Giao Ước Bóng Đêm
Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn... tí tách... tí tách... dội vào lòng ga tàu điện ngầm bỏ hoang Bình Khánh, kéo theo thứ âm thanh rỗng tuếch, lạnh lẽo của một đô thị đang thối rữa từ bên trong.
Sơn nằm ngửa trên chiếc cáng thép rỉ sét của phòng y tế dã chiến, lồng ngực phập phồng một cách khó nhọc. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn bại liệt, nặng trịch và vô cảm như một khối bê tông chết. Tác dụng phụ tàn khốc của liều huyết thanh phong tỏa khẩn cấp "Necro-Shield" vẫn đang khóa chặt các bó cơ, biến cánh tay trái cơ khí chắp vá từ phế liệu quân sự thành một thứ kim loại thừa thãi, lạnh ngắt buông thõng bên mạn cáng. Thái dương trái của anh đau buốt như bị ai đóng đinh, từng dòng máu đen lẫn dịch mô vàng nhạt dính dớp rỉ ra liên tục từ cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử, chậm rãi bò dọc theo gò má hốc hác rồi nhỏ giọt xuống tấm ga trải giường cáu bẩn.
Tầm nhìn từ mắt trái của Sơn hoàn toàn tối xám, mù mịt không một chút ánh sáng hay màu sắc. Cú sốc điện EM Feedback cực mạnh từ trận chiến ở trạm phát sóng lậu của Chị Ba Mạng Lưới đã thiêu rụi vĩnh viễn năm phần trăm tế bào thần kinh thị giác của anh, tước đi khả năng cảm nhận màu sắc của thùy chẩm trái. Trong khi đó, nhãn cầu phải đỏ lựng vì xuất huyết cũng đang nhấp nháy điên cuồng, để lại một vệt máu ảo ảnh màu đỏ tươi lơ lửng giữa khoảng không nhòe nhoẹt. Tai trái điếc đặc vĩnh viễn chỉ còn tiếng o o của tĩnh điện rít lên điên cuồng trong hộp sọ, buộc anh phải nghiêng đầu sang phải để thu nhận những âm thanh hỗn tạp xung quanh.
"Sơn! Mày đừng có cử động!" Giọng nói đanh thép của Vy vang lên sát bên tai phải của anh. Cô đang dùng một mảnh gạc tẩm cồn dã chiến mạnh bạo ấn lên thái dương trái của Sơn để cầm máu. Khẩu súng súng trường xung điện tự chế bọc đồng của cô gác hờ bên cạnh bàn mổ, báng súng vẫn còn bám đầy muội than đen kịt từ trận phục kích ở Kênh Nước Đen. Gương mặt cô đanh lại sau lớp mặt nạ lọc độc màu xám sờn cũ: "Bộ lọc tín hiệu từ xa của mày đã cháy thành một cục than đen rồi. Cầu chì nổ tung, vi mạch nóng chảy hoàn toàn. Nếu mày cố tình kết nối nơ-ron một lần nữa trong tình trạng bại liệt này, thùy đỉnh của mày sẽ bị nướng chín vĩnh viễn trước khi kịp nhìn thấy mặt vợ mày."
Sơn khàn giọng, giọng nói phát ra từ cổ họng khô khốc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau: "Huy... thằng bé sao rồi?"
Vy khẽ thở dài, ánh mắt cô hướng về góc tối của phòng y tế dã chiến, nơi Huy đang nằm bất động dưới tấm chăn mỏng dính máu. Bả vai trái của cậu nhóc trợ thủ hai mươi tuổi đã được khâu ghim dã chiến để ngừng chảy máu, nhưng nửa cơ mặt trái của cậu thỉnh thoảng vẫn giật mạnh lên một cách vô thức—di chứng tàn nhẫn của dòng điện nơ-ron sau đòn tra tấn của Lê Minh. "Nó vẫn hôn mê sâu. Thảo Kim Tiêm nói tế bào não trái của nó bị tổn thương vĩnh viễn, nhưng mạng sống thì giữ được. Mày lo cho bản thân mày trước đi."
Sơn nhắm chặt mắt phải, cố nén cơn đau thắt lồng ngực do xả tụ điện sinh học từ súng điện tự chế ở chương trước. Anh dùng bàn tay phải bọc da giả duy nhất còn cử động được để siết chặt chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đeo bên hông. Thiết bị cầm tay cầm tay bọc đồng xước xát này đã được Toàn Mã sạc đầy năng lượng dã chiến từ máy phát điện diesel của ga Bình Khánh, nhưng không có Bộ lọc tín hiệu từ xa, nó giờ đây giống như một khẩu súng không có chốt an toàn, sẵn sàng giật ngược và thiêu rụi não bộ của anh bất cứ lúc nào.
"Nhìn kìa..." Toàn Mã bước tới, khuôn mặt gã dính đầy muội than bốc mùi nhựa cháy, chỉ tay vào màn hình hiển thị của chiếc máy tính analog chắp vá. "Tọa độ mà Kẻ Chỉ Điểm X gửi về trước khi Bình tự hủy... Nó trùng khớp hoàn toàn với vị trí của chung cư Thanh Đa. Nhưng để tới được đó, chúng ta phải băng qua Đầm lầy Bình Chánh."
Vy khựng lại, đôi lông mày đỏ rực của cô nhíu chặt dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn của hầm ngầm: "Đầm lầy Bình Chánh? Đó là vùng nước thải công nghiệp ngập tràn dầu độc và lưu huỳnh. Tệ hơn, đó là địa bàn của Long Băng Đăng. Gã là một kẻ lập trình xác tự do khét tiếng, chuyên độ chế xác sống bạo lực cho các băng đảng bảo kê Quận 9. Gã cực kỳ căm ghét người ngoài bén mảng tới địa bàn của mình."
"Tôi không có lựa chọn," Sơn nói, mắt phải dán chặt vào dòng tọa độ nhấp nháy đỏ rực trên màn hình. "Bác sĩ Đức đang bị giam giữ tại phân khu Lò thiêu hủy VNG. Trịnh Thế muốn thiêu rụi ông ấy cùng toàn bộ dữ liệu y khoa lậu của chúng ta vào nửa đêm nay. Tôi chỉ còn chưa đầy mười tiếng. Và con chip ký ức của Mai... nó sắp bị Bình Béo xóa sạch vĩnh viễn trong vòng hai mươi tư giờ. Tôi phải đi."
Vy nhìn Sơn, nhìn vết thương hoại tử đang rỉ máu đen bên thái dương anh, rồi nhìn cánh tay trái liệt bại của gã pháp y lập dị. Cô biết không thể ngăn cản sự cố chấp của người đàn ông đã mất đi tất cả này. Cô quay sang ra lệnh cho Kiên—xác sống mang vác khổng lồ có hệ xương gia cố bằng khung thép phế liệu chịu lực đang đứng im lìm trong góc hầm: "Kiên, chuẩn bị xe cút kít dã chiến. Phủ bạt chống axit lên. Chúng ta di chuyển."
***
Nửa tiếng sau, chiếc xe cút kít dã chiến chở Sơn được Kiên đẩy đi một cách chậm rãi nhưng vững chắc qua những đường ống thoát nước ngập sũng nước thải hóa chất của Quận 9. Vy đi bên cạnh, khẩu súng trường xung điện bọc đồng dã chiến lăm lăm trên tay, mắt phải cấy kính ngắm dã chiến liên tục đảo qua các góc khuất để đề phòng drone tuần tra dã chiến của Tuấn Cáp Quang đang rà quét thủ công sau khi hệ thống radar bị mù.
Sương sương axit gắt gao rơi xuống từ các khe nứt của trần bê tông, gặp nước thải hóa chất bốc lên một làn sương mù lưu huỳnh màu vàng đục, hăng hắc và bỏng rát da thịt. Sơn nằm nghiêng trên xe, đầu cúi thấp dưới tấm bạt chống axit, tay phải vẫn ghì chặt chiếc Cổng kết nối cầm tay. Cơn hoại tử cổng cấy ghép bên thái dương trái râm ran đau buốt, rỉ ra từng dòng máu đen lạnh ngắt dọc theo gò má hốc hác. Anh cố gắng chịu đựng cơn liệt nửa người trái, thầm nhẩm tính thời gian: còn khoảng hai tiếng nữa thì tác dụng của Necro-Shield mới tan hết.
"Chúng ta đã ra khỏi ranh giới đường cống ngầm Bình Tân," Vy nói khẽ, giọng cô bị bóp nghẹt sau chiếc mặt nạ lọc độc. "Phía trước là Đầm lầy Bình Chánh rồi."
Kiên đẩy chiếc xe cút kít bước qua một van thép rỉ sét khổng lồ đã bị phá hủy cơ học. Trước mắt họ hiện ra một vùng cấm địa âm u, lạnh lẽo đến rợn người dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tầng mây axit dày đặc.
Đầm lầy Bình Chánh không phải là một đầm lầy tự nhiên, mà là một vùng trũng khổng lồ ngập tràn nước thải hóa chất đen ngòm, đặc sệt dầu thải công nghiệp và lưu huỳnh bốc mùi axit hăng hắc, nghẹt thở. Trên mặt nước đen bóng loáng như hắc ín, hàng vạn linh kiện điện tử hỏng, những bo mạch mục nát và vỏ máy tính rỉ sét nổi lềnh bềnh như những chiếc xương tàn của một nền văn minh cơ khí thối rữa. Những rặng cây dại bằng nhựa và dây cáp viễn thông đứt đoạn mọc tua tủa từ những bãi bùn nhiễm độc phát ra ánh sáng huỳnh quang màu xanh lá mờ ảo, ma mị.
"Dừng lại," Sơn nói, mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết khẽ nheo lại.
Cách họ chưa đầy ba mươi mét, kẹp giữa những thùng container bọc chì rỉ sét loang lổ và những ngôi nhà cổ bỏ hoang sụt lún, là một chiếc bục gỗ rỉ sét nhô ra giữa đầm lầy hóa chất. Trên bục gỗ, một bóng người đang đứng sừng sững dưới màn mưa axit nhạt nhòa.
Đó chính là Long Băng Đăng.
Gã mặc một chiếc áo khoác phao màu bạc rách rưới dính đầy mỡ máy đen kịt, răng bọc kim loại lấp loáng dưới ánh trăng mờ nhạt. Bên thái dương và dọc theo cổ trái của gã cấy ghép một cổng nơ-ron kép phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, nhấp nháy theo nhịp thở. Tay phải gã cầm một thiết bị nạp mã lệnh cầm tay dán đầy hình dán nổi loạn, ngón tay lướt nhanh trên các phím bấm phát ra những tiếng tạch tạch khô khốc.
"Tao đã ngửi thấy mùi Necro-Fluid rẻ tiền của nhà xác số 4 từ cách đây nửa cây số rồi, gã pháp y bóng ma," Long Băng Đăng cười khẩy, giọng nói của gã được khuếch đại qua bộ tổng hợp âm thanh thanh quản phát ra những tiếng rít kim loại chói tai. "Mày nghĩ mày có thể lén lút đi qua đầm lầy của tao để tới chung cư Thanh Đa mà không nộp phế sao?"
Vy lập tức bước lên trước chiếc xe cút kít, ghì chặt khẩu súng trường xung điện bọc đồng, kính ngắm dã chiến bên mắt phải khóa chặt vào ngực Long Băng Đăng: "Tránh đường ra, Long Băng Đăng. Chúng ta không có thời gian để chơi đùa với mày. Hoặc là nhận Điểm Sinh Mạng rồi mở đường, hoặc là tao sẽ bắn nát cổng nơ-ron kép của mày."
"Ồ, thủ lĩnh Vy của nhóm Vanguard danh tiếng," Long Băng Đăng không hề nao núng, gã cười lớn, kẽ răng kim loại lóe lên đầy xảo quyệt. "Tao không cần Điểm Sinh Mạng rác rưởi của tụi mày. Thứ tao cần... là cái đĩa cứng bọc chì chứa thuật toán di sản của Mai trong sọ gã pháp y kia. Trịnh Thế đã ra giá rất cao cho cái đầu của gã. Nhưng tao là một nghệ sĩ lập trình xác tự do, tao thích chơi sòng phẳng. Đấu lập trình xác chết trực tiếp với tao. Thắng, tao trả đường. Thua, tao lột sạch đĩa cứng sọ của mày."
Sơn gượng rướn nửa thân người bên phải dậy, mắt phải đỏ lựng nhìn thẳng vào Long Băng Đăng: "Tôi đang bị liệt nửa người, không thể vận động nơ-ron cường độ cao. Mày muốn đấu thế nào?"
"Đơn giản thôi," Long Băng Đăng cười khẩy, gã vỗ tay hai tiếng trầm đục.
Từ phía sau chiếc container bọc chì rỉ sét, một cái xác khổng lồ cao hơn hai mét từ từ bước ra. Sơn khựng lại, mắt phải co rút dữ dội khi nhìn thấy khuôn mặt da xám ngoét vô hồn của cái xác.
Đó chính là Thiết! Xác thợ mỏ cơ khí lực lưỡng từng là thuộc hạ đầu tiên của Sơn, đã bị thất lạc và kẹt lại dưới đống đổ nát của nhà xác số 4 sau cuộc đột kích của TSPD ở chương trước. Cánh tay phải của Thiết—mũi khoan thủy lực bọc hợp kim titan rỉ sét dính đầy bụi đá—đang buông thõng, nhưng đèn tín hiệu gáy của gã đang nhấp nháy màu đỏ rực dưới sự kiểm soát của Long Băng Đăng.
"Thằng Thiết này từng là của mày đúng không?" Long Băng Đăng chỉ tay vào Thiết, giọng đầy ngạo mạn. "Gia sản của mày bị TSPD tịch thu, tao đã bỏ ra năm ngàn Điểm Sinh Mạng để chuộc nó về từ tay Trịnh Thế. Bây giờ, nó đang chạy hệ điều hành ép xung bạo lực của tao. Đấu thắng tao, tao trả xác của nó và mở đường cho tụi mày đi Thanh Đa. Thua, thì để lại mạng sống và đĩa cứng sọ ở cái đầm lầy này."
Sơn nhìn Thiết, nhìn cánh tay mũi khoan thủy lực đã từng bảo vệ anh trong những ngày đầu tiên tại nhà xác Quận 9. Nỗi dằn vặt và căm phẫn dâng lên tột cùng trong lồng ngực anh. Anh không thể bỏ mặc Thiết bị biến thành một cỗ máy bạo lực vô tri dưới tay kẻ khác.
"Tôi chấp nhận," Sơn khàn giọng nói.
"Sơn! Mày điên rồi!" Vy hét lên, định giữ vai anh lại. "Mày không có bộ lọc tín hiệu! Cú sốc điện tiếp theo sẽ giết chết não mày vĩnh viễn!"
"Vy... bọc hậu cho tôi. Đừng để thuộc hạ của gã bắn lén," Sơn nói, ánh mắt kiên định đến đáng sợ của anh khiến Vy phải im lặng lùi lại, tay ghì chặt báng súng.
Sơn dùng bàn tay phải bọc da giả run rẩy rút chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đeo bên hông. Anh cắm sợi cáp đồng bọc chì chống nhiễu trực tiếp vào cổng cấy ghép hoại tử bên thái dương trái. Một cơn đau buốt nhói như kim nung đâm thẳng vào vỏ não khiến Sơn co rúm người lại, máu đen đặc sệt rỉ ra nhiều hơn từ vết thương gáy, chảy dài xuống cổ áo măng-tô đen sờn cũ.
Anh không có Bộ lọc tín hiệu từ xa. Mỗi dòng lệnh anh viết ra giờ đây sẽ truyền trực tiếp dòng điện sinh học thô từ não bộ của anh sang xác chết mà không có bất kỳ màng lọc bảo vệ nào. Đây là một canh bạc sinh tử không có lưới an toàn.
Long Băng Đăng cười lớn đầy phấn khích, gã gõ nhanh một chuỗi mã lệnh trên thiết bị cầm tay: "KÍCH HOẠT_THIẾT_ÉP_XUNG_BẠO_LỰC!"
*RẮC... RẮC...*
Khớp gối và hệ xương gia cố của Thiết phát ra những tiếng kêu răng rắc khô khốc. Nhãn cầu cơ khí của gã thợ mỏ khổng lồ đột ngột phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ. Cánh tay phải mũi khoan thủy lực bọc titan bắt đầu rít lên tiếng động cơ thủy lực đinh tai nhức óc, quay tít với tốc độ chóng mặt, tạo ra những luồng gió rít gào thổi bay làn sương lưu huỳnh xung quanh. Thiết bước từng bước nặng nề dọc theo bục gỗ, mũi khoan thủy lực hướng thẳng về phía chiếc xe cút kít của Sơn.
Sơn nín thở, ngón tay phải của anh lướt nhanh trên phím cơ của bộ kết nối cầm tay, cố gắng gõ dòng lệnh Assembly nơ-ron sơ khai để thiết lập đường truyền Link-OS không dây tầm ngắn nhằm bẻ khóa chip của Thiết. Nhưng ngay khi dòng dữ liệu đầu tiên chạm vào gáy Thiết, anh vấp phải một bức tường lửa tự chế cực kỳ xảo quyệt của Long Băng Đăng.
*BÙM!*
Một luồng điện phản hồi nhẹ dội ngược trở lại qua cáp kết nối khiến Sơn co giật mạnh, thùy trán đau buốt như bị búa bổ. Trận đấu trí lập trình xác sống giữa hai bộ não công nghệ ngầm khốc liệt bắt đầu diễn ra giữa đầm lầy hóa chất cô độc.
Long Băng Đăng nhìn thấy Sơn chao đảo, gã cười khẩy đầy ngạo mạn rồi vung tay vỗ mạnh hai tiếng vang dội khắp đầm lầy.
*BỌP! BỌP!*
"Để tao cho mày thấy... thế nào là nghệ thuật lập trình xác sống thực sự ở cái đầm lầy Bình Chánh này!" Long Băng Đăng gầm lên đầy điên cuồng.
Ngay lập tức, mặt nước đen ngòm đặc sệt dầu thải của đầm lầy bắt đầu sủi bọt khí dữ dội. Ba vệt sáng đỏ neon đột ngột bùng phát dưới lòng nước đen ngòm rác rưởi.
Vy ghì chặt báng súng, kính ngắm dã chiến bên mắt phải của cô nhấp nháy đèn đỏ liên tục báo động nguy cấp tột độ.
Long Băng Đăng vỗ tay, ba xác chết công nhân rách nát dính đầy bùn hóa chất đen ngòm từ dưới đầm lầy từ từ đứng thẳng dậy, gáy cấy chip nơ-ron phát sáng đỏ rực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!