Ký ức Thủy Tinh Thể
Tiếng búa sắt nện rầm rầm lên cánh cửa sắt hoen rỉ của nhà xác số 4 vọng xuống đường ống thông gió, kéo theo từng mảng rỉ sét và bụi bê tông rụng lả tả xuống chiếc bàn mổ thép. Không khí dưới hầm ngầm đặc quánh mùi formaldehyde, ammoniac rỉ sét và cả mùi khét của các vi mạch bị chập điện.
Sơn quỵ gối bên cạnh bàn mổ, một tay bấu chặt vào chân bàn bằng thép để giữ cho cơ thể không đổ sụp. Thái dương trái của anh nóng rực như bị một thanh sắt nung đỏ găm thẳng vào. Dòng dịch mô màu vàng nhạt trộn lẫn máu đen đặc sệt chảy ròng ròng từ cổng cấy ghép nơ-ron tự chế, tràn qua gò má nhợt nhạt rồi nhỏ xuống nền đất nện sũng nước mưa axit thành những vệt sẫm màu. Cơn co thắt từ thùy đỉnh đại não dội xuống liên tục, giật thắt nửa khuôn mặt bên trái của anh.
Nhưng đáng sợ nhất là bóng tối đơn sắc. Cú phản hồi điện từ (EM Feedback) tàn bạo từ chip nơ-ron của Thiết ở tập trước đã tạm thời phá hủy các tế bào hình nón trong võng mạc của Sơn. Thế giới rực rỡ ánh đèn neon xanh đỏ của Quận 9 giờ đây chỉ còn là một bức tranh xám xịt, loang lổ những mảng xám tro, trắng bệch và đen thẫm.
"Sơn! Thằng ngu này, mày có nghe tao nói không?" Bác sĩ Đức gầm lên, bàn tay già nua b bọc đầy vết chai sạn giật mạnh vai anh. Khẩu súng kích tim sinh học thế hệ cũ trên tay ông vẫn còn rít lên tiếng sạc điện từ trường o o. "Mùi hóa chất bảo quản từ thằng Thiết đã rò rỉ ra ngoài qua hệ thống lọc khí bị hỏng rồi! Lũ cơ khuyển S-01 của TSPD đang sục sạo ở đầu hẻm số 9. Tụi nó chỉ cần ngửi thấy một giọt Necro-Fluid là sẽ càn quét nát cái nhà xác này! Đi lẹ!"
"Không... chưa đi được..." Sơn thào thào, giọng nói khàn đặc như hai mảnh kim loại cạ vào nhau. Anh dùng tay phải run rẩy gạt tay bác sĩ Đức ra, cố rướn người lên. "Thiết... Thiết đã nhận mã. Ký ức của nó... vẫn còn trong thủy tinh thể. Tôi phải lấy được nó trước khi chip tự hủy."
Phía sau tủ hóa chất bảo quản, Huy đang ôm chặt chiếc ba lô chứa các linh kiện phế liệu, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập. Tiếng sắt thép va đập và tiếng bước chân nặng nề từ tầng trên vọng xuống ngày một gần. Cánh cửa sắt bảo vệ cầu thang của bác sĩ Đức đang bị uốn cong dưới sức nặng của những cú đập thủy lực.
Sơn phớt lờ tất cả tiếng động đó. Anh thò tay vào túi áo măng-tô đen sờn cũ, rút ra chiếc Kính quét võng mạc dã ngoại—thiết bị đeo mắt một bên được anh độ chế từ kính ngắm quang học của một chiếc xe thiết giáp phế thải nhặt ở bãi rác quân sự. Sơn đeo chiếc kính lên mắt phải, mắt duy nhất của anh còn có khả năng lấy nét trong trạng thái mù màu tạm thời này.
Anh cúi xuống sát khuôn mặt xám ngoét của Thiết. Gã thợ mỏ cơ khí khổng lồ nằm im lìm, đôi mắt trợn trừng, đồng tử đã đục ngầu và phủ một lớp màng mờ của cái chết sinh học. Sơn dùng ngón tay cái bọc da giả vạch rộng mí mắt trái của Thiết, áp sát thấu kính của kính quét vào sát nhãn cầu của cái xác.
`WARNING: SYSTEM OVERHEAT - RETINAL SCANNER̀
`CONNECTING TO TARGET_ID_09_THIET̀
`INITIATING RETINAL MEMORY EXTRACTION...`
Dòng chữ cảnh báo màu xám nhạt hiện lên trên mặt kính AR. Sơn bấm nút kích hoạt vật lý trên gọng kính. Một chùm tia sáng quét màu vàng nhạt—mà trong mắt Sơn lúc này chỉ là một dải sáng trắng mờ—phóng ra từ thấu kính, rọi thẳng vào đồng tử đục ngầu của Thiết.
*Xoẹt... Xoẹt...*
Nhãn cầu của Thiết đột ngột co rút mạnh do kích thích điện nhẹ từ kính quét. Các bó cơ mặt của cái xác giật giật, miệng há hốc ra như muốn thét lên một tiếng thét câm lặng từ cõi chết. Sợi cáp đồng mạ vàng nối từ kính quét vào cổng nơ-ron bên thái dương trái của Sơn khẽ rung lên bần bật. Cơn đau nơ-ron dội ngược khiến Sơn khuỵu xuống, trán tựa sát vào lồng ngực lạnh ngắt của Thiết.
"Cố lên con trai... đừng để bị nát nơ-ron..." Bác sĩ Đức lầm bầm, tay đặt sẵn trên cò súng kích tim, mắt không ngừng đảo lên trần nhà nơi tiếng nện cửa đang chuyển sang tiếng rít của máy cưa plasma.
Trên màn hình hiển thị AR của kính quét, những dòng mã Assembly nơ-ron bắt đầu chạy ngược với tốc độ chóng mặt. Sơn đang thi triển Thuật trích xuất ký ức võng mạc. Anh phải bẻ khóa phân khu lưu trữ hình ảnh đệm trong thùy chẩm của Thiết trước khi hệ thống bảo mật tự động của VNG-Necro phát hiện ra sự can thiệp trái phép và kích hoạt lệnh xóa sạch dữ liệu.
`DECRYPTING RETINAL BUFFER...`
`INTERFERENCE DETECTED: HIGH-FREQUENCY NEON INTERFERENCE (95Hz)`
"Khốn khiếp!" Sơn nghiến răng ken két.
Nhiễu điện từ từ những biển hiệu quảng cáo neon khổng lồ ngoài hẻm tối đang xuyên qua các kẽ hở của trần bê tông, làm sọc toàn bộ màn hình hiển thị hình ảnh 3D đang render. Những vệt sọc trắng xóa quét liên tục, xé nát hình ảnh ký ức thành những mảnh vụn vô nghĩa. Sơn dùng tay phải run rẩy xoay nhẹ chiếc núm xoay analog của bộ lọc dã ngoại tích hợp bên hông kính quét. Anh tinh chỉnh tần số lọc, cố gắng triệt tiêu dải nhiễu 95Hz từ lưới điện công cộng.
Nhịp tim của Sơn tăng vọt lên 140 nhịp/phút. Mắt trái của anh nhức mỏi dữ dội, nước mắt sinh học lẫn với máu loãng chảy ra ròng ròng dưới áp lực quét đa phổ.
*Tạch!*
Dải nhiễu biến mất. Hình ảnh 3D mờ ảo bắt đầu kết tinh lại trên võng mạc của Sơn. Đó là 5 giây cuối cùng trước khi Thiết chết.
*Giây thứ nhất:* Thế giới hiện lên qua góc nhìn của Thiết. Một con hẻm tối tăm, chật hẹp, sũng nước mưa axit. Sương mù lưu huỳnh màu vàng đục cuộn lên từ những rãnh nước thải. Cách đó không xa, ánh đèn vàng ấm áp từ Quán hủ tiếu gõ Bà Sáu hắt ra, soi rõ những giọt mưa rơi như những sợi chỉ bạc. Mùi nước lèo hủ tiếu thơm phức thoang thoảng bay vào mũi—một ký ức khứu giác hiếm hoi lọt vào tệp dữ liệu nơ-ron.
*Giây thứ hai:* Một bóng người khổng lồ bước ra từ bóng tối của con hẻm, chắn ngang lối đi của Thiết. Gương mặt gã loang lổ những vết sẹo bỏng axit co rúm, để lộ hàm răng bọc kim loại sắc nhọn. Trên vòm ngực trần của gã, hình xăm rồng cơ khí phát sáng đỏ rực dưới lớp da sinh học. Đó là Long Sẹo, trùm băng đảng thu nợ khét tiếng của chi nhánh VNG-Necro Quận 9. Gã đang cầm một cây gậy sắt tích điện, các tia chớp xanh neon xẹt mạnh quanh đầu gậy.
*Giây thứ sáu:* "Mày trốn nợ y tế của giám đốc Trịnh Thế hơi lâu rồi đó, Thiết." Giọng nói của Long Sẹo bị bóp méo qua bộ tổng hợp âm thanh rè rè. Gã vung cây gậy sắt điện nện thẳng vào ngực Thiết. Xung điện cao thế bùng nổ, làm màn hình ký ức võng mạc của Thiết bị giật giật dữ dội, loang lổ những vệt nhiễu trắng xóa. Thiết quỵ xuống bùn độc, hệ cơ khớp cơ khí bị tê liệt hoàn toàn.
*Giây thứ tư:* Hai tên thuộc hạ của Long Sẹo lao tới, dùng kìm thủy lực bẻ gãy khớp vai trái của Thiết để tháo dỡ chi cơ khí đắt tiền. Thiết bị kéo lê trên mặt đất rỉ sét, hướng về phía bờ Kênh Nước Đen bốc mùi hóa chất nồng nặc. Trong góc nhìn của Thiết, bầu trời Quận 9 hiện lên xám xịt với những tòa tháp chọc trời của Elysium-Sector lơ lửng trên tầng mây, lạnh lùng và xa hoa.
*Giây thứ năm:* Thiết bị đẩy mạnh xuống dòng nước đen ngòm của kênh xả thải. Nước tràn vào hốc mắt, dập tắt dần ánh sáng sinh học. Nhưng ngay trước khi nhãn cầu hoàn toàn bị bóng tối bao phủ, trong góc tối của con hẻm phía sau xe hủ tiếu của Bà Sáu, kính quét của Thiết vô tình ghi lại một hình ảnh ngoài ý muốn.
Một chiếc xe tải bọc thép cỡ lớn mang logo hình chữ thập ngược phát sáng của tập đoàn VNG-Necro đang đỗ im lìm trong bóng tối. Hai nhân viên mặc đồ bảo hộ vô trùng màu trắng đang bốc dỡ những thùng chứa kim loại bọc chì từ thùng xe xuống đất. Khi nắp một chiếc thùng khẽ mở ra để kết nối ống dẫn dịch bảo quản, Sơn nhìn thấy rõ qua kính quét phóng đại: bên trong là những quả tim sinh học và những cặp thận người vẫn còn đang đập nhẹ trong dung dịch bảo quản màu xanh lam. Nhãn dán trên thùng ghi rõ bằng chữ kỹ thuật số: `ORGAN HARVEST - DISTRICT 9 - UNREGISTERED̀ (Thu hoạch nội tạng - Quận 9 - Không đăng ký).
Sơn chết lặng. Tim anh như ngừng đập trong một nhịp.
Đây không phải là một vụ siết nợ thể xác thông thường. VNG-Necro đang âm thầm thu hoạch nội tạng của những người nghèo vô danh ở Quận 9 ngay tại con hẻm phía sau quán ăn của Bà Sáu, và Thiết bị giết hại dã man chỉ vì vô tình chứng kiến chuyến hàng thu hoạch lậu đó.
`ALERT: VNG ANTI-TAMPER VIRUS DETECTED!`
`ERASING RETINAL MEMORY IN 3... 2...`
"Không được xóa!" Sơn gào lên trong tâm tưởng.
Thuật toán bảo mật tự hủy của tập đoàn đã phát hiện ra sự xâm nhập của anh và bắt đầu kích hoạt chế độ thiêu rụi chip nơ-ron của Thiết để xóa sạch dấu vết. Sơn không hề do dự, dùng tay phải gõ nhanh một chuỗi lệnh Assembly trên Cổng kết nối cầm tay, ép xung điện của kính quét để cưỡng bức sao lưu toàn bộ tệp hình ảnh 5 giây đó vào đĩa cứng analog bọc chì đeo bên hông anh.
`FORCE_BACKUP to ANALOG_DRIVE_01`
`BYPASSING SECURITY WALL...`
`TRANSFER COMPLETE: 100%`
*Phụt!*
Nhãn cầu của Thiết đột ngột xì ra một luồng khói xám nhỏ sực mùi khét của nhựa cháy. Con chip nơ-ron trong gáy cái xác đã hoàn toàn bị thiêu rụi thành một mảng than đen vô dụng. Thiết bất động trở lại, đầu ngoẹo sang một bên trên bàn mổ thép.
Sơn ngã giật lùi về phía sau, chiếc Kính quét võng mạc dã ngoại tuột khỏi mắt, rơi loảng xoảng xuống đất. Mắt trái của anh nhức nhối tột cùng, một dòng nước mắt lẫn máu tươi chảy dài xuống má. Thế giới trước mắt anh vẫn là một màu đen trắng xám xịt của chứng mù màu tạm thời, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh chiếc xe tải bọc thép của VNG-Necro và gương mặt loang lổ sẹo của Long Sẹo đã găm sâu như một vết thương không bao giờ lành.
"Sơn! Đi lẹ! Tụi nó phá xong cửa cầu thang rồi!" Bác sĩ Đức thét lên, dùng tay kéo mạnh Sơn đứng dậy.
Đúng lúc đó, chiếc máy thu phát vô tuyến analog cũ kỹ dính đầy dầu mỡ trên vai Huy đột ngột rít lên tiếng nhiễu sóng rè rè, rồi giọng nói hốt hoảng, đứt quãng của Bà Sáu vang lên từ loa phát:
"Sơn ơi... Huy ơi... trốn lẹ đi các con! Tụi đòi nợ của Long Sẹo... tụi nó mang gậy sắt điện tới đang đập nát quán hủ tiếu của bà rồi... Tụi nó nói biết tụi con đang giấu cái xác của thằng Thiết dưới đó... Sơn ơi... A!"
Tiếng thét của Bà Sáu bị cắt đứt bởi một tiếng nổ điện chát chúa và tiếng cười hống hách của bọn đòi nợ vang vọng qua ống thu âm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!