Đánh Thức Cơ Năng
Căn hầm ngầm dưới lòng Nhà xác số 4 Quận 9 ngập trong một bầu không khí đặc quánh mùi sương axit, formaldehyde rỉ sét và cả mùi ammoniac nồng nặc phát ra từ các thùng hóa chất bảo quản phế thải. Phía trên trần bê tông loang lổ rêu xanh, những giọt nước mưa axit rít lên khe khẽ khi thấm qua các khe nứt, rơi xuống nền đất nện thành những tiếng "tách... tách" đơn điệu và lạnh lẽo.
Sơn đứng bên cạnh chiếc bàn mổ thép rỉ sét, tay trái bọc da giả bấu chặt lấy cạnh bàn để giữ thăng bằng. Thái dương trái của anh, nơi cấy ghép cổng nơ-ron tự chế, đang sưng tấy lên một mảng lớn. Vùng da xung quanh đó chuyển sang màu xám đen ghê rợn, rỉ ra từng giọt dịch mô màu vàng nhạt lẫn với máu loãng—dấu hiệu không thể chối cãi của chứng Hoại tử cổng nơ-ron (Port Necrosis). Mỗi nhịp tim đập là một lần cơn đau buốt nhói như có hàng vạn cây kim châm thẳng vào thùy đỉnh đại não, khiến nửa khuôn mặt bên trái của anh co rút liên tục.
Trên bàn mổ là Thiết. Cái xác khổng lồ của gã thợ mỏ cơ khí xấu số nằm im lìm, làn da xám ngoét dưới ánh sáng xanh lục nhạt phát ra từ chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa mà Sơn vừa sửa xong. Cánh tay phải của Thiết, một mũi khoan thủy lực bọc hợp kim titan rỉ sét dính đầy bụi đá, buông thõng xuống sàn đầy bất lực.
"Anh Sơn... Tụi nó... tụi nó đang đập cửa phía trên!" Huy thì thầm từ sau tủ hóa chất bảo quản, gương mặt cậu nhóc hai mươi tuổi cắt không còn giọt máu dưới chiếc mũ trùm đầu bằng nhựa tái chế. "Tiếng gậy sắt điện xẹt xối xả lắm anh. Cửa sắt nhà xác không chịu nổi quá ba phút đâu!"
Sơn không đáp. Đôi mắt anh dán chặt vào màn hình hiển thị analog của bộ kết nối cầm tay. Anh phải kích hoạt được Thiết. Thiết là lá chắn duy nhất, là cơ hội duy nhất để họ sống sót rời khỏi cái nấm mồ này trước khi tay sai của Long Sẹo tràn vào.
Anh hít một hơi thật sâu, ngón tay run rẩy gõ phím. Anh bắt đầu thi triển Thuật lập trình xung điện sinh học.
`SYS_INIT: TARGET_ID_09_THIET̀
`CONNECTING...`
`SIGNAL_STRENGTH: 85%`
Sơn thiết lập dải tần analog bọc chì, luồn lách qua các giao thức bảo mật lượng tử của VNG-Sentry để chạm vào chip nơ-ron cấy sâu trong tủy sống của Thiết. Sợi cáp đồng mạ vàng nối từ cổng cầm tay vào thái dương Sơn khẽ rung lên. Anh gõ những dòng mã Assembly nơ-ron thô sơ, cố gắng tái lập liên kết vận động cho bó cơ đùi của gã thợ mỏ.
`MOV AL, 0x7F ; Thiết lập cường độ xung điệǹ
`OUT 0x40, AL ; Kích hoạt cơ đùi tráì
"Chạy đi..." Sơn nghiến răng, nhấn phím Enter.
*Xoẹt!*
Một luồng điện cao áp đột ngột dội ngược từ chip nơ-ron của Thiết chạy thẳng qua sợi cáp mạ vàng, đâm sầm vào thái dương trái của Sơn.
"A... AAA!"
Sơn hét lên một tiếng đau đớn, toàn thân co giật mạnh. Cú phản hồi điện từ (EM Feedback) tàn bạo giật ngược khiến anh ngã quỵ xuống nền đất lạnh sũng nước mưa axit. Cổng kết nối nơ-ron cầm tay tuột khỏi tay trái, rơi loảng xoảng. Ngay lập tức, thế giới trước mắt Sơn mất sạch màu sắc. Toàn bộ ánh đèn neon màu xanh lục, những vệt rỉ sét màu đỏ gạch, chiếc áo khoác dầu mỡ của Huy—tất cả biến mất, chỉ còn lại hai màu đen và trắng xám xịt của chứng mù màu tạm thời.
Đại não anh như bị một chiếc búa tạ nện thẳng vào. Sơn thở dốc, hai tay ôm lấy đầu, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ tai trái, nóng hổi và tanh nồng.
"Anh Sơn!" Huy định lao ra, nhưng cánh cửa hầm ngầm đột ngột bị đẩy mạnh vào.
Một bóng người cao gầy, râu tóc bạc phơ bước vào trong. Đó là Bác sĩ Đức. Mắt trái của ông đeo chiếc kính lúp phẫu thuật nhiều tầng nhấp nháy đèn đỏ, tay phải cầm khẩu súng kích tim sinh học thế hệ cũ dính đầy dầu máy. Ông nhìn thấy Sơn đang co giật dưới đất, lập tức hiểu ra tình hình.
"Thằng điên này! Mày đang tự sát đó!" Bác sĩ Đức chửi thề một tiếng, lao tới bên Sơn. Ông giơ khẩu súng kích tim lên, áp sát đầu nòng vào vùng cơ cổ bên phải của Sơn và bóp cò.
*Hưu... Hưu...*
Một luồng xung điện tần số ngược phát ra, dập tắt hoàn toàn dòng điện phản hồi đang tàn phá hệ thần kinh của Sơn. Cơn co thắt cơ dừng lại đột ngột. Sơn đổ gục xuống ngực bác sĩ Đức, hơi thở đứt quãng, nhãn cầu trái đảo liên tục trong vô thức.
"Tao đã cảnh báo mày bao nhiêu lần rồi?" Giọng Đức khàn đặc, đầy giận dữ khi ông rút một ống tiêm chứa chất trung hòa độc tố nơ-ron ra. "Cổng nơ-ron của mày đang bị hoại tử nặng. Mô da xung quanh đã chết hết rồi, mạch tản nhiệt tự chế của mày không thể chịu nổi dòng điện phản hồi từ một cái xác bọc thép như thằng Thiết đâu! Mày muốn chết não như con Mai sao?"
Nghe đến tên Mai, đôi mắt mù màu đen trắng của Sơn chợt co rút lại. Ý chí sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh dùng tay phải run rẩy đẩy mạnh bác sĩ Đức ra, cố gắng gượng dậy, bấu chặt lấy bàn mổ để đứng thẳng.
"Tôi... tôi phải bẻ khóa được nó..." Sơn thào thào, giọng nói khản đặc vì đau đớn. "Tụi Long Sẹo... tụi nó sắp vào tới đây rồi. Nếu mất Thiết, tôi sẽ không bao giờ tìm lại được con chip ký ức của cô ấy."
"Mày là một gã pháp y, không phải chiến binh!" Bác sĩ Đức quát lên, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định đến điên cuồng của Sơn, ông thở dài, đặt khẩu súng kích tim xuống bàn. "Tụi nó đang đập cửa sảnh trên. Tao đã gài một bẫy điện nhỏ ở cầu thang, nhưng chỉ cầm chân được tụi nó thêm hai phút. Mày muốn làm gì thì làm lẹ đi!"
Sơn nhặt chiếc Cổng kết nối từ xa lên. Màn hình analog của nó vẫn đang nhấp nháy dòng chữ báo lỗi màu xám xịt: `BIO_COMPATIBILITY_ERROR: 45%`.
Thế giới đen trắng trước mắt khiến việc đọc các dòng mã nguồn trở nên cực kỳ khó khăn. Sơn phải căng mắt, nhìn qua thấu kính mờ của kính quét võng mạc để phân tích các ký tự Assembly. Anh nhận ra lỗi: hệ thống tự vệ lượng tử của chip cấy trên Thiết đang kích hoạt chế độ hoại tử mô cơ (muscle necrosis) để từ chối dòng điện điều khiển ngoại lai. Các sợi cơ đùi của Thiết đang xơ cứng lại như đá, nếu tiếp tục ép xung, bó cơ sẽ bị rách nát vĩnh viễn.
Sơn nhớ lại quy tắc tương thích sinh học của Giáo sư Phan: *"Mọi hệ thống sinh-cơ đều cần một chất dẫn truyền sinh học để trung hòa điện thế màng tế bào trước khi tiếp nhận xung lệnh."*
"Huy!" Sơn hét lớn. "Lấy cho anh ống dịch tủy mô cấy ghép trong hộp lạnh nhanh lên!"
Huy lập tức lao tới chiếc tủ bảo ôn rỉ sét, dùng kìm cắt cáp cậy mạnh khóa và rút ra một ống xi-lanh chứa chất lỏng màu hổ phách trong suốt. Cậu nhóc ném mạnh về phía Sơn.
Sơn bắt lấy ống tiêm bằng tay phải bỏng rát, không hề do dự, anh đâm mạnh mũi kim dài vào khớp háng và các bó cơ đùi của Thiết, bơm toàn bộ dịch tủy mô cấy ghép vào bên trong để trung hòa sự đào thải sinh học.
Đồng thời, trên cổng cầm tay, Sơn nhanh chóng sửa đổi cú pháp Assembly. Anh hạ tần số xung điện xuống mức thấp nhất, đồng thời kéo dài độ rộng xung để kích thích các bó cơ từ từ thay vì giật đột ngột.
`MOV AL, 0x1F ; Hạ cường độ xung xuống mức an toàǹ
`MOV CX, 0x0A ; Thiết lập độ trễ xung̀
`LOOP_START:`
`OUT 0x40, AL ; Truyền xung điện dãn cờ
`DEC CX̀
`JNZ LOOP_START̀
Ngón tay Sơn gõ liên tục trên bàn phím analog, mồ hôi trộn lẫn máu đen từ vết hoại tử bên thái dương trái chảy thành dòng ròng ròng xuống cằm, nhỏ xuống mặt thép bàn mổ thành những tiếng "bộp... bộp" khô khốc.
Cơn đau từ cổng nơ-ron như muốn nứt đôi hộp sọ anh ra, nhưng Sơn vẫn kiên trì gõ dòng lệnh cuối cùng: `EXECUTÈ.
*Rắc... rắc...*
Tiếng xương khớp khô khốc kêu lên răng rắc trong không gian hầm ngầm âm u.
Lồng ngực khổng lồ của Thiết khẽ phập phồng một nhịp cơ học giả lập. Rồi, ngón tay trỏ bọc thép của bàn tay phải Thiết—ngón tay dính đầy vết dầu máy rỉ sét—đột ngột co giật, gõ mạnh xuống mặt bàn mổ thép.
*Cọc... Cọc...*
Tiếng gõ vang lên đều đặn, khớp hoàn hảo với nhịp gõ phím của Sơn trên cổng kết nối cầm tay. Thiết đã nhận mã lệnh, nhưng vết hoại tử trên thái dương Sơn bắt đầu rách toác ra, rỉ ra một dòng máu đen đặc sệt chảy dài xuống má anh.
Đúng lúc đó, từ phía đường ống thông gió dẫn ra con hẻm tối ngoài nhà xác, một tiếng gầm rú cơ khí trầm đục vang lên. Mùi chất bảo quản xác rò rỉ từ cơ thể Thiết đã bay ra ngoài, và một thứ gì đó bằng thép có tiếng móng vuốt cào sột soạt đang bắt đầu đánh hơi hướng về phía căn hầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!