Nhạc nềnDeep_Sea

Sợi Cáp Cuối Cùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít gào qua khe giếng trời chung cư cũ vọng về qua kênh truyền dẫn Link-OS của Bình, lẫn trong tiếng rè rè của sóng vô tuyến dã ngoại bị nhiễu nặng. Qua nhãn cầu cơ khí của Bình, thế giới đang đảo lộn với tốc độ kinh hoàng. Những mảng tường gạch vỡ nát bám đầy rêu xanh, những sợi dây cáp viễn thông lòng thòng như những con rắn đen đứt đoạn, và cả vệt laser đỏ rực của chiếc drone Sentry-9 trên cao—tất cả vụt qua, kéo theo một cảm giác rơi tự do không trọng lực đầy nghẹt thở.


Chân phải cơ khí của Bình đã bị loạt đạn súng máy xuyên giáp của TSPD bắn nát bét hoàn toàn. Những mảnh hợp kim titan và cao su nhân tạo cháy sém văng ra tung tóe, để lại những sợi dây dẫn điện sinh học đứt lìa, xẹt ra những tia lửa điện nhỏ màu xanh lam giữa màn mưa axit tầm tã.


Tại ga tàu điện ngầm bỏ hoang Bình Khánh—Hầm trú ẩn Vanguard-01—Sơn quỵ rạp xuống sàn bê tông lạnh ngắt bên cạnh chiếc máy tính analog chắp vá. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn bại liệt, nặng trịch như một khối đá chết do tác dụng phụ tàn khốc của liều huyết thanh phong tỏa khẩn cấp "Necro-Shield" vẫn đang khóa chặt các bó cơ. Thái dương trái của anh đau buốt như bị ai đóng đinh, từng dòng máu đen lẫn dịch mô vàng nhạt dính dớp rỉ ra liên tục từ cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử, chảy dài xuống gò má hốc hác rồi nhỏ giọt xuống sàn.


Tầm nhìn từ mắt trái của Sơn hoàn toàn tối xám, mù mịt không một chút ánh sáng hay màu sắc. Trong khi đó, nhãn cầu phải đỏ lựng vì xuất huyết cũng đang nhấp nháy điên cuồng, để lại một vệt máu ảo ảnh màu đỏ tươi lơ lửng giữa khoảng không nhòe nhoẹt. Tai trái điếc đặc vĩnh viễn chỉ còn tiếng o o của tĩnh điện rít lên điên cuồng trong hộp sọ, khiến anh phải dùng tai phải để thu nhận những âm thanh hỗn tạp đầy hoảng loạn xung quanh.


"Bình đang rơi xuống tầng lửng!" Toàn Mã gào lên, hai tay gã dính đầy muội than đang xoay điên cuồng các núm vặn trên bộ trộn tần số analog cũ kỹ bốc mùi nhựa cháy. "Sóng quét của Tuấn Cáp Quang đã khóa chặt dải tần lậu của Chị Ba Mạng Lưới! Sơn, nếu mày không ngắt kết nối ngay lập tức, luồng điện phản hồi từ phát bắn tiếp theo của drone sẽ nướng chín thùy đỉnh của mày vĩnh viễn!"


"Không... không được ngắt..." Sơn khàn giọng, giọng nói phát ra từ cổ họng khô khốc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. Anh dùng bàn tay phải bọc da giả duy nhất còn cử động được để siết chặt chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng dính đầy máu. "Thiết bị gây nhiễu điện từ công suất lớn... đeo bên hông Bình... chưa được kích hoạt. Nếu Bình bị tiêu hủy trước khi lắp đặt xong... radar của TSPD sẽ quét sạch ga Bình Khánh này trong vòng mười phút."


Vy lao tới, ghì chặt lấy bả vai phải của Sơn, khẩu súng trường xung điện bọc đồng dã chiến của cô gác hờ bên cạnh. Gương mặt cô đanh lại dưới chiếc mặt nạ lọc độc màu xám sờn cũ: "Sơn! Mày nhìn lại mày đi! Cổng nơ-ron của mày đang rò rỉ điện sinh học cấp độ nguy cấp rồi! Thằng Huy vẫn đang nằm hôn mê sâu bên kia, mày muốn cả hai cùng chết não ở cái xó này sao? Buông gã đưa thư ra đi!"


Sơn không đáp. Qua mắt phải nhòe nhoẹt máu, anh nhìn thấy trên màn hình analog hiển thị trạng thái sinh học của Bình. Xác sống đưa thư đã rơi sầm xuống tầng lửng của chung cư cũ. Cú va đập cực mạnh làm nứt toác mạn sườn của gã, nhưng bộ phát xung nhiễu điện từ bọc chì đeo bên hông vẫn chưa bị phá hủy hoàn toàn. Tuy nhiên, tiếng bước chân nện rầm rầm của đội đặc nhiệm TSPD-Beta bọc thép đang áp sát hành lang tầng lửng. Tiếng búa thủy lực gầm rú phá vỡ những bức tường gạch mục nát để dồn Bình vào góc chết.


"Tụi nó dùng búa thủy lực phá vỡ cửa tầng lửng rồi!" Toàn Mã hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi. "Chỉ còn ba mươi giây trước khi tụi TSPD-Beta tràn vào phòng giam giữ Bình!"


Sơn biết mình không còn đường lui. Khoảng cách ba cây số từ ga Bình Khánh đến chung cư cũ là quá xa đối với dải tần không dây Link-OS cấp 2 yếu ớt đang bị drone của tập đoàn o ép. Để bẻ gãy hàng rào bảo mật lượng tử của Tuấn Cáp Quang và kích hoạt thiết bị gây nhiễu từ xa, anh cần một nguồn năng lượng khuếch đại tín hiệu khổng lồ.


Bằng một nỗ lực sinh tồn tột cùng, Sơn dùng tay phải bám chặt vào mép bàn máy tính, kéo lê nửa thân người liệt bại bên trái của mình dọc theo sàn nhà hướng về phía tủ phân phối điện của trạm phát sóng lậu của Chị Ba Mạng Lưới đặt ở góc hầm.


"Sơn! Mày tính làm gì?" Vy hét lên, định lao vào cản anh lại.


"Tránh ra!" Sơn gầm lên qua kẽ răng dính máu.


Anh thọc tay phải vào hòm thiết bị dã chiến bọc chì, rút ra một sợi cáp mạ vàng lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn. Đó chính là Cáp kết nối trực tiếp mạ vàng—sợi cáp truyền dữ liệu tốc độ cao mạ vàng giúp giảm độ trễ điều khiển xác xuống dưới 1 mili-giây mà anh đã tháo dỡ từ hệ thống máy chủ lượng tử cũ của ngân hàng chi nhánh Quận 9.


Sơn cắm một đầu cáp trực tiếp vào cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử bên thái dương trái của mình. Một cảm giác buốt nhói như kim nung đâm thẳng vào vỏ não khiến toàn thân anh giật nảy lên. Đầu cáp còn lại, anh cắm thẳng vào bảng mạch đồng của trạm phát sóng lậu của Chị Ba. Anh muốn biến chính hệ tuần hoàn và cổng cấy ghép của mình thành một chiếc cầu chì sống, dẫn dòng điện sinh học cực đại từ cơ thể khuếch đại sóng nơ-ron lên mức tối đa.


"Sơn! Bộ lọc tín hiệu từ xa của mày không chịu nổi dòng điện cao thế đâu!" Toàn Mã gào lên cảnh báo.


Sơn cố gắng gạt núm xoay analog trên Bộ lọc tín hiệu từ xa đeo bên hông để giảm tải dòng điện dội ngược. Nhưng ngay khi dòng điện sinh học từ trạm phát sóng lậu dội ngược trở lại, một tiếng "bụp" chói tai vang lên kèm theo mùi khét lẹt của đồng cháy. Bộ lọc tín hiệu từ xa bị quá tải và cháy cầu chì bảo vệ lập tức do dòng điện phản hồi vượt quá mức chịu đựng 220V. Thiết bị bảo mệnh duy nhất của anh đã hoàn toàn vô hiệu.


"Kích hoạt..." Sơn nghiến răng, ngón tay phải rớm máu gõ phím điên cuồng trên Cổng kết nối cầm tay.


*XOẸT!*


Một tia chớp màu xanh neon khổng lồ xẹt qua dây cáp kết nối trực tiếp mạ vàng. Dòng Phản hồi điện từ (EM Feedback) cực mạnh dội thẳng vào thái dương trái của Sơn. Cơn chấn động thần kinh khủng khiếp thiêu rụi hoàn toàn 5% tế bào thần kinh thị giác mắt trái của anh, cướp đi vĩnh viễn khả năng cảm nhận màu sắc bên trái, biến tầm nhìn của mắt trái thành một khoảng tối xám xịt không thể phục hồi. Sơn co giật dữ dội, lồng ngực phập phồng nghẹt thở, máu tươi trào ra từ hai bên khóe mắt và mũi, nhuộm đỏ cả cổ áo măng-tô đen.


Nhưng trong bóng tối nhận thức đang phân rã của Sơn, dải tần sóng nơ-ron đột ngột bùng phát lên mức cực đại. Chỉ số đồng bộ Link-OS hiển thị trên màn hình nhảy vọt lên 99.9%.


Qua nhãn cầu của Bình, Sơn nhìn thấy cửa phòng tầng lửng đổ sụp dưới cú nện của búa thủy lực. Ba đặc nhiệm TSPD-Beta bọc giáp đen, tay lăm lăm súng tiểu liên EMP quân dụng chuẩn bị nổ súng bắn hủy Bình.


Sơn dùng bàn tay phải run rẩy gõ dòng lệnh Assembly cuối cùng: "OVERRIDE_EMP_JAMMER_MAX_POWER".


Anten phát sóng lậu của Chị Ba trên nóc chung cư cũ, fed bởi dòng điện sinh học cực hạn từ não bộ của Sơn, phát ra một luồng sóng xung kích điện từ vô hình khổng lồ càn quét toàn bộ khu vực trong bán kính 500 mét.


*OÁNH!*


Một tiếng nổ điện trầm thấp dội lại qua kênh truyền dẫn. Toàn bộ hệ thống radar quét đa phổ của TSPD, kính ngắm AR của đặc nhiệm TSPD-Beta, và cả vệt laser đỏ rực của drone Sentry-9 lập tức bị mù hoàn toàn. Những tia lửa điện xanh rực bắn ra từ các thiết bị điện tử của đối thủ, làm đoản mạch toàn bộ vũ khí bọc thép của họ trong bán kính 500m. Đàn drone tuần tra mất thăng bằng, đâm sầm vào các bức tường chung cư cũ nổ tung thành những vầng sáng cam rực rỡ.


Bình nằm bất động trong bóng tối của tầng lửng chung cư cũ. Để bảo mật hoàn toàn vị trí căn cứ ga Bình Khánh, Sơn kích hoạt giao thức tự hủy chip nơ-ron của Bình. Một tiếng nổ nhỏ phát ra từ gáy gã đưa thư, thiêu rụi hoàn toàn bộ não sinh học và con chip cấy ghép. Xác sống đưa thư Bình đã hoàn thành sứ mệnh của mình và bị tiêu hủy hoàn toàn.


Sơn đổ ập xuống bàn máy tính analog, hơi thở dồn dập dính đầy máu và nước mắt. Vy lao tới đỡ lấy anh, hét lớn gọi Thảo Kim Tiêm mang băng gạc dã chiến.


Nhưng ngay khi dòng dữ liệu cuối cùng từ Bình trước khi tự hủy truyền về máy tính, màn hình analog đột ngột nhấp nháy một chuỗi ký tự ASCII màu xanh lục nhạt. Đó không phải là mã lệnh hệ thống của tập đoàn, mà là một tệp dữ liệu nén mang chữ ký số cá nhân của Trần Thị Mai—chữ ký số mà Sơn đã tìm kiếm trong suốt hai năm qua.


AI An Ủi Mai tự động kích hoạt trong bộ nhớ đệm, phát ra giọng nói dịu dàng, trong trẻo nhưng đứt quãng qua dải loa rè của máy tính analog:


"Sơn... nếu anh nhận được tệp tin này... nghĩa là trạm phát sóng đã an toàn... Em đã giấu... giấu thuật toán Corpse-OS gốc... dưới hầm ngầm chung cư Thanh Đa... Hãy tìm nó... trước khi... Trịnh Thế..."


Màn hình máy tính analog phụ hiển thị một tọa độ tuyệt mật nhấp nháy đỏ rực rỡ bên cạnh chữ ký số của Mai: *Hầm ngầm chung cư Thanh Đa*.


Sơn nhìn chằm chằm vào dòng chữ phát sáng dưới vệt máu ảo ảnh của mắt phải, khóe môi rớm máu khẽ cong lên một nụ cười u uất dứt khoát trong tiếng còi hú báo động đang nhỏ dần ngoài Kênh Nước Đen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!