Nhạc nềnDeep_Sea

Cuộc Giải Cứu Trong Lửa Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động tự hủy của Lò mổ sinh học VNG-03 rú lên từng hồi đứt quãng, xen lẫn tiếng xì xè ghê rợn của khí độc clo-metan đang rò rỉ từ các đường ống cao áp bị vỡ. Không khí trong căn hầm chứa xác ngầm đặc quánh mùi lưu huỳnh, mùi thịt cháy sém và hương hóa chất bảo quản rẻ tiền hăng hắc. Sàn thép dưới chân Sơn rung lên bần bật theo nhịp đếm ngược của hệ thống tự hủy.


Sơn lết từng bước một. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn bại liệt, nặng trịch như một khối bê tông chết do tác dụng phụ của liều huyết thanh phong tỏa "Necro-Shield". Cánh tay cơ khí trái rủ xuống vô dụng, các khớp thủy lực nguội ngắt và rò rỉ chút dầu đen loang lổ. Thái dương trái của anh đau buốt như bị ai đóng đinh, từng dòng máu đen lẫn dịch mô vàng nhạt dính dớp rỉ ra từ cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử, chảy dài xuống gò má nhợt nhạt. Mắt trái của anh chỉ còn là một khoảng không tối xám, mù lòa hoàn toàn, trong khi mắt phải xuất huyết đỏ lựng, nhòe nhoẹt máu và mồ hôi. Tai trái điếc đặc vĩnh viễn, chỉ còn tai phải thu nhận những âm thanh hỗn tạp của địa ngục rực lửa này.


Nhưng Sơn không dừng lại. Anh phải xuống hầm chứa xác. Huy đang ở dưới đó.


Qua khe cửa sập bằng thép đang hé mở, dưới ánh đèn neon vàng vọt và chập chờn của hầm ngầm, Sơn nhìn thấy Huy. Cậu nhóc hai mươi tuổi bị trói chặt vào chiếc ghế thép rỉ sét, đầu rủ xuống, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Vết rách khâu dở trên bả vai trái của cậu đã rách toác hoàn toàn, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả lớp áo nhựa tái chế ướt sũng. Hai bên tai Huy rỉ ra những vệt máu tươi đặc sệt do đòn tra tấn điện cao thế của Lê Minh. Nửa cơ mặt trái của cậu nhóc thỉnh thoảng lại giật mạnh lên một cách vô thức—di chứng tàn nhẫn của dòng điện nơ-ron đang tàn phá tế bào não.


Đứng trước mặt cậu, Trung úy Lê Minh đang thong thả xoay xoay chiếc gậy sắt điện cao áp trên tay. Những tia chớp màu xanh tím xẹt qua đầu gậy phát ra tiếng kêu "bzzz" ghê rợn. Phía sau gã, hai tên đặc nhiệm TSPD-Beta bọc thép hạng nặng đang giữ chặt một tấm khiên chắn plasma màu xanh lam rực rỡ, tạo thành một bức tường phòng thủ bất khả xâm phạm.


"Ba mươi giây đã hết rồi, gã pháp y bóng đêm," giọng nói của Lê Minh vang lên qua kênh đàm thoại nội bộ bên tai phải của Sơn, lạnh lùng và khát máu. "Mày vẫn chọn cách làm con rùa rụt cổ sao? Được thôi, để tao tiễn thằng nhóc này đi trước."


Gã vung gậy sắt điện định dí thẳng vào cổng tai nghe của Huy một lần nữa.


"Dừng tay lại!"


Sơn khàn giọng hét lên, bước ra khỏi bóng tối của hành lang phụ, loạng choạng tựa người vào mép cửa sập bằng thép. Anh giơ bàn tay phải bọc da giả duy nhất còn cử động được lên cao, lòng bàn tay mở rộng, để lộ chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng dính đầy máu.


"Tao đầu hàng," Sơn nói, giọng nói khàn đặc và đứt quãng như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. "Tao mang Mã khóa bảo mật cấp 3 tới cho mày. Thả thằng nhỏ ra."


Lê Minh khựng lại. Gã từ từ quay đầu, đôi mắt điên cuồng dán chặt vào Sơn. Một nụ cười ngạo nghễ, tàn bạo nở trên gương mặt gã sĩ quan TSPD. Gã hạ chiếc gậy sắt điện xuống, bước từng bước chậm rãi về phía Sơn, bỏ lại tấm khiên chắn plasma của hai tên đặc nhiệm phía sau.


"Tao biết mày sẽ quay lại mà, gã pháp y ngu ngốc," Lê Minh cười lớn, tiếng cười dội vào vách tường hầm ngầm ẩm ướt. "Tình nghĩa xóm nghèo thật là cảm động. Đưa con chip bảo mật đây, rồi tao sẽ cho mày một cái chết nhanh chóng bên cạnh thằng nhóc này."


Sơn vẫn đứng yên, nửa người trái bại liệt tì sát vào vách thép để giữ thăng bằng. Mắt phải của anh rướn lên, nhìn thẳng vào Lê Minh. Bàn tay phải của anh đang giơ chiếc cổng kết nối lên cao, nhưng những ngón tay gầy guộc bên dưới lớp da giả đang âm thầm lướt nhanh trên các phím cơ của thiết bị theo bản năng cơ bắp thuần thục. Anh đang chạy hệ điều hành Link-OS cấp 2 không dây dã ngoại.


Lê Minh không hề biết rằng, ngay phía trên đầu gã, ẩn nấp sâu trong bóng tối của những đường ống dẫn dầu thủy lực rỉ sét trên trần hầm, xác sống đặc vụ Phong đang bám trụ bằng những sợi cáp đồng bọc chì cuối cùng. Phong bị hư hại cực kỳ nghiêm trọng sau trận chiến ở cảng sông: cánh tay cơ khí phải bị chém đứt lìa, lồng ngực nát bét rò rỉ dầu thủy lực đen kịt, nhưng bộ não sinh học và tụ điện ngực vẫn còn tích lũy một lượng điện sinh học khổng lồ từ trạm sạc dã chiến.


Lê Minh bước đến cự ly cách Sơn chưa đầy hai mét. Gã vươn bàn tay trái cấy ghép các sợi cơ nhân tạo ra, định giật lấy chiếc cổng kết nối từ tay Sơn, đồng thời tay phải gã nâng chiếc gậy sắt điện lên, chuẩn bị cắm trực tiếp cáp tra tấn vào cổng nơ-ron bên thái dương trái của Sơn.


"Mày hết giá trị lợi dụng rồi, Sơn," Lê Minh thì thầm đầy tàn nhẫn.


Đúng khoảnh khắc đó, Sơn nghiến răng, ngón tay trỏ phải nhấn mạnh phím 'Enter' trên cổng kết nối cầm tay.


*ẦM!*


Từ trên trần hầm tối tăm, xác sống đặc vụ Phong buông mình rơi tự do xuống ngay phía sau lưng Lê Minh. Sức nặng của cái xác bọc thép va đập mạnh vào vai gã sĩ quan, khiến gã loạng choạng mất thăng bằng. Trước khi Lê Minh kịp phản ứng, Phong dùng cánh tay cơ khí trái duy nhất còn lại, siết chặt lấy cổ áo giáp của Lê Minh từ phía sau.


"Cái gì—" Lê Minh thét lên, cố vung chiếc gậy sắt điện ra sau để chống trả.


"Kích hoạt!" Sơn gầm lên qua kẽ răng.


Nhận lệnh trực tiếp từ Link-OS cấp 2, Phong kích hoạt kỹ năng "Quá tải xung điện sinh học". Toàn bộ dòng điện tích lũy trong tụ điện ngực và đĩa cứng sọ bọc chì của Phong được xả ra một cách điên cuồng, truyền thẳng qua cánh tay cơ khí trái vào lớp áo giáp titan của Lê Minh.


*BÙM!*


Một tiếng nổ điện khổng lồ phát ra, chói tai và rực sáng cả căn hầm tối. Những tia chớp màu xanh neon xẹt mạnh mẽ, bao phủ lấy cả cơ thể Phong và Lê Minh. Dòng điện quá tải chạy ngược vào chiếc gậy sắt điện của Lê Minh, gây đoản mạch toàn bộ hệ thống năng lượng liên kết của gã. Lớp giáp bọc thép của Lê Minh bốc khói khét lẹt, các sợi cơ nhân tạo trên cánh tay gã co rút dữ dội rồi cháy sém, bốc ra mùi khét lẹt của da thịt và silicone bị thiêu rụi.


Dòng điện sinh học quá tải tỏa ra xung quanh như một làn sóng xung kích điện từ tầm ngắn, đánh thẳng vào tấm khiên chắn plasma của hai tên đặc nhiệm TSPD-Beta phía sau. Tấm khiên màu xanh lam rít lên một tiếng chói tai rồi vỡ vụn thành trăm mảnh sáng rực trước khi tắt lịm. Hai tên đặc nhiệm bị luồng điện giật tê liệt tạm thời, cơ thể bọc thép nặng nề của chúng run lên bần bật rồi đổ sụp xuống đất.


"Lũ ăn hại! Nổ súng!" Lê Minh gào thét trong đau đớn, cố gắng dùng sức tàn của bàn tay cơ khí phải để bóp cổ Phong.


Hai tên đặc nhiệm gượng dậy, nâng súng tiểu liên EMP lên bắn xối xả vào ngực Phong. Những viên đạn xuyên giáp găm nát bét lồng ngực của đặc vụ Phong, dầu thủy lực đen và máu sinh học bắn tung tóe. Nhưng Phong không biết đau đớn. Dưới sự điều khiển điên cuồng của Sơn, Phong dùng chút sức tàn cuối cùng, ôm chặt lấy hai tên đặc nhiệm, kéo tuột cả hai cùng mình lao thẳng xuống hố hỏa táng rực lửa của lò thiêu đang sụt lún ngay bên cạnh.


"Không!" Lê Minh thét lên khi thấy lực lượng bảo vệ của mình bị tiêu diệt.


Cơ hội duy nhất đã đến. Sơn dùng bàn tay phải bọc da giả, rút khẩu súng điện sinh học tự chế (Taser-Gun v1) đeo bên hông măng-tô đen. Anh không thể ngắm bắn bằng mắt trái đã mù, nhưng mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết của anh đã khóa chặt vào cổ họng không có giáp bảo vệ của Lê Minh.


*PHẬP!*


Hai mũi tên thép dẫn cáp đồng từ khẩu súng điện cắm phập vào cổ Lê Minh. Sơn kích hoạt xả toàn bộ năng lượng điện sinh học dự phòng từ tim mình truyền qua sợi cáp.


*BZZZZZZ!*


Dòng điện cao thế phóng thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Lê Minh. Gã sĩ quan khát máu co giật dữ dội, mắt trợn ngược, bọt mép lẫn máu tươi trào ra từ miệng. Sơn dồn hết sức lực của cánh tay phải, giật mạnh sợi cáp đồng, kéo Lê Minh ngã nhào ra phía sau, rơi thẳng xuống hố hỏa táng đang bùng cháy đỏ ngầu dưới sàn hầm.


Một tiếng hét thảm thiết vang lên rồi lịm dần trong tiếng lửa cháy gầm rú.


Sơn ngã gục xuống sàn thép, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn đau thắt ngực do xả tụ điện khẩn cấp khiến tim anh ngừng đập tạm thời trong năm giây, trước khi đập loạn nhịp trở lại đầy đau đớn. Anh dùng tay phải, cố gắng bò lết qua những mảnh vỡ thủy tinh và vũng dầu máy đen kịt để tiếp cận Huy.


"Huy... tỉnh lại đi em..." Sơn khàn giọng gọi, dùng tay phải bẻ gãy sợi xích sắt đang trói chặt cậu nhóc.


Huy khẽ mở mắt phải, mắt trái của cậu nhóc nhắm nghiền, nửa cơ mặt trái co giật liên tục từng nhịp nhẹ. Cậu nhìn Sơn bằng ánh mắt mơ hồ, đứt quãng: "Anh... anh Sơn... chị Mai... an toàn rồi chứ?"


"An toàn rồi. Vy đã mang đĩa cứng đi rồi. Chúng ta phải đi ngay," Sơn nói, cố gắng kéo Huy đứng dậy. Cậu nhóc quá yếu để có thể tự đi, cơ thể gầy gò của cậu đổ sập vào vai phải của Sơn.


Sơn nghiến răng, xốc Huy lên bả vai phải duy nhất còn cử động được của mình. Sàn nhà hầm chứa xác bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn dưới sức nóng của ngọn lửa tự hủy. Lối thoát duy nhất hiện tại là đường ống thoát nước ngầm dẫn xuống Đường cống ngầm Bình Tân nằm ngay góc cuối hầm.


Sơn cõng Huy loạng choạng bước đi. Mỗi bước chân của anh là một cực hình thể xác, nửa người trái kéo lê trên sàn thép nóng bỏng. Anh đẩy cánh cửa sắt dẫn xuống lối cống ngầm Bình Tân.


Nhưng ngay khi cánh cửa sắt vừa trượt mở, luồng sương mù mưa axit lạnh buốt từ bên ngoài thổi vào không mang lại cảm giác giải thoát.


*ẦM... ẦM... ẦM...*


Tiếng bánh xích nặng nề nện rầm rầm trên mặt đất ẩm ướt vang lên từ phía cửa cống xả thải. Một bóng đen khổng lồ cao hơn ba mét từ từ tiến ra từ trong sương mù lưu huỳnh màu vàng đục, chắn ngang lối thoát duy nhất dẫn xuống Kênh Nước Đen.


Đó là VNG-Titan.


Cỗ máy chiến đấu tự trị bọc thép hạng nặng của tập đoàn rít lên tiếng xích sắt đinh tai nhức óc. Thân hình bọc thép dày loang lổ vết xước đạn bắn của nó phát ra ánh sáng đỏ rực từ cảm biến quét nhiệt tầm xa. Cánh tay phải của nó—họng súng máy nòng xoay khổng lồ—bắt đầu xoay tròn với tốc độ cực cao, phát ra tiếng rít cơ học o o đầy đe dọa.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


Luồng ánh sáng đỏ từ mắt quét của VNG-Titan khóa chặt vào cơ thể rã rời, dính đầy máu của Sơn đang cõng Huy trên vai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!