Vệt Sáng Neon Rỉ Sét
Tiếng thét của Bà Sáu bị cắt đứt đột ngột qua bộ đàm, để lại những tiếng rè rè chói tai kéo dài như một bầy côn trùng số đang gặm nhấm màng nhĩ của Sơn. Dưới hầm ngầm của Nhà xác số 4, bầu không khí đặc quánh mùi formaldehyde rỉ sét dường như đông cứng lại. Sơn quỵ dưới đất, hai tay bấu chặt vào mép bàn mổ thép rỉ sét để giữ cho cơ thể không đổ sụp.
Cơn co thắt từ thùy đỉnh đại não dội xuống liên tục, giật thắt nửa khuôn mặt bên trái của anh. Từ cổng cấy ghép nơ-ron tự chế bên thái dương trái, dòng dịch mô màu vàng nhạt trộn lẫn máu đen đặc sệt rỉ ra ròng ròng, thấm đẫm lớp băng gạc sờn cũ rồi nhỏ xuống nền đất nện sũng nước mưa axit thành những vệt sẫm màu. Tệ hơn cả, chứng mù màu tạm thời vẫn đang giam cầm võng mạc của anh trong một thế giới đơn sắc. Mọi dải đèn neon xanh đỏ của Quận 9 ngoài kia, qua mắt Sơn lúc này, chỉ còn là những vệt sáng trắng bệch, xám tro và đen thẫm loang lổ.
"Sơn! Thằng điên này, mày không được lên đó!" Bác sĩ Đức gầm lên, bàn tay già nua bọc đầy vết chai sạn của ông giật mạnh vai anh. Khẩu súng kích tim sinh học thế hệ cũ trên tay ông vẫn còn rít lên tiếng sạc điện từ trường o o đầy đe dọa. "Cổng nơ-ron của mày đang bị hoại tử nặng sau cú sốc điện vừa rồi. Băng thông của mày hiện tại không gánh nổi dải tần không dây đâu! Lũ đặc nhiệm TSPD còn đang sục sạo ngoài kia, mày mò lên đó là tự sát!"
"Bà Sáu... đang gặp nguy hiểm..." Sơn thào thào, giọng nói khàn đặc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. Anh gạt tay bác sĩ Đức ra bằng một lực kiên định đến đáng sợ. Anh nợ bà Sáu quá nhiều. Những ngày đông lạnh giá ẩn dật ở nhà xác này, nếu không có những bát hủ tiếu gõ nóng hổi tiếp tế miễn phí của bà, và những lần bà liều mạng giấu anh dưới hầm chứa thực phẩm khi cảnh sát càn quét, Sơn đã sớm thành một cái xác vô danh trôi sông. Anh không thể đứng nhìn bọn đòi nợ của Long Sẹo giẫm nát mạng sống của ân nhân.
Sơn run rẩy thò tay vào túi măng-tô đen sờn cũ, rút ra chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa. Chiếc máy tính cầm tay analog thô sần, dính đầy vết xước và dầu máy hiện lên dưới mắt anh với một vệt sáng trắng nhạt ghostly—thứ mà bình thường sẽ là màu xanh lục neon bảo mật. Anh cắm sợi cáp đồng bọc chì chống nhiễu trực tiếp từ cổng cầm tay vào cổng cấy ghép bên thái dương trái. Một luồng điện sinh học rát buốt chạy dọc da đầu khiến Sơn nghiến chặt răng đến mức bật máu môi.
`REMOTE NEURAL CONNECTOR: ACTIVÈ
`TARGET_ID: 09_THIET (CHIP_OS_v1)`
`CONNECTION STATUS: LINK-OS WIRELESS (STANDBY)`
Sơn quay sang nhìn cái xác khổng lồ của Thiết đang nằm im lìm trên bàn mổ bên cạnh. Gã thợ mỏ cơ khí lực lưỡng với làn da xám ngoét, cánh tay phải là mũi khoan thủy lực bọc hợp kim titan rỉ sét dính đầy bụi đá. Khung xương của Thiết đã được gia cố bằng những mảng Khung xương thép phế liệu (Cyber-Scrap) hàn trực tiếp vào xương sườn và xương đùi để tăng sức chịu lực.
"Huy, cầm lấy bộ đàm này. Canh chừng lối vào cống ngầm." Sơn ra lệnh, giọng lạnh lùng vô cảm. Huy gật đầu lia lịa, gương mặt cậu nhóc hai mươi tuổi cắt không còn giọt máu, ôm chặt chiếc ba lô linh kiện rồi lùi sâu vào bóng tối của hầm ngầm.
Sơn tập trung tinh thần, ngón tay bọc da giả của tay trái bắt đầu gõ nhanh những dòng mã Assembly thô sơ lên bàn phím của cổng kết nối cầm tay. Anh đang thi triển kỹ năng Kích hoạt phản xạ tủy. Một luồng xung điện sinh học cường độ cao được phóng đi qua dải tần số analog không dây tầm ngắn, nhắm thẳng vào hệ thần kinh cột sống của Thiết.
*Rắc... Rắc...*
Những tiếng khớp xương khô khốc vang lên trong không gian âm u. Đôi mắt đục ngầu của Thiết đột ngột mở trừng trừng, nhấp nháy một dải sáng xám nhạt vô hồn dưới kính quét. Cái xác từ từ ngồi dậy, chuyển động thô cứng và nặng nề do các khớp gối bị rỉ sét nghẹt cứng. Thiết bước xuống bàn mổ, mỗi bước đi cơ khí dội xuống nền xi măng những tiếng "uỳnh... uỳnh" nặng trịch.
"Thiết... đi trước. Tôi theo sau trong phạm vi một trăm mét." Sơn lầm bầm, tay siết chặt cổng kết nối từ xa, lảo đảo bước theo cái xác đi về phía lối thoát hiểm ngách dẫn ra con hẻm tối phía sau Quán hủ tiếu gõ Bà Sáu.
Cơn mưa axit ngoài trời đang gào rú dữ dội, những giọt sương mù lưu huỳnh màu vàng đục ăn mòn từng mảng tường bê tông của khu ổ chuột Quận 9. Sơn nép mình vào sau một chồng thùng container phế liệu rỉ sét bám đầy rêu công nghệ, cách xe hủ tiếu của Bà Sáu khoảng tám mươi mét. Từ vị trí này, tầm nhìn đơn sắc của anh chỉ thu lại được những bóng người màu xám tro đang chuyển động hỗn loạn dưới làn mưa axit trắng xóa.
Quán hủ tiếu gõ của Bà Sáu đã bị lật nhào. Nồi nước lèo bốc khói nghi ngút bị xô đổ, hòa lẫn với nước mưa axit sủi bọt trắng xóa trên mặt đường hẻm sũng nước. Ba tên tay sai của Long Sẹo bọc trong những chiếc áo mưa polymer đen tuyền đang vây quanh Bà Sáu. Kẻ cầm đầu—gã đàn em thân tín của Long Sẹo với khuôn mặt loang lổ vết sẹo bỏng axit—đang vung một cây gậy sắt tích điện rít lên tiếng điện từ xèo xèo đầy bạo lực.
"Bà già khôn hồn thì khai ra gã kỹ sư pháp y lậu giấu xác thằng Thiết ở đâu!" Gã brute gầm lên qua bộ tổng hợp âm thanh rè rè. "Nếu không, tao sẽ nướng chín đống xương tàn của mày ngay tại chỗ!"
Bà Sáu ngã quỵ dưới làn mưa độc, mái tóc bạc phơ ướt sũng dính chặt vào vầng trán loang lổ vết bùn thải. Bà cắn chặt môi, không hé răng nửa lời, đôi mắt đầy căm phẫn nhìn thẳng vào họng súng điện của đối thủ.
Gã tay sai mất kiên nhẫn, gầm lên một tiếng tàn nhẫn rồi vung cây gậy sắt điện định đập nát xe hủ tiếu và cơ thể yếu ớt của bà.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Trong bóng tối của hẻm sâu, ngón tay của Sơn gõ phím như bay trên Cổng kết nối nơ-ron từ xa. Anh kích hoạt phản xạ tủy của Thiết ở mức xung điện cực đại.
*UỲNH!*
Từ trong màn sương mù lưu huỳnh xám xịt, bóng dáng khổng lồ của Thiết lao ra như một cỗ xe tăng bọc thép mất phanh. Chuyển động của cái xác cực kỳ thô cứng, chân phải cơ khí kéo lê trên mặt đất rỉ sét tạo ra những tia lửa điện nhỏ, nhưng lực quán tính từ Khung xương thép phế liệu (Cyber-Scrap) là vô song.
Thiết vung cánh tay phải—mũi khoan thủy lực bọc hợp kim titan khổng lồ—chặn đứng cú nện gậy sắt điện của gã tay sai ngay giữa không trung. Một tiếng va chạm kim loại chát chúa vang dội cả con hẻm, kéo theo một luồng tia lửa điện màu xanh neon bắn ra tung tóe.
"Cái... cái quái gì thế này? Thằng Thiết? Nó chết rồi mà!" Gã tay sai kinh hoàng thét lên, lùi lại hai bước, đôi mắt cấy ghép hồng ngoại trợn trừng nhìn cái xác thợ mỏ đáng lẽ đã bị vứt xác trôi sông từ ba ngày trước.
Sơn nép chặt người vào góc container, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu đen từ thái dương trái chảy xuống cằm. Anh phải tập trung tối đa để duy trì đường truyền không dây Link-OS trong phạm vi 100 mét. Màn hình cổng kết nối cầm tay bắt đầu báo động đỏ do nhiệt độ vi mạch tăng cao.
`WARNING: PORT TEMPERATURE HIGH̀
`SIGNAL ATTENUATION: 15%`
"Tiêu diệt nó cho tao! Nó chỉ là một cái xác rác rưởi!" Gã brute của Long Sẹo gào lên, ra lệnh cho hai tên thuộc hạ bên cạnh.
Hai tên tay sai lập tức rút súng bắn taser tầm ngắn, bóp cò xối xả vào lồng ngực của Thiết. Những mũi tên thép mang dây cáp đồng găm thẳng vào lớp da xám ngoét của cái xác, phóng ra những luồng điện cao thế hàng vạn vôn hòng làm cháy sạch các mạch điều khiển nơ-ron.
*Xoẹt... Xoẹt...*
Cơ thể Thiết co giật dữ dội, hệ thống bó cơ sinh học được cấy ghép bị xung kích điện từ làm co rút liên tục. Dòng điện phản hồi tàn bạo dội ngược theo dải tần số không dây, chạy thẳng về Cổng kết nối cầm tay của Sơn rồi truyền vào cổng cấy ghép bên thái dương trái của anh.
"A..." Sơn khẽ rên lên một tiếng đau đớn, hai mắt tối sầm lại. Đầu anh đau buốt như có một mũi khoan đang khoan thẳng vào đại não, máu tươi từ tai trái bắt đầu rỉ ra chảy xuống cổ áo măng-tô. Thiết bị cầm tay trên tay anh nóng rực lên như một hòn than nung đỏ, dung lượng pin sinh học sụt giảm nghiêm trọng xuống mức nguy kịch.
`CRITICAL FEEDBACK DETECTED!`
`NEURAL PORT OVERLOAD: 85%`
Trong giây phút sinh tử, Sơn không hề lùi bước. Anh biết nếu ngắt kết nối lúc này, Thiết sẽ lập tức thành một đống sắt vụn vô tri, và cả anh, Huy lẫn Bà Sáu đều sẽ bị Long Sẹo diệt khẩu. Anh nghiến răng chịu đựng cơn chấn thương thần kinh, tay phải run rẩy xoay núm vặn analog trên cổng kết nối, nhanh chóng chuyển đổi dải tần số điều khiển sang chế độ chống nhiễu dã ngoại bọc chì của Lão Hạc Số.
`SWITCHING FREQUENCY: ANALOG ANTI-INTERFERENCE MODÈ
`STATUS: STABILIZED̀
Cơn sốc điện dội ngược bị triệt tiêu 90%. Sơn giành lại quyền chủ động. Anh quan sát thấy con hẻm nhỏ sũng nước mưa axit đang ngập tràn hóa chất độc hại—một chất dẫn điện hoàn hảo. Bọn đòi nợ của Long Sẹo đang đứng ngay giữa vũng nước lớn đó với những đôi ủng cao su bảo hộ cũ kỹ đã bị axit ăn mòn rách nát.
Sơn đưa ra quyết định chiến thuật lạnh lùng. Anh gõ một chuỗi lệnh Assembly nơ-ron cưỡng bức, điều khiển Thiết bỏ qua các khớp gối đang bị khóa cứng do rỉ sét. Anh cố gắng cho Thiết thực hiện một đòn quật ngã judo dứt điểm gã brute, nhưng khớp gối của cái xác rít lên một tiếng kim loại kẹt cứng và đổ sụp xuống một gối. Đòn đánh thất bại.
"Mày yếu lắm, thằng xác chết!" Gã brute cười khẩy, vung gậy sắt điện định nện thẳng vào đầu Thiết.
Nhưng đó chỉ là đòn feint ngoài ý muốn của Sơn. Lợi dụng tư thế quỵ gối của Thiết, Sơn lập tức lập trình cho cánh tay khoan thủy lực bọc titan của Thiết chộp chặt lấy cây gậy sắt điện của gã brute. Lực bóp thủy lực khổng lồ từ Khung xương thép phế liệu (Cyber-Scrap) rít lên kèn kẹt, bẻ gãy đôi cây gậy sắt điện bọc nhựa bảo vệ chỉ trong một cái chớp mắt.
Trước khi gã brute kịp lùi lại, Sơn ra lệnh cho Thiết cắm thẳng hai đầu gậy sắt điện đang rò rỉ dòng điện cao thế hàng vạn vôn xuống vũng nước mưa axit dưới chân.
*ĐOÀNH!*
Một tiếng nổ điện chát chúa bùng phát ngay giữa con hẻm sũng nước. Những tia chớp màu xanh lam rít lên điên cuồng, chạy dọc theo vũng nước mưa axit hăng hắc mùi ozone. Dòng điện cao áp truyền qua nước độc, xuyên qua những vết rách trên ủng bảo hộ của ba tên đòi nợ.
Cả ba tên tay sai của Long Sẹo co giật dữ dội như những con cá bị đánh điện, mắt trợn ngược, bọt mép sủi ra hòa lẫn với nước mưa. Cây súng taser và gậy sắt điện trên tay chúng bị đoản mạch nổ tung thành những mảnh nhựa cháy đen. Chúng gục xuống bùn độc, cơ thể giật liên hồi rồi hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.
Thiết đứng thẳng dậy giữa làn mưa axit gào rú, cánh tay khoan thủy lực vẫn còn rỉ ra những vệt khói xám khét lẹt.
Xung quanh con hẻm, những ô cửa sổ hộp diêm của Xóm trọ Ánh Sáng khẽ hé mở. Những cư dân nghèo khổ, nhợt nhạt ló đầu ra nhìn, đôi mắt đầy kinh hoàng và hoài nghi trước cảnh tượng gã thợ mỏ Thiết đã chết nay lại đứng dậy chiến đấu như một bóng ma bọc thép bảo vệ khu phố. Sự lộ diện này chắc chắn sẽ đẩy nhanh tốc độ truy quét của tập đoàn.
Sơn thở phào một tiếng nhọc nhằn, ngắt kết nối tạm thời với Thiết để giảm tải cho não bộ. Anh lảo đảo bước ra khỏi bóng tối của container phế liệu, tay vịn vào tường để giữ thăng bằng. Võng mạc mắt trái của anh vẫn chỉ nhìn thấy hai màu đen trắng, nhưng cơn đau thái dương đã dịu đi đôi chút.
Bà Sáu run rẩy ngước nhìn Thiết, rồi nhìn sang Sơn đang bước tới với vết máu đen loang lổ bên thái dương. Bà mím môi, đôi mắt già nua đỏ hoe nước mắt: "Sơn... con... con làm cái gì thế này? Thằng Thiết... nó..."
"Bà Sáu, đi trốn lẹ đi." Sơn thào thào, giọng đầy lo lắng. "Long Sẹo sẽ báo cáo chuyện này cho giám đốc Trịnh Thế ngay lập tức. Nơi này không còn an toàn nữa đâu."
Đúng lúc đó, dưới ánh sáng trắng nhạt của chiếc đèn đường neon rỉ sét phản chiếu trên vũng nước axit, Sơn nhìn thấy một vệt sáng kim loại lạ rơi ra từ túi áo mưa rách nát của gã cầm đầu băng đảng đang nằm bất tỉnh dưới đất.
Anh điều khiển Thiết cúi xuống, dùng những ngón tay bọc thép thô kệch nhặt vật thể đó lên và đưa lại cho anh.
Đó là một chiếc thẻ nhớ dẹt bọc titan bảo vệ cấp độ công nghiệp, dính đầy bùn thải và dầu máy màu đen. Trên mặt thẻ khắc chìm logo hình chữ thập ngược của tập đoàn VNG-Necro, kèm theo dòng mã nhận diện kỹ thuật số rỉ sét:
`RAW_DATA_SLATE_09_VNG_SEC̀
Sơn siết chặt chiếc Thẻ dữ liệu thô (Raw Data-Slate) trong lòng bàn tay phải dính đầy nước mưa lạnh buốt. Tim anh đập mạnh liên hồi. Đây chính là vật phẩm chứa các tệp dữ liệu nơ-ron chưa được giải mã của băng đảng Long Sẹo—manh mối sinh tử có thể chứa đựng chữ ký số của Mai và vạch trần mạng lưới thu hoạch xác lậu của tập đoàn.
"Anh Sơn! Đi lẹ anh! Tiếng còi hú của xe tuần tra TSPD đang hướng về đầu hẻm số 9 rồi!" Tiếng Huy hốt hoảng vang lên từ đầu hầm ngầm nhà xác.
Sơn đút chiếc thẻ nhớ vào túi áo măng-tô đen sờn cũ, ra lệnh cho Thiết kéo lê thân hình khổng lồ bọc thép quay trở lại bóng tối của lối thoát hiểm ngách. Anh quay đầu nhìn lại chiếc xe hủ tiếu đổ nát của Bà Sáu lần cuối trong màn mưa axit xám xịt, lòng nặng trĩu một nỗi dằn vặt đạo đức và căm phẫn tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!