Hậu Quả Nhân Đạo
Sấm sét rạch ngang bầu trời Tân Sài Gòn 2099, ném những luồng sáng trắng lạnh lẽo xuống khu ổ chuột Quận 9 sũng nước mưa axit. Dưới lòng hầm ngầm của Nhà xác số 4, không khí đặc quánh mùi formalin, mùi rỉ sét của đồng và thứ mùi hăng hắc, ngọt lợ của xác chết phân hủy.
*UỲNH! UỲNH!*
Thân hình bọc thép nặng nề của gã võ sĩ giác đấu Thạch đổ sụp xuống góc phòng, tựa lưng vào bức tường bê tông hoen ố váng dầu. Tiếng kim loại va chạm dội vang trong không gian chật hẹp, khiến những chiếc bàn mổ rỉ sét xung quanh khẽ rung lên bần bật. Thạch đứng bất động, nhãn cầu cơ khí bên trái từ từ tắt lịm luồng sáng đỏ, chỉ còn lại một hốc mắt trống rỗng xám xịt. Chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng trên tay Sơn đã cạn kiệt pin hoàn toàn, màn hình analog tối đen không còn một tia sự sống.
Sơn quỵ xuống bên cạnh bàn máy tính dã chiến, một tay ôm lấy thái dương trái. Cơn đau buốt nhói từ cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử đâm thẳng vào đại não như một mũi kim nung đỏ. Dịch mô vàng nhạt lẫn máu đen đặc sệt rỉ ra từ vết thương, chảy dài xuống gò má hốc hác, lạnh ngắt của anh. Qua nhãn cầu trái bị chứng mù màu tạm thời hành hạ, Sơn chỉ nhìn thấy một thế giới đơn sắc xám xịt, nhòe nhoẹt. Mắt phải của anh đỏ lựng vì xuất huyết, mỏi nhừ đến mức không thể tập trung tiêu cự. Nhịp tim anh đập loạn xạ, lồng ngực co thắt dữ dội—hậu quả tàn khốc của trạng thái Cộng hưởng tim mạch cận tử mà anh vừa ép xung để bẻ khóa Thạch ở bãi rác quân sự.
"Anh Sơn... anh có sao không?"
Huy lết đến bên cạnh, bả vai rách nát rỉ máu tươi thấm đẫm chiếc áo khoác bằng nhựa tái chế sũng nước mưa axit. Cậu nhóc run cầm cập vì lạnh và đau, nhưng đôi mắt vẫn ngập tràn sự lo lắng cho Sơn.
"Không... chưa chết được," Sơn khàn giọng, tiếng nói phát ra từ cổ họng khô khốc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. Anh vớ lấy chai cồn y tế rẻ tiền, đổ thẳng lên vết thương hoại tử ở thái dương.
*XÈO...*
Sơn nghiến chặt răng đến mức nứt cả nướu, toàn thân co rúm lại, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cơn đau vật lý tàn nhẫn này là thứ duy nhất kéo anh ra khỏi bóng tối của sự chết não lâm sàng. Anh nợ Mai một lời hứa, anh chưa thể ngã xuống ở đây.
Đột ngột, từ phía cầu thang sảnh trên của nhà xác, tiếng đập cửa dồn dập vang lên xé rách tiếng sấm sét bão bùng.
*RẦM! RẦM! RẦM!*
"Sơn ơi! Cứu... cứu mạng với Sơn ơi!"
Giọng nói hốt hoảng, run rẩy của Bà Sáu vang lên qua khe cửa sắt rỉ sét. Sơn và Huy giật mình nhìn nhau. Huy lập tức vớ lấy chiếc xà-beng bọc cao su cách điện, còn Sơn gượng dậy, bước từng bước loạng choạng lên cầu thang, mở hé cánh cửa sắt.
Bà Sáu lao xuống hầm ngầm, người ướt sũng nước mưa axit, bộ đồ bộ sờn màu bám đầy bùn đất vàng đục. Trên tay bà là một đứa trẻ mồ côi khoảng sáu tuổi từ xóm trọ Ánh Sáng. Đứa bé mặt mũi tím tái, lồng ngực co thắt điên cuồng nhưng không thể hít vào một ngụm khí nào. Cổ họng nó phát ra những tiếng rít nghẹn ứ, tuyệt vọng.
"Nó hít phải khí độc lưu huỳnh rò rỉ từ nhà máy lọc của VNG ở đầu hẻm," Bà Sáu khóc nấc lên, hai đầu gối quỳ sụp xuống nền đất lạnh. "Quán hủ tiếu của tôi bị tụi Long Sẹo đập nát rồi, tôi bế nó chạy trốn thì thấy nó ngã gục. Sơn ơi, cứu nó với! Tôi biết cậu có máy móc, có thuốc men... cứu thằng bé với!"
Sơn cúi xuống, mắt phải quét nhanh qua cơ thể đứa trẻ. Trên cổ họng gầy gò của nó, một chiếc chip thở sinh học thế hệ cũ (Basic-OS) cấy dưới da đang nhấp nháy đèn led màu đỏ rực rỡ kèm theo dòng chữ số cảnh báo chạy liên tục trên màn hình hiển thị võng mạc của Sơn: `OVERDUE_PAYMENT_BLOCKED̀.
"Không phải chỉ vì khí độc," Sơn lẩm bẩm, bàn tay bọc da giả của anh run nhẹ khi chạm vào làn da lạnh ngắt của đứa bé. "Chip phổi của nó là loại thế chấp nợ y tế. Gia đình nó đã vỡ nợ Điểm Sinh Mạng (Life-Credits). Tập đoàn VNG-Necro đã kích hoạt lệnh khóa thở từ xa để cưỡng chế tiêu hủy thể xác."
"Cái gì?" Huy gầm lên, mắt đỏ ngầu phẫn nộ. "Tụi nó khóa phổi một đứa trẻ sáu tuổi chỉ vì nợ tiền sao? Lũ súc sinh!"
"Sơn ơi, cứu nó... làm ơn cứu nó!" Bà Sáu ôm lấy chân Sơn, những giọt nước mắt hòa lẫn nước mưa axit ăn mòn da mặt bà đỏ ửng. "Nó mới sáu tuổi... nó không có tội gì cả!"
Sơn đứng bất động giữa căn hầm tối. Đầu óc anh quay cuồng trong một cuộc chiến nội tâm tàn nhẫn.
Nếu anh ra tay cứu đứa trẻ, anh bắt buộc phải bẻ khóa chip phổi của nó. Nhưng Cổng kết nối nơ-ron từ xa của anh đã cạn sạch pin. Cách duy nhất là sử dụng kết nối cáp vật lý trực tiếp—cắm một đầu sợi cáp mạ vàng vào thái dương trái đang hoại tử của mình, đầu còn lại cắm vào cổng nạp của chip thở đứa trẻ. Anh sẽ phải dùng chính dòng điện sinh học từ tim và não bộ của mình để làm nguồn sạc, gánh chịu toàn bộ dòng điện phản hồi từ hệ thống bảo mật của tập đoàn.
Quan trọng hơn, việc bẻ khóa một thiết bị đã bị khóa bởi lệnh cưỡng chế của VNG-Necro sẽ ngay lập tức phát ra một dải tần số đặc thù trên hệ thống lưới điện mạng của Quận 9. Hệ thống AI giám sát an ninh công cộng Sentry-9 chắc chắn sẽ ghi nhận dị biệt này và gửi tọa độ GPS chính xác về tổng bộ TSPD.
Nhà xác số 4—nơi ẩn náu duy nhất của anh—sẽ bị lộ hoàn toàn. Đại úy Nguyễn Hùng và đội đặc nhiệm TSPD-Beta bọc thép sẽ ập đến trong vòng vài phút. Anh và Huy sẽ trở thành những kẻ trốn chạy không nhà cửa dưới lòng cống ngầm tối tăm. Đĩa cứng chứa ký ức của Mai, niềm hy vọng báo thù duy nhất của anh, có thể bị phá hủy hoặc tịch thu vĩnh viễn.
*"Sơn... hứa với em... bảo vệ những người nghèo ở Quận 9... đừng để họ biến thành những cỗ máy vô tri..."*
Giọng nói dịu dàng, đứt quãng của Mai ảo ảnh đột ngột vang lên từ đĩa cứng bọc chì trong túi áo anh, dội vang vào thùy đỉnh đại não đang tổn thương của Sơn. Gương mặt thanh tú của vợ hiện lên trong tâm trí anh, nhạt nhòa dưới làn mưa axit. Cô đã chết vì cố gắng bảo vệ thuật toán giải thoát cho những nô lệ xác sống. Nếu hôm nay anh khoanh tay đứng nhìn đứa trẻ này chết não để bảo vệ sự an toàn của bản thân, liệu anh có khác gì lũ đồ tể VNG-Necro?
Sơn hít một hơi thật sâu, mùi lưu huỳnh hăng hắc xộc vào mũi làm anh ho sặc sụa. Anh nhìn xuống đứa trẻ đang co giật dữ dội, mắt nó trợn ngược, những ngón tay nhỏ bé cào cấu vào cổ họng rách da.
"Huy, giữ chặt bả vai đứa bé," Sơn ra lệnh, giọng nói lạnh lùng nhưng quyết đoán đến đáng sợ. "Bà Sáu, đứng tránh ra sau bức tường gạch. Mau!"
Huy không hỏi một câu nào, lập tức đè chặt hai vai đứa trẻ xuống chiếc bàn mổ rỉ sét. Bà Sáu run rẩy lùi lại, đôi mắt ngập tràn nước mắt nhìn Sơn.
Sơn thọc tay vào túi măng-tô, rút ra sợi Cáp kết nối trực tiếp mạ vàng. Anh dứt khoát cắm một đầu cáp vào cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái của mình.
*XOẸT...*
Một luồng điện sinh học rò rỉ giật mạnh khiến cơ mặt bên trái của Sơn co rúm, máu đen lại rỉ ra kẽ băng gạc. Sơn nén cơn đau, cầm đầu cáp còn lại, dứt khoát cắm thẳng vào cổng nạp tròn nhỏ dưới cổ họng đứa trẻ.
*CLICK!*
Màn hình terminal cầm tay analog của Sơn lập tức sáng lên, phản chiếu gương mặt nhợt nhạt của anh dưới ánh sáng xanh neon nhạt màu. Dòng chữ số màu đỏ rực xuất hiện:
`TARGET: BASIC-OS LUNG_CONTROLLER̀
`STATUS: LOCKED BY VNG_RECOVERY_PROTOCOL̀
`WARNING: UNAUTHORIZED BYPASS WILL TRIGGER SENTRY-9 ALARM̀
"Bắt đầu thôi," Sơn lẩm bẩm. Ngón tay phải của anh gõ phím điên cuồng trên bàn phím terminal, viết các dòng mã Assembly nơ-ron thô sơ để bẻ gãy khóa an ninh của VNG.
Ngay khi dòng lệnh đầu tiên chạy qua sợi cáp mạ vàng, một cơn chấn động điện từ dội ngược thẳng về phía Sơn.
`WARNING: ANOMALOUS BIOMETRIC DETECTED̀
`FIREWALL ACTIVATED̀
*A!*
Sơn thét lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng. Dòng điện phản hồi EM Feedback chạy dọc theo sợi cáp, đâm thẳng vào thái dương trái của anh. Tim anh đột ngột co thắt dữ dội, nhịp tim tăng vọt lên 140 nhịp/phút rồi giảm đột ngột xuống mức cận tử. Tai trái anh rít lên tiếng o o chói tai, máu đen rỉ ra ướt đẫm bả vai áo măng-tô. Võng mạc mắt trái hoàn toàn mờ tịt, chỉ còn là một khoảng không xám xịt vô hồn. Sơn phải dùng tay phải bám chặt lấy cạnh bàn mổ để không bị ngã gục.
"Anh Sơn!" Huy gào lên, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt dính đầy bụi than. "Dừng lại đi anh! Anh sẽ chết não mất!"
"Giữ... giữ chặt nó!" Sơn gầm lên qua kẽ răng rỉ máu. Anh không dừng lại. Ngón tay anh vẫn tiếp tục gõ phím với một tốc độ điên cuồng.
Thuật toán bảo mật của VNG-Necro cực kỳ tàn nhẫn. Nó phát hiện có sự can thiệp trái phép và bắt đầu tăng cường độ khóa, cố gắng giật chết tế bào phổi của đứa trẻ để ngăn chặn việc bẻ khóa. Đèn led trên cổ đứa bé nhấp nháy đỏ liên tục, lồng ngực nó cứng đờ như đá.
Sơn biết anh không thể thắng được hệ thống tường lửa lượng tử của tập đoàn bằng tốc độ tính toán của bộ não đang bị tổn thương. Anh cần một quân bài tẩy.
Anh mở phân khu dữ liệu đệm trong đĩa cứng bọc chì, truy cập vào đoạn mã tự trị mang tên "Mã độc Mai"—đoạn code mà vợ anh đã cài đặt ẩn vào hệ thống lưới điện trước khi chết.
"Mai... giúp anh cứu đứa bé này," Sơn thì thầm.
Anh nạp đoạn Mã độc Mai vào luồng truyền dẫn. Dòng code màu đỏ rực chạy ngược trên màn hình terminal, tự động tìm kiếm các cổng hậu (Backdoor) của hệ thống an ninh VNG và ghi đè vĩnh viễn lên lệnh khóa thở.
`OVERWRITING VNG_RECOVERY_PROTOCOL...`
`90%... 95%...`
*BÙM!*
Một tiếng nổ điện nhỏ phát ra từ cổng nạp trên cổ đứa trẻ, bắn ra vài tia lửa điện màu xanh lam nhạt. Đèn led đỏ trên cổ nó đột ngột chuyển sang màu xanh lục dịu nhẹ.
*HỰ... KHÈ...*
Đứa bé mồ côi đột ngột bật dậy, lồng ngực nở rộng, hít vào một hơi dài không khí lạnh buốt của hầm ngầm. Nó ho sặc sụa, tống ra những ngụm đờm đen ngòm dính đầy bụi lưu huỳnh, rồi bắt đầu khóc ré lên. Tiếng khóc của sự sống tái sinh vang dội khắp căn hầm ngầm âm u.
Bà Sáu lao tới ôm chặt lấy đứa trẻ vào lòng, khóc nấc lên vì vui sướng tột cùng. Huy buông bả vai đứa bé ra, thở phào nhẹ nhõm rồi ngã ngồi xuống đất, mắt nhìn Sơn với sự kính nể vô hạn.
Sơn giật phắt sợi cáp mạ vàng ra khỏi thái dương trái. Anh loạng choạng lùi lại vài bước, ngã gục xuống chiếc ghế gỗ rỉ sét. Đầu óc anh quay cuồng, máu đen chảy tràn xuống cổ áo. Anh đã cứu được đứa trẻ, nhưng cái giá phải trả ngay lập tức hiện lên trên màn hình terminal.
Một dòng chữ đỏ tươi nhấp nháy liên tục, báo hiệu thảm kịch sắp sửa ập xuống:
`WARNING: SENTRY-9 TELEMETRY LEAKED̀
`EXCLUSIVE FREQUENCY DETECTED: 412.8 MHz̀
`GPS COORDS TRANSMITTED TO TSPD_BETA_UNIT_09`
`ESTIMATED ARRIVAL TIME: 120 SECONDS̀
Sơn nhìn chằm chằm vào màn hình. Dải tần số điều khiển nơ-ron độc quyền của anh đã bị lộ diện hoàn toàn trước hệ thống AI giám sát Sentry-9. Tọa độ của Nhà xác số 4 đã nằm trong tay cảnh sát.
Chưa đầy hai phút nữa, nơi này sẽ biến thành địa ngục.
*OÓ... OÓ... OÓ...*
Tiếng còi hú xé rách màn đêm dội vang từ đầu hẻm số 9. Đèn báo động đỏ từ các cột điện công cộng ngoài đường bắt đầu chớp sáng liên tục, rọi những luồng ánh sáng đỏ như máu qua khe cửa thông gió của nhà xác, quét dọc theo những chiếc bàn mổ rỉ sét và thân hình khổng lồ, bất động của võ sĩ Thạch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!