm đeo trên cổ tay. Mùi hương trầm dịu nhẹ, mộc mạc tỏa ra khi anh đưa sát mũi là mỏ neo khứu giác duy nhất giữ cho anh không quỵ ngã trước cơn đau thùy trán đang âm ỉ cháy. Trong tai trái, tiếng vo ve vĩnh viễn sau tai nạn VR dường như đang hòa nhịp với tiếng sóng nước sông đen ngòm vỗ oàm oạp dưới chân cầu.
“Đừng căng thẳng,” tiếng thì thầm trầm lạnh của Ghost đột ngột dâng lên từ đáy tiềm thức, không còn điên cuồng báo thù như đêm mưa ở chùa cổ, mà mang một sự tỉnh táo đến đáng sợ. “Đức Tin là kẻ nhút nhát. Gã không có bản lĩnh của một kẻ săn mồi. Gã chỉ là một con chuột cống bị dồn vào chân tường.”
“Im đi,” Lâm nhẩm thầm trong miệng, mím chặt môi để giữ vững Bản Ngã Phân Biện của mình. Anh không muốn Ghost chiếm hữu cơ thể lúc này. Anh cần phải tỉnh táo để làm lá chắn vòng ngoài cho Mỹ Dung.
Phía giữa cầu, dưới ánh đèn sodium vàng vọt, Mỹ Dung đang đứng đợi. Cô mặc chiếc áo khoác gió màu đen ôm sát cơ thể, mái tóc ngắn cá tính lòa xòa trước trán bị gió sông thổi bay nhẹ. Đôi mắt đen sâu thẳm của cô không rời khỏi lối lên cầu phía Quận 1. Ngón tay cô khẽ xoay chiếc nhẫn bạc có khắc chìm ký hiệu vô cực—kỷ vật duy nhất của Ghost—một thói quen vô thức mỗi khi cô phải đối mặt với sự phản bội.
Tiếng bước chân loẹt quẹt vang lên từ phía dốc cầu Quận 1.
Một bóng người nhỏ thó, gầy gò xuất hiện từ trong sương mù. Đức Tin bước đi lóng ngóng, chiếc áo khoác kaki sờn cũ rộng thùng thình bay phần phật. Gã kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai xuống trán, hai tay thọc sâu vào túi áo, ánh mắt láo liên dò xét khắp các khoảng tối trên cầu. Sự nhạy cảm thính giác của Lâm lập tức bóc tách được nhịp tim đập dồn dập, hỗn loạn của Đức Tin từ khoảng cách gần ba mươi mét. Nhịp tim của một kẻ đang run sợ.
“Mày hẹn tao ra đây làm gì, Mỹ Dung?” Đức Tin dừng lại cách cô năm bước, giọng nói run rẩy, khàn đặc vì khói thuốc. “Giờ này cảnh sát đang truy quét khắp Quận 4. Tao không muốn bị liên lụy.”
Mỹ Dung không trả lời ngay. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động không yên của gã, ánh mắt lạnh lùng như mặt nước sông mùa đông. Cô chậm rãi rút từ trong túi áo ra một mảnh giấy gấp tư—bản in lịch sử giao dịch ngân hàng đen được Lâm trích xuất từ thiết bị mật của Giáo sư Toàn dưới căn hầm Tư Điếc.
“Năm mươi triệu đồng, chuyển khoản từ một tài khoản ma của tập đoàn V-Mind vào ngày Ghost ngã lầu,” Mỹ Dung cất giọng, đều đều nhưng sắc lẹm như dao cạo. “Người thụ hưởng là Nguyễn Đức Tin. Mày giải thích thế nào về con số này, Đức?”
Gương mặt Đức Tin lập tức tái mét dưới ánh đèn vàng. Gã lùi lại một bước, hai vai co rúm, giọng nói lắp bắp: “Tao... tao không biết! Đó là tiền tao vay mượn để chữa bệnh cho mẹ! Mày đừng có ngậm máu phun người!”
“Vay mượn từ một tập đoàn công nghệ tài chính chưa từng có hoạt động tín dụng tiêu dùng?” Mỹ Dung tiến lên một bước, ép sát áp lực tinh thần. “Đức ạ, chính mày đã cung cấp tọa độ căn gác xép của Ghost cho Trợ lý Kim. Chính mày đã bán đứng chiếc thẻ nhớ chứa Ghost-Code để đổi lấy mạng sống hèn hạ và xấp tiền dơ bẩn đó. Mày có biết sau khi mày nhận tiền, Ghost đã phải chịu đựng những gì tại phân khu VIP không?”
“Câm miệng!” Đức Tin gào lên, sự hèn nhát trong phút chốc biến thành sự điên cuồng của một con thú bị lộ tẩy. “Chúng mày thì biết cái gì? Chúng mày là những kẻ trí thức thanh cao, chơi trò cách mạng công nghệ! Còn tao? Mẹ tao đang thoi thóp trong bệnh viện chờ tiền mổ tim từng ngày! V-Mind đã tìm đến tao, chúng đưa tiền, chúng hứa sẽ cứu mẹ tao! Tao không có lựa chọn!”
Lời gào thét của Đức Tin thọc mạnh vào tâm trí Lâm đứng trong bóng tối. *“Tao không có lựa chọn!”*—câu nói đó giống hệt như những gì Lâm từng tự nhủ với bản thân khi chấp nhận tham gia thử nghiệm VR trị liệu của Lê Trí để trốn nợ Sáu Búa. Sự đồng cảm ngầm bỗng chốc dâng lên, khiến Lâm dao động. Anh hiểu nỗi đau của một kẻ bị dồn vào đường cùng vì người thân. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh gương mặt xanh xao của em gái Lâm Tuệ Anh trong danh sách tẩy não VIP hiện lên, dập tắt mọi sự yếu mềm.
“Mày có lựa chọn, Đức ạ,” Mỹ Dung nói, giọng cô phảng phất một nỗi đau đớn tột cùng của sự phản bội. “Nhưng mày đã chọn cách dẫm lên xác của đồng đội để sống vinh hoa giả tạo. Mẹ mày sẽ nghĩ gì khi biết sự sống của bà được mua bằng máu của Ghost?”
“Tao nói mày câm đi!”
Sự điên loạn bùng phát. Đức Tin thọc mạnh tay vào túi áo khoác.
Lâm đứng ở góc cầu, thính giác siêu nhạy lập tức bóc tách được một tiếng động cơ học cực nhỏ giữa tiếng gió sông rít qua khe thép: tiếng *cạch* khô khốc của lưỡi dao bấm bằng thép vừa được bật khớp.
“Mỹ Dung! Tránh ra!” Lâm hét lên, cố gắng dùng sức lao ra khỏi góc tối. Nhưng cơn đau từ mạng sườn phải bị rạn xương khiến bước chân anh hẫng nhịp, anh khuỵu gối xuống mặt cầu lạnh ngắt.
Trong khoảnh khắc sinh tử, khi Đức Tin rút chiếc dao bấm sáng loáng lao thẳng về phía ngực Mỹ Dung để bịt đầu mối, sự hoảng loạn của Lâm đã kích hoạt giao thức Đồng Bộ Thầm Thì.
Một luồng xung điện thần kinh cực mạnh phóng thẳng từ thùy trán xuống tay trái Lâm. Vết sẹo ảo giác hình nhánh cây rỉ máu nhói buốt. Lâm cảm thấy nhận thức của mình bị đẩy lùi về phía sau pháo đài não bộ, nhường chỗ cho một ý chí sắc lạnh, điềm tĩnh và tàn nhẫn tuyệt đối của Ghost.
Khi Lâm mở mắt ra ngoài đời thực, ánh mắt anh không còn vẻ hoang mang, hèn nhát của gã kỹ sư rác số. Đó là đôi mắt sâu thẳm, sắc lạnh như kính thủy tinh của một kẻ săn mồi thượng đẳng.
Đức Tin vung dao, cơ vai co cứng lộ rõ hướng tấn công. Ghost—trong cơ thể Lâm—di chuyển với tốc độ sinh học cực hạn. Anh lướt nhanh vào góc chết thị giác bên trái của Đức Tin, né tránh đường dao trong gang tấc. Trước khi Đức Tin kịp nhận ra mục tiêu đã thay đổi, bàn tay trái quấn băng gạc rỉ máu của Lâm đã lao ra như một gọng kìm bằng thép, chộp chính xác vào khớp cổ tay của Đức Tin.
*Rắc!*
Một tiếng bẻ khớp cơ sinh học thô sơ vang lên khô khốc. Ghost dùng lực xoay ngược khớp xương cổ tay gã phản bội, triệt tiêu hoàn toàn leverage lực của bàn tay gã.
“Á!” Đức Tin rú lên một tiếng đau đớn thấu xương. Chiếc dao bấm tuột khỏi những ngón tay run rẩy, rơi cạch xuống mặt cầu rồi lăn xuống dòng sông đen ngòm phía dưới.
Lâm không dừng lại. Anh đẩy mạnh Đức Tin vào thành cầu sắt, tay trái khóa chặt cổ họng gã, nhấc bổng nửa người gã ra ngoài khoảng không lộng gió của sông Sài Gòn. Cổ tay trái của Lâm đau nhói, khớp tay bị trật nhẹ do phản lực bẻ khóa ngoài đời thực, nhưng Ghost hoàn toàn ức chế phản xạ đau đớn đó.
“Đức... nhìn tôi này,” Lâm cất giọng. Giọng nói của anh đã thay đổi hoàn toàn, tông trầm sắc lạnh, mang theo dải tần số thầm thì đầy ám ảnh của Ghost.
Mỹ Dung đứng chết lặng bên cạnh, đôi mắt cô mở to khi nghe thấy giọng nói của người yêu quá cố phát ra từ cơ thể Lâm.
Đức Tin trừng mắt nhìn Lâm, gương mặt gã méo mó vì đau đớn và hoảng sợ tột độ. Dưới ánh đèn sodium, gã nhìn thấy vết sẹo rỉ máu trên cổ tay trái của Lâm đang rỉ ra những giọt máu đỏ tươi, thấm đẫm lớp gạc trắng.
“Anh... anh Ghost? Không thể nào... anh đã chết rồi!” Đức Tin run rẩy, hai chân gã buông thõng ngoài thành cầu, chỉ còn bám víu vào gọng kìm tay trái của Lâm.
Ghost áp dụng Kỹ thuật Đọc Nguội (Cold Reading) cực hạn, ánh mắt lướt nhanh qua đôi giày rách mũi dính đầy bùn đỏ, nếp nhăn nhúm ở cổ áo khoác rẻ tiền và sự co thắt của đồng tử Đức Tin.
“Mẹ mày không hề được mổ tim, Đức ạ,” Ghost thầm thì, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh buốt như sương đêm. “V-Mind đã đóng băng tài khoản viện phí của bà ngay sau khi mày bàn giao thẻ nhớ. Mày đang nợ bệnh viện Quận 1 hơn ba mươi triệu đồng. Mày lảng vảng ở bến xe miền Tây chiều nay để tìm đường trốn về quê, nhưng mày không có tiền mặt đen. Mày dùng bệnh tình của mẹ để làm tấm khiên che đậy sự hèn nhát và lòng tham của chính mình. Mày đã phản bội tôi để đổi lấy một lời hứa trống rỗng từ Trịnh Khánh Vân.”
Đức Tin bị khuất phục hoàn toàn về mặt tâm lý. Từng lời nói của Ghost như những nhát dao mổ xẻ sạch sẽ mọi bí mật đen tối nhất mà gã cố chôn giấu. Gã không còn sức phản kháng, nước mắt hòa lẫn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác.
“Tôi xin lỗi... tôi xin lỗi anh Ghost!” Đức Tin khóc nghẹn, giọng van xin thảm hại. “Tôi bị chúng nó lừa! Trợ lý Kim nói chỉ cần tôi đưa tọa độ, chúng sẽ đưa anh vào phòng khám Tâm An để trị liệu an toàn! Tôi không biết chúng sẽ xóa nhận thức của anh! Tôi không biết!”
“Làm sao để vào phân khu VIP phòng khám Tâm An?” Ghost siết chặt cổ họng gã, giọng nói trầm xuống đầy áp lực. “Chìa khóa nằm ở đâu?”
“Thẻ... thẻ bệnh nhân mã hóa 302!” Đức Tin thở dốc, hai tay cào cào vào tay Lâm để tìm kiếm chút không khí ít ỏi. “Cửa biệt giam 302... chỉ có y tá trưởng Trương Thị Hoa giữ thẻ từ gốc! Đó là chìa khóa duy nhất... để vào khu biệt giam không góc chết dưới lòng đất... Tôi thề tôi chỉ biết thế thôi! Thả tôi ra... anh Ghost!”
Ngay lúc đó, thính giác siêu nhạy của Lâm chợt nghe thấy tiếng bước chân nặng nề và tiếng lách cách của bộ đàm từ phía đầu cầu Quận 1. Đèn pin của đội tuần tra cảnh sát bắt đầu quét những luồng sáng trắng xuyên qua màn sương mù hướng về phía họ.
Ghost ném mạnh Đức Tin xuống mặt cầu sắt. Gã phản bội co rúm người lại, ôm lấy cổ tay bị gãy khớp, thở dốc trong hoảng loạn.
“Cút đi,” Ghost thầm thì bằng giọng của Lâm. “Nếu tôi thấy mày lảng vảng quanh Mỹ Dung một lần nữa, dòng sông này sẽ là nơi mẹ mày tìm thấy xác mày.”
Đức Tin ôm tay, lồm cồm bò dậy rồi cắm đầu chạy trốn vào màn sương mù dày đặc hướng về phía Quận 1, bỏ lại chiếc mũ lưỡi trai rơi trên mặt cầu ẩm ướt.
Lâm loạng choạng lùi lại, khuỵu lưng tựa vào thành cầu sắt. Cơn đồng bộ thầm thì rút lui đột ngột, trả lại quyền kiểm soát cơ thể cho bản ngã của anh. Một cơn đau thấu xương từ cổ tay trái bị trật khớp dội lên, khiến Lâm khuỵu gối xuống mặt cầu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Tai trái anh ù đi vĩnh viễn, tiếng o o chói óc vang lên dữ dội.
Mỹ Dung lao lại gần, cô không đỡ Lâm dậy ngay mà nhìn chằm chằm vào đôi mắt anh—đôi mắt vừa lấy lại vẻ mệt mỏi, hèn mọn thường ngày của gã kỹ sư rác số. Sự nghi ngại và đau đớn giằng xé trên gương mặt cô.
“Anh... anh vừa rồi là ai?” Mỹ Dung thầm thì, giọng cô run rẩy.
Lâm không trả lời. Anh siết chặt chiếc vòng trầm dâu tằm trên cổ tay phải để tìm kiếm sự tỉnh táo lâm sàng. Anh biết, họ vừa chạm vào mắt xích rạn nứt đầu tiên của hệ thống V-Mind, nhưng cái giá phải trả là sự siết chặt của vòng vây truy quét sắp ập đến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!