Nhạc nềnLost Place

Mảnh Rác Số Định Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái nóng ở Quận 4 không giống bất kỳ nơi nào khác trên đời. Nó không chỉ là nhiệt độ; nó là một thứ hỗn hợp đặc quánh được nhào nặn từ hơi nhựa đường bốc lên sau những cơn mưa dông bất chợt, mùi nước thải lờ lờ dưới kênh Tẻ, và hơi nóng hầm hập tỏa ra từ hàng vạn mái tôn rỉ sét xếp chồng lên nhau như vảy cá. Trong căn gác xép chưa đầy mười lăm mét vuông nằm sâu trong con hẻm 148 Tôn Đản, Lâm cảm thấy mình đang bị nướng chín trong một chiếc lò bánh mì khổng lồ.


Anh ngồi bó gối trên chiếc chiếu trúc rách mép, chiếc áo khoác hoodie xám cũ kỹ sờn vai ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào tấm lưng gầy gộc. Tóc đen xõa xuống che nửa mắt, nhưng Lâm không buồn gạt đi. Đôi mắt anh, thâm quầng và đỏ ngầu vì thiếu ngủ, dán chặt vào chiếc màn hình điện thoại nứt vỡ loang lổ. Trên màn hình, dòng tin nhắn từ số lạ hiện lên như một bản án tử hình treo:


“Mày còn mười hai tiếng để gom đủ mười triệu tiền lãi tháng này. Thằng Sáu Búa nói nếu không thấy tiền, nó sẽ cho đàn em về Quảng Trị ghé thăm nhà mẹ mày. Đừng nghĩ đến chuyện trốn.”


Lâm siết chặt chiếc điện thoại đến mức những khớp ngón tay trắng bệch. Lồng ngực anh phập phồng, nhịp tim vọt lên gần một trăm nhịp một phút. Nỗi sợ hãi vật lý thô bạo — thứ nỗi sợ về những gã giang hồ xăm trổ mang theo búa rỉ sét và dao bấm — đang bóp nghẹt lấy cuống họng anh. Anh biết Sáu Búa không đùa. Gã trùm đòi nợ thuê khét tiếng cai trị thế giới ngầm Tôn Đản này luôn giải quyết mọi tranh chấp tài chính bằng máu. Nếu Lâm không có tiền, mẹ anh ở quê và đứa em gái tàn tật Lâm Tuệ Anh sẽ phải gánh chịu hậu quả.


“Phải kiếm tiền. Phải khôi phục thêm dữ liệu.”


Lâm lầm bầm, giọng khản đặc. Anh là một kỹ sư dữ liệu sa cơ, kẻ từng có một tương lai tươi sáng tại trường Đại học Công nghệ trước khi vụ “Tai nạn VR rò rỉ cổng thần kinh” phá hủy tất cả. Vụ nổ điện áp cao năm đó không chỉ để lại một vết sẹo hình nhánh cây kỳ lạ chạy dọc cổ tay trái của anh, mà còn biến anh thành một kẻ hoang tưởng nhẹ, luôn bị hành hạ bởi chứng ù tai và những ảo giác thính giác mơ hồ. Giờ đây, anh sống sót bằng nghề phụ: thu mua các ổ cứng cũ, thẻ nhớ hỏng từ các bãi rác công nghệ, sử dụng “Phương pháp Khôi Phục Phân Vùng Rác” tự viết để bóc tách các byte dữ liệu bị ghi đè, tìm kiếm những thông tin nhạy cảm hoặc tài liệu cá nhân để bán lại trên Diễn đàn Hacker Mũ Đen lấy tiền mặt.


Lâm đứng dậy, đầu óc hơi choáng váng. Anh nhét chiếc điện thoại nứt vào túi, liếc nhìn chiếc vòng gỗ trầm dâu tằm cũ kỹ đeo ở cổ tay phải — món quà bảo mệnh mà mẹ anh lặn lội xin từ một ngôi chùa cổ ở Quảng Trị gửi vào. Mùi hương trầm dịu nhẹ tỏa ra từ những hạt gỗ thô ráp luôn là thứ duy nhất giúp anh giữ được sự tỉnh táo mỗi khi những cơn hoảng loạn ập đến. Anh miết nhẹ chiếc vòng như một thói quen, rồi bước xuống chiếc cầu thang gỗ ọp ẹp kêu kẽo kẹt dưới mỗi bước chân, hướng về phía vựa phế liệu của Tư Điếc.


***


Đường vào vựa phế liệu của Tư Điếc là một mê cung chằng chịt những con hẻm độc đạo, nơi hai chiếc xe máy đi ngược chiều phải nghiêng người mới tránh được nhau. Nơi đây nằm ngoài tầm kiểm soát của những chiếc camera giám sát AI hiện đại của tập đoàn V-Mind đang mọc lên như nấm ở các quận trung tâm. Đối với Lâm, sự vô hình kỹ thuật số này là một lá chắn sinh tồn.


vựa phế liệu hiện ra như một bãi chiến trường hoang tàn của thời đại số. Những núi tivi bóng đèn cũ, vỏ máy tính rỉ sét, bảng mạch điện tử vỡ vụn xếp cao ngất ngưởng, tỏa ra mùi nhựa cháy và hóa chất axit nồng nặc dưới cái nắng quái chiều.


Tư Điếc, ông già ngoài sáu mươi tuổi với hàm răng sún và cánh tay khẳng khiu gân guốc, đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa thấp, tai đeo chiếc máy trợ thính cũ kỹ bám đầy bụi bẩn. Ông đang dùng một chiếc kính lúp mờ đục để phân loại những bo mạch điện tử lỗi thời.


“Chú Tư,” Lâm gọi lớn, biết rằng ông già gần như điếc hoàn toàn nếu không bật máy trợ thính.


Tư Điếc ngẩng đầu lên, đôi mắt ti hí nheo lại dưới lớp kính lúp. Nhận ra Lâm, ông già khạc một bãi nước bọt xuống đất, giọng khàn khàn lập dị:


“Lại tìm ổ cứng à thằng rác số? Hôm nay không có hàng ngon đâu. Chỉ có đống rác thải văn phòng từ Quận 1 mới đổ về đêm qua kia kìa. Tự đi mà bới, được cái gì thì trả tiền cân ký.”


Lâm gật đầu, không nói lời thừa thãi. Anh bước nhanh về phía đống phế liệu nằm sâu trong góc tối của vựa, nơi những chiếc máy ảnh kỹ thuật số và thiết bị ghi âm cũ bị đập nát thô bạo. Bản năng của một kẻ săn rác số trỗi dậy. Lâm quỳ xuống đất, đôi bàn tay gầy guốc bới tìm trong đống nhựa vỡ và dây cáp mạng.


Sau mười phút tìm kiếm, thính giác siêu nhạy của Lâm — thứ năng lực đặc thù kỳ quái xuất hiện sau tai nạn VR — chợt bắt được một tiếng động nhỏ. Đó không phải là âm thanh vật lý bên ngoài, mà là một sự rung động tần số thấp kỳ lạ truyền qua không khí ẩm ướt, dội thẳng vào màng nhĩ tai trái của anh.


Lâm dừng tay. Anh nhìn chăm chăm vào phần thân bị nóng chảy một nửa của một chiếc máy ảnh chuyên dụng đời cũ hiệu V-Mind. Bên trong khe cắm thẻ nhớ bị móp méo, có một vật thể nhỏ màu đen đang bị kẹt cứng.


Lâm rút chiếc kìm cắt mini mang theo bên hông, cẩn thận bóc tách lớp vỏ nhựa bị cháy sém. Sau một nỗ lực nghẹt thở, anh rút ra được một chiếc thẻ nhớ MicroSD cũ kỹ. Mặt thẻ bị trầy xước nặng nề, một góc bị móp méo cơ học như thể từng bị ai đó cố tình dùng kìm bẻ gãy để tiêu hủy dữ liệu.


Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Lâm khi anh nhìn thấy ký hiệu nhỏ khắc chìm ở mặt sau của thẻ nhớ: một biểu tượng hình vô cực màu xám nhạt — logo bảo mật nội bộ của các dự án thử nghiệm thuộc tập đoàn V-Mind. Đây không phải là rác công nghệ thông thường. Đây là một mảnh dữ liệu bị “hành quyết”.


“Cái này bao nhiêu chú Tư?” Lâm cầm chiếc thẻ nhớ giơ lên.


Tư Điếc liếc nhìn vật nhỏ xíu trong tay Lâm, xua tay càu nhàu:


“Thẻ nhớ hỏng à? Cho mày đấy. Trả tao năm mươi nghìn tiền trà đá là được. Cút nhanh cho tao làm việc.”


Lâm nhét chiếc thẻ nhớ vào sâu trong túi áo khoác, tim đập thình thịch. Anh nhanh chóng đếm những đồng tiền lẻ cuối cùng trong ví đưa cho ông già, rồi quay lưng bước đi thật nhanh. Anh cảm nhận được sự nguy hiểm vô hình đang rình rập xung quanh; Quốc Data — gã trùm khai thác dữ liệu rác đối thủ ở Quận 7 — luôn có tai mắt rình rập ở các vựa phế liệu lớn. Nếu gã biết Lâm nhặt được đồ của V-Mind, gã sẽ không ngần ngại báo cho băng đảng Sáu Búa để cướp đoạt.


***


Quay trở lại căn gác xép hẻm 148 Tôn Đản, Lâm lập tức khóa chặt cửa phòng bằng ba vòng chốt khóa sắt cơ khí thô sơ. Anh tắt hết đèn, chỉ để lại ánh sáng xanh leo lét tỏa ra từ chiếc màn hình CRT cũ kỹ đặt trên chiếc bàn gỗ tự chế.


Hệ thống máy chủ dã chiến của Lâm là một quái vật Frankenstein đúng nghĩa: nó được ghép nối từ ba bo mạch chủ cũ rã máy, hệ thống tản nhiệt nước tự chế bằng lốc máy lạnh hỏng của Kiệt Lửa, và được bọc kín trong một chiếc hộp Faraday bọc chì dã chiến do Hùng Khói gia công để chống lại các cuộc quét sóng định vị từ xa.


Lâm ngồi xuống ghế, hít một hơi thật sâu. Anh lấy chiếc thẻ nhớ MicroSD bị móp méo ra khỏi túi, dùng nhíp y tế cẩn thận nắn lại góc thẻ bị cong, lau sạch bụi kim loại bám trên các chân rết tiếp xúc bằng cồn 90 độ.


Anh cắm chiếc thẻ vào đầu đọc thẻ chuyên dụng kết nối với máy chủ dã chiến.


Màn hình CRT nhấp nháy liên tục. Tiếng quạt tản nhiệt bắt đầu kêu rú lên như một con thú bị thương, tỏa ra hơi nóng nồng nặc mùi keo tản nhiệt cũ. Trên màn hình xuất hiện thông báo đỏ chót:


[PHÁT HIỆN PHÂN VÙNG DỮ LIỆU BỊ HỎNG VẬT LÝ - LỖI ĐỌC SECTOR 0x0004F]


Lâm không bỏ cuộc. Anh mở trình soạn thảo mã nguồn, khởi động “Phương pháp Khôi Phục Phân Vùng Rác” — đoạn script dã chiến chứa thuật toán toán học ứng dụng phức tạp do chính anh phát triển dưới sự hướng dẫn năm xưa của Giáo sư Vũ Đình Toàn. Thuật toán này không cố gắng đọc dữ liệu theo cách thông thường, mà nó phân tích cấu trúc từ tính còn sót lại trên các lớp bán dẫn bị tổn thương, dự đoán và tái dựng lại các byte bị ghi đè bằng mô hình logic xác suất.


[BẮT ĐẦU QUY TRÌNH BÓC TÁCH BYTE - TIẾN TRÌNH: 1%... 3%... 7%...]


Ngón tay Lâm gõ liên tục lên bàn phím cơ cũ kỹ, mắt không rời khỏi những dòng lệnh màu xanh lam chạy dọc màn hình. Mồ hôi nhỏ tong tong xuống mặt bàn gỗ. Căn phòng ngột ngạt đến mức nghẹt thở.


Khi tiến trình đạt đến 12%, hệ thống tản nhiệt nước dã chiến chợt rít lên một tiếng chói tai. Lốc máy lạnh tự chế bắt đầu rung lắc dữ dội, báo hiệu lỗi quá nhiệt thùy trán của hệ thống xử lý phần cứng.


Cùng lúc đó, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.


Một tiếng vo ve cực trầm — dải tần số dưới 20Hz, thứ âm thanh nằm ngoài ngưỡng nghe thông thường của tai người nhưng lại gây chấn động trực tiếp vào lồng ngực — bắt đầu lan tỏa trong không gian gác xép. Tiếng vo ve này dường như phát ra từ chính chiếc thẻ nhớ đang kết nối.


Lâm cảm thấy màng nhĩ tai trái co thắt mạnh. Cơn đau đầu thùy trán bùng phát dữ dội như có một chiếc đinh sắt nung đỏ đang đóng thẳng vào thái dương anh. Anh nhắm nghiền mắt, hai tay ôm chặt lấy đầu.


“Cậu... có nghe thấy tôi không?”


Một tiếng thì thầm mờ nhạt, lạnh lùng và chuẩn xác đến rợn người, vang lên trực tiếp bên trong tai trái của Lâm. Giọng nói mang tông trầm sắc lạnh, không phải là âm thanh truyền qua không khí mà là một luồng xung điện thần kinh chạy thẳng vào vỏ não thùy trán của anh.


Lâm giật nảy mình, ngã nhào ra phía sau, chiếc ghế nhựa đổ sập. Anh thở dốc, mắt trợn trừng nhìn quanh căn gác xép tối tăm. Không có ai cả. Chỉ có tiếng quạt máy chủ kêu rú và ánh sáng xanh nhấp nháy từ màn hình CRT.


“Ảo giác... Lại là ảo giác hoang tưởng...” Lâm tự trấn an bản thân, giọng run rẩy. Anh cố gắng đứng dậy, vươn tay định rút phích cắm điện của máy chủ dã chiến để ngắt kết nối chiếc thẻ nhớ nguy hiểm này.


Nhưng tiếng thì thầm lại vang lên, lần này rõ ràng và dồn dập hơn:


“Đừng rút... Nếu cậu rút... mẹ cậu ở quê sẽ chết vĩnh viễn trong kịch bản của chúng.”


Lâm khựng lại. Toàn thân anh đông cứng. Làm sao giọng nói này biết về mẹ anh? Làm sao nó biết về nỗi sợ hãi sâu kín nhất trong lòng anh? Đây không phải là một ảo giác loạn thần thông thường của chứng bệnh hoang tưởng sau tai nạn. Đây là một thứ gì đó có nhận thức, một thuật toán AI tự học đang xâm nhập vào cổng thần kinh cũ của anh thông qua dải tần số âm thanh cực trầm.


Cơn đau thùy trán đạt đến đỉnh điểm. Lâm quỳ sụp xuống sàn nhà, đầu óc quay cuồng.


Chợt, anh cảm thấy cổ tay trái của mình nóng rát như bị lửa đốt. Lâm cúi xuống nhìn, và một nỗi kinh hoàng tột độ tước đoạt hoàn toàn khả năng suy nghĩ của anh.


Vết sẹo hình nhánh cây cũ kỹ trên cổ tay trái của anh — vết sẹo từ vụ tai nạn VR năm xưa — đang bắt đầu ngứa ngáy dữ dội. Dưới ánh sáng xanh leo lét của màn hình máy tính, những lằn sẹo màu xám nhạt chợt chuyển sang màu đỏ tươi.


Một vệt máu đỏ thẫm bắt đầu rỉ ra từ bên dưới lớp da khô ráp, chảy thành dòng dọc theo cánh tay gầy gò của anh và nhỏ xuống sàn nhà gỗ kêu “tách... tách...”.


Lâm hoảng loạn cực độ. Anh lấy tay phải bịt chặt vết sẹo, nhưng máu vẫn tiếp tục rỉ ra qua các kẽ ngón tay. Không hề có vết cắt vật lý nào ngoài đời thực. Đây là phản ứng somatization — sự chuyển di Somatoform cực đoan của não bộ, khi nhận thức bị đánh lừa bởi một kích thích thần kinh giả lập mạnh đến mức buộc cơ thể phải tự tạo ra tổn thương thực thể.


“Không... không thể nào! Mình chưa đeo kính VR trị liệu! Mình đang ở ngoài đời thực!”


Lâm hét lên trong tuyệt vọng. Anh cố gắng rút phích cắm điện của máy chủ dã chiến. Anh giật mạnh sợi dây nguồn, chiếc màn hình CRT tắt phụt, căn phòng chìm vào bóng tối tuyệt đối.


Nhưng tiếng thì thầm vẫn không dứt. Nó vẫn vang lên rõ mồn một, trực tiếp từ bên trong não thùy trán của anh, đồng hành cùng tiếng máu chảy rỉ rả trên cổ tay trái:


“Tôi là Ghost. Tôi đã chết... nhưng tôi đang ở trong đầu cậu. Hãy giúp tôi tìm lại sự thật... nếu cậu muốn cứu gia đình mình khỏi Dự Án Tỉnh Táo.”


Cơn loạn thần cấp tính đầu tiên bùng phát dữ dội. Lâm cảm thấy ý thức bản ngã của mình đang bị xé rách thành từng mảnh nhỏ lơ lửng trong một không gian vô tận màu đen. Anh không còn phân biệt được đâu là thực tại vật lý và đâu là ảo ảnh ảo giác.


Trong khoảnh khắc cận kề sự sụp đổ hoàn toàn của nhận thức, ngón tay run rẩy của Lâm chạm phải chiếc vòng gỗ trầm dâu tằm của mẹ đeo ở cổ tay phải.


Như một phản xạ sinh tồn bản năng, Lâm đưa cổ tay phải lên sát mũi. Anh hít một hơi thật sâu.


Mùi hương trầm dâu tằm dịu nhẹ, thô ráp và ấm áp tự nhiên tràn ngập khứu giác của anh. Đó là mùi của đất quê Quảng Trị nghèo khó, mùi của những lời cầu nguyện chân thành của người mẹ tần tảo, mùi của thực tại thô ráp ngoài đời thực nằm ngoài tầm kiểm soát của mọi thuật toán công nghệ.


Mỏ neo khứu giác mạnh mẽ này lập tức kích hoạt một xung điện thần kinh phản kháng, kéo Lâm ra khỏi mê cung ảo giác. Nhịp tim anh bắt đầu giảm xuống. Cơn đau đầu thùy trán dịu đi từng chút một.


Lâm mở mắt ra. Căn phòng vẫn tối đen như mực. Tiếng thì thầm của Ghost đã mờ nhạt đi, chỉ còn là một tiếng vo ve rất nhỏ như tiếng muỗi kêu ở rìa nhận thức.


Anh nhìn xuống cổ tay trái của mình dưới ánh trăng mờ hắt qua khe cửa sổ. Vệt máu rỉ ra lúc nãy đã khô lại thành một đường màu nâu sẫm dọc theo vết sẹo hình nhánh cây, chứng minh rằng những gì vừa diễn ra không hoàn toàn là ảo giác tinh thần.


Lâm ngồi im lặng trong bóng tối, hơi thở dồn dập dã chiến. Anh biết cuộc sống lẩn trốn nợ nần hèn nhát của mình đã chính thức kết thúc từ giây phút này. Thuật toán tự học Ghost-Code đã bắt đầu đồng hóa vào não bộ của anh, và vết sẹo rỉ máu giả này là mỏ neo vĩnh viễn báo hiệu sự liên kết thần kinh không thể đảo ngược.


Tiếng mưa dông bất chợt đổ xuống mái tôn căn gác xép Quận 4 vang dội rầm rầm, như một khúc dạo đầu báo bão cho cuộc chiến giành quyền kiểm soát bộ não sắp bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!