Nhạc nềnDeep_Sea

Cơ Duyên Ở Bãi Phế Liệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú dồn dập của lực lượng an ninh mạng TSPD dội thẳng vào lòng đất, rít qua những khe nứt của hầm ngầm nhà xác số 4. Ánh đèn xoay đỏ rực quét qua các đường thông gió rỉ sét, kéo theo tiếng động cơ phản lực gầm rú trầm thấp của đàn drone tuần tra tầm nhiệt đang rà soát dọc theo Kênh Nước Đen.


"Anh Sơn! Tụi nó sát sạt trên đầu rồi!" Huy thì thầm, hai tay bám chặt vào quai chiếc ba-lô đựng đầy linh kiện phế liệu, hàm răng cậu nhóc va vào nhau lập cập dưới chiếc mũ trùm đầu bằng nhựa tái chế ướt sũng nước mưa. "Lối cầu thang sảnh trên đã bị khóa cứng. Lính đặc nhiệm đang đổ bộ xuống!"


Sơn không đáp. Anh vội vã giật chiếc đĩa cứng chứa tệp dữ liệu ký ức của Mai ra khỏi máy tính analog tự chế. Đầu ngón tay bọc da giả của tay trái anh run rẩy, vụng về nhét đĩa cứng vào túi măng-tô đen sờn cũ. Thái dương trái của anh đau buốt như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào đại não. Dòng dịch mô màu vàng nhạt trộn lẫn máu đen đặc sệt rỉ ra từ cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử, chậm rãi bò dọc theo gò má hốc hác, nhợt nhạt.


Qua nhãn cầu trái bị mù màu tạm thời, Sơn chỉ nhìn thấy một thế giới đơn sắc xám xịt, nhòe nhoẹt những mảng tối sáng vô hồn. Chỉ có mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết của anh là còn nhận biết được luồng ánh sáng đỏ quét từ khe thông gió phía trên.


"Đi đường cống ngầm. Mau!" Sơn khàn giọng ra lệnh. Anh dùng cánh tay cơ khí trái nắm chặt lấy Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng, đẩy mạnh Huy về phía nắp cống sắt nằm khuất sau chiếc bàn mổ rỉ sét.


Huy nhanh nhẹn dùng xà-beng bọc cao su cậy nắp cống. Mùi hôi thối nồng nặc của nước thải hóa chất, lưu huỳnh và khí metan bốc lên nghẹt thở. Cả hai tuột xuống lòng cống tối tăm ngay khi tiếng rầm rầm của cửa sắt hầm ngầm phía trên bị phá hủy vang dội. Tiếng súng điện xả xối xả xé rách không khí, dội vào lòng cống những dư âm điện từ chát chúa. Sơn kéo sập nắp cống lại, chặn đứng luồng ánh sáng đỏ rực của TSPD ở phía sau.


Dưới Đường cống ngầm Bình Tân, nước thải hóa chất ngập đến ngang bắp đùi, lạnh buốt và ăn mòn lớp da chân qua đôi bốt rách. Sơn và Huy phải di chuyển khom lưng dưới những vòm bê tông cũ mục, nơi những giọt mưa axit rò rỉ từ mặt đất nhỏ xuống thành những tiếng "tách... tách" đều đặn. Sơn vừa đi vừa ôm lấy thái dương trái, hàm răng nghiến chặt để ngăn bản thân không ngã gục trước những cơn chấn động nơ-ron dội ngược liên tục.


"Anh Sơn, chúng ta đi đâu bây giờ? Nhà xác bị phong tỏa rồi, phòng khám của Bác sĩ Đức cũng không an toàn nữa." Huy lo lắng hỏi, tay cầm chiếc đèn pin dã ngoại bọc chì quét dọc lối đi sũng nước.


"Bãi rác quân sự Quận 9." Sơn lầm bầm qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. "Trịnh Thế đã ra lệnh thu hồi toàn bộ xác chết lậu. Chúng ta cần một lá chắn sống bọc thép để đối phó với cuộc càn quét sắp tới. Ở bãi rác đó... có thứ tôi cần."


Huy rùng mình khi nghe đến cái tên đó. Bãi rác quân sự Quận 9 là một vùng đất trũng nhiễm độc phóng xạ nhẹ, nơi liên bang thải bỏ những phế tích chiến tranh bọc thép và robot chiến đấu lỗi thời. Người dân khu ổ chuột đều coi nơi đó là cấm địa; những kẻ liều mạng mò vào đó nhặt nhạnh phế liệu nếu không chết vì nhiễm độc phổi thì cũng bị bắn nát người bởi đàn drone tự trị lỗi vẫn còn hoạt động tự phát.


Nhưng nhìn vào ánh mắt phải rực tia máu đầy quyết đoán của Sơn, Huy biết không có đường lui. Cậu im lặng dẫn đường, len lỏi qua những ngách cống chằng chịt mà chỉ có những thợ săn phế liệu dã ngoại như cậu mới ghi nhớ nổi.


Sau gần hai giờ luồn lách dưới lòng đất tối tăm, Sơn và Huy trèo lên qua một họng cống hoang phế nằm sát ranh giới bãi rác quân sự.


Trước mắt họ là một nghĩa địa khổng lồ của công nghệ và chiến tranh, trải dài hàng cây số dưới màn mưa axit mù mịt. Những bộ khung xương khổng lồ của các robot chiến đấu bọc thép rỉ sét vươn thẳng lên trời như những bộ xương quái thú thời tiền sử. Những chiếc xe tăng thiết giáp phế thải nằm lún sâu trong bùn lầy hóa chất đen ngòm. Giữa các khe phế liệu, những luồng sương mù phóng xạ phát quang màu xanh lá cây nhạt bay lơ lửng, tạo nên một bầu không khí ma mị, lạnh lẽo đến rợn người. Không khí nồng nặc mùi kim loại cháy, lưu huỳnh và mùi chết chóc của công nghệ bị đào thải.


"Cẩn thận hàng rào kẽm gai tích điện phía trước, anh Sơn." Huy thì thầm, cúi người bò sát đất. "Né mấy vũng nước phát sáng ra, tụi nó nhiễm xạ nặng lắm."


Sơn gật đầu, tay trái bọc da giả siết chặt chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa. Màn hình hiển thị analog của thiết bị cầm tay nhấp nháy đèn xanh lục nhạt, hiển thị mức dung lượng pin sinh học đang sụt giảm dần do cổng cấy ghép của anh rò rỉ năng lượng. Mắt trái của anh vẫn chỉ nhìn thấy hai màu đen trắng, khiến cảnh tượng bãi rác phát quang xanh lá hiện lên trong đầu anh như một nghĩa địa xám xịt của những bóng ma.


Họ đi sâu vào trung tâm bãi rác, men theo những đống đổ nát của các container quân sự bị xé rách. Huy dắt Sơn đến một hố trũng sâu, nơi tập trung nhiều rác thải cơ khí hạng nặng nhất.


"Anh Sơn, nhìn kìa!" Huy reo lên khe khẽ, tay chỉ vào một đống phế liệu titan nằm dưới gầm một chiếc xe vận tải quân sự lật nghiêng.


Sơn bước tới, gạt bỏ những tấm tôn rỉ sét dính đầy dầu máy đen kịt. Dưới đống đổ nát hiện ra một thân hình khổng lồ cao hơn hai mét.


Đó là Thạch.


Xác của một võ sĩ giác đấu ngầm bọc thép nặng bị vứt bỏ. Thân hình khổng lồ của gã đấu sĩ bị hoen gỉ một phần, nhưng kết cấu cơ bắp sinh học cấy ghép các sợi titan vẫn còn nguyên vẹn dưới lớp da xám ngoét, lạnh ngắt. Những tấm giáp thép phế liệu dày cộp được hàn trực tiếp vào xương sườn và xương ức của gã để làm lá chắn chặn đạn. Gã mất một mắt phải, để lộ một hốc nhãn cầu rỗng hoác dính đầy bụi kim loại, chỉ còn nhãn cầu cơ khí trái màu xám xịt nằm im lìm dưới hàng chân mày xăm đầy những ký hiệu của đấu trường ngầm.


Sơn quỳ xuống bên cạnh xác Thạch, tay phải vuốt dọc theo lồng ngực bọc thép của gã. Anh có thể cảm nhận được sức mạnh cơ học khủng khiếp ẩn sau lớp cơ bắp sinh-cơ bọc titan kia. Đây chính là lá chắn sống bọc thép hoàn hảo mà anh cần để chống lại làn đạn của TSPD.


"Đúng là gã võ sĩ Thạch rồi." Sơn thì thầm, mắt phải sáng lên. "Hệ cơ bắp bọc titan vẫn chưa bị hoại tử, khung xương thép gia cố xương sườn còn rất chắc chắn. Nhưng..."


Sơn lật gáy của Thạch lên. Một cổng cấy ghép nơ-ron thế hệ cũ nằm sâu dưới lớp da cổ dính đầy vết sẹo bỏng. Bên trong cổng cấy ghép, một con chip bảo mật lượng tử cấp quân sự màu đỏ rực đang nhấp nháy một tín hiệu khóa cứng.


"Mã bảo mật quân sự." Sơn nhíu mày. "Chip não của gã bị khóa chặt bởi giao thức mã hóa của quân đội liên bang cũ. Không dễ bẻ khóa đâu."


Chưa kịp để Sơn bắt đầu kết nối, một tiếng rít cơ học chói tai đột ngột vang lên từ phía trên đỉnh đống phế liệu bên cạnh.


*U u u... u u u...*


Một luồng ánh sáng laser màu đỏ rực rỡ từ trên cao quét dọc xuống lối đi, rọi thẳng vào lưng Sơn.


"Chết tiệt! Robot rác thải!" Huy hét lên kinh hoàng.


Từ trong màn sương mù axit, một chiếc drone tuần tra lỗi thời của băng đảng phế liệu—loại Robot rác thải (Scrap Drones) tự trị—từ từ bay lơ lửng ra. Chiếc drone có thân hình tròn trịa rỉ sét bám đầy rêu độc, bốn cánh quạt thô sơ quay tít phát ra tiếng rít cơ học đinh tai nhức óc. Nhãn cầu camera đơn độc của nó phát ra luồng ánh sáng đỏ quét liên tục, khóa mục tiêu vào nguồn nhiệt sinh học của hai kẻ đột nhập.


*Tạch tạch tạch... tạch tạch tạch!*


Họng súng điện lực phát thấp tích hợp dưới bụng drone lập tức khai hỏa. Những tia chớp điện màu xanh lam bắn xối xả xuống đất, làm nổ tung những mảnh phế liệu rỉ sét xung quanh, bắn ra những tia lửa điện chói mắt.


"Anh Sơn, né ra!" Huy hét lớn, nhưng trong cơn hoảng loạn, cậu nhóc trượt chân trên vũng bùn hóa chất trơn trượt, ngã nhào vào một đống vỏ lon kim loại rỉ sét.


*XOẢNG! XOẢNG!*


Tiếng động kim loại va chạm vang dội xé rách màn đêm tĩnh lặng của bãi rác. Chiếc drone tự trị lập tức quay ngoắt camera về phía Huy, luồng laser đỏ khóa chặt vào cơ thể cậu nhóc đang nằm dưới đất. Họng súng điện bắt đầu tích tụ áp lực, phát ra những tiếng o o đầy đe dọa.


Sơn không hề do dự. Dù cơ thể đang kiệt quệ và thái dương trái đau buốt, anh vẫn phản xạ nhanh nhẹn theo bản năng của một kỹ sư pháp y dày dạn kinh nghiệm. Anh lao tới, vươn cánh tay cơ khí trái bọc da giả nắm chặt lấy cổ áo Huy, dùng hết sức lực lôi giật cậu nhóc vào gầm một chiếc xe tăng thiết giáp phế thải nằm ngay bên cạnh.


*ĐOÀNH! ĐOÀNH!*


Hai luồng đạn xung điện từ bắn thẳng vào vị trí Huy vừa nằm, làm nóng chảy những chiếc vỏ lon kim loại thành những vũng nước đồng đỏ lòm bốc khói khét lẹt.


Sơn và Huy nằm rạp dưới gầm chiếc xe tăng rỉ sét, lồng ngực phập phồng dữ dội. Không gian dưới gầm xe chật hẹp, sực mùi dầu mỡ cũ mục và rỉ sét ăn mòn. Ngay phía trên đầu họ, tấm thép bảo vệ dày cộp của xe tăng khẽ rung lên bần bật khi chiếc drone tuần tra bay lơ lửng ngay phía trên, xả loạt đạn điện từ tiếp theo.


*Xoẹt... Xoẹt... BỤP!*


Dòng điện cao thế chạy dọc theo vỏ thép của xe tăng, tạo ra những tia lửa điện nhỏ rơi xuống bả vai Huy. Cậu nhóc hét lên một tiếng đau đớn khi một mảnh thép sắc nhọn văng trúng vai, để lại một vệt rách dài rỉ máu tươi. Sơn cũng cảm thấy toàn thân nóng ran, làn da rát bỏng dưới tác động của luồng sương mù phóng xạ nhẹ đang bị dòng điện kích thích tỏa nhiệt.


"Huy, im lặng! Đừng cử động!" Sơn thì thầm, tay bịt chặt vết thương trên vai Huy để ngăn máu rò rỉ. Mắt phải của anh rướn lên, quan sát chiếc drone qua khe hở của bánh xích xe tăng.


Chiếc drone rác thải vẫn đang lơ lửng ngoài kia, nhãn cầu camera màu đỏ đảo qua đảo lại liên tục để quét tìm mục tiêu nhiệt dưới gầm xe. Sơn nhận ra thuật toán điều khiển của dòng drone tự trị lỗi này hoạt động theo một chu kỳ rập khuôn cực kỳ cứng nhắc: nó chỉ tập trung vào nguồn phát xạ nhiệt lớn nhất trong phạm vi quét 5 mét.


Anh phải tạo ra một nguồn nhiệt giả để đánh lạc hướng nó.


Sơn thọc tay vào túi dụng cụ đeo bên hông, rút ra một viên Pin điện sinh học (Bio-Battery) dã ngoại cỡ nhỏ—loại pin sử dụng axit amin mà anh vừa thu thập được từ nhà xác. Viên pin vẫn còn tích một lượng điện nhỏ.


Sơn dùng ngón tay trái cơ khí bấm mạnh vào cầu chì an toàn của viên pin, ép các cell pin phải đoản mạch trực tiếp. Viên pin lập tức nóng lên nhanh chóng, vỏ nhựa bên ngoài bắt đầu chảy ra và tỏa ra một luồng nhiệt lượng lớn cùng khói khét màu xám.


"Chuẩn bị chạy về phía xác Thạch khi tao ném cái này." Sơn thì thầm vào tai Huy.


Huy nén đau gật đầu, tay siết chặt chiếc kìm cắt cáp bọc titan.


Sơn dùng hết sức vung tay ném viên pin bị chập mạch ra ngoài, hướng thẳng về phía một chiếc container rách nát cách đó khoảng 6 mét.


*XOÀNG!*


Viên pin va vào vách sắt container, nổ tung thành một quầng lửa điện nhỏ màu xanh lam rực rỡ, tỏa ra nhiệt lượng cực đại giữa màn mưa axit lạnh buốt.


Chiếc drone tự trị lập tức bị thu hút bởi nguồn nhiệt đột biến. Nhãn cầu camera đỏ rực của nó quay ngoắt sang hướng container, bốn cánh quạt rít lên điên cuồng khi nó lao vút về phía quầng lửa điện, xả súng máy điện xối xả vào đống phế liệu vô tri.


"Chạy!" Sơn gầm lên khẽ.


Anh và Huy lập tức bò ra khỏi gầm xe tăng, lao nhanh qua lớp bùn lầy hóa chất phóng xạ để quay trở lại vị trí xác của Thạch. Cơn mưa axit gội xuống đầu họ, làm những vết thương trên thái dương Sơn và vai Huy bỏng rát dữ dội. Sơn cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, hơi thở đứt quãng do phơi nhiễm phóng xạ nhẹ từ luồng sương mù xanh lá xung quanh.


Họ đổ sụp xuống bên cạnh xác gã võ sĩ khổng lồ. Sơn thở dốc, tay trái run rẩy mở nắp bảo vệ của Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng.


Nhưng khi màn hình hiển thị analog sáng lên, tim Sơn như thắt lại.


`WARNING: BATTERY CAPACITY AT 15%`

`NEURAL LINK STABILITY: CRITICAL̀

`TARGET CHIP: LOCKED (MILITARY_ENCRYPTION_0x9A)`


Dung lượng pin sinh học của thiết bị cầm tay chỉ còn đúng 15%. Với lượng năng lượng ít ỏi này, anh chỉ có chưa đầy ba phút để bẻ khóa mã bảo mật quân sự của Thạch và kích hoạt lại hệ cơ bắp bọc titan của gã trước khi cổng kết nối tắt lịm vĩnh viễn, bỏ mặc họ làm mồi cho đàn drone tuần tra đang rà soát xung quanh.


Sơn nhìn chằm chằm vào hốc mắt xám xịt của Thạch, rồi nhìn ra phía sau, nơi chiếc drone rác thải đang bắt đầu quay đầu lại sau khi nhận ra viên pin sinh học chỉ là mồi nhử nhiệt giả. Luồng laser đỏ từ camera của nó lại một lần nữa quét dọc lối đi, tiến sát về phía hố trũng của họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!