Nhạc nềnDeep_Sea

Lá Chắn Bọc Thép

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa axit rơi lộp bộp trên lớp vỏ thép rỉ sét của chiếc xe tải quân sự lật nghiêng, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn khi dòng nước độc ăn mòn lớp sơn dung môi cuối cùng. Sương mù phóng xạ nhẹ từ bãi phế liệu Quận 9 bốc lên, vờn quanh những bộ khung xương cơ khí khổng lồ bằng một thứ ánh sáng xanh lục nhạt nhạt, ma mị. Không khí đặc quánh mùi kim loại cháy, lưu huỳnh và mùi hoại tử nồng nặc của những linh kiện sinh học bị bỏ hoang.


Sơn quỳ rạp trong vũng bùn hóa chất đen ngòm dưới gầm xe tải. Qua nhãn cầu trái đang bị chứng mù màu tạm thời hành hạ, thế giới trước mắt anh chỉ là một bức tranh đơn sắc xám xịt, loang lổ những mảng tối sáng vô hồn. Chỉ có mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết của anh là còn cảm nhận được luồng ánh sáng quét màu đỏ chết chóc của chiếc drone tuần tra tự trị đang rà soát cách đó không đầy mười mét.


Bên cạnh anh, Huy đang ôm chặt bả vai rách nát. Máu đỏ tươi thấm qua lớp áo khoác bằng nhựa tái chế sũng nước mưa axit, hòa vào bùn đất phóng xạ. Cậu nhóc run lên bần bật, đôi môi xám ngoét vì lạnh và đau đớn, nhưng mắt vẫn nhìn Sơn với sự tin tưởng tuyệt vọng.


'Anh Sơn... pin của bộ kết nối sắp cạn rồi,' Huy thì thầm qua kẽ răng, giọng run rẩy chỉ đủ cho hai người nghe. 'Em nghe tiếng cánh quạt của tụi robot rác thải sát sạt trên đầu.'


Sơn không đáp. Anh nhìn xuống chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đang cầm trên tay trái. Màn hình analog của thiết bị dính đầy nước mưa axit và những vệt máu đen rỉ ra từ chính ngón tay anh. Đèn cảnh báo dung lượng pin nhấp nháy đỏ lòm: mười lăm phần trăm. Chỉ còn đúng mười lăm phần trăm năng lượng điện sinh học dự phòng để bẻ khóa hệ thống bảo mật quân sự của Thạch—gã võ sĩ giác đấu khổng lồ đang nằm bất động bên cạnh họ.


Thân hình cao hơn hai mét của Thạch nằm lún sâu trong đống sắt vụn. Những tấm giáp thép phế liệu hàn trực tiếp vào xương sườn gã trông giống như một chiếc lồng sắt xù xì, che chở cho lớp cơ bắp sinh-cơ bọc titan nguyên vẹn bên dưới. Gã chỉ còn một mắt trái cơ khí màu xám xịt, hốc mắt phải trống rỗng chứa đầy bụi kim loại rỉ sét. Trên gáy gã, cổng cấy ghép nơ-ron quân sự thế hệ cũ đang nhấp nháy một tín hiệu khóa cứng màu đỏ rực: `MILITARY_ENCRYPTION_0x9À.


'Không còn thời gian để chạy thuật toán dò tìm thông thường nữa,' Sơn nghĩ thầm, mắt phải rực tia máu của anh co thắt lại. Anh biết nếu chiếc drone tự trị kia phát hiện ra họ, loạt đạn điện từ tiếp theo sẽ nướng chín cả hai ngay tại chỗ.


Sơn dứt khoát cắm sợi cáp kết nối trực tiếp mạ vàng từ cổng cầm tay vào cổng nơ-ron gáy của Thạch. Đồng thời, anh kích hoạt dải sóng không dây của hệ điều hành nơ-ron cấp 2 (Link-OS) vừa được bẻ khóa dã ngoại. Anh phải truyền lệnh ép xung trực tiếp để cưỡng chế hệ thống chấp nhận tín hiệu điều khiển.


'Giao thức Link-OS... khởi chạy!'


Ngay khi dòng lệnh Assembly nơ-ron đầu tiên được nạp vào, một cơn địa chấn điện từ đột ngột bùng phát từ chip não quân sự của Thạch. Hệ thống bảo vệ tối mật của quân đội liên bang cũ kích hoạt giao thức tự vệ, dội ngược một luồng điện cao áp thẳng về phía nguồn phát.


'Phản hồi điện từ (EM Feedback)!'


Một tia chớp màu tím xẹt qua sợi cáp mạ vàng. Sơn trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội dưới sức mạnh của dòng điện phản hồi. Cơn đau buốt nhói xuất phát từ cổng cấy ghép bên thái dương trái đâm thẳng vào thùy đỉnh đại não, tàn nhẫn như một mũi khoan nung đỏ đang nghiền nát từng tế bào thần kinh của anh.


Sơn ngã quỵ xuống vũng bùn phóng xạ, chiếc cổng kết nối cầm tay suýt tuột khỏi tay. Tai trái của anh đột ngột mất đi thính giác, dig thay vào đó là tiếng rít cao tần đinh tai nhức óc. Một dòng chất lỏng ấm nóng, có vị kim loại tanh nồng rỉ ra từ tai trái—máu đen của hệ thần kinh bị quá tải. Võng mạc mắt trái vốn đã mù màu của anh tối sầm lại, mất đi thêm mười phần trăm thị lực vĩnh viễn, để lại một khoảng mờ đục xám xịt.


'Anh Sơn!' Huy hét lên kinh hoàng khi thấy Sơn co giật và hộc máu tai.


Tiếng hét của Huy vô tình xé rách màn sương đêm tĩnh lặng. Chiếc drone tuần tra tự trị cách đó mười mét đột ngột dừng lại. Nhãn cầu camera đơn độc của nó quay ngoắt một góc chín mươi độ, luồng ánh sáng laser đỏ rực lập tức khóa chặt vào vị trí gầm xe tải quân sự nơi hai người đang ẩn nấp. Họng súng điện lực phát thấp tích hợp dưới bụng drone bắt đầu xoay tròn, tiếng o o sạc điện vang lên đầy đe dọa.


'Nó phát hiện ra chúng ta rồi!' Huy gào lên. Trong giây phút sinh tử, cậu nhóc thợ săn phế liệu lanh lợi không hề bỏ chạy. Cậu dùng cánh tay không bị thương vồ lấy chiếc xà-beng bọc cao su cách điện dưới đất, đập mạnh liên tiếp vào một tấm tôn rỉ sét bên cạnh để tạo tiếng động đánh lạc hướng. 'Lại đây! Lũ khốn kiếp! Tao ở bên này!'


*KENG! KENG! KENG!*


Tiếng kim loại va chạm dội vang trong đêm mưa axit. Chiếc drone bị thu hút bởi nguồn âm thanh lớn và chuyển động đột ngột của Huy. Camera của nó quét qua người cậu nhóc, họng súng điện lập tức khai hỏa.


*TẠCH TẠCH TẠCH!*


Những tia chớp điện màu xanh lam bắn xối xả xuống tấm tôn, tạo ra những tiếng nổ đôm đốp chói tai và những làn khói khét lẹt. Huy bị sức ép của dòng điện hất văng ra sau, ngã nhào vào đống phế liệu titan rỉ sét, bả vai rách nát lại một lần nữa rỉ máu tươi.


Sơn nằm trong bùn, mắt phải đỏ lựng nhìn Huy đang quằn quại dưới làn đạn điện của drone. Cơn phẫn nộ và lòng trắc ẩn sâu sắc bùng lên, lấn át cả cơn đau thể xác đang tàn phá não bộ anh. Anh không thể để Huy chết. Cậu nhóc là người duy nhất đồng hành cùng anh, là người đã liều mạng vì anh trong nghĩa địa hoang tàn này.


'Tao phải thức tỉnh gã khổng lồ này... bằng mọi giá!' Sơn gầm lên trong suy nghĩ.


Bằng một ý chí điên cuồng vượt qua mọi giới hạn sinh lý, Sơn ép thùy trán phát tín hiệu kích hoạt trạng thái Cộng hưởng tim mạch (Cardio-Resonance). Anh chủ động điều chỉnh nhịp tim của mình xuống mức cận tử—mười nhịp trên phút—để đồng bộ hóa hoàn toàn nhịp sinh học của bản thân với nhịp co bóp cơ học giả lập của Thạch.


Anh thử chạy chế độ tự động di chuyển—`FAILED̀. Chip quân sự của Thạch từ chối mọi lệnh điều khiển tự động. Sơn buộc phải thực hiện đồng bộ giác quan thủ công, chấp nhận gánh vác toàn bộ trọng lượng thông tin của gã võ sĩ khổng lồ.


'Huy... túi bên hông...' Sơn khàn giọng ra lệnh qua bộ đàm dã ngoại, miệng trào ra một ngụm máu đen. 'Pin sinh học... của Thiết... cắm vào ngực gã... mau!'


Huy nén cơn đau thấu xương ở vai, lết người tới chiếc ba-lô rách. Cậu rút ra viên pin sinh học hạng nặng bọc đồng mà họ đã tháo dỡ từ xác Thiết trước khi trốn chạy. Bằng tất cả sức lực còn lại, Huy lao tới gầm xe tải, ấn mạnh viên pin vào cổng sạc khẩn cấp nằm ẩn sau tấm giáp ngực của Thạch.


*CLICK!*


Một luồng năng lượng điện sinh học khổng lồ từ viên pin của Thiết tràn vào hệ thống mạch nơ-ron của Thạch. Dòng điện kích thích cực lớn chạy dọc theo các bó cơ bọc titan đã ngủ yên hàng thập kỷ dưới bãi phế liệu.


Màn hình Cổng kết nối cầm tay hiển thị dòng chữ xanh lục rực rỡ:

`MILITARY_ENCRYPTION_0x9A: BYPASSED̀

`LINK-OS CONNECTION: ESTABLISHED (99.9% SYNC)`


Nhãn cầu cơ khí trái của Thạch đột ngột flickered, rồi bừng lên một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, xé rách màn sương mù axit xám xịt.


Cơ thể khổng lồ cao hơn hai mét của gã võ sĩ giác đấu ngầm từ từ đứng thẳng dậy dưới gầm xe tải quân sự lật nghiêng. Tiếng xương khớp cơ khí kêu răng rắc rợn người, rũ bỏ những tấm tôn và sắt vụn rỉ sét đang đè nặng lên người gã. Thạch đứng đó, sừng sững như một bức tượng đài bọc thép cổ xưa, không biết đau đớn, không biết sợ hãi.


Sơn nằm dưới đất, nhắm chặt mắt trái để tập trung toàn bộ băng thông não bộ vào mắt phải. Qua nhãn cầu cơ khí của Thạch, Sơn nhìn thấy chiếc drone tuần tra đang quay đầu lại chuẩn bị dứt điểm Huy.


'Tiêu diệt nó!' Sơn truyền mệnh lệnh trực tiếp qua Link-OS.


Thạch lao lên. Chuyển động của gã ban đầu còn thô cứng và nặng nề do rỉ sét cơ khớp, nhưng mỗi bước chân của gã dẫm xuống đất đều tạo ra những tiếng uỳnh uỳnh rung chuyển cả đống phế liệu xung quanh.


Chiếc drone tự trị phát hiện ra mục tiêu khổng lồ mới xuất hiện, lập tức quay họng súng điện về phía Thạch và xả đạn liên tục.


*TẠCH TẠCH TẠCH TẠCH!*


Những luồng đạn xung điện từ bắn xối xả vào lồng ngực bọc thép của Thạch. Những tia chớp xanh lam nổ tung trên những tấm giáp thép phế liệu gia cố trước ngực gã, bắn ra hàng vạn tia lửa điện chói mắt, nhưng không thể làm chậm bước tiến của gã võ sĩ khổng lồ. Lớp giáp thép phế liệu dày cộp đã hấp thụ hoàn toàn dòng điện phản hồi.


Trong chớp mắt, Thạch đã áp sát chiếc drone. Gã vươn đôi tay bọc thép khổng lồ bọc titan ra, nhanh như một tia chớp cơ học, kẹp chặt lấy thân hình tròn trịa của chiếc drone tuần tra.


Chiếc drone rít lên điên cuồng, bốn cánh quạt quay tít cố gắng thoát khỏi gọng kìm thép, nhưng vô dụng. Đôi tay bọc thép của Thạch siết chặt lại bằng một lực cơ học khủng khiếp.


*RẮC... RẮC... XOẢNG!*


Tiếng kim loại bị nghiền nát vang dội. Vỏ thép của chiếc drone bẹp rúm dưới sức ép của đôi tay titan. Những chiếc cánh quạt gãy rời găm thẳng vào đống sắt vụn xung quanh. Với một cú bóp quyết định, Thạch nghiền nát hoàn toàn bộ vi xử lý trung tâm của drone, tạo ra một vụ nổ điện nhỏ màu xanh lam rực rỡ rồi tắt lịm hoàn toàn.


Thạch buông tay, vứt đống xác drone rác thải rúm ró xuống vũng bùn hóa chất.


Sơn nằm rạp dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cổng kết nối cầm tay trên tay anh khẽ phát ra một tiếng bíp dài, màn hình analog hoàn toàn tối đen.


`BATTERY CAPACITY: 0%`

`CONNECTION LOST̀


Thiết bị điều khiển đã cạn kiệt năng lượng hoàn toàn. Thạch đứng bất động trong màn mưa axit gầm rú, nhãn cầu cơ khí trái màu đỏ rực vẫn phát sáng mờ ảo trong sương mù phóng xạ, giống như một bóng ma bảo vệ trung thành.


Thái dương trái của Sơn rít lên tiếng chập điện liên tục từ cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử. Cơn đau thắt ngực dữ dội dội lên do hậu quả của trạng thái cộng hưởng tim mạch cận tử làm anh không thể đứng vững. Máu đen vẫn tiếp tục rỉ ra từ tai trái, hòa vào nước mưa axit lạnh buốt trên má anh.


Huy gượng dậy, ôm bả vai rỉ máu lết đến bên cạnh Sơn. Cậu nhóc nhìn gã khổng lồ Thạch đang đứng sừng sững, rồi nhìn Sơn đang nằm kiệt quệ trong bùn.


'Anh Sơn... chúng ta phải đi thôi,' Huy khàn giọng nói, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm nơi những vệt sáng trắng đầu tiên của bình minh đang dần ló rạng qua làn sương mù lưu huỳnh màu vàng đục. 'TSPD sẽ định vị được vệt máu nơ-ron và vụ nổ điện này sớm thôi. Chúng ta phải kéo gã khổng lồ này về hầm ngầm trước khi trời sáng.'

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!