Nhạc nềnDeep_Sea

Cái Bẫy Của Lê Minh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sức nóng từ họng lò hỏa táng khổng lồ phía dưới dội lên hầm hập, mang theo mùi khét lẹt của hợp kim bị nung chảy và tàn tro sinh học. Luồng khí độc clo-metan màu vàng chanh bắt đầu rò rỉ từ các đường ống nứt nẻ, cuộn xoáy trong không gian vô trùng của Lò mổ sinh học VNG-03. Tiếng còi báo động đỏ vẫn rú lên từng hồi điên cuồng, dội vào màng tai phải của Sơn những nhịp đập chói tai, trong khi tai trái của anh chỉ còn là một khoảng lặng điếc đặc vĩnh viễn, thỉnh thoảng rít lên tiếng o o của tĩnh điện rò rỉ.


Sơn quỳ rạp dưới sàn thép, nửa thân người bên trái hoàn toàn bại liệt do tác dụng phụ của liều huyết thanh phong tỏa "Necro-Shield". Cánh tay cơ khí trái chắp vá từ phế liệu quân sự buông thõng vô dụng, các khớp nối nguội ngắt và mất điện hoàn toàn. Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái của anh nóng ran như bị nung đỏ, rỉ ra từng dòng máu đen đặc lẫn dịch mô vàng nhạt dính dớp, chảy dọc theo gò má hốc hác. Nhãn cầu trái hoàn toàn tối xám, mù mịt không một chút ánh sáng, còn mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết đang cố gắng điều chỉnh tiêu cự qua làn khói độc.


"Anh Sơn!"


Tiếng gào của Huy vang lên từ khoảng trống sụt lún của sàn nhà. Cậu nhóc hai mươi tuổi đang treo lơ lửng trên một sợi cáp đồng bọc chì rỉ sét, bả vai trái bị rách toác từ vết khâu cũ đang tuôn máu tươi xối xả, nhuộm đỏ cả lớp áo nhựa tái chế sũng nước mưa axit. Sức nặng của chiếc ba-lô bọc chì chứa đĩa cứng dữ liệu của Mai sau lưng đang kéo tuột từng ngón tay gầy guộc của cậu khỏi sợi cáp trơn trượt dọc theo họng lò thiêu đang tăng nhiệt độ lên mức 1500 độ C.


Sơn nghiến răng, dùng bàn tay phải bọc da giả duy nhất còn cử động được để siết chặt chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đặt trên đùi. Nhưng pin sinh học dã chiến đã cạn kiệt hoàn toàn, thiết bị hoàn toàn tối đen. Anh không thể điều khiển bất kỳ xác sống nào để kéo cậu lên. Bộ lọc tín hiệu từ xa bên hông đã bị cháy hỏng hoàn toàn, bốc ra mùi khét lẹt của nhựa thông và bảng mạch bị thiêu rụi.


"Huy! Buông cái ba-lô ra!" Vy thét lên. Cô vừa thoát khỏi sự giằng co của Bình Béo, bả vai trái rỉ máu tươi loang lổ trên lớp áo khoác da cháy sém. Cô lao về phía mép sàn sụt lún, vươn tay ra nhưng khoảng cách quá xa.


"Không! Em không buông! Đây là chị Mai... là tất cả những gì anh Sơn còn lại!" Huy hét lên qua kẽ răng dính máu. Gương mặt cậu nhóc nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, nhưng đôi mắt ngập tràn sự kiên định đến điên cuồng.


Với một nỗ lực phi thường cuối cùng, Huy dùng chút sức tàn của cánh tay phải, lấy đà vung mạnh chiếc ba-lô bọc chì lên phía trên. Chiếc ba-lô nặng trịch bay vọt qua khoảng không rực lửa, rơi bộp xuống ngay sát chân Vy.


Ngay khoảnh khắc đó, ngón tay của Huy tuột khỏi sợi cáp đồng.


"Huy!"


Sơn gầm lên một tiếng xé lòng. Nhưng Huy không rơi xuống họng lò hỏa táng rực lửa phía dưới. Sức nặng của cú vung người đã đẩy lệch quỹ đạo rơi của cậu vào đường ống trượt dẫn xuống hầm chứa xác phụ ngay bên cạnh họng lò. Thân hình gầy gò của cậu biến mất vào bóng tối của hố sâu, kèm theo tiếng va đập khô khốc của kim loại. Ngay lập tức, tấm cửa sập bằng thép chịu nhiệt tự động đóng sầm lại, cách ly hoàn toàn hầm chứa xác với phòng thí nghiệm trung tâm.


*ẦM!*


Một tiếng nổ lớn dội lên từ phía cửa sập chính của sảnh. Bức tường kính bọc thép dày ngăn cách phòng điều khiển trung tâm bị nứt toác. Lực lượng phản ứng nhanh TSPD-Beta bọc thép, dưới sự chỉ huy của Trung úy Lê Minh, đã bẻ khóa thành công hệ thống phòng thủ ngoài và tràn vào bên trong. Những họng súng tiểu liên bắn đạn xung điện từ EMP quân dụng rà quét khắp các hành lang ngập khói độc màu vàng nhạt.


"Sơn! Tụi nó tràn vào rồi! Chúng ta phải đi ngay!" Vy lao tới, một tay xách chiếc ba-lô bọc chì chứa đĩa cứng của Mai, tay kia xốc nách phải của Sơn, cố gắng kéo cơ thể bại liệt của anh lết đi về phía cửa sảnh phụ mà anh đã bẻ khóa trước đó.


"Huy... Huy còn ở dưới hầm chứa xác..." Sơn thào thào, giọng nói khàn đặc và đứt quãng. Anh cố gắng dùng chân phải đạp xuống sàn để gượng dậy nhưng cơ thể hoàn toàn không tuân theo mệnh lệnh của đại não.


"Không kịp nữa rồi! TSPD-Beta đã khóa chặt lối xuống hầm chứa xác!" Vy ghì chặt bả vai Sơn, ngăn anh lao ra ngoài hành lang súng đạn dày đặc. "Nếu cậu chết ở đây, cái chết của Bác sĩ Đức, của thằng Thiết, và cả sự hy sinh của thằng Huy sẽ trở nên vô nghĩa! Chúng ta phải mang đĩa cứng của Mai ra ngoài!"


Sơn nhìn chằm chằm vào chiếc ba-lô bọc chì trên tay Vy. Trong đó chứa đĩa cứng lưu trữ bản đồ và mã nguồn sơ khai của thuật toán Corpse-OS – mỏ neo sống duy nhất để anh tìm lại linh hồn của Mai đang bị giam cầm trong Ghost-Net. Nhưng dưới hầm tối kia, Huy đang bị kẹt lại. Cậu nhóc đã liều mạng sống để ném chiếc ba-lô này lên cho anh.


Đột nhiên, chiếc tai nghe nơ-ron dã chiến bên tai phải của Sơn rè lên tiếng tĩnh điện cực mạnh. Một dải tần số nội bộ tự động kết nối trực tiếp từ camera giám sát của hầm chứa xác phía dưới.


Trên màn hình hiển thị mờ nhạt của chiếc terminal cầm tay dính đầy máu, Sơn nhìn thấy hình ảnh dưới hầm chứa xác qua mắt phải nhòe nhoẹt máu xuất huyết.


Giữa những xác chết cybernetic lạnh ngắt chất chồng loang lổ dầu máy, Huy đang bị trói chặt vào một chiếc ghế thép rỉ sét. Đứng trước mặt cậu là Trung úy Lê Minh. Dáng người gầy cao của gã sĩ quan TSPD hiện lên đầy đe dọa dưới ánh đèn neon vàng vọt của hầm ngầm. Gã chậm rãi bóp bóp các khớp ngón tay cơ khí của bàn tay trái, phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc đầy tàn nhẫn.


"Tìm thấy rồi, gã pháp y bóng đêm," giọng nói lạnh lùng, khát máu của Lê Minh truyền qua kênh đàm thoại nội bộ của Sơn, vang lên bên tai phải anh đầy chân thực. "Mày nghĩ mày bẻ khóa được sảnh phụ là có thể trốn chạy sao?"


Lê Minh cười khẩy, ánh mắt gã điên cuồng dán chặt vào ống kính camera giám sát như thể gã biết rõ Sơn đang quan sát từ phía trên. Gã rút con dao găm rung siêu âm bọc điện cao áp bên hông, từ từ dí sát lưỡi dao vào bả vai trái đang rách toác của Huy. Huy nghiến răng chặt đến mức máu tươi chảy ra từ khóe môi, cậu trừng mắt nhìn vào camera, lắc đầu điên cuồng.


"Anh Sơn! Đừng quay lại! Chạy đi! Mang chị Mai đi!" Huy thét lên qua bộ đàm.


"Câm mồm, thằng rác rưởi!" Lê Minh gầm lên. Gã vung tay đấm mạnh vào mặt Huy, khiến cậu nhóc ngã nhào cả người lẫn ghế xuống đất.


Lê Minh cúi người xuống, tóm lấy mái tóc bù xù của Huy, lôi xệch cậu dậy. Gã lấy chiếc gậy sắt điện cao áp (gậy sắt tích điện) đeo bên hông, dí trực tiếp đầu gậy vào chiếc tai nghe nơ-ron dã chiến gắn sát cổng cấy ghép bên thái dương trái của Huy.


*BZZZZZZ!*


Dòng điện cao thế màu xanh tím xẹt mạnh, chạy thẳng vào hệ thần kinh của Huy. Cả cơ thể cậu nhóc co giật dữ dội, các bó cơ căng cứng đến mức phát ra tiếng rách của thớ thịt. Máu tươi từ hai bên tai Huy bắt đầu rỉ ra ròng ròng, thấm đẫm chiếc cổ áo rách nát. Tiếng gào thét đau đớn tột cùng của cậu nhóc truyền qua kênh đàm thoại dội thẳng vào não bộ của Sơn, khiến cổng nơ-ron của anh giật mạnh liên hồi, rỉ thêm một dòng máu đen nóng hổi xuống má.


Sơn trừng mắt nhìn màn hình, lồng ngực anh phập phồng dữ dội, nhịp tim tăng vọt lên mức nguy hiểm. Cơn căm phẫn tột cùng bùng cháy như một ngọn lửa thiêu rụi toàn bộ lý trí cuối cùng của anh.


"Lê Minh! Dừng tay lại!" Sơn khàn giọng hét vào mic đàm thoại.


"Ồ, cuối cùng mày cũng chịu lên tiếng rồi sao, gã pháp y bóng đêm?" Lê Minh cười khẩy, tay gã vẫn giữ chặt đầu gậy sắt điện trên tai Huy, dòng điện vẫn xẹt qua đều đặn từng nhịp tàn nhẫn. "Mày có đúng ba mươi giây để tự mình lết bước ra đây đầu hàng và giao nộp Mã khóa bảo mật cấp 3 mà mày vừa trộm từ xác Phong. Nếu không, tao sẽ nướng chín hoàn toàn bộ não của thằng nhóc này thành một đống tro bụi số ngay trước mắt mày."


Vy nắm chặt lấy vai Sơn, đôi mắt tém nhuộm đỏ rực của cô ngập tràn sự giận dữ và bất lực. Cô nâng khẩu súng trường xung điện tự chế bọc đồng lên, cố gắng ngắm bắn qua khe nứt của bức tường kính bọc thép hướng xuống hầm chứa xác. Nhưng Lê Minh rất khôn ngoan, gã luôn đứng khuất sau tấm khiên chắn plasma màu xanh lam được giữ bởi hai tên đặc nhiệm TSPD-Beta bọc thép hạng nặng.


"Sơn, không bắn được! Tấm khiên đó chống chịu được cả đạn xung kích hạng nặng!" Vy nghiến răng nói qua bộ đàm. "Nếu cậu xuống đó, cậu sẽ rơi thẳng vào cái bẫy của gã điên này."


Sơn nhìn vào chiếc đĩa cứng bọc chì chứa dữ liệu của Mai nằm trong tay Vy. Anh nhìn lại cơ thể tàn tạ của mình: nửa người trái bại liệt, mắt trái mù lòa, cổng nơ-ron hoại tử đang rò rỉ dịch mô liên tục. Anh đã mất Mai một lần vì sự yếu đuối và chậm trễ của bản thân. Giờ đây, anh có nên tiếp tục hy sinh Huy – đứa em trai nhỏ, người trợ thủ trung thành duy nhất luôn sát cánh bảo vệ anh trong bóng tối nhà xác Quận 9 – để giữ lấy linh hồn số hóa của vợ?


"Vy..." Sơn thào thào, bàn tay phải của anh siết chặt lấy chiếc ba-lô bọc chì, đẩy mạnh nó về phía Vy. "Mang nó ra ngoài. Tôi sẽ quay lại cứu Huy."


"Sơn! Cậu điên rồi sao? Cậu không có vũ khí, nửa người thì bại liệt! Cậu xuống đó là tự sát!" Vy thét lên, cố gắng dùng sức kéo anh lại.


"Huy đã liều mạng vì tôi... tôi không thể bỏ mặc nó." Sơn nhìn thẳng vào mắt Vy bằng con mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết. Trong ánh mắt đó không còn sự u uất, lạnh lùng thường ngày, chỉ còn một quyết tâm điên cuồng và lạnh lẽo của một kẻ đã chấp nhận buông bỏ mạng sống của chính mình. "Mang Mai đi. Đó là lời hứa duy nhất tôi cần cô thực hiện."


Sơn dùng tay phải gõ nhanh một chuỗi lệnh trên Cổng kết nối cầm tay, kích hoạt đường truyền đàm thoại trực tiếp với Lê Minh để kéo dài thời gian: "Lê Minh. Tao đồng ý đầu hàng. Tao đang lết ra ngoài hành lang phụ. Đừng đụng vào thằng nhóc nữa."


Tiếng gào thét đau đớn của Huy truyền qua kênh đàm thoại nội bộ của Sơn; Lê Minh cười khẩy vào mic: 'Mày có 30 giây trước khi tao nướng chín não thằng nhóc này, gã pháp y bóng đêm.'

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!