Chữ Ký Số Của Mai
Tiếng sấm rền rĩ từ bầu trời Tân Sài Gòn dội xuống, len lỏi qua các đường ống thông khí rỉ sét của Nhà xác số 4 Quận 9, nghe như tiếng gầm của một con quái vật cơ khí khổng lồ. Dưới hầm ngầm âm u, sực mùi formaldehyde và dầu máy rò rỉ, Sơn đổ sụp xuống chiếc ghế xoay rách nát trước bàn điều khiển.
Cơ thể anh run rẩy dữ dội. Thái dương trái—nơi cổng cấy ghép nơ-ron tự chế đang bị hoại tử nặng—nóng bỏng như bị dí sắt nung. Từng giọt dịch mô màu vàng nhạt trộn lẫn máu đen đặc sệt rỉ ra, chậm rãi bò dọc theo gò má hốc hác, nhợt nhạt của anh rồi nhỏ xuống tấm áo măng-tô đen sờn cũ dính đầy bụi than. Chứng mù màu tạm thời vẫn chưa buông tha võng mạc mắt trái của Sơn; qua góc nhìn đơn sắc xám xịt đó, thế giới xung quanh chỉ là một tập hợp của những mảng bóng tối và ánh sáng trắng nhạt nhẽo. Chỉ có mắt phải của anh, đỏ lựng vì xuất huyết đường dẫn nơ-ron, là còn nhận biết được chút sắc màu neon lập lòe từ những bóng đèn huỳnh quang cũ kỹ trên trần.
"Anh Sơn... anh có sao không?" Huy hốt hoảng lao tới, chiếc ba-lô linh kiện phế liệu quăng vội xuống nền đất nện sũng nước mưa axit. Cậu nhóc hai mươi tuổi run cầm cập, đôi bàn tay dính đầy mỡ máy cố gắng đỡ lấy bả vai gầy guộc của Sơn. "Máu... máu gáy anh lại chảy ra nhiều hơn rồi. Để em lên tiệm thuốc thú y của Bác sĩ Đức lấy thêm thuốc mỡ kháng sinh nhé?"
"Không... chưa được đi." Sơn thào thào, giọng nói khàn đặc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. Anh giơ cánh tay phải bọc da giả lên, xua xua tay. "TSPD... tụi nó đang càn quét ngoài hẻm số 9. Tiếng còi hú lúc nãy... tụi nó đã bắt đầu phong tỏa các ngả đường dẫn ra Kênh Nước Đen rồi. Mày mò lên đó bây giờ là tự nộp mạng."
Sơn hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau buốt nhói đang giật thắt thùy đỉnh đại não. Anh thọc tay vào túi măng-tô, rút ra chiếc Thẻ dữ liệu thô (Raw Data-Slate) bọc titan bảo vệ cấp độ công nghiệp mà Thiết vừa giật được từ thuộc hạ của Long Sẹo. Chiếc thẻ nhớ dẹt dính đầy bùn thải đen kịt và dầu máy, lạnh ngắt dưới lòng bàn tay run rẩy của anh. Logo hình chữ thập ngược của tập đoàn VNG-Necro khắc chìm trên mặt thẻ dường như đang phát ra một thứ ánh sáng xám nhạt vô hồn dưới mắt trái đơn sắc của Sơn.
"Huy, bật máy chiếu ký ức lên cho tao." Sơn lầm bầm, tựa đầu vào thành ghế gỗ, mắt nhắm nghiền.
Huy nhanh nhẹn nhặt chiếc Máy chiếu ký ức cầm tay bọc đồng xước xát đặt trên bàn mổ. Cậu miết nhẹ ngón tay cái lên nút nguồn cảm ứng nhiệt. Một tiếng rít nhỏ quen thuộc vang lên, và một luồng sáng ba chiều mờ nhạt phóng ra giữa khoảng không âm u của hầm ngầm.
Hình ảnh của Trần Thị Mai hiện lên.
Đó là Bản sao ký ức Mai v1.0—mảnh linh hồn kỹ thuật số chắp vá mà Sơn đã dành hàng trăm đêm thức trắng để khôi phục từ những đĩa từ rách nát. Mai ảo ảnh đứng đó, mờ ảo và thỉnh thoảng bị những vệt sọc nhiễu quét ngang qua do đầu phát quá cũ. Cô mỉm cười dịu dàng, đôi mắt đeo kính áp tròng phân tích dữ liệu màu xanh lục nhấp nháy phản chiếu một thời đại ấm áp đã mất vĩnh viễn.
Nhìn vào nụ cười của vợ, nhịp tim đang đập hỗn loạn của Sơn dần bình ổn trở lại. Ký ức về ngày cưới của họ—một buổi chiều mưa hiếm hoi không có axit ở bán đảo Thanh Đa năm năm trước—chợt ùa về trong tâm trí anh. Ngày đó, họ không có điểm sinh mạng dư dả, không có những bản nâng cấp cơ thể bóng bẩy, nhưng họ có tự do. Mai đã tự tay cấy vào thái dương Sơn chiếc cổng kết nối nơ-ron đầu tiên và nói: *"Sơn, nếu một ngày em không còn ở bên cạnh, hứa với em... đừng bao giờ để những cỗ máy này nuốt chửng nhân tính của anh."*
Sơn siết chặt nắm tay. Lời hứa đó vẫn còn đó, nhưng Mai thì đã nằm dưới nấm mồ lạnh lẽo của nhà xác này trước khi bị cướp đi thi thể. Nỗi đau mất mát tột cùng biến thành một luồng phẫn nộ lạnh lùng, chảy dọc theo huyết quản của gã kỹ sư pháp y lậu.
"Mai... anh sẽ tìm ra kẻ đã ra tay với em." Sơn thì thầm qua kẽ răng. Anh mở mắt, mắt phải rực lên tia máu đỏ. Anh quay sang chiếc máy tính analog chắp vá—hệ thống máy chủ tự chế từ những bảng mạch quân sự lỗi thời thu nhặt ngoài bãi rác phế liệu số 7.
Sơn cắm trực tiếp sợi Cáp đồng bọc chì chống nhiễu từ Cổng kết nối nơ-ron từ xa bên thái dương trái vào cổng giao tiếp của máy tính, rồi đẩy chiếc Thẻ dữ liệu thô vào khe đọc cơ học.
*Rắc. Cạch.*
Trên màn hình CRT lồi cũ kỹ, những dòng lệnh nhị phân màu trắng xám bắt đầu chạy ngược lên với tốc độ chóng mặt. Sơn nín thở, ngón tay bọc da giả gõ phím cơ lạch cạch liên tục để chạy chương trình bẻ khóa dã ngoại.
`VNG-NECRO HARDWARE DETECTED: RAW_DATA_SLATE_09`
`INITIATING DECRYPTION...`
`WARNING! SENTRY-FIREWALL ACTIVATED!`
`COUNTER-MEASURE: DATA PURGE INITIATED IN 10 SECONDS...`
"Khốn khiếp! Hệ thống tự hủy của tập đoàn!" Huy hét lên, mặt cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy dòng chữ cảnh báo nhấp nháy đỏ rực (với mắt phải của Sơn) trên màn hình.
Sơn không hề hoảng loạn. Anh biết rõ phong cách lập trình của VNG-Necro—một hệ thống rập khuôn, cứng nhắc dựa trên các thuật toán tối ưu hóa của Genesis-AI. Nhưng thẻ dữ liệu này được bảo mật bằng một dải tần số lượng tử mà hệ thống Basic-OS của anh không thể giải mã trực tiếp từ xa. Anh phải viết mã Assembly nơ-ron thời gian thực để can thiệp vật lý vào phân khu lưu trữ trước khi lệnh xóa dữ liệu được thực thi.
Ngón tay Sơn di chuyển nhanh đến mức tạo thành những vệt mờ dưới ánh đèn huỳnh quang. Anh viết các đoạn mã hợp ráp thô sơ để bẫy dòng điện nơ-ron của thẻ nhớ, ép các tụ điện sinh học của nó phải xả ngược năng lượng để cô lập phân khu chứa tệp ký ức.
`assemblỳ
`MOV AX, 0x09_SEC̀
`INT 0x13 ; BYPASS SECURITY LOCK̀
`AND DX, 0x0000 ; FREEZE STORAGE PARTITIOǸ
`LOOP START̀
*Xoẹt... Xoẹt...*
Từ khe cắm thẻ nhớ, những tia lửa điện màu xanh neon nhỏ xẹt ra liên tục. Dòng điện phản hồi tàn bạo dội ngược qua sợi cáp bọc chì, đâm thẳng vào cổng nơ-ron bên thái dương trái của Sơn.
"Hự!" Sơn rên rỉ, đầu anh đau như bị búa tạ bổ trực tiếp vào đại não. Máu đen từ cổng cấy ghép rỉ ra nhiều hơn, thấm ướt nửa mặt trái của anh. Nhưng mắt phải của anh vẫn dán chặt vào màn hình, ngón tay không hề dừng lại dù chỉ một mili-giây. Anh sử dụng thuật toán bẻ khóa cổ điển của Lão Hạc Số—một phương pháp analog thô sơ không sử dụng bất kỳ giao thức mạng nào của tập đoàn, khiến cho tường lửa của VNG không thể tìm thấy mục tiêu để tấn công ngược.
*ĐOÀNH!*
Một tiếng nổ điện nhỏ vang lên bên trong thùng máy tính tự chế. Một chiếc tụ lượng tử trên bo mạch chính bị quá tải, nổ tung và bốc ra một luồng khói khét lẹt màu xám. Màn hình CRT chớp tắt liên tục, biểu đồ giải mã dừng lại ở mức 92%.
"Anh Sơn! Tụ lượng tử cháy rồi! Nguồn điện sụt áp!" Huy la lên, tay với lấy bình chữa cháy mini.
"Đừng phun! Kéo cầu chì dự phòng ra!" Sơn hét lên, tay trái giật phắt sợi cáp nguồn bị cháy ra, dùng tay cơ khí trái nắm lấy đầu cáp của Pin điện sinh học dự phòng cắm thẳng vào cổng sạc của bo mạch chính.
Dòng năng lượng thô từ pin sinh học amin chạy vào hệ thống. Màn hình CRT rít lên một tiếng cao tần rồi sáng rực trở lại. Thanh tiến trình bẻ khóa nhảy vọt lên 100%.
`DECRYPTION COMPLETED.`
`PARTITION_09: UNLOCKED.`
`AUTHOR_ID: M_A_I_0x7F90`
Sơn chết lặng.
Dưới mắt phải của anh, dòng chừM_A_I_0x7F90` phát ra một thứ ánh sáng màu xanh neon rực rỡ—đó là chữ ký số cá nhân của Trần Thị Mai. Không thể nhầm lẫn được. Đó là đoạn mã độc tự trị do chính tay vợ anh viết trước khi cô qua đời, được giấu sâu trong hệ thống quản lý dữ liệu của băng đảng Long Sẹo.
Sơn run rẩy nhấp vào tệp tin vừa được giải mã. Một bảng danh sách giao dịch tài chính hiện lên, ghi nhận những khoản chuyển Điểm Sinh Mạng khổng lồ từ tài khoản ẩn danh của chi nhánh VNG-Necro Quận 9 đến tài khoản của Long Sẹo. Đính kèm là một tệp ghi âm nơ-ron thô cực ngắn chứa cuộc hội thoại giữa hai người.
Sơn kích hoạt tệp âm thanh. Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng và đầy ngạo mạn của một người đàn ông trung niên vang lên qua bộ loa rè của hầm ngầm:
*"Long Sẹo, vụ tai nạn của con khốn Trần Thị Mai ở cầu vượt Bình Khánh phải được xử lý sạch sẽ. Thu hồi con chip ký ức gốc của nó ngay khi cơ thể nó nguội đi. Giám đốc Trịnh Thế không muốn nhìn thấy bất kỳ mảnh mã nguồn nào của thuật toán 'Project Corpse-OS' lọt ra ngoài chợ đen. Làm tốt, điểm sinh mạng của mày sẽ được gia hạn vĩnh viễn."*
*"Giám đốc yên tâm. Người của tôi đã dàn dựng hiện trường như một vụ mất lái do quá liều thuốc ức chế. Xác của nó sẽ được đưa thẳng vào lò mổ VNG-03 để tháo dỡ theo đúng quy trình."*
Tiếng rè rè của băng từ kết thúc.
Trong hầm ngầm, sự im lặng trở nên đáng sợ đến mức có thể nghe thấy tiếng nước mưa axit nhỏ giọt qua khe nứt trên trần nhà.
Sơn đứng bất động, hai mắt trừng trừng nhìn vào dòng chữ trên màn hình. Hàm răng anh nghiến chặt đến mức phát ra tiếng rắc rắc, máu môi rỉ ra mặn chát.
Mai không chết do tai nạn thường. Cô bị sát hại dã man. Cô bị đẩy xuống từ cầu vượt Bình Khánh bởi tay sai của Long Sẹo, dưới sự chỉ đạo trực tiếp của giám đốc chi nhánh VNG-Necro Quận 9—Trịnh Thế. Chúng giết cô chỉ để bịt đầu mối về một dự án chuyển giao ý thức tối mật mang tên 'Project Corpse-OS'—thứ công nghệ tàn bạo biến thể xác người nghèo thành những nô lệ xác sống vô tri.
"Trịnh Thế... Long Sẹo..." Sơn gầm lên, một tiếng gầm xé rách cuống họng, tràn ngập sự căm phẫn tột cùng và nỗi đau đớn xé lòng. Anh vung tay đấm mạnh xuống bàn mổ thép rỉ sét, khiến đống dụng cụ phẫu thuật nảy lên, rơi loảng xoảng xuống đất.
"Anh Sơn... bình tĩnh lại anh..." Huy đứng bên cạnh, nước mắt cũng trào ra vì thương xót cho Mai và người anh lớn của mình. "Chúng ta... chúng ta phải báo cho TSPD..."
"Báo cho TSPD?" Sơn cười điên cuồng, giọng cười khàn đặc đầy cay đắng. "TSPD là chó săn của tập đoàn! Nguyễn Hùng, Lê Minh... tất cả bọn họ đều nhận lương từ điểm sinh mạng của VNG-Necro. Báo cho tụi nó chỉ là tự sát!"
Anh quay sang nhìn cái xác của Thiết đang đứng im lìm trong góc hầm, cánh tay khoan thủy lực bám đầy bụi đá. Sức mạnh của anh không nằm ở súng đạn hay cơ bắp, mà nằm ở khả năng điều khiển những người chết đã bị tập đoàn tước đoạt linh hồn. Anh sẽ dùng chính những công cụ của chúng để đòi lại công lý cho Mai.
Đột nhiên, chiếc Máy chiếu ký ức cầm tay bọc đồng đặt trên bàn khẽ chớp tắt liên tục. Luồng sáng hologram của Mai bắt đầu bị sọc nhiễu quét qua dữ dội, màu sắc đảo ngược liên tục giữa đỏ và xanh neon.
*RÈÈÈ... RÈÈÈ...*
Tiếng rít tần số cao vang lên đinh tai nhức óc từ bộ loa rè. Sơn ôm lấy đầu, cổng nơ-ron bên thái dương trái giật mạnh đau đớn.
Từ trong luồng sáng nhiễu loạn, Bản sao ký ức Mai v1.0 đột ngột thay đổi biểu cảm. Khuôn mặt ảo ảnh của cô trở nên hốt hoảng, đôi mắt lục bảo trợn tròn đầy cảnh giác. Giọng nói của cô phát ra, đứt quãng, rè rè và méo mó qua dải tần số vô tuyến ngắn:
*"Sơn... anh... chạy đi... Trịnh Thế... hắn phát hiện ra Thiết biến mất... Hắn đang cho người... thu hồi toàn bộ xác chết lậu ở nhà xác số 4... Nguy hiểm..."*
*BỤP!*
Chiếc máy chiếu ký ức cầm tay nổ tung một bóng bán dẫn bên trong, luồng sáng hologram của Mai vụt tắt hoàn toàn, trả lại cho hầm ngầm bóng tối lạnh lẽo và tĩnh lặng đáng sợ.
Sơn đứng chết lặng trong bóng tối.
Từ phía trên cầu thang sảnh của Nhà xác số 4, tiếng còi hú dồn dập của xe tuần tra TSPD vang lên sát sạt ngoài đầu hẻm, kèm theo tiếng gầm rú trầm thấp của động cơ phản lực từ các drone tuần tra tầm nhiệt đang quét dọc Kênh Nước Đen.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!