Nhạc nềnDeep_Sea

Săn Lùng Nhân Chứng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rè rè của dải loa máy tính analog cũ kỹ trong căn hầm trú ẩn Vanguard-01 đột ngột rít lên một tần số cao buốt tai. Sơn rướn nửa thân người bên phải còn cử động được về phía trước, mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết dán chặt vào màn hình CRT đang nhấp nháy những làn sóng âm màu xanh neon. Nửa người bên trái của anh vẫn bại liệt hoàn toàn, nặng trịch như một khối bê tông chết dưới tác động phong tỏa của liều huyết thanh khẩn cấp "Necro-Shield". Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái đau buốt như bị đóng đinh, từng dòng máu đen lẫn dịch mô vàng nhạt dính dớp rỉ ra liên tục, thấm qua lớp băng gạc sờn cũ dán bên tai trái đã điếc đặc vĩnh viễn.


Trong không gian ngột ngạt sực mùi cồn sát trùng dã chiến và dầu máy khét lẹt của phòng y tế, giọng nói của Mai vang lên từ tệp tin âm thanh tự động giải mã. Giọng nói ấy dịu dàng, trong trẻo nhưng đứt quãng bởi những tiếng rít tĩnh điện của dải tần lậu:


"Sơn... nếu anh nghe được những lời này... có nghĩa là hệ thống Ghost-Net đã bắt đầu quá trình đồng bộ cưỡng bức... Em đã để lại một lối thoát... nhưng họ đã phát hiện ra... Bác sĩ Đức... ông ấy đang bị giam giữ tại phân khu Lò thiêu hủy VNG... Trịnh Thế muốn xóa sạch mọi dấu vết y khoa lậu của Quận 9... Anh phải tìm Trần Văn... cựu sĩ quan hậu cần ở bãi phế liệu... ông ấy biết lịch trình..."


Tiếng rè đột ngột tắt lịm. Màn hình CRT vụt tắt, trả lại cho căn hầm thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo và mờ ảo từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục trên trần bê tông nứt nẻ.


Sơn loạng choạng gượng dậy bằng tay phải, nhưng lồng ngực co thắt dữ dội khiến anh đổ ập xuống chiếc ghế sắt rỉ sét cạnh bàn mổ của Huy. Cậu nhóc trợ thủ hai mươi tuổi vẫn đang nằm hôn mê sâu, bả vai trái đã được Thảo Kim Tiêm khâu ghim dã chiến để ngừng chảy máu, nhưng nửa cơ mặt trái của cậu thỉnh thoảng vẫn giật mạnh lên một cách vô thức—di chứng tàn nhẫn của dòng điện tra tấn từ Lê Minh đã phá hủy vĩnh viễn một phần tế bào não trái.


"Sơn! Anh không thể đi đâu trong tình trạng này được!" Vy bước vào phòng, khẩu súng trường xung điện bọc đồng gác hờ trên vai, chiếc kính ngắm dã chiến bên mắt phải nhấp nháy đèn đỏ báo động khi quét qua tình trạng bại liệt của anh. "Nửa người trái của anh vẫn chưa hồi phục cảm giác. Cổng nơ-ron của anh đang hoại tử nặng. Bước ra ngoài kia lúc này không khác gì tự sát."


"Bác sĩ Đức... ông ấy đang nằm trong Lò thiêu hủy VNG," Sơn khàn giọng, tiếng nói phát ra từ cổ họng khô khốc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. "Ông ấy đã cấy cổng nơ-ron này cho tôi. Ông ấy đã cứu mạng tôi và Huy. Tôi không thể để ông ấy bị thiêu thành tro bụi số."


Sơn dùng tay phải gõ nhanh một chuỗi mã lệnh Assembly nơ-ron lên bàn phím của Cổng kết nối nơ-ron từ xa cầm tay đã được sạc đầy năng lượng dã chiến từ nguồn Vanguard-01. Dưới hệ điều hành Link-OS cấp 2 mới nâng cấp, anh tập trung toàn bộ băng thông não bộ còn lại để phát ra một luồng sóng điều khiển không dây tầm ngắn.


*RẮC... RẮC...*


Từ góc tối của căn hầm, một bóng người khổng lồ, thô kệch bắt đầu chuyển động. Đó là Kiên, xác sống mang vác được gia cố hệ xương bằng khung thép phế liệu hàn trực tiếp ngoài da. Cái xác lạnh ngắt của gã công nhân cảng sông bước từng bước nặng nề, lầm lì tiến về phía Sơn. Tiếng xích sắt và khớp nối cơ khí rít lên trầm thấp dưới sức nặng của bộ khung xương chịu lực cực cao.


Sơn điều khiển Kiên nhấc bổng hòm thiết bị lập trình dã chiến nặng nề—chứa máy tính analog chắp vá, dây cáp mạ vàng và chiếc đĩa cứng bọc chì chứa dữ liệu của Mai—đặt lên bờ vai bọc thép của gã. Với nửa thân người bại liệt, Sơn buộc phải tựa hoàn toàn vào một bên vai của Kiên để di chuyển.


"Tôi đi với anh," Vy thở dài, dứt khoát kiểm tra lại hộp đạn xung điện từ của khẩu súng trường. "Nhưng chúng ta phải men theo đường cống ngầm Bình Tân. Tuấn Cáp Quang đang cho drone Grid-Agents quét đa phổ tầm cao toàn bộ khu vực phía trên."


***


Cơn mưa axit ngoài trời gầm rú dữ dội, dội những luồng nước độc hại màu vàng đục xuống bãi rác quân sự Quận 9. Sương mù lưu huỳnh dày đặc bao phủ khắp những đống phế liệu khổng lồ của các dòng robot chiến đấu lỗi thời bị vứt bỏ.


Kiên l lầm lì bước đi trong bùn thải ngập ngụa, mỗi bước chân cơ khí nặng nề của gã dội xuống mặt đất rỉ sét những tiếng nện khô khốc. Sơn nghiến chặt răng, cố chịu đựng những giọt nước mưa axit đang thấm qua chiếc mũ trùm đầu bằng nhựa tái chế, nhỏ thẳng vào vết thương hoại tử đang rỉ máu đen bên thái dương trái. Mắt trái của anh hoàn toàn mù lòa, chỉ còn một khoảng tối xám xịt vô tận, trong khi mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết cố gắng điều chỉnh tiêu cự qua màn sương độc để nhìn rõ lối đi.


Sau gần hai giờ luồn lách qua các ngõ hẻm ngập nước thải, họ đã tiếp cận được căn nhà container rỉ sét của Trần Văn nằm khuất dưới gầm một chiếc xe tăng hạng nặng bỏ hoang. Trần Văn, cựu sĩ quan hậu cần của quân đội liên bang cũ, giờ sống ẩn dật như một kẻ nghiện thuốc giảm đau nơ-ron nặng do những vết thương chiến tranh tàn phá hệ thần kinh.


"Đứng lại! Đứa nào mò vào địa bàn của tao?"


Một giọng nói khàn đặc, run rẩy vang lên từ phía cửa container. Trần Văn bước ra dưới ánh đèn neon mờ ảo, một bên chân giả cơ khí lỏng lẻo rít lên tiếng dầu thủy lực rò rỉ. Gã giơ khẩu shotgun ổ xoay bọc thép nặng nề lên, đôi bàn tay run rẩy dữ dội vì thiếu thuốc giảm đau, nhưng họng súng đen ngòm vẫn khóa chặt vào lồng ngực của Sơn.


Vy lập tức bước lên, dùng thân hình che chắn trước Sơn, khẩu súng trường xung điện bọc đồng sẵn sàng kích hoạt.


"Trần Văn, chúng tôi không đến đây để gây chiến," Sơn khẽ ra hiệu cho Kiên đặt hòm thiết bị nặng nề xuống nền đất nện rỉ sét. Anh dùng tay phải bọc da giả, chậm rãi thọc vào túi áo măng-tô đen, rút ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng màu hổ phách nhạt.


Đó là lọ thuốc giảm đau nơ-ron tự điều chế từ hóa chất nhà xác—liều thuốc cuối cùng Sơn có để tự làm dịu cơn đau hoại tử của chính mình. Anh biết, đối với một cựu binh bão hòa nơ-ron như Trần Văn, thứ này có giá trị hơn bất kỳ lượng Điểm Sinh Mạng nào.


"Thuốc giảm đau nơ-ron dã chiến. Độ tinh khiết 95%, không chứa độc tố tự trị của tập đoàn," Sơn nói khẽ, đẩy lọ thuốc về phía trước. "Đổi lại, tôi cần sơ đồ xe vận tải và lịch trình của Lò thiêu hủy VNG."


Trần Văn nhìn chằm chằm vào lọ thuốc phát sáng nhạt dưới sương mù. Đồng tử của gã co thắt lại đầy thèm khát. Gã giật lấy lọ thuốc bằng bàn tay run rẩy, vặn nắp và uống cạn chất lỏng bên trong chỉ trong một ngụm.


Cơn co giật cơ mặt của Trần Văn lập tức dịu xuống. Gã thở hắt ra một hơi dài, khẩu shotgun ổ xoay từ từ hạ xuống, gõ nhẹ vào tấm chân giả rỉ sét. Tuy nhiên, khi nghe đến cụm từ "Lò thiêu hủy VNG", gương mặt gã lại biến dạng vì sợ hãi.


"Lò thiêu hủy VNG-03? Mấy người điên rồi sao?" Trần Văn lùi lại một bước, giọng run lên. "Đó là vùng cấm tuyệt mật của Trịnh Thế. Bất kỳ ai bén mảng đến đó đều bị biến thành tro bụi số trong vòng ba giây. Tao không muốn rước họa vào thân. Tập đoàn sẽ lột da tao nếu tao rò rỉ thông tin hậu cần."


Gã định đóng sầm cửa container lại để xua đuổi họ.


"Trần Văn! Ông có nhớ Trần Thế Vinh không?" Sơn gầm lên qua kẽ răng dính máu, mắt phải đỏ lựng trợn trừng nhìn thẳng vào cựu sĩ quan. "Chú của Mai. Người đã bị Trịnh Thế sát hại dã man ngay tại bãi rác này để bịt đầu mối! Ông Vinh từng là bạn chiến đấu của ông. Ông định trốn tránh trong cái container thối nát này và nhìn những người lương thiện cuối cùng bị tập đoàn thiêu rụi sao?"


Cụm từ "Trần Thế Vinh" như một luồng điện cao thế nện thẳng vào tâm trí Trần Văn. Gã đứng khựng lại sát cánh cửa thép, đôi vai còng sụp xuống dưới sức nặng của quá khứ. Những tấm huân chương rỉ sét trên ngực áo quân phục rách nát khẽ va vào nhau tạo thành những tiếng leng keng buốt nhói.


Trần Văn quay đầu lại, nhìn vào cánh tay cơ khí bại liệt của Sơn và cái xác lầm lì của Kiên. Gã thở dài, run rẩy thọc tay vào túi quần, rút ra một thiết bị quét tần số quân sự cầm tay cũ kỹ dính đầy dầu mỡ.


Gã miết nhẹ ngón tay lên màn hình nứt nẻ, kích hoạt một bản đồ số dã chiến hiển thị các đường vân nhiệt màu đỏ rực của phân khu lò mổ VNG-03. Trần Văn run rẩy chỉ tay vào một tọa độ nhấp nháy sát họng lò hỏa táng khổng lồ:


"Bác sĩ Đức sẽ bị đưa vào lò thiêu hủy tự động lúc nửa đêm. Mấy người chỉ có chưa đầy mười hai tiếng trước khi ông ta thành tro bụi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!