Cái Giá Của Sự Sống
Tiếng súng máy nòng xoay của VNG-Titan gầm rú xé toác màn sương axit đậm đặc ngoài cửa cống. Những viên đạn xuyên giáp cỡ lớn nện rầm rầm vào vách thép, tiện đứt những đường ống nước thải và bắn ra những tia lửa điện xanh loét.
Bằng một phản xạ sinh tồn điên cuồng, Sơn dùng chút sức tàn của nửa thân người bên phải, ôm chặt lấy Huy rồi đổ ập cả hai vào lòng ống dẫn nước thải dốc đứng ngay dưới chân. Cú rơi tự do trong bóng tối kéo dài vài giây trước khi họ va đập mạnh vào lòng cống ngầm Bình Tân sũng nước thải hóa chất. Những luồng đạn súng máy rít gào ngay trên đầu, cày nát cửa sập bằng thép dầy thành những mảnh vụn bay tứ tán. Sức ép từ vụ nổ áp lực hất văng họ trượt dài trong lòng ống tối tăm, lạnh buốt và sực mùi lưu huỳnh hăng hắc.
Sơn chỉ kịp dùng cánh tay phải bọc da giả che chắn đầu cho Huy trước khi bóng tối nuốt chửng lấy nhận thức của anh.
***
Khi Sơn tỉnh lại, đập vào mắt anh không còn là làn sương mù lưu huỳnh màu vàng đục của lò mổ VNG-03, mà là trần bê tông nứt nẻ, hoen rỉ của ga tàu điện ngầm bỏ hoang Bình Khánh—Hầm trú ẩn Vanguard-01.
Không khí ở đây ngột ngạt, sực mùi cồn sát trùng dã chiến trộn lẫn với mùi dầu máy khét lẹt từ chiếc máy phát điện diesel đang chạy xình xịch ở góc hầm. Những bóng đèn huỳnh quang cổ điển nhấp nháy liên tục, hắt thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo và mờ ảo xuống căn phòng y tế dã chiến được ngăn bằng những tấm container bọc chì rỉ sét.
Sơn cố rướn người dậy nhưng toàn bộ nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn bại liệt, nặng trịch như một khối bê tông chết. Tác dụng phụ của liều huyết thanh phong tỏa khẩn cấp "Necro-Shield" vẫn đang khóa chặt các bó cơ của anh. Thái dương trái của anh đau buốt như bị ai đóng đinh, từng dòng máu đen lẫn dịch mô vàng nhạt dính dớp rỉ ra từ cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử, chảy dài xuống gò má hốc hác, nhợt nhạt. Qua nhãn cầu trái hoàn toàn tối xám và mù lòa, thế giới của anh chỉ là một khoảng không vô tận. Chỉ có mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết là còn nhận biết được những bóng người đang hỗn loạn xung quanh chiếc bàn mổ inox ở trung tâm phòng.
"Thảo! Tăng liều an thần lên! Xung điện trong não nó đang vượt ngưỡng 180 hertz rồi!" Giọng nói đanh thép của Vy vang lên qua chiếc khẩu trang lọc độc màu xám. Cô đang dùng cả hai tay ghì chặt bả vai phải của Huy.
Trên bàn mổ inox dính đầy vết máu khô, Huy đang co giật một cách điên cuồng. Cơ thể gầy gò của cậu nhóc hai mươi tuổi uốn cong lên như một cây cung bị kéo căng, các khớp xương kêu răng rắc dưới áp lực co rút cơ học cực hạn. Vết rách sâu hoắm trên bả vai trái khâu dở đã rách toác hoàn toàn, máu tươi tuôn ra xối xả nhuộm đỏ cả tấm ga trải giường dã chiến.
Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở gương mặt của cậu. Hai bên tai Huy rỉ ra những vệt máu tươi đặc sệt, dính dớp. Nửa cơ mặt trái của cậu nhóc giật mạnh liên tục theo một nhịp điệu tàn nhẫn và vô thức—di chứng tàn khốc của dòng điện nơ-ron tra tấn từ gậy điện của Lê Minh đang tàn phá trực tiếp vào thùy thái dương trái của bộ não.
Thảo Kim Tiêm nhanh nhẹn dùng súng bắn ghim y tế tự động ghim chặt vết rách vai của Huy, rồi chụp lấy ống tiêm áp lực chứa chất an thần nơ-ron liều cao, đâm thẳng vào tĩnh mạch cổ của cậu nhóc.
*XÈ... TÍT...*
Chiếc máy đo sóng não analog cũ kỹ đặt bên cạnh rít lên những tiếng o o điên cuồng. Các đường đồ thị sóng nơ-ron nhấp nháy đỏ rực trên màn hình CRT, vọt lên những đỉnh nhọn hoắt như những ngọn giáo thép.
"Không có tác dụng!" Thảo Kim Tiêm hét lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. "Chất an thần thông thường không thể dập tắt được dòng điện lỗi này! Con chip nơ-ron thế hệ cũ cấy trong gáy nó đang bị ép xung ngược. Nếu cứ thế này trong ba phút nữa, toàn bộ các khớp thần kinh của nó sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi số! Nó sẽ chết não vĩnh viễn!"
Sơn nghiến răng, dùng cánh tay phải bọc da giả duy nhất còn cử động được, loạng choạng bám vào mép cáng thép để kéo lết cơ thể bại liệt của mình tiến về phía bàn mổ. Mỗi cử động của anh là một cơn đau buốt nhói chạy dọc tủy sống, lồng ngực anh co thắt dữ dội vì cơn đau tim cận tử vẫn chưa nguôi ngoai.
"Tránh ra... để tôi..." Sơn thào thào, giọng nói khàn đặc và đứt quãng như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau.
Vy quay đầu lại, đôi mắt dưới chiếc kính ngắm dã chiến nhấp nháy đỏ rực đầy lo ngại: "Sơn! Anh điên rồi sao? Cổng nơ-ron của anh đang hoại tử nặng, anh không thể kết nối vào nó lúc này được!"
"Tôi... tôi đã đưa nó vào lò mổ... tôi phải đưa nó ra ngoài sống sót..." Sơn không nhìn Vy. Ánh mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết của anh dán chặt vào gương mặt đang co giật méo mó của Huy. Anh nợ cậu nhóc này mạng sống. Nếu Huy không dũng cảm bảo vệ chiếc ba-lô chứa đĩa cứng của Mai, nếu cậu không cắn răng chịu đựng đòn tra tấn điện của Lê Minh mà không hé môi khai nửa lời, Sơn đã sớm bị tập đoàn tiêu diệt vĩnh viễn.
Sơn dùng tay phải run rẩy thọc vào túi măng-tô đen dính đầy bùn thải, rút ra một chiếc hộp bảo ôn bọc chì nhỏ bằng lòng bàn tay. Khi nắp hộp mở ra dưới ánh đèn huỳnh quang, một luồng ánh sáng màu hổ phách dịu nhẹ, ấm áp tỏa ra, xua đi phần nào vẻ lạnh lẽo, u tối của căn phòng.
Đó là ống Huyết thanh nơ-ron.
Chất lỏng màu hổ phách trong suốt đựng trong ống tiêm áp lực bằng titan phát sáng lấp lánh dưới lớp vỏ thủy tinh thạch anh. Đây là dịch tủy xương được chiết xuất từ mẫu sinh học của Mai—di sản sinh học độc bản và là bảo mệnh riêng duy nhất còn lại của Sơn. Mỗi khi bị sốc điện phản hồi EM Feedback ở mức nguy kịch, chỉ có chất dịch này mới có khả năng làm dịu và tái tạo lại các tế bào thần kinh bị tổn thương bên thái dương trái của anh.
Vy lao tới, bàn tay bọc găng da của cô ghì chặt lấy cổ tay phải của Sơn, ngăn ống tiêm lại: "Sơn! Anh có biết mình đang làm gì không? Đây là liều huyết thanh bảo mệnh cuối cùng của anh! Cổng nơ-ron thái dương của anh đang hoại tử rỉ dịch mô liên tục. Nếu anh cho Huy liều thuốc này, lần sau nếu gặp phải một đợt phản hồi điện từ EM Feedback từ hệ thống bảo mật lượng tử của VNG-Necro, anh sẽ chết não vĩnh viễn! Anh sẽ không còn đường lui đâu!"
Sơn nhìn Vy, rồi nhìn xuống Huy. Nửa cơ mặt trái của cậu nhóc lại giật mạnh lên một cách đau đớn, máu tươi từ tai trái bắt đầu trào ra nhiều hơn, thấm đẫm chiếc gối dã chiến.
"Mai... Mai sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nếu tôi để thằng bé chết," Sơn nói khẽ, đôi mắt anh tĩnh lặng như mặt nước hồ thu bỏ hoang. "Cái chết của Mai là để giải thoát cho những người như Huy. Tôi không thể để di nguyện của cô ấy bị vấy bẩn bởi sự ích kỷ của mình."
Vy nhìn sâu vào đôi mắt đỏ lựng của Sơn. Cô từ từ buông tay ra, lùi lại một bước, báng súng trường xung điện bọc đồng gõ nhẹ xuống sàn bê tông như một sự thỏa hiệp đầy bất lực.
Sơn dùng tay phải lấy sợi cáp kết nối trực tiếp mạ vàng từ cổng kết nối cầm tay của mình. Mặc dù cổng kết nối đã cạn sạch pin, anh vẫn cố gắng đấu nối vật lý một đầu vào cổng cấy ghép nơ-ron gáy của Huy, đầu kia cắm trực tiếp vào bảng phân tích sóng não analog của máy đo để theo dõi biểu đồ nơ-ron.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Màn hình máy đo hiển thị dải tần số xung điện lỗi trong não Huy đang dao động hỗn loạn ở mức cực kỳ nguy hiểm. Sơn nhận ra cấu trúc của dòng điện lỗi này: đó là một đoạn mã tra tấn nơ-ron tuần hoàn do Lê Minh thiết lập, liên tục kích thích các thụ thể cảm giác đau của Huy mà không có điểm dừng. Sức đề kháng của cơ thể Huy quá yếu, chất an thần của Thảo Kim Tiêm bị các ion điện tích tự do trung hòa lập tức.
Nhưng protein liên kết nơ-ron đặc biệt trong Huyết thanh nơ-ron của Mai thì khác. Cấu trúc sinh học của nó tương thích hoàn hảo với chip nơ-ron thế hệ cũ cấy trên gáy Huy. Nó hoạt động giống như một miếng bọt biển sinh học khổng lồ, có khả năng hấp thụ hoàn toàn các xung điện tích dư thừa và tái tạo lại lớp màng bảo vệ của các sợi thần kinh bị tổn thương.
Sơn run rẩy đặt đầu ống tiêm áp lực titan vào sát đốt sống cổ thứ ba của Huy. Anh hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
*XOẠT!*
Tiếng pít-tông thủy lực cực nhỏ của ống tiêm vang lên. Chất dịch màu hổ phách ấm áp từ từ được bơm thẳng vào tủy sống của Huy.
Trong vài giây đầu tiên, cơ thể Huy giật nảy lên một cách dữ dội. Chiếc máy đo sóng não rú lên một tiếng chói tai kéo dài như thể sắp nổ tung. Vy và Thảo Kim Tiêm nín thở, hai tay siết chặt báng súng và súng bắn ghim y tế.
Nhưng rồi, một phép màu sinh học bắt đầu diễn ra.
Chất dịch hổ phách lan tỏa đến đâu, các đường đồ thị đỏ rực trên màn hình CRT bắt đầu dịu xuống đến đó. Những đỉnh nhọn hoắt dốc đứng xẹp xuống, chuyển dần thành những làn sóng hình sin mềm mại, đều đặn. Nhịp co giật trên cơ thể Huy giảm dần. Đôi vai cậu nhóc hạ xuống, lồng ngực bắt đầu phập phồng thở đều đặn và sâu hơn.
Máu tươi ở tai trái ngừng chảy. Những vệt co giật cơ học trên nửa khuôn mặt trái của cậu nhóc từ từ dãn ra, chỉ còn lại một cái giật nhẹ, rất khẽ ở khóe mắt trái mỗi khi có tiếng động cơ diesel rít lên ngoài hành lang—di chứng vĩnh viễn của tổn thương não trái mà cậu phải mang theo suốt đời.
"Nhịp tim ổn định rồi. Áp lực nơ-ron giảm xuống còn 45 hertz," Thảo Kim Tiêm thở phào nhẹ nhõm, vội vã dùng gạc vô trùng lau sạch những vệt máu trên mặt Huy. "Thằng bé đã qua cơn nguy kịch. Nhưng nó bị tổn thương não sâu, cần phải hôn mê sâu trong vài ngày để các protein liên kết tái tạo hoàn toàn tế bào."
Sơn rút sợi cáp mạ vàng ra khỏi gáy Huy. Toàn bộ cơ thể anh rã rời, đổ ập xuống chiếc ghế sắt rỉ sét bên cạnh bàn mổ. Cánh tay phải bọc da giả của anh run lên bần bật, không còn đủ sức để cầm nổi chiếc ống tiêm rỗng. Mắt trái tối xám hoàn toàn, còn mắt phải mờ nhòe đi vì kiệt sức. Anh biết, việc mất đi liều huyết thanh nơ-ron độc bản này đồng nghĩa với việc anh đã tự tước đi lá chắn bảo mệnh duy nhất của mình trước các đợt phản hồi điện từ EM Feedback trong tương lai. Từ nay về sau, mỗi lần anh kết nối nơ-ron để bẻ khóa hệ thống của VNG-Necro sẽ là một ván cược mạng sống không có đường lui.
Vy bước tới bên cạnh Sơn, đặt chiếc ba-lô bọc chì chứa đĩa cứng dữ liệu của Mai lên bàn cơ khí bên cạnh anh. Cô mở nắp mũ trùm đầu, để lộ mái tóc tém nhuộm đỏ rực bám đầy bụi than và sương axit.
"Tao đã lấy được cái này từ console chính trước khi sảnh VNG-03 sập hoàn toàn," Vy nói, đặt một chiếc thẻ nhớ bảo mật màu bạc bám đầy dầu máy lên lòng bàn tay Sơn. "Đây là mã vân tay sống của Bình Béo. Tao đã dùng thiết bị quét sinh trắc học cầm tay để sao chép nó khi gã bị xác sống của mày khống chế. Nhưng hệ thống bảo mật của phòng dữ liệu phụ yêu cầu một thuật toán giải mã đồng bộ mà nhóm Vanguard của tao không bẻ được."
Sơn đón lấy chiếc thẻ nhớ màu bạc bằng bàn tay phải run rẩy. Anh gật đầu nhẹ: "Cảm ơn cô, Vy. Có cái này, chúng ta sẽ mở được phòng dữ liệu phụ chứa chip ký ức của Mai."
Anh đặt chiếc thẻ nhớ màu bạc cạnh đĩa cứng analog bọc chì của Mai trên bàn máy tính analog chắp vá. Bỗng nhiên, màn hình hiển thị CRT cũ kỹ của bộ máy tính dã chiến tự động sáng lên mà không cần Sơn gõ lệnh.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Những dòng mã Assembly cổ điển màu xanh lục nhấp nháy liên tục trên màn hình đen tối, tự động chạy qua các lớp tường lửa bảo mật dã ngoại của Vanguard-01 mà không kích hoạt bất kỳ hệ thống cảnh báo nào của Toàn Mã.
Sơn rướn mắt phải mờ nhòe lên nhìn. Trên góc màn hình, một biểu tượng phong thư mã hóa màu đỏ neon xuất hiện, mang theo một chữ ký số quen thuộc mà anh đã tìm kiếm suốt hai năm qua.
Đó là mật danh gửi từ Kẻ Chỉ Điểm X.
Một tệp tin âm thanh mã hóa tự động được tải xuống và kích hoạt trực tiếp trong bộ nhớ đệm của đĩa cứng sọ của Sơn, phát ra một giọng nói dịu dàng, trong trẻo nhưng đứt quãng qua dải loa rè của máy tính analog.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!