Nhạc nềnLost Place

Săn Lùng Kẻ Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng quạt tản nhiệt của hệ thống máy chủ dã chiến trong container số 40 rú lên từng hồi chói tai, rít qua khe cửa sắt rỉ sét rồi tan biến vào màn mưa dông gào thét ngoài cảng Khánh Hội. Khói khét lẹt từ lớp keo cách điện bị quá nhiệt bắt đầu len lỏi vào khoang mũi của Lâm, mang theo mùi nhựa cháy nồng nặc. Trên màn hình CRT cũ kỹ, dải băng thông màu đỏ rực hiển thị tiến trình của giao thức truyền định vị ngược đã chạm mốc sáu mươi phần trăm.


“Mẹ kiếp! Lâm! Rút phích cắm ra ngay! Lũ đặc vụ V-Shield sẽ ập đến đây trong vòng năm phút nữa!” Hùng Khói gầm lên, bàn tay vạm vỡ dính đầy xỉ hàn bóp chặt lấy bả vai phải của Lâm. Lực bóp mạnh vô tình chạm vào vết rạn xương sườn bên sườn phải, khiến Lâm co rúm người lại, một cơn đau buốt thấu xương thọc thẳng vào thùy trán.


“Không được rút!” Mỹ Dung hét lên, đôi mắt sắc sảo của cô dán chặt vào những dòng mã nguồn đang nhảy loạn xạ. “Nếu rút bây giờ, phân vùng bảo mật của Giáo sư Toàn sẽ tự hủy. Di chúc bằng sắt của thầy sẽ biến thành một đống rác số vĩnh viễn!”


Lâm cắn chặt môi đến rỉ máu. Sự giằng xé giữa bản năng sinh tồn hèn nhát và tư duy logic của một kỹ sư dữ liệu đang giằng xé thùy trán anh đến cực hạn. Trong tai trái, tiếng o o vĩnh viễn sau tai nạn VR lại bắt đầu dâng cao thành một tần số chói óc. Nhân cách Ghost đang điên cuồng đập phá pháo đài nhận thức của anh, thì thầm một tông giọng trầm lạnh: *“Để tôi ra ngoài! Tôi sẽ bẻ gãy đoạn mã định vị này. Cậu quá chậm chạp, Lâm ạ! Sự do dự của cậu sẽ giết chết em gái cậu!”*


“Câm đi!” Lâm gầm lên qua kẽ răng. Anh đưa bàn tay phải lên, siết chặt lấy những hạt gỗ thô ráp của chiếc vòng trầm dâu tằm đeo trên cổ tay. Mùi hương trầm mộc mạc dịu nhẹ tỏa ra, len lỏi vào khoang mũi ẩm ướt, làm dịu đi mùi nhựa cháy và lập tức đóng vai trò một mỏ neo khứu giác mạnh mẽ, đè bẹp tiếng thì thầm của Ghost xuống đáy sâu tiềm thức. Anh cần sự tỉnh táo của chính mình, không phải sự điên cuồng của một bóng ma báo thù.


“Hùng! Giúp tao ngắt kết nối vật lý với máy phát điện dã chiến của Kiệt Lửa, nhưng giữ nguyên nguồn nuôi ắc quy dự phòng của máy chủ!” Lâm ra lệnh, ngón tay phải vẫn gõ phím liên tục với tốc độ chóng mặt. “Chúng ta không thể giải mã ở đây. Container này đã bị lộ. Chúng ta phải chuyển xuống căn hầm của Tư Điếc!”


Với phản xạ nhanh nhạy của một thợ hàn dã chiến, Hùng Khói lập tức rút phích cắm nguồn chính, dập tắt hệ thống tản nhiệt nước đang bốc khói. Lâm nhanh tay giật phăng thiết bị lưu trữ phần cứng bọc chì của Giáo sư Toàn, ném nó cùng chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa Ghost-Code vào chiếc Hộp Faraday bọc chì dã chiến đặt sát ngực, khóa chặt chốt cơ khí. Tín hiệu định vị ngược trên màn hình tắt phụt. Container số 40 chìm vào bóng tối tĩnh mịch, chỉ còn tiếng mưa gõ rầm rầm lên mái tôn như tiếng trống trận dồn dập.


Để tránh mạng lưới camera nhận diện sinh trắc học đô thị của Hoàng Bách và cuộc vây ráp gắt gao của Thượng úy Lê Văn Nam, Mỹ Dung dẫn cả nhóm chui ngược xuống đường cống ngầm Khánh Hội. Nước thải đen ngòm, lạnh ngắt ngập đến ngang thắt lưng. Lâm oằn người chịu đựng cơn đau buốt từ vết thương cổ tay trái vừa được khâu dã chiến, lớp gạc trắng bắt đầu sũng nước bẩn, rỉ ra những vệt máu đỏ nhạt nhòa.


Khi họ lết qua một đoạn cống vòm bằng gạch cũ nát dẫn về phía Tôn Đản, thính giác siêu nhạy của Lâm chợt bóc tách được một tiếng nhỏ giọt bất thường giữa tiếng nước chảy róc rách. Đồng thời, khứu giác nhạy cảm của anh ngửi thấy một mùi hóa chất nồng nặc, hăng hắc, hoàn toàn khác biệt với mùi hôi thối của rác thải sinh hoạt thông thường. Anh bật màn hình điện thoại nứt lên, rọi luồng sáng yếu ớt xuống mặt nước.


Một vệt chất lỏng màu xanh lam đặc thù, lấp lánh phản quang như dầu hỏa, đang rỉ ra từ một đường ống xả thải không phép cắm thẳng vào lòng cống.


“Mỹ Dung... nhìn kìa...” Lâm thều thào, chỉ tay vào vệt hóa chất màu xanh. “Mùi này... giống hệt mùi dung dịch khử trùng vô trùng tại phân khu VIP phòng khám Tâm An. V-Mind đang bí mật xả thải hóa chất thử nghiệm lâm sàng ngay dưới lòng đất Quận 4.”


Mỹ Dung ghé sát mắt nhìn vệt màu xanh đang loang lổ trên mặt nước thải, gương mặt cô đanh lại dưới chiếc mũ trùm đầu sẫm màu. “Chất thải y tế chứa độc chất gây ức chế thùy trán. Chúng đang dùng khu ổ chuột này làm bãi chôn lấp thực nghiệm hóa dược. Chúng ta phải đi tiếp, Lê Văn Nam đang cho quân rà soát các nắp cống phía trên.”


Họ tiếp tục di chuyển trong bóng tối ngột ngạt của lòng đất, cho đến khi ngoi lên qua một nắp cống khuất sau đống vỏ tivi cũ nát ở góc vựa phế liệu của Tư Điếc. Tư Điếc—ông già lập dị với chiếc máy trợ thính bám đầy bụi sắt—đang đứng cảnh giới dưới màn mưa phùn. Thấy Lâm và Mỹ Dung bò lên, ông không nói một lời, chỉ lẳng lặng kéo dịch bức tường xếp bằng hàng chục chiếc vỏ tivi CRT cũ kỹ sang một bên, lộ ra lối vào của Căn hầm bảo mật dưới vựa phế liệu Tư Điếc.


Căn hầm ngột ngạt, lạnh lẽo và thiếu oxy trầm trọng. Những bức tường bê tông thô ráp bám đầy rêu mốc, xung quanh lắp đặt các thiết bị máy quét sóng não quân sự lỗi thời từ thập niên trước, dây cáp lòng thòng như những sợi dây leo khô. Lâm ngồi sụp xuống nền đất lạnh, lồng ngực phập phồng thở dốc để tìm kiếm chút dưỡng khí ít ỏi. Cổ tay trái của anh nhói buốt, vết khâu dã chiến bắt đầu sưng tấy do nhiễm trùng nước cống.


“Thành Mắt Mèo đâu?” Lâm hỏi, giọng khản đặc.


“Nó đang ở đầu hẻm, ngụy trang thành đứa nhặt rác để cảnh giới,” Tư Điếc lầm lì trả lời, tay gõ nhẹ vào chiếc máy trợ thính cũ kỹ của mình để giảm âm lượng tiếng mưa. “Trực Mạng Lưới đã thiết lập xong cổng kết nối lậu cho tụi mày. Nhưng nhớ kỹ, trạm phát sóng Wi-Fi lậu của nó chỉ chịu được tối đa mười lăm phút trước khi bị thuật toán của tập đoàn quét ra địa chỉ MAC.”


Lâm gật đầu. Anh đặt chiếc hộp Faraday bọc chì lên một chiếc bàn gỗ mục nát, mở chốt cơ khí và kết nối thiết bị của Giáo sư Toàn với hệ thống máy chủ dã chiến dưới hầm. Màn hình máy tính CRT cũ nhấp nháy khởi động. Lâm lập tức kích hoạt Giao thức Xóa Dấu Vết Số (Zero-Trace). Ngón tay anh đeo găng tay mỏng bắt đầu gõ liên tục lên bàn phím, thiết lập ba lớp VPN lậu dã chiến và liên tục thay đổi địa chỉ MAC của máy chủ cứ mỗi ba mươi giây để ẩn danh tuyệt đối.


“Trực! Kết nối sóng Wi-Fi lậu không định vị cho tao!” Lâm thầm thì vào chiếc bộ đàm dã chiến tầm ngắn.


Từ một đầu dây khác, giọng của Trực Mạng Lưới vang lên qua tiếng rè rè của sóng vô tuyến: “Đã mở cổng kết nối ẩn danh qua hộp điện công cộng đầu hẻm 148. Băng thông đang cực kỳ không ổn định do mưa bão, tao đang phải nhảy tần số liên tục để chống quét định vị. Lâm, mày chỉ có mười phút trước khi thiết bị phát sóng của tao bị quá tải nhiệt vĩnh viễn!”


Tiến trình giải mã tệp tin “DI-CHUC-BANG-SAT_SYSTEM” bắt đầu chạy từ mốc sáu mươi phần trăm.


Đột ngột, một tiếng còi báo động đỏ vô hình vang lên trên màn hình máy tính của Lâm. Một dải sóng quét điện từ màu đỏ xuất hiện, liên tục dò tìm các cổng kết nối mạng trong khu vực Quận 4.


Khánh Code—chuyên gia bảo mật của băng đảng Sáu Búa dưới sự giật dây của V-Mind Core—đang tiến hành quét dải IP công cộng toàn khu vực để tìm kiếm lưu lượng dữ liệu bất thường.


`CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN CỔNG KẾT NỐI ẨN DANH̀

`ĐANG GỬI MÃ ĐỘC TRUY VẾT...`


“Mẹ kiếp! Khánh Code đã phát hiện ra cổng Wi-Fi lậu của Trực!” Lâm nghiến răng, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa trên trán chảy ròng ròng xuống cằm.


Trong bóng tối của căn hầm, Ghost lại bắt đầu trỗi dậy trong đầu Lâm, cố gắng cưỡng đoạt tay trái của anh để thực hiện một cuộc tấn công mạng phá hoại trực diện vào máy chủ của Khánh. *“Để tôi ra ngoài! Tôi sẽ phá hủy hệ thống của gã! Cậu không có đủ tốc độ để đối đầu với thuật toán AI của tập đoàn đâu!”*


“Không! Tao không dùng bạo lực mạng của mày!” Lâm tự nhủ trong đầu. Logic toán học của anh lập tức đưa ra một phân tích sắc bén: Khánh Code sử dụng một thuật toán quét tự động dựa trên hành vi gõ phím và thói quen truy cập (behavioral biometrics) của Lâm để nhận diện. Nếu anh tấn công trực diện, AI của V-Mind Core sẽ xác nhận danh tính của anh trong vòng hai giây.


Lâm áp dụng Giao thức Xóa Dấu Vết Số một cách cực đoan. Anh nhanh tay viết một đoạn script dã chiến ngắn, giả lập hành vi gõ phím ngẫu nhiên của mười người dùng khác nhau trên thế giới, đồng thời thiết lập các địa chỉ IP giả lập chạy vòng quanh các máy chủ trung gian ở châu Âu và Nga.


Hệ thống quét của Khánh Code lập tức bị đánh lừa. Những vệt quét màu đỏ trên màn hình bắt đầu phân tán, đuổi theo những bóng ma kỹ thuật số giả lập mà Lâm vừa tạo ra.


Tuy nhiên, Khánh Code không dừng lại. Gã nhận ra mình bị lừa, lập tức tăng cường độ băng thông quét ngược, gửi hàng triệu gói tin rác (DDoS) để làm tràn ngập đường truyền Wi-Fi lậu của Trực Mạng Lưới hòng ép máy chủ của Lâm phải lộ diện địa chỉ IP thực tế.


“Lâm! Thiết bị phát sóng của tao đang quá tải nhiệt! Nó sắp cháy rồi!” Tiếng Trực gào lên trong bộ đàm, lẫn trong tiếng nổ lách tách của linh kiện bán dẫn bị chập mạch.


“Giữ thêm một phút nữa thôi, Trực! Chỉ một phút thôi!” Lâm hét lên, ngón tay anh gõ phím nhanh đến mức tạo thành những vệt mờ dưới ánh sáng xanh loang lổ của màn hình CRT.


Tiến trình giải mã nhảy số chậm chạp: tám mươi lăm phần trăm... chín mươi phần trăm... chín mươi lăm phần trăm...


Căn hầm bảo mật dưới vựa phế liệu Tư Điếc bỗng chốc ngột ngạt đến nghẹt thở. Không khí thiếu oxy khiến phổi Lâm đau nhức, bả vai rách nát run rẩy kịch liệt. Vết thương cổ tay trái rỉ máu thấm đẫm lớp gạc bẩn, nhỏ từng giọt tông tông xuống nền đất lạnh.


*Bùm!*


Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ chiếc bộ đàm dã chiến. Đường truyền Wi-Fi lậu của Trực Mạng Lưới hoàn toàn bị ngắt kết nối. Thiết bị phát sóng ẩn trong hộp điện công cộng đã bị cháy vĩnh viễn do quá tải băng thông quét ngược của Khánh Code.


Nhưng ngay trước khi màn hình chìm vào trạng thái mất kết nối, một tiếng *tít* dài vang lên.


`GIẢI MÃ HOÀN TẤT 100%`

`TỆP TIN: DANH-SACH-BENH-NHAN-TINH-TAO_VIP̀


Lâm thở dốc, ngã rạp người ra sau vách tường bê tông lạnh ngắt. Mỹ Dung lập tức lao lại gần, đôi mắt cô dán chặt vào tệp tin dữ liệu vừa được khôi phục thành công từ di chúc bằng sắt của Giáo sư Toàn.


Đó là một danh sách mật chứa thông tin sinh trắc học, cấu trúc sóng não và hồ sơ y khoa của hàng trăm nạn nhân đã và đang bị V-Mind đưa vào Dự Án Tỉnh Táo để thực hiện tẩy não, xóa nhận thức cưỡng bức. Những cái tên của các chính khách, trí thức phản tỉnh và cả những kỹ sư sa cơ lỡ bước hiện ra dọc màn hình.


Lâm dùng ngón tay run rẩy lăn chuột dọc theo danh sách. Anh muốn tìm kiếm thông tin về Ghost, tìm kiếm một manh mối để giải thoát bản thân khỏi sự phân mảnh nhân cách tàn khốc này.


Nhưng khi con trỏ chuột dừng lại ở trang cuối cùng, dòng chữ hiển thị ở mục bệnh nhân dự kiến tiếp theo khiến toàn bộ máu trong cơ thể Lâm như đông cứng lại vĩnh viễn.


`BỆNH NHÂN DỰ KIẾN: LÂM TUỆ ANH̀

`TUỔI: 18`

`QUÊ QUÁN: QUẢNG TRÌ

`TÌNH TRẠNG: CHẤN THƯƠNG CHÂN THỰC THỂ - DỄ TỔN THƯƠNG TÂM LỲ

`GIAO THỨC: DỰ ÁN TỈNH TÁO - KHÓA HỌC ĐÁNH THỨC TƯ DUY (ĐÃ PHÊ DUYỆT)`


Lâm trừng mắt nhìn chằm chằm vào màn hình. Gương mặt thanh tú, xanh xao của đứa em gái tàn tật Lâm Tuệ Anh hiện lên rõ nét dưới dạng ảnh số quét sinh trắc học. Đôi mắt con bé phảng phất nét u uất u buồn bấy lâu nay như đang nhìn thẳng vào anh qua tấm kính CRT mờ đục.


“Tuệ Anh...” Giọng Lâm nghẹn lại nơi cổ họng, hơi thở dốc dập dồn mang theo sự hoảng loạn tột độ.


V-Mind không chỉ săn lùng anh. Chúng đã nhắm vào gia đình anh từ trước. Khóa học “Đánh thức tư duy” thực chất là cái bẫy tẩy não mà chúng dùng để bắt giữ Tuệ Anh làm con tin, ép Lâm phải giao nộp toàn bộ dữ liệu Ghost-Code vĩnh viễn.


Một luồng phẫn nộ bùng phát dữ dội từ sâu trong lồng ngực Lâm, nóng bỏng và tàn khốc, thiêu rụi hoàn toàn vẻ hèn nhát, sợ hãi thường ngày của gã kỹ sư rác số hèn mọn Quận 4. Tay trái anh bóp chặt lấy cạnh bàn gỗ mục nát đến mức những thớ gỗ kêu lên tiếng *rắc* khô khốc, vết thương rách sâu ở cổ tay lại rỉ máu thực thể, thấm đỏ cả lớp gạc trắng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!