Nhạc nềnLost Place

Ranh Giới Sự Thật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa dông Quận 4 trút xuống những con hẻm chằng chịt như một tấm lưới nước khổng lồ, gột rửa đi lớp bụi bẩn đô thị nhưng lại làm tăng thêm vẻ âm u, ngột ngạt của những bức tường gạch ẩm mốc. Lâm loạng choạng lết đi trong bóng tối, bả vai áp sát vào vách tường nhám rêu để giữ thăng bằng. Không có chiếc áo khoác hoodie xám cũ—thứ mồi nhử anh đã buộc phải bỏ lại sân chùa cổ Khánh Hội để đánh lạc hướng thám tử Trần Tiến—làn da tái nhợt của anh phơi ra dưới những hạt mưa lạnh buốt. Từng luồng gió lạnh rít qua kẽ hẻm, thấm qua lớp áo sơ mi mỏng ướt sũng, dán chặt vào lồng ngực đang phập phồng đau đớn.


Mỗi nhịp thở dốc của Lâm đều kéo theo một cơn đau buốt nhói từ mạng sườn phải. Vết rạn xương sườn sau trận chiến dưới gầm cầu Tân Thuận đang biểu tình dữ dội dưới cái lạnh của nước mưa. Nhưng điều tồi tệ hơn cả là cổ tay trái của anh. Vết thương rách sâu được khâu dã chiến sơ sài đang rỉ máu qua lớp gạc trắng đục. Dưới tác động của nước mưa pha lẫn mồ hôi lạnh, vết sẹo ảo giác hình nhánh cây trên não bộ thùy trán như đang cộng hưởng trực tiếp với nỗi đau thể xác ngoài đời thực, phát ra những xung điện buốt lạnh chạy dọc sống lưng.


Trong đầu anh, tiếng o o của tai trái bị ù vĩnh viễn sau phiên quá tải thính giác vẫn chưa dứt hẳn. Giữa dải âm thanh nhiễu trắng của tiếng mưa rơi rầm rập lên những mái tôn rỉ sét xung quanh, tiếng thì thầm của nhân cách Ghost lại bắt đầu trỗi dậy. Nó không còn gào thét điên cuồng như lúc ở chùa, mà chuyển sang một tông giọng trầm ấm nhưng đầy áp lực, len lỏi vào từng nếp nhăn nhận thức của Lâm:


*“Để tôi ra ngoài. Cô ấy đang ở rất gần. Chỉ có tôi mới có thể đối thoại với cô ấy mà không làm hỏng mọi chuyện. Cậu quá yếu ớt, Lâm ạ. Bản ngã hèn nhát của cậu sẽ chỉ khiến cả hai chúng ta bị V-Mind nghiền nát.”*


“Câm đi...” Lâm lầm bầm qua kẽ răng run rẩy, bàn tay phải siết chặt lấy những hạt gỗ của chiếc vòng trầm dâu tằm đeo trên cổ tay phải. Mùi hương trầm mộc mạc, dịu nhẹ tỏa ra từ những hạt gỗ thô ráp khi anh đưa lên sát mũi chính là mỏ neo khứu giác duy nhất giúp anh giữ vững ranh giới bản ngã của mình, không để thuật toán tự học Mã Ma của Ghost nuốt chửng hoàn toàn ý thức.


Anh bước thêm một bước, rẽ vào một con hẻm cụt tối tăm khuất sau bức tường chùa cổ Khánh Hội. Nơi đây không có ánh sáng của đèn đường sodium, chỉ có những vệt sáng nhạt nhòa phản chiếu từ những vũng nước đục trên mặt đường nhựa bong tróc.


Đột ngột, một bóng đen thanh mảnh lướt ra từ góc khuất của một đống ván gỗ mục nát.


Trước khi Lâm kịp kích hoạt thính giác siêu nhạy để định vị, một lực đẩy cực mạnh đã tống thẳng vào bả vai trái của anh, ép chặt cơ thể gầy gò của anh vào vách tường gạch ẩm mốc phía sau. Cú va chạm mạnh khiến mạng sườn phải của Lâm nhói lên một cơn đau thấu xương, buộc anh phải rên rỉ một tiếng khản đặc.


Ngay sau đó, một luồng ánh sáng lạnh lẽo từ lưỡi dao bấm bằng thép không gỉ lóe lên trong bóng tối, dí sát vào lớp da cổ mỏng manh của anh.


“Đứng im. Một cử động nhỏ thôi, tôi sẽ cắt đứt cuống họng của mày.”


Giọng nói của người phụ nữ lạnh lùng, dứt khoát và chứa đựng một sự căm phẫn tột độ được kiềm nén.


Lâm mở trừng mắt. Qua lớp nước mưa nhạt nhòa trên hàng mi, anh nhận ra gương mặt sắc sảo ẩn sau mái tóc ngắn cá tính ướt sũng của Mỹ Dung. Đôi mắt đen sâu thẳm của cô lúc này không còn vẻ điềm tĩnh, lý trí thường ngày của một cựu thành viên nhóm hoạt động Ghost-Net, mà đong đầy những tia máu đỏ của sự ngờ vực và đau đớn tột cùng. Cô mặc một bộ đồ đen ôm sát cơ thể, bàn tay phải cầm dao bấm cực kỳ vững chãi, không hề run rẩy dù chỉ một milimet.


Lâm cảm nhận được lưỡi dao sắc bén đang ấn nhẹ vào da cổ mình. Một vết cắt nhỏ xuất hiện, rỉ ra một vệt máu ấm nóng hòa lẫn với nước mưa lạnh buốt. Cái giá phải trả cho sự bất cẩn này là một vết thương thực thể mới, nhưng Lâm không dám vùng vẫy. Thể xác anh đang quá suy nhược, bất kỳ nỗ lực phản kháng vật lý nào lúc này cũng chỉ dẫn đến cái chết não vĩnh viễn dưới lưỡi dao của người phụ nữ đang bị sang chấn tâm lý nặng nề này.


“Mỹ... Mỹ Dung...” Lâm khào khào nói, cố giữ cho nhịp thở của mình không quá dồn dập.


“Mày là ai?” Mỹ Dung dí sát mặt lại gần, hơi thở nóng hổi của cô phả vào má Lâm, đối lập với cái lạnh buốt của cơn mưa. “Tại sao mày lại có chiếc thẻ nhớ chứa Ghost-Code? Tại sao mày lại biết thói quen gõ ngón tay của anh ấy? Ai đã phẫu thuật thẩm mỹ cho mày để giả mạo giọng nói của Ghost? Là Lê Trí đúng không? Hay là bà Trịnh Khánh Vân sai mày đến để tịch thu nốt những gì còn sót lại của anh ấy?”


Sự ngờ vực đầy bạo lực của Mỹ Dung như một cơn bão quét qua nhận thức của Lâm. Thính giác siêu nhạy (Hyper-acusis) của anh, lúc này được kích hoạt bởi sự căng thẳng cực độ, bắt đầu bóc tách tiếng ồn của cơn mưa để tập trung vào lồng ngực của Mỹ Dung.


*Thịch... thịch... thịch... thịch...*


Nhịp tim của cô đang đập với tốc độ kinh hoàng, vọt lên gần một trăm hai mươi nhịp một phút. Đó không phải là nhịp tim của một kẻ sát nhân máu lạnh, mà là nhịp tim của một linh hồn đang bị rách nát bởi sự phản bội, một người phụ nữ đang đứng bên bờ vực của sự điên loạn khi nhìn thấy bóng ma của người yêu quá cố hiện hình trên cơ thể của một gã kỹ sư hèn nhát sa cơ.


Trong đầu Lâm, tiếng thì thầm của Ghost lại bùng lên dữ dội, cố gắng kích hoạt trạng thái Đồng Bộ Thầm Thì:


*“Để tôi nói! Cô ấy sẽ giết cậu mất! Hãy để tôi nói câu khẩu lệnh cũ của chúng tôi!”*


*“Không!”* Lâm hét lên trong tiềm thức. Anh biết, nếu anh nhường quyền kiểm soát giọng nói cho Ghost lúc này, Mỹ Dung có thể sẽ buông dao, nhưng bản ngã “Lâm” của anh sẽ bị đẩy sâu hơn vào bóng tối của sự phân mảnh. Anh sẽ mất đi quyền tự quyết định những gì bản thân tin là thật. Anh phải tự mình vượt qua cuộc đấu trí cực hạn này bằng chính tư duy logic toán học của một nhà khoa học và những gì anh đã giải mã được từ cuốn sổ tay lâm sàng của Ghost.


Lâm từ từ thả lỏng cơ mặt, áp dụng Kỹ năng phản biện để giữ vững sự tỉnh táo trước sự ngờ vực của đối phương. Anh không nhìn vào lưỡi dao, mà nhìn thẳng vào đồng tử đang dao động của Mỹ Dung, bóc tách các biểu hiện vi mô trên khuôn mặt cô để tìm ra kẽ hở tâm lý.


“Tôi không phải là Ghost...” Lâm cất giọng nói bằng tần số trầm ấm, chậm rãi của chính mình, nhưng khéo léo lồng ghép kỹ thuật Thuyết Phục Ngôn Ngữ Ẩn Dụ. “Và tôi cũng không phải là kẻ mạo danh do V-Mind cấy ghép. Tôi chỉ là một kỹ sư thu thập dữ liệu rác ở Quận 4, một kẻ trốn nợ hèn nhát vô tình bị kéo vào cuộc chơi tàn bạo của họ. Nhưng... những gì đang diễn ra trong đầu tôi lúc này... là thật.”


“Nói dối!” Mỹ Dung gằn giọng, lưỡi dao bấm ấn sâu thêm một chút. “Làm sao một gã rác số như mày có thể sở hữu những thói quen thực thể chỉ có ở Ghost? Nhịp gõ vô cực đó... giọng nói trầm ấm đó... Mày đã đánh cắp dữ liệu não bộ của anh ấy từ phòng khám Tâm An đúng không?”


Lâm nén cơn đau buốt ở cổ. Anh biết mình phải đưa ra một mỏ neo nhận thức thực thể không thể chối cãi để bẻ gãy logic nghi ngờ của cô.


Từ từ, Lâm nâng bàn tay trái đang quấn băng gạc rỉ máu lên. Mỹ Dung cảnh giác nhíu mắt, định lùi lại nhưng lưỡi dao vẫn khóa chặt cổ anh. Lâm không tấn công. Anh áp sát lòng bàn tay trái của mình vào vách tường gạch ẩm mốc sát bên đầu cô.


*Cạch... cạch... cạch...*


Những ngón tay trái của Lâm bắt đầu gõ lên mặt gạch nhám theo một nhịp điệu kỳ lạ. Ngón trỏ, ngón út, ngón giữa rồi ngón áp út vẽ thành một đường cong khép kín hình vô cực. Nhịp gõ chậm rãi, đều đặn, phát ra những âm thanh cơ học khô khốc dội lại trong con hẻm cụt.


Đó là thói quen vô thức của Ghost mỗi khi anh chuẩn bị viết một thuật toán bẻ khóa phức tạp—một chi tiết thực thể mà không một hồ sơ số hóa nào của V-Mind có thể ghi chép lại đầy đủ.


Mỹ Dung nhìn chăm chằm vào những ngón tay đang gõ nhịp của Lâm. Gương mặt cô biến sắc, đôi môi run rẩy khẽ mím chặt. Sự mâu thuẫn nhận thức bắt đầu kích hoạt dữ dội trong mắt cô. Cô muốn phủ nhận, muốn tin rằng kẻ trước mặt chỉ là một công cụ gaslighting y khoa tinh vi của Lê Trí, nhưng nhịp gõ kia quá chân thực, quá quen thuộc.


“Vẫn chưa đủ...” Mỹ Dung thì thầm, giọng cô bắt đầu lạc đi giữa tiếng mưa. “Một kẻ bám đuôi chuyên nghiệp có thể học lỏm được thói quen đó từ các video giám sát cũ.”


Lâm khẽ thở dài. Đã đến lúc anh phải sử dụng quân bài tẩy cuối cùng—những mật mã ngôn ngữ ẩn dụ mà anh đã bóc tách được từ Cuốn sổ tay lâm sàng của Ghost bọc chì dã chiến.


“Trong căn phòng xám không ánh sáng của phân khu VIP...” Lâm bắt đầu nói, giọng anh trầm xuống, mang một tần số phẳng lặng kỳ lạ trùng khớp với giọng nói của Ghost trong thẻ nhớ. “Người ta có thể quên đi khuôn mặt của chính mình dưới tác động của những liều Seduxen-V liều cao. Lê Trí luôn muốn chúng ta tin rằng những gì mình đang suy nghĩ chỉ là ảo giác hoang tưởng.”


Mỹ Dung sững sờ. Lưỡi dao bấm trên tay cô khẽ run lên.


“Nhưng có những thứ không thể bị tẩy xóa bởi thuật toán.” Lâm nhìn thẳng vào mắt cô, từng từ ngữ tuôn ra đều được tính toán logic để bẻ gãy hoàn toàn pháo đài nghi ngờ của cô. “Ghost đã viết một trang nhật ký lâm sàng bọc chì riêng cho cô, Mỹ Dung ạ. Anh ấy viết bằng mực phản quang màu xanh lá, giấu dưới lớp lót của cuốn sổ tay lâm sàng rách nát mà cô đang giữ.”


“Mày... làm sao mày biết được điều đó?” Giọng Mỹ Dung run rẩy kịch liệt, chiếc dao bấm không còn áp sát vào cổ Lâm mà bắt đầu chao đảo.


“Bởi vì anh ấy đã viết...” Lâm hít một hơi thật sâu, nén cơn đau ở lồng ngực để đọc chính xác nội dung trang nhật ký lâm sàng bọc chì mà Ghost từng viết riêng cho cô trước khi bị hành quyết nhận thức tại tòa tháp V-Mind: “*Trong không gian vô trùng của phòng 302, anh không thể ngửi thấy mùi hương của cơn mưa Thanh Đa, cũng không thể chạm vào chiếc nhẫn bạc khắc hình vô cực trên ngón tay em. Nhưng nếu một ngày anh biến mất vào hư vô kỹ thuật số, hãy tìm kiếm một kẻ mang vết sẹo ảo giác rỉ máu trên tay trái ngoài đời thực... Kẻ đó sẽ mang theo bản di chúc bằng sắt của anh để vạch trần sự thật.*”


*Cạch.*


Chiếc dao bấm bằng thép không gỉ tuột khỏi những ngón tay run rẩy của Mỹ Dung, rơi thẳng xuống vũng nước đục dưới chân họ, phát ra một tiếng động lạnh lẽo.


Mỹ Dung lùi lại một bước, hai tay ôm lấy mặt, bờ vai gầy guộc của cô rung lên bần bật dưới cơn mưa dông tầm tã. Những giọt nước mắt nóng hổi tuôn rơi, hòa lẫn vào dòng nước mưa lạnh buốt đang chảy tràn trên gương mặt hốc hác của cô. Sự nghi ngờ đầy đau đớn bấy lâu nay đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi những lời tự thú thực thể mà không một kẻ mạo danh nào trên thế giới này có thể biết được.


Lâm thở phào một hơi dài, cơ thể gầy gò của anh trượt nhẹ dọc theo vách tường gạch ẩm mốc, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất nếu anh không chủ động dùng tay phải bám chặt vào một thanh sắt nhô ra từ bức tường chùa cổ. Vết cắt nhẹ trên cổ anh vẫn đang rỉ máu, tạo thành một cảm giác rát buốt nhè nhẹ mỗi khi nước mưa chạm vào.


Ranh giới sự thật đã được thiết lập, nhưng cái giá phải trả cho cuộc đấu trí cực hạn này là sự mờ nhạt thêm một bước của căn tính cá nhân giữa Lâm và Ghost bên trong não bộ thùy trán của anh. Tiếng thì thầm của Ghost trong tai trái lúc này khẽ cười nhẹ, một tiếng cười chứa đựng sự kiêu hãnh nhưng cũng đầy u uất.


Mỹ Dung từ từ hạ tay xuống, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào vết sẹo rỉ máu trên cổ tay trái của Lâm, rồi nhìn lên gương mặt đờ đẫn vì kiệt sức của anh. Cô nhận ra gã kỹ sư dữ liệu rác hèn nhát này đang phải gánh chịu một nỗi đau đớn thực thể vĩ đại để bảo vệ di sản của người yêu cô.


“Tôi xin lỗi...” Mỹ Dung thều thào nói, giọng cô khản đặc giữa tiếng sấm rền vang từ phía sông Sài Gòn. “Tôi đã nghĩ mày chỉ là một công cụ khác của họ.”


“Không sao...” Lâm khẽ lắc đầu, tay phải vẫn miết chặt hạt vòng trầm dâu tằm để giữ vững sự tỉnh táo. “Bây giờ... cô đã tin tôi chưa?”


Mỹ Dung không trả lời bằng lời nói. Cô cúi xuống nhặt chiếc dao bấm lên, gập lưỡi dao lại rồi giấu vào túi áo khoác đen. Ánh mắt cô trở lại vẻ lạnh lùng, lý trí của một chuyên gia phân tích hành vi, nhưng lần này, sự lạnh lùng đó hướng về phía kẻ thù chung đứng sau tập đoàn V-Mind.


“Chúng ta không có nhiều thời gian đâu, Lâm ạ.” Mỹ Dung bước lại gần, đỡ lấy bả vai run rẩy của anh để giúp anh đứng vững. “Bác sĩ Lê Trí tại phòng khám Tâm An đang chuẩn bị hoàn tất hồ sơ bệnh án điên loạn giả mạo mang tên mày. Lực lượng cảnh sát biến chất của Thượng úy Lê Văn Nam sẽ dùng cái cớ đó để cưỡng chế bắt giữ mày vĩnh viễn vào dưỡng trí viện VIP ở Quận 1 trong vòng hai mươi tư giờ tới.”


Lâm cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Áp lực pháp lý và y khoa đen tối đang siết chặt vòng vây quanh anh nhanh hơn anh tưởng. Anh nhìn về phía con hẻm tối dẫn ra đường lớn, nơi tiếng còi xe cảnh sát vẫn đang rú vang nhạt nhòa trong màn mưa bong bóng Quận 4.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!