Nhạc nềnDeep_Sea

Tần Số Gây Nhiễu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lưu huỳnh màu vàng đục cuộn chảy dưới cơn mưa mưa axit Quận 9, nuốt chửng những bước chân cơ khí nặng nề của xác sống mang vác Kiên. Sơn tựa nửa thân người bại liệt bên trái vào bờ vai bọc thép của Kiên, tay phải siết chặt chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng dính đầy bùn đất. Vy đi sát phía sau, khẩu súng trường xung điện bọc đồng dã chiến lăm lăm trên tay, mắt phải cấy kính ngắm liên tục quét dọc những ngõ hẻm rỉ sét bám đầy rác thải công nghệ.


Cơn đau hoại tử từ cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái giật thắt liên hồi theo nhịp thở dồn dập của Sơn. Không còn một liều thuốc giảm đau nơ-ron nào để làm dịu, dòng máu đen đặc sệt trộn lẫn dịch mô vàng nhạt cứ thế rỉ ra, nóng hổi và dính dớp dọc theo gò má hốc hác. Tai trái điếc đặc vĩnh viễn của anh chỉ còn nghe thấy những tiếng rít tĩnh điện o o kéo dài đầy điên cuồng, trong khi mắt trái mù màu hoàn toàn chỉ nhìn thấy một thế giới đơn sắc xám xịt loang lổ.


"Nhanh lên, Sơn!" Vy thì thầm qua bộ lọc độc của chiếc mặt nạ xám sờn. "Thiết bị quét đa phổ của TSPD đang tăng cường độ quét trên diện rộng. Chúng ta chỉ còn chưa đầy mười phút trước khi drone tuần tra khóa mục tiêu vào dải năng lượng rò rỉ của Kiên."


Kiên lầm lì bước qua cánh cửa sập bằng thép rỉ sét dẫn xuống ga tàu điện ngầm bỏ hoang Bình Khánh—Hầm trú ẩn Vanguard-01. Không khí bên trong ga ngột ngạt, sực mùi cồn sát trùng dã chiến trộn lẫn với mùi dầu máy khét lẹt từ chiếc máy phát điện diesel đang chạy xình xịch ở góc hầm. Những bóng đèn huỳnh quang cổ điển nhấp nháy liên tục, hắt thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo xuống những chiếc máy tính analog cũ kỹ chắp vá đầy dây cáp đồng lòng thòng.


Sơn loạng choạng ngã xuống chiếc ghế sắt rỉ sét cạnh bàn mổ dã chiến. Trên bàn, Huy vẫn nằm hôn mê sâu dưới tấm chăn mỏng dính máu. Bả vai trái của cậu nhóc đã được khâu ghim dã chiến ngừng chảy máu, nhưng nửa cơ mặt trái của cậu thỉnh thoảng vẫn giật mạnh lên một cách vô thức—di chứng tàn nhẫn của dòng điện tra tấn từ Lê Minh đã phá hủy vĩnh viễn một phần tế bào não trái.


"Sơn! Mày về rồi!" Toàn Mã lao ra từ sau đống máy thu phát sóng vô tuyến cổ điển bốc mùi nhựa cháy. Tai nghe phi công cũ của gã lệch sang một bên, gương mặt gầy nhom đầy vệt muội than xám xịt. "Tuấn Cáp Quang đang điên cuồng tăng cường độ quét sóng nơ-ron lậu toàn Quận 9! Hắn đã tung ra ba đội đặc nhiệm Grid-Agents bọc thép mang máy dò sóng cầm tay thế hệ mới nhất. Nếu không làm gì đó, tần số lậu của hầm trú ẩn này sẽ bị định vị trong vòng ba mươi phút nữa!"


Sơn gượng rướn người, mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết dán chặt vào màn hình CRT đang nhấp nháy những làn sóng âm màu xanh lục. "Bác sĩ Đức chỉ còn mười một tiếng trước khi bị đưa vào lò thiêu hủy VNG-03. Chúng ta không thể di chuyển Huy lúc này. Phải bảo vệ căn cứ bằng mọi giá."


"Bằng cách nào?" Vy hỏi, đặt mạnh khẩu súng trường lên bàn cơ khí. "Hỏa lực của Vanguard không đủ để chặn đứng một cuộc càn quét tổng lực của TSPD."


"Thiết bị gây nhiễu điện từ công suất lớn," Sơn khàn giọng, tiếng nói phát ra từ cổ họng khô khốc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. Anh chỉ tay vào sơ đồ mạch điện nơ-ron cổ điển của Lão Hạc Số đang trải rộng trên bàn. "Tôi và Toàn Mã có thể chế tạo một bộ phát xung nhiễu analog cực mạnh từ những cuộn cảm dòng lớn của lò vi sóng và tụ điện sinh học dã chiến. Nhưng để phủ sóng toàn khu vực Quận 9, chúng ta cần một điểm cao chiến lược để khuếch đại tín hiệu."


Toàn Mã gật đầu lia lịa, ngón tay gõ gõ vào một tọa độ trên bản đồ số: "Nóc chung cư cũ Quận 9. Đó là tòa nhà mười lăm tầng hoang phế, nơi đặt trạm tiếp sóng analog lậu của Trần Thị Ba—Chị Ba Mạng Lưới. Nếu đưa được thiết bị lên đó và đấu nối vào anten của chị Ba, chúng ta sẽ mở rộng phạm vi điều khiển không dây lên bán kính một ki-lô-mét, đồng thời làm mù hoàn toàn radar quét của Tuấn Cáp Quang."


"Nhưng đường lên chung cư cũ đã bị camera giám sát Sentry-9 phong tỏa hoàn toàn," Vy nhíu mày. "TSPD đã thiết lập lưới quét nhận diện khuôn mặt và cảm biến nhiệt tầm cao. Bất kỳ thực thể sống nào bước lên mái nhà đều bị xả súng máy tự động ngay lập tức."


Sơn nhìn vào góc tối của hầm ngầm, nơi một cái xác nhẹ ký đang ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ rỉ sét. Đó là Bình, xác sống đưa thư tốc độ cấp một. Thiếu niên gầy gò mặc bộ quần áo thể thao sờn cũ, đôi chân cấy ghép các sợi gân nhân tạo bằng cao su đàn hồi cao của gã khẽ đung đưa dưới tác động của luồng gió lạnh từ cửa hầm.


"Bình sẽ đi," Sơn khói giọng đầy quyết đoán. "Cơ thể của gã nhẹ, được thiết kế để di chuyển Parkour đô thị vượt trội. Gã có thể nhảy qua các mái nhà dột mưa axit mà không phát ra tiếng động lớn. Tôi sẽ lập trình cho gã mang thiết bị gây nhiễu lên nóc chung cư."


Sơn dùng bàn tay phải bọc da giả còn cử động được, cắm sợi cáp mạ vàng từ Cổng kết nối nơ-ron từ xa vào cổng cấy ghép bên thái dương trái của mình. Cơn đau buốt nhói dội ngược thẳng vào thùy đỉnh đại não khiến Sơn co rúm người, nhưng anh nghiến chặt răng, tập trung toàn bộ băng thông não bộ dưới hệ điều hành Link-OS cấp hai không dây mới nâng cấp.


*RẮC... RẮC...*


Nhãn cầu cơ khí màu đỏ của Bình đột ngột xoay tròn, phát ra những tiếng rít cơ học nhỏ xíu. Cái xác lạnh ngắt đứng thẳng dậy, bước đi dẻo dai nhưng lặng lẽ như một bóng ma. Toàn Mã nhanh chóng buộc bộ phát xung nhiễu điện từ—được lắp ráp chắp vá từ những lá đồng bọc chì chống EMP—vào chiếc hộp bảo mật đeo bên hông của Bình.


"Đồng bộ hóa hoàn tất," Sơn nói khẽ, nhắm chặt mắt trái tối xám và mở Đồng bộ thị giác võng mạc qua mắt phải. Tầm nhìn của anh lập tức chuyển đổi sang góc nhìn của Bình—một thế giới hồng ngoại nhạt nhòa hiện lên qua thấu kính cấy ghép của xác sống. "Bình, xuất phát."


***


Cơn mưa mưa axit gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của Quận 9, dội những luồng nước độc hại màu vàng đục chảy thành dòng dọc theo các vách tường gạch mục nát. Bình di chuyển như một bóng ma cơ khí dẻo dai giữa màn đêm sương mù lưu huỳnh.


*VÚT... XOẠT!*


Bình nhảy qua khe hẹp sâu hoắm giữa hai tòa nhà mười lăm tầng bỏ hoang. Đôi chân cấy gân cao su đàn hồi cao co gập lại một góc chín mươi độ, hấp thụ hoàn toàn phản lực chạm đất, giảm chấn tối đa để không phát ra bất kỳ tiếng động tuần hoàn nào trên mái tôn mục nát. Sơn ngồi bất động trên ghế sắt ở ga Bình Khánh, tay phải gõ phím liên tục trên bộ kết nối cầm tay để điều phối từng góc độ nhảy, lực co cơ và độ ma sát của đế giày Bình với mặt tôn trơn trượt.


*O... O... O...*


Từ trên cao, tiếng cánh quạt cơ khí rít lên xé rách màn mưa. Một chiếc drone tuần tra Sentry-9 khổng lồ bọc thép đen tuyền từ từ hạ độ cao, phóng ra một chùm tia sáng laser quét nhiệt màu đỏ rực rỡ dọc theo mái nhà rỉ sét.


"Sơn! Drone Sentry đang quét tầm rộng sát bên phải Bình!" Toàn Mã gào lên qua tai nghe, tay liên tục điều chỉnh các núm xoay của mixer vô tuyến analog để tạo ra dải nhiễu sóng dã chiến giả lập tiếng sấm sét tự nhiên nhằm che giấu dải tần điều khiển không dây 412.8 MHz của Sơn.


"Bình, nằm sát xuống vũng nước mưa," Sơn ra lệnh qua dòng mã Assembly.


Anh kích hoạt chế độ Khóa tim cận tử tạm thời cấy trên xác sống Bình. Dòng điện sinh học chạy qua hệ tuần hoàn giả lập của Bình đột ngột ngắt kết nối, đưa nhiệt độ cơ thể của cái xác lạnh ngắt giảm sâu xuống bằng không độ C, hòa lẫn hoàn toàn vào dòng nước mưa axit buốt giá đang ngập ngụa trên mái tôn.


Chùm tia laser đỏ của drone Sentry quét qua lưng Bình, dừng lại trong ba giây dài dằng dặc. Thiết bị quét nhiệt đa phổ bị đánh lừa bởi nhiệt độ đóng băng của vũng nước axit lạnh buốt, nhưng cảm biến áp suất của nó bắt đầu phát ra những tiếng tít tít báo động. Nó đang rà soát độ rung vật lý tuần hoàn trên mái tôn mục nát.


Sơn cảm thấy mồ hôi lạnh vã ra như tắm dọc sống lưng. Cơn đau hoại tử cổng nơ-ron giật mạnh một cú chí mạng, rỉ ra một dòng máu đen đặc chảy vào khóe môi anh. Anh cố gắng bẻ khóa trực tiếp drone Sentry từ xa để làm mù cảm biến áp suất của nó.


*BÙM!*


Một luồng điện phản hồi cực mạnh dội ngược từ tường lửa tần số cao của Tuấn Cáp Quang đánh thẳng vào cổng nơ-ron của Sơn. Sơn co giật mạnh, đầu nện vào cạnh bàn máy tính, máu tươi trào ra từ hai lỗ mũi. Thùy trán của anh đau buốt như bị hàng vạn mảnh sành cào xé.


"Sơn! Mày bị dội ngược nơ-ron rồi! Ngắt kết nối mau!" Vy lao tới đỡ lấy vai anh, nhưng Sơn dùng tay phải gạt phắt cô ra đầy điên cuồng.


"Không được ngắt! Bình sẽ bị tiêu diệt vĩnh viễn!" Sơn gầm lên qua kẽ răng dính máu.


Anh nhận ra cảm biến áp suất của drone nhạy cảm với các nhịp rung tuần hoàn của bước chân người sống. Bằng một nỗ lực lập trình cực hạn, Sơn viết nhanh một đoạn mã xung điện biến thiên ngẫu nhiên, ép các bó cơ chân của Bình nín thở hoàn toàn và đồng bộ nhịp rung cơ bắp với tần số rơi hỗn loạn của các giọt mưa axit lớn đang nện bôm bốp xuống mái tôn.


Chiếc drone tuần tra đứng im lơ lửng trên nóc nhà thêm năm giây, các cảm biến rung bị đánh lừa bởi sự đồng điệu hoàn hảo của cơ thể Bình với nhịp mưa tự nhiên. Nó khẽ rít lên một tiếng cơ học rồi từ từ bay đi hướng về phía Kênh Nước Đen.


Bình gượng dậy từ vũng nước độc, nhưng các khớp gân cao su ở chân phải của gã đã bắt đầu bốc khói xám khét lẹt. Axit đậm đặc trong nước mưa đã ăn mòn nhẹ các sợi polyme đàn hồi, khiến mỗi bước di chuyển tiếp theo của gã phát ra tiếng rắc rắc lỏng lẻo.


"Gần tới rồi, Bình. Chỉ còn hai tầng nữa thôi," Sơn thào thào, tay phải run rẩy gõ dòng lệnh cuối cùng để ép xung cơ đùi của Bình thực hiện cú nhảy vọt cuối cùng qua giếng trời nứt nẻ dẫn lên Nóc chung cư cũ Quận 9.


Bình lấy đà, đôi chân rỉ sét dẫm mạnh lên mép tường gạch mục nát, phóng mình vọt qua khoảng không tối tăm đầy mưa gió. Gã chạm đất bằng một cú lộn vòng hoàn hảo trên nóc chung cư mười lăm tầng, sát bên cạnh tháp anten khổng lồ bọc lưới thép rỉ sét của Trần Thị Ba.


Nhưng ngay khi Bình vừa đứng thẳng dậy để rút thiết bị gây nhiễu từ hông ra—


*TẠCH... TẠCH... TẠCH...*


Từ phía bãi rác phế liệu số bảy bên cạnh, một tiếng rít điện từ dồn dập vang lên. Một đàn robot rác thải (Scrap Drones) rách nát bỗng chốc khởi động, bay vọt lên từ đống sắt vụn như một đàn ong độc bọc thép. Cùng lúc đó, chiếc drone tuần tra Sentry-9 đột ngột quay ngoắt một góc một trăm tám mươi độ trên không trung, chùm tia sáng laser quét nhiệt màu đỏ rực rỡ của nó rọi thẳng từ trên cao xuống, khóa chặt vào lồng ngực của Bình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!