Đối Đầu Kẻ Phản Bội
Tiếng còi hú báo động đỏ rực rỡ nhấp nháy trên trần nhà vô trùng của Lò mổ sinh học VNG-03, dội vào không gian thứ âm thanh chói tai, dồn dập. Ánh sáng đỏ neon quét qua những bức tường kim loại, phản chiếu những vệt máu khô và sương mù hóa chất tẩy rửa mô sinh học đang bốc lên hăng hắc.
Sơn loạng choạng dựa nửa thân người bên phải vào vách container bọc chì. Cơn liệt bại nửa người bên trái do tác dụng phụ của liều huyết thanh phong tỏa "Necro-Shield" vẫn đang tàn phá hệ cơ vận động của anh. Cánh tay cơ khí trái chập mạch buông thõng vô dụng, thỉnh thoảng lại xẹt ra vài tia lửa điện nhỏ màu xanh lam lạnh lẽo. Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái đau buốt như bị nung đỏ, rỉ ra từng dòng máu đen lẫn dịch mô vàng nhạt dính dớp, chảy dài xuống gò má hốc hác, nhợt nhạt của anh.
Tệ hơn thế, nhãn cầu trái của Sơn hoàn toàn tối xám. Chứng mù màu và mất thị lực tạm thời đã cướp đi một nửa tầm nhìn của anh. Chỉ còn mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết là còn có thể nhìn thấy thế giới qua một dải màu nhạt nhòa, nhòe nhoẹt mồ hôi và nước mưa axit đang thấm qua chiếc mũ trùm đầu nhựa tái chế.
"Anh Sơn... Đao Phủ Số 4 sắp khởi động lại rồi! Chỉ còn năm giây nữa thôi!" Huy thì thầm bên tai Sơn, giọng run rẩy tột độ. Cậu nhóc gầy gò đang quỳ sụp bên cạnh, một tay bịt chặt vết rách sâu hoắm đã khâu dở trên bả vai trái đang rỉ máu tươi, tay kia ôm khư khư chiếc ba-lô bọc chì chứa đĩa cứng dữ liệu của Mai và bản đồ cấu trúc nội khu vừa tải xuống.
Cách đó không xa, xác sống đặc vụ Phong nằm bất động dưới đất, cánh tay cơ khí phải đã bị chém đứt lìa, khung xương sườn và hệ cơ ngực bị kẹp nát bét, rò rỉ dầu thủy lực đen kịt. Xác sống gián điệp Lan đứng bên cạnh Đao Phủ Số 4, tụ điện ngực của cô đã cạn kiệt năng lượng hoàn toàn sau cú xả điện quá tải.
*Rắc... rắc...*
Tiếng khớp cơ khí của Đao Phủ Số 4 bắt đầu chuyển động trở lại sau 10 giây bị tê liệt. Bốn cánh tay bằng thép không gỉ dính đầy máu khô của nó khẽ rung lên, hai lưỡi dao chặt xương khổng lồ bọc titan rít lên tiếng thép lạnh lùng.
"Rút lui! Vào phòng thí nghiệm trung tâm!" Sơn khàn giọng ra lệnh, tiếng nói phát ra từ cổ họng khô khốc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. Anh dùng bàn tay phải bọc da giả duy nhất còn cử động được, siết chặt lấy chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đeo bên hông măng-tô đen.
Dưới hệ điều hành Link-OS cấp 2, anh truyền một luồng sóng điều khiển không dây tầm ngắn, cưỡng ép Lan dùng chút sức tàn kéo lê thân thể dập nát của Phong lùi lại. Huy nghiến răng chịu đựng cơn đau từ bả vai rách nát, một tay xốc nách Sơn, dìu anh lết đi từng bước nặng nề trên nền gạch trơn trượt.
*RẦM!*
Cánh cửa thép vô trùng của sảnh chính đổ sụp xuống dưới sức nặng của một loạt đạn xung kích từ phía sau. Nhưng họ đã kịp tràn vào bên trong phòng thí nghiệm trung tâm của lò mổ.
Không gian nơi đây rộng lớn, lạnh lẽo và vô trùng tuyệt đối. Những bể nuôi cấy mô sinh học khổng lồ chứa dung dịch bảo quản màu xanh lam phát sáng nhạt nhòa dựng đứng dọc các lối đi. Ở giữa phòng, ngăn cách bởi một bức tường kính bọc thép dày gia cố hợp kim titan chống đạn khổng lồ, là khu vực điều khiển trung tâm.
Sau lớp kính bọc thép bảo vệ đó, một dáng người mảnh khảnh đang đứng ngạo nghễ. Hắn mặc bộ vest công nghệ bóng bẩy của giới thượng lưu tập đoàn, đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lục lạnh lùng từ chiếc kính áp tròng thông minh AR.
Khoa Thuật Toán.
Kẻ đồng nghiệp phản bội cũ của Sơn tại VNG-Necro. Kẻ đã bán đứng thuật toán Corpse-OS của Mai cho giám đốc Trịnh Thế để đổi lấy chiếc ghế trưởng nhóm lập trình thuật toán, gián tiếp đẩy Mai vào cái chết dã dãn.
Bên cạnh Khoa là Bình Béo, gã đao phủ trưởng lò mổ béo phì mặc tạp dề da dính đầy máu khô và mỡ người. Tay gã lăm lăm khẩu dao chặt xương khổng lồ bọc titan phát sáng, đôi mắt ti hí nhìn Sơn và Huy như nhìn hai tảng thịt sắp được đưa lên bàn mổ.
"Ồ, xem ai đang lết tới đây này," giọng nói của Khoa Thuật Toán truyền qua hệ thống loa phát thanh vô trùng, vang lên đầy mỉa mai và vang vọng. Hắn cười ngạo nghễ, những ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng trên chiếc bàn phím ảo lượng tử chiếu từ xa liên kết trực tiếp với máy chủ tối cao. "Sơn. Gã kỹ sư pháp y lầm lì của nhà xác Quận 9. Nhìn mày lúc này xem, rách rưới, bại liệt và thảm hại như một con chó hoang dưới mưa axit."
Sơn trừng mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết nhìn thẳng vào Khoa qua lớp kính bọc thép. Cơn căm phẫn tột cùng bùng phát trong lòng ngực anh, nóng bỏng và mạnh mẽ đến mức át đi cả cơn đau buốt nhói đang giật thắt thùy đỉnh đại não.
"Khoa..." Sơn gầm lên qua kẽ răng dính máu. "Chính mày... chính mày đã viết mã độc ghi đè lên hệ thống của Mai... Chính mày đã bán đứng cô ấy!"
"Bán đứng?" Khoa Thuật Toán cười lớn, tiếng cười của hắn méo mó qua bộ lọc âm thanh. "Mày vẫn ngu ngốc và lý tưởng hóa như ngày nào, Sơn ạ. Mai là một thiên tài, đúng thế. Nhưng cô ta quá mềm yếu. Cô ta muốn dùng Corpse-OS để cứu người nghèo, để giải thoát cho những kẻ vỡ nợ. Thật là một sự lãng phí tài nguyên vĩ đại! Tập đoàn cần một công cụ kiểm soát, một thuật toán biến hàng vạn con nợ thành lao động cơ khí vô tri vĩnh viễn để tối ưu hóa năng suất. Tao chỉ đưa thuật toán đó về đúng giá trị thực của nó. Trịnh Thế đã cho tao chiếc ghế này, cho tao cuộc sống thượng lưu ở Elysium. Còn Mai? Cô ta đã nhận được cái chết mà cô ta xứng đáng có được!"
Sơn siết chặt nắm tay phải bọc da giả đến mức các khớp ngón tay cơ khí rên rỉ. Sự thật tàn nhẫn được phơi bày từ chính miệng kẻ phản bội khiến anh dằn vặt tột cùng. Nếu ngày đó anh nhạy bén hơn, nếu anh phát hiện ra sự đố kỵ của Khoa sớm hơn, Mai đã không phải chết dã man trên chiếc cầu vượt ngập mưa axit đó.
"Và bây giờ," Khoa Thuật Toán lạnh lùng gõ một lệnh tối hậu lên bàn phím ảo lượng tử. "Tao sẽ kết thúc luôn cái di sản rách rưới của mày. Bình Béo, giải phóng đàn Xác Sống Cuồng Loạn. Tiêu diệt tụi nó. Đĩa cứng của Mai... giữ lại cho tao."
*HÚ... U... U...*
Tiếng rít ga của các van thủy lực vang lên dữ dội. Bốn bể nuôi cấy lớn ở hai bên sảnh đột ngột xả sạch dung dịch bảo quản màu xanh lam. Cửa bể sập mở, bốn siêu chiến binh sinh học bị lỗi lập trình – những Xác Sống Cuồng Loạn với thân hình loang lổ vết mổ xẻ rách nát, các chi cơ khí cấy ghép dở dang rò rỉ dầu thủy lực đen, mắt trợn ngược phát sáng đỏ rực – lao ra ngoài. Chúng điên cuồng gầm rú, móng vuốt cơ khí bọc titan sắc nhọn cào sột soạt trên nền gạch vô trùng, hướng thẳng về phía Sơn và Huy.
"Vy! Bọc hậu!" Sơn hét lên qua bộ đàm vô tuyến analog ngắn.
Ngay lập tức, Vy từ phía cửa sập bên hông lao ra. Khẩu súng trường xung điện tự chế bọc đồng của cô rít lên tiếng sạc điện từ trường o o dữ dội. Cô nổ súng liên tục, những luồng đạn điện màu xanh lam bắn xối xả vào khớp gối của đàn Xác Sống Cuồng Loạn để làm chậm bước tiến của chúng.
"Tao sẽ chặn tụi điên này! Sơn, bẻ khóa bảng điều khiển của gã đó lẹ đi!" Vy thét lên, chiếc kính ngắm dã chiến cấy ghép bên mắt phải cô nhấp nháy đèn đỏ liên tục khi cô vừa bắn chặn vừa lộn vòng tránh né một cú vồ của xác sống.
Bình Béo bước ra từ cửa sập phụ của phòng điều khiển, vung dao chặt xương khổng lồ lao thẳng về phía Vy. Gã đồ tể béo phì di chuyển nhanh nhẹn đến đáng sợ nhờ lớp mỡ nhân tạo chịu lực cấy dưới da. Lưỡi dao bọc titan của gã chém sạt qua bả vai Vy, để lại một vệt máu tươi loang lổ trên áo khoác da của cô. Vy nghiến răng, dùng báng súng trường chặn đứng cú chém tiếp theo, hai bên giằng co dữ dội.
Sơn biết mình không còn một giây nào để lãng phí. Thời gian 24 giờ của Mai đang đếm ngược khốc liệt. Bình Béo đã lên lịch xóa sạch con chip ký ức của cô trong phòng lưu trữ dữ liệu hỏng.
Anh lết nửa thân người liệt bại sát vào bảng điều khiển phụ ngoài hành lang phòng thí nghiệm. Bàn tay phải bọc da giả của anh run rẩy rút sợi Cáp kết nối trực tiếp mạ vàng từ chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa, cắm thẳng vào cổng phụ của bảng điều khiển.
*XOẸT... XOẸT...*
Dòng dữ liệu từ máy chủ lượng tử của lò mổ lập tức tràn ngập vào cổng cấy ghép nơ-ron của Sơn. Màn hình kính quét hiển thị hàng vạn dòng mã bảo mật phức tạp chạy nhanh như chớp.
Khoa Thuật Toán đứng sau lớp kính bọc thép nhìn thấy hành động của Sơn. Hắn nở một nụ cười khinh bỉ. "Mày muốn đấu trình độ lập trình với tao trên hệ thống lượng tử của tập đoàn sao, Sơn? Để tao cho mày thấy sự khác biệt giữa một kỹ sư lậu và một trưởng nhóm R&D."
Khoa gõ phím ảo liên tục, kích hoạt thuật toán tấn công DDoS nơ-ron trực tiếp từ máy chủ lượng tử, phóng thẳng một luồng xung điện lượng tử cường độ cực cao ngược theo đường cáp mạ vàng lao vào não bộ của Sơn.
*A... A... A...*
Sơn gào lên một tiếng đau đớn tột cùng. Cơn co thắt thùy trán dữ dội ập đến như có hàng vạn chiếc đinh nung đỏ đóng thẳng vào xương sọ. Cổng cấy ghép nơ-ron thái dương trái của anh rít lên tiếng chập điện chói tai, rỉ ra từng dòng máu đen đặc sệt chảy dọc xuống cổ áo măng-tô. Mắt phải của anh đột ngột xuất huyết nặng hơn, máu tươi tràn ra khóe mắt làm nhòe nhoẹt toàn bộ tầm nhìn, biến thế giới trước mắt anh thành một màu đỏ ngầu, mờ mịt.
`WARNING: NEURAL PORT TEMPERATURE EXCEEDS CRITICAL LIMIT (95°C). RISK OF PERMANENT BRAIN DEATH.`
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc đó, chiếc Bộ lọc tín hiệu từ xa đeo bên hông Sơn đột ngột phát huy tác dụng. Thiết bị chống nhiễu quân sự do Trí Phần Cứng thiết kế riêng khẽ rít lên tiếng o o, cuộn cảm lọc nhiễu bên trong nóng rực lên, hấp thụ và triệt tiêu đến 90% dòng điện dội ngược từ đòn tấn công của Khoa. Cầu chì bảo vệ của bộ lọc nổ tung đánh "bép" một tiếng, khói khét lẹt bốc lên từ hông Sơn, nhưng nó đã cứu mạng anh khỏi một ca chết não lập tức.
Sơn cắn chặt môi đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo cuối cùng. Anh biết mình không thể đấu lại tốc độ tính toán lượng tử của Khoa nếu chơi sòng phẳng. Khoa phụ thuộc hoàn toàn vào tốc độ nhập liệu cực nhanh của bàn phím ảo lượng tử liên kết với cảm biến võng mạc của hắn.
Anh phải bẻ gãy hệ thống nhập liệu đó.
Bằng bàn tay phải run rẩy dính đầy máu tươi, Sơn gõ nhanh những dòng mã Assembly nơ-ron cổ điển của Lão Hạc Số trên bàn phím cầm tay. Những dòng mã thô sơ, analog nhưng mang tính phá hoại vật lý cực cao mà hệ thống bảo mật AI Sentry lượng tử của tập đoàn chưa từng được cập nhật để phòng ngừa.
Sơn truyền tệp virus sinh học nơ-ron "Bio-Crash" của Vy Mã Độc – tệp mã độc mà anh đã lưu trữ trong đĩa cứng bọc chì – phóng ngược qua cổng phụ của bảng điều khiển.
*XOẸT!*
Màn hình virtual lượng tử trước mặt Khoa Thuật Toán đột ngột chớp tắt liên tục. Kính áp tròng thông minh AR bên mắt trái của hắn bị nhiễm virus sinh học nơ-ron, phát ra những tia chớp màu tím quét mạnh vào võng mạc của hắn.
"Á... Á... Chết tiệt! Mắt của tao!" Khoa thét lên đau đớn, hai tay ôm lấy mắt trái đang rỉ máu tươi. Cảm biến võng mạc bị nhiễu loạn hoàn toàn, bàn phím ảo lượng tử biến mất trong vòng 5 giây.
Năm giây đó là tất cả những gì Sơn cần.
Anh gõ dòng lệnh Assembly cuối cùng, ép xung dòng điện sinh học của mình bẻ gãy hoàn toàn khóa điện tử của cửa phòng thí nghiệm trung tâm.
*CẠCH!*
Cánh cửa thép dẫn vào phòng dữ liệu phụ mở toang. Nhưng ngay lập tức, Khoa Thuật Toán gượng dậy trong điên cuồng. Mắt trái hắn chảy máu ròng ròng, mặt hắn méo mó vì phẫn nộ tột cùng.
"Sơn... Mày phải chết ở đây! Tất cả tụi mày phải chết!" Khoa gầm lên, bàn tay phải của hắn đập mạnh lên nút đỏ khẩn cấp của bảng điều khiển trung tâm.
*HÚ... U... U...*
Tiếng còi hú báo động đỏ chuyển sang một tần số khác, trầm thấp và rùng rợn hơn. Giọng nói cơ học của hệ thống tự động vang lên khắp phòng thí nghiệm:
`WARNING: PURGE PROTOCOL ACTIVATED. INCINERATOR FLOOR OPENING IN 60 SECONDS.`
Ngay lập tức, sàn nhà làm bằng những tấm thép vô trùng rực sáng bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những tấm thép từ từ rụt lại về hai bên tường, để lộ ra một vực sâu hoắm rực lửa đỏ phía dưới.
Lò thiêu hủy VNG.
Sức nóng kinh hoàng từ độ cao hàng chục mét phía dưới dội lên nghẹt thở, sực mùi khét lẹt của ozone và thịt xương cháy thành tro. Nhiệt độ lò thiêu đang tăng nhanh lên mức 1500 độ C để tiêu hủy toàn bộ tang chứng sinh học của lò mổ.
Trong cơn hỗn loạn của mặt đất đang sụp đổ, Huy – người đang ôm khư khư chiếc ba-lô bọc chì chứa đĩa cứng của Mai – loạng choạng mất thăng bằng trên nền gạch dính đầy máu của Bình Béo.
"Anh Sơn!" Huy hét lên một tiếng kinh hoàng.
Cậu nhóc bị trượt chân, cơ thể gầy gò rơi thẳng xuống khe hở của tấm sàn thép đang rút lại. Huy chỉ kịp vươn tay phải ra, bám chặt lấy một sợi dây cáp đồng bọc chì chống nhiễu đang treo lơ lửng giữa khoảng không gian rực lửa đỏ.
Cả cơ thể Huy treo lơ lửng giữa hư không, ngay sát lối vào của Lò thiêu hủy VNG đang hừng hực lửa đỏ phía dưới. Chiếc ba-lô bọc chì chứa đĩa cứng dữ liệu của Mai trĩu nặng sau lưng, đe dọa kéo tuột tay cậu nhóc xuống hố lửa bất cứ lúc nào.
Sơn nhìn qua mắt phải nhòe nhoẹt máu tươi, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Countdown tự hủy hiển thị trên võng mạc của anh đang đếm ngược: năm mươi chín giây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!