Nhạc nềnLost Place

Bản Di Chúc Bằng Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa dông ở Quận 4 dường như chưa bao giờ có ý định dứt. Những giọt nước mưa nặng hạt như những viên đạn chì gõ rầm rầm xuống mái tôn rỉ sét của những căn nhà san sát, tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn tạp, điếc tai. Trong con hẻm cụt tối tăm khuất sau bức tường gạch của chùa cổ Khánh Hội, Lâm vẫn đang oằn mình tựa lưng vào vách tường ẩm mốc. Từng luồng khí lạnh của đêm mưa thấm qua lớp áo sơ mi mỏng sũng nước, dán chặt vào lồng ngực đang phập phồng đau đớn của anh. Mạng sườn phải nhói lên từng nhịp buốt lạnh—hậu quả của vết rạn xương sườn sau trận chiến dưới gầm cầu Tân Thuận vẫn chưa hề thuyên giảm.


Mỹ Dung đứng sát bên cạnh, một tay đỡ lấy bả vai gầy gộc của Lâm, tay kia nhanh nhẹn rút từ trong túi xách ra một cuộn băng gạc dã chiến và một lọ cồn sát trùng nhỏ. Ánh mắt cô sắc lạnh, cảnh giác nhìn ra đầu hẻm, nơi ánh đèn đường sodium màu vàng đục nhạt nhòa trong màn sương ẩm. Cô không nói một lời, động tác dứt khoát dốc cồn thẳng vào vết cắt nhỏ trên cổ Lâm. Cảm giác bỏng rát như lửa đốt lập tức kích hoạt các đầu mút thần kinh, khiến Lâm khẽ rên lên một tiếng khản đặc qua kẽ răng siết chặt.


“Ráng chịu đi,” Mỹ Dung thầm thì, giọng cô lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự lo âu tột độ. “Vết thương trên cổ chỉ là ngoài da, nhưng cổ tay trái của mày đang rách sâu lắm. Nếu không băng bó lại, mày sẽ mất máu đến chết trước khi cảnh sát tìm thấy.”


Lâm gật đầu mệt mỏi. Anh nhìn xuống cổ tay trái của mình—nơi vết rách khâu dã chiến đang rỉ ra những vệt máu đỏ tươi hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt. Dưới lớp gạc trắng đục đã sũng nước, vết sẹo ảo giác hình nhánh cây trên não bộ thùy trán dường như đang cộng hưởng trực tiếp với nỗi đau thể xác ngoài đời thực, phát ra những xung điện buốt lạnh chạy dọc sống lưng anh. Trong đầu Lâm, tiếng o o của tai trái bị ù vĩnh viễn sau phiên quá tải thính giác vẫn chưa dứt hẳn. Nhân cách Ghost lại bắt đầu thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy áp lực len lỏi vào từng nếp nhăn nhận thức:


*“Lê Văn Nam đang đến. Tôi nghe thấy tiếng còi xe tuần tra của gã ở rìa Tôn Đản. Bản ngã hèn nhát của cậu sẽ chỉ khiến cả hai chúng ta bị bắt. Hãy để tôi ra ngoài, tôi sẽ dẫn cô ấy thoát khỏi đây.”*


“Không...” Lâm lầm bầm, tay phải siết chặt lấy những hạt gỗ của chiếc vòng trầm dâu tằm của mẹ đeo trên cổ tay phải. Mùi hương trầm mộc mạc, dịu nhẹ tỏa ra từ những hạt gỗ thô ráp khi anh đưa lên sát mũi chính là mỏ neo khứu giác duy nhất giúp anh giữ vững ranh giới bản ngã của mình, ngăn chặn không để thuật toán tự học Mã Ma của Ghost nuốt chửng hoàn toàn ý thức. “Tôi... tự giải quyết được.”


Mỹ Dung băng bó xong cổ tay cho Lâm, cô kéo chiếc mũ trùm đầu của áo khoác đen lên che nửa khuôn mặt sắc sảo. “Lê Văn Nam đã nhận tiền của V-Mind để lập hồ sơ giả cáo buộc mày tội sát hại Giáo sư Toàn và tàng trữ chất cấm. Gác xép hẻm 148 Tôn Đản của mày đang bị phong tỏa toàn diện. Chúng ta phải di tản toàn bộ hệ thống máy chủ dã chiến trước khi Nam tìm ra nó. Nếu mất đống dữ liệu đó, di sản của Ghost sẽ biến mất vĩnh viễn.”


Lâm nuốt nước bọt, nỗi sợ hãi vật lý thô bạo về những gã cảnh sát biến chất và đặc vụ V-Shield đang bóp nghẹt lấy cuống họng anh. Nhưng logic toán học trong đầu anh lập tức hoạt động: Nam phong tỏa hẻm 148 Tôn Đản nghĩa là gã đã kiểm soát các lối ra vào chính thống. Nếu họ sử dụng các thiết bị thông minh kết nối mạng để điều phối, siêu máy chủ V-Mind Core sẽ định vị sinh trắc học khuôn mặt của họ qua camera đô thị trong vòng ba giây. Phương án duy nhất lúc này là vận chuyển thô sơ, không dùng công nghệ số.


Lâm rút chiếc điện thoại nứt màn hình ra, bật phần mềm quét sóng vô tuyến tầm ngắn tự chế để kiểm tra xung quanh. Không có sóng lạ. Anh lén gửi một tin nhắn SMS mã hóa ngoại tuyến cho Hùng “Khói”—gã thợ hàn bạn thân nối khố của anh. Chỉ có Hùng mới có đủ công cụ cơ khí dã chiến và sự trung thành tuyệt đối để giúp họ trong tình thế ngặt nghèo này.


Mười phút sau, dưới cơn mưa xối xả của Quận 4, Lâm và Mỹ Dung lén lút tiếp cận khu vực rìa hẻm 148 Tôn Đản. Cảnh tượng trước mắt khiến tim Lâm đập liên hồi. Ba chiếc xe tuần tra cảnh sát với đèn nhấp nháy đỏ xanh đang đỗ chắn ngang đầu hẻm. Thượng úy Lê Văn Nam đứng dưới tán ô đen do một cấp dưới che, gã đang rít một hơi thuốc lá sâu, làn khói xám nhạt nhòa bị nước mưa dập tắt lập tức. Gương mặt gã lờ đờ thiếu ngủ nhưng đôi mắt sắc lẹm, đầy tham vọng dơ bẩn của một kẻ sẵn sàng bán đứng công lý để trục lợi từ tài phiệt.


Lâm và Mỹ Dung nấp sau đống ván gỗ mục nát của một tiệm xẻ cũ. Lâm tập trung thính giác siêu nhạy (Hyper-acusis) của mình vào tai trái. Tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tôn bỗng chốc bị bộ não của anh phân tách thành một dải tần số nhiễu trắng nền, nhường chỗ cho giọng nói trầm khàn của Lê Văn Nam qua điện thoại cách đó gần ba mươi mét:


“...Vâng, thưa Trợ lý Kim. Chúng tôi đang phong tỏa căn gác xép hẻm 148. Sẽ lục soát toàn bộ để tìm đống ổ cứng và chất cấm dán nhãn sẵn. Gã kỹ sư rác số đó không thể thoát khỏi Quận 4... Đúng vậy, tôi đã ra lệnh cho quân kiểm tra kỹ tất cả những ai ra vào, kể cả dân ve chai hay thợ sửa máy...”


Lâm giật mình quay sang Mỹ Dung, thầm thì: “Nam đang nói chuyện với Trợ lý Kim của V-Mind. Gã đã ra lệnh kiểm tra toàn bộ các phương tiện thô sơ ra vào hẻm. Hùng Khói sẽ gặp nguy hiểm nếu cố tình chở máy chủ ra ngoài.”


Đúng lúc đó, từ sâu trong con hẻm chằng chịt, tiếng *bạch bạch bạch* quen thuộc của chiếc xe ba gác máy cũ kỹ vang lên. Hùng “Khói” xuất hiện. Gã thợ hàn vạm vỡ, vai bè rộng, mặc chiếc áo mưa tiện lợi màu xanh rách nách, đang điều khiển chiếc xe ba gác chở đầy những thanh sắt vụn rỉ sét, những tấm tôn cũ mục nát chồng chất lên nhau. Nhìn bề ngoài, đó chỉ là một chuyến xe chở phế liệu cơ khí bình thường của một gã thợ hàn nghèo khó. Nhưng Lâm biết, ẩn sâu dưới đống sắt vụn nặng nề đó chính là chiếc Hộp Faraday bọc chì dã chiến do chính tay Hùng gia công, bên trong chứa toàn bộ các thùng máy chủ dã chiến và chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa Ghost-Code của anh.


“Đứng lại! Kiểm tra hành chính!” Một viên cảnh sát trẻ bước ra từ chốt chặn, giơ tay ra hiệu dừng xe Hùng Khói.


Hùng Khói tắt máy xe, chiếc xe ba gác khựng lại ngay giữa lòng hẻm hẹp. Gã gạt nước mưa trên mặt, giả vờ cười xòa, giọng bộc trực, nóng nảy đặc trưng của dân lao động Quận 4: “Có chuyện gì vậy mấy sếp? Tôi chỉ chở đống sắt vụn từ xưởng hàn bị cháy ra vựa phế liệu Tư Điếc thôi mà. Mưa gió thế này kiểm tra gì kỹ thế?”


Viên cảnh sát không trả lời, gã dùng gậy ba khúc gõ côm cốp vào mạn sườn xe ba gác, mắt dò xét đống sắt vụn. Thượng úy Lê Văn Nam lững thững bước lại gần, ánh mắt gã quét qua đống phế liệu với một sự nghi ngờ bẩm sinh của một kẻ săn mồi. Gã đưa tay định lật tấm bạt dứa màu xanh phủ phía trên.


Lâm nín thở, lồng ngực đau buốt như muốn vỡ ra. Nếu Nam lật tấm bạt và dùng thiết bị quét sóng điện từ quét qua, dù hộp Faraday bọc chì có thể chặn được sóng định vị tầm xa, nhưng sự xuất hiện của một khối kim loại bọc chì nặng nề, hàn kín thủ công chắc chắn sẽ khơi dậy sự nghi ngờ của gã cảnh sát lọc lõi.


*“Phải tạo ra một biến số vật lý,”* Ghost lại thầm thì trong đầu Lâm, lần này giọng nói chứa đựng một sự kích động dứt khoát. *“Cậu không thể ngồi im nhìn bạn mình bị bắt. Kích hoạt Thắng Xe Ôm đi!”*


Lâm nén cơn đau thùy trán, đưa tay lên miệng huýt một tiếng sáo ngắn, sắc lạnh—mật hiệu dã chiến mà anh đã quy ước với Thắng “Xe Ôm”. Tiếng huýt sáo bị tiếng mưa dập tắt một phần, nhưng đối với Thắng Xe Ôm đang nổ máy chờ sẵn ở ngã tư Tôn Đản - Đoàn Văn Bơ cách đó năm mươi mét, dải tần số đó là quá đủ.


*Ầm! Rầm!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên từ phía ngã tư. Chiếc xe máy Honda Dream cũ kỹ của Thắng Xe Ôm đã đâm sầm vào chiếc xe máy chuyên dụng của một cảnh sát tuần tra đang đỗ ở rìa đường, kéo theo một loạt tiếng đổ vỡ của các thùng nhựa và tiếng la hét hỗn loạn của người đi đường. Thắng Xe Ôm ngã nhào ra đất, giả vờ đau đớn gào khóc thảm thiết, tay chân quẫy đạp liên tục tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn cực độ.


“Có tai nạn giao thông! Gã xe ôm say rượu tông vào xe tuần tra rồi!” Tiếng một cảnh sát hét lên từ phía ngã tư.


Sự chú ý của viên cảnh sát trẻ và cả Thượng úy Lê Văn Nam lập tức bị kéo lệch về phía vụ va chạm giả. Nam nhíu mày, buông tay khỏi tấm bạt dứa trên xe ba gác của Hùng Khói, quay đầu nhìn về phía ngã tư đang hỗn loạn. Gã gắt gỏng ra lệnh: “Hai cậu qua kia xem tình hình thế nào! Giữ gã xe ôm lại!”


Lợi dụng kẽ hở thời gian vàng ngọc chỉ kéo dài vài mươi giây, Hùng Khói lập tức đạp mạnh cần khởi động xe ba gác. Tiếng động cơ nổ giòn giã vang lên át cả tiếng mưa. Gã không đợi cảnh sát cho phép, nhanh nhẹn bẻ lái cho xe ba gác lách qua khe hở hẹp giữa chiếc xe tuần tra và vách tường hẻm, phóng vút ra đường lớn hướng về phía cảng Khánh Hội.


“Này! Đứng lại!” Viên cảnh sát trẻ hét lên nhưng đã quá muộn. Chiếc xe ba gác của Hùng Khói đã chìm vào màn mưa dày đặc của đường Đoàn Văn Bơ.


Lâm thở phào một hơi dài, nhưng cơn đau từ vết rạn xương sườn lại nhói lên khiến anh loạng choạng suýt ngã. Mỹ Dung nhanh chóng đỡ lấy anh, kéo anh lùi sâu vào con hẻm tối để di chuyển theo hướng ngược lại. “Chúng ta phải đi đường tắt qua hệ thống cống ngầm để đến cảng Khánh Hội. Nam sẽ nhận ra vụ tai nạn là giả lập tức.”


Nửa tiếng sau, dưới sự chỉ dẫn địa hình của Ông già Vô Gia Cư, Lâm và Mỹ Dung ngoi lên từ một miệng cống ngầm sát mép nước cảng Khánh Hội. Cơ thể họ sũng nước mưa, lấm lem bùn đất và nồng nặc mùi ẩm mốc của sông nước. Trước mặt họ, trong khu vực bãi chứa container chờ thanh lý hoang vắng, chiếc Container bỏ hoang số 40 rỉ sét nằm im lìm dưới những tán lá cây bàng biển già nua.


Hùng Khói đã đợi sẵn ở đó. Chiếc xe ba gác được giấu kín dưới một tấm bạt dứa lớn bám đầy lá khô. Khang “Câm” đang giúp Hùng khênh chiếc Hộp Faraday bọc chì dã chiến từ trên xe xuống, đặt vào bên trong thùng container tối tăm, ngột ngạt nhưng được lót xốp cách âm và lắp đặt hệ thống làm mát tự chế bằng lốc máy lạnh cũ của Kiên Điện Lạnh.


“An toàn rồi, Lâm!” Hùng Khói thở dốc, bắp tay cuồn cuộn dính đầy vệt xỉ hàn và nước mưa. “Đống máy chủ dã chiến của mày không hề hấn gì. Tao đã kiểm tra kỹ, lớp chì bọc bên trong hộp Faraday không bị rò rỉ sóng.”


Lâm bước vào bên trong container số 40. Không khí bên trong lạnh buốt do hệ thống tản nhiệt nước đang chạy bằng nguồn điện ắc quy dự phòng bọc lưới đồng chống EMP của Kiệt Lửa. Anh ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa cũ, tay trái run rẩy mở nắp hộp Faraday bọc chì. Anh rút chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa Ghost-Code ra, cắm vào cổng đọc của máy chủ dã chiến. Đồng thời, anh lôi từ trong túi quần ra thiết bị lưu trữ phần cứng dã chiến bọc chì của Giáo sư Toàn—di vật cuối cùng mà người thầy quá cố đã đánh đổi mạng sống để trao cho anh tại trạm biến áp bỏ hoang.


“Chúng ta phải kết nối thiết bị của thầy Toàn,” Lâm nói, giọng anh run lên vì lạnh và kiệt sức. “Nó chứa mã truy cập lõi cũ của máy chủ V-Mind Core. Chỉ có nó mới giúp chúng ta giải mã được phân vùng dữ liệu 88% còn lại của Ghost.”


Mỹ Dung đứng bên cạnh, ánh mắt cô đăm đăm nhìn vào màn hình CRT cũ kỹ đang nhấp nháy những dòng lệnh màu xanh lam. Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn bạc khắc hình vô cực trên ngón tay mình, lòng dâng lên một nỗi căm thù tột đỉnh đối với kẻ đứng sau cái chết của Giáo sư Toàn và Ghost.


Lâm cắm cáp kết nối thiết bị bọc chì của Giáo sư Toàn vào cổng USB dã chiến của máy chủ.


*Tít... tít... tít...*


Hệ thống máy chủ dã chiến lập tức phát ra những tiếng bíp dồn dập. Màn hình CRT cũ nhấp nháy liên tục, những dòng mã nguồn bắt đầu chạy dọc màn hình với tốc độ kinh hoàng. Nhưng thay vì hiển thị giao diện giải mã thông thường, một tệp tin ẩn có tên mã “DI-CHUC-BANG-SAT_SYSTEM” đột ngột tự động kích hoạt.


Tiếng quạt tản nhiệt của máy chủ rú lên chói tai, tỏa ra một nhiệt lượng lớn khiến không khí bên trong container số 40 nóng lên nhanh chóng. Lâm trừng mắt nhìn vào màn hình. Các dòng lệnh màu đỏ rực xuất hiện, đè lên toàn bộ hệ thống bảo mật dã chiến của anh.


Một dòng thông báo hệ thống hiển thị nổi bật trên nền đen:


`GIAO THỨC TỰ ĐỘNG ĐỒNG BỘ - ĐANG KÍCH HOẠT SÓNG NGƯỢC̀

`ĐỊA CHỈ IP ĐÍNH KÈM: KHÔNG XÁC ĐỊNH̀

`TRẠM PHÁT SÓNG ĐỊA PHƯƠNG: ĐANG TRUYỀN TÍN HIỆU ĐỊNH VỊ NGƯỢC...`


Lâm bàng hoàng, ngón tay trái của anh vô thức gõ nhịp vô cực lên mặt bàn sắt kêu lên những tiếng *cạch cạch* liên hồi. Thiết bị lưu trữ của Giáo sư Toàn không chỉ chứa mã truy cập cũ, mà nó đã bị cấy ghép một đoạn mã độc tự học của V-Mind Core từ trước. Ngay khi kết nối với máy chủ dã chiến mới của Lâm, nó đã tự động bẻ khóa lớp bảo mật Faraday bọc chì và bắt đầu phát đi một tín hiệu định vị ngược tầm xa trực tiếp về phía tòa tháp công nghệ V-Mind Sài Gòn.


“Không thể nào...” Lâm hét lên, hai tay điên cuồng gõ bàn phím để ngắt kết nối, nhưng hệ điều hành đã bị khóa cứng hoàn toàn. “Thiết bị của thầy... đang phản bội chúng ta! Nó đang gửi tọa độ của container này cho V-Mind!”


Tiếng quạt tản nhiệt càng lúc càng rú vang dữ dội, hệ thống làm mát nước dã chiến bắt đầu bốc khói khét lẹt do quá tải nhiệt lượng. Ngoài kia, tiếng mưa rơi rầm rập như đang che giấu một mối đe dọa vô hình đang siết chặt vòng vây quanh cảng Khánh Hội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!