Nhạc nềnDeep_Sea

Đao Phủ Bằng Thép

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bánh xích nặng nề nện xuống nền gạch vô trùng của hành lang phụ Lò mổ sinh học VNG-03 vang lên những âm thanh khô khốc, rợn người. *Cạch... xoẹt... rít...* Đó là tiếng mài của hai lưỡi dao chặt xương khổng lồ bọc hợp kim titan chống mài mòn, được gắn vào hai cánh tay trên của Đao Phủ Số 4. Cỗ máy tàn sát bốn tay bằng thép không gỉ ấy đang di chuyển lầm lũi trong sương mù hóa chất tẩy rửa mô sinh học, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của vật thể hữu cơ lỗi để tiêu hủy.


Sơn nằm bất động sau chiếc container bọc chì ở sảnh chính, lồng ngực phập phồng dữ dội. Thể xác anh lúc này đã chạm đến giới hạn của sự tàn phá vật lý. Nửa thân người bên trái hoàn toàn liệt bại, nặng trịch như một khối bê tông chết do tác dụng phụ của liều huyết thanh phong tỏa "Necro-Shield" tự chế vẫn còn hiệu lực hơn bảy tiếng đồng hồ. Cánh tay cơ khí trái chập mạch buông thõng vô dụng, thỉnh thoảng lại xẹt ra vài tia lửa điện nhỏ màu xanh lam. Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái đau buốt như bị nung đỏ, rỉ ra từng dòng máu đen lẫn dịch mô vàng nhạt dính dớp, chảy dài xuống gò má hốc hác, nhợt nhạt của anh.


Tệ hơn thế, nhãn cầu trái của Sơn hoàn toàn tối xám. Chứng mù màu và mất thị lực tạm thời do lạm dụng chế độ quét laser ẩn ở chương trước đã cướp đi một nửa tầm nhìn của anh. Chỉ còn mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết là còn có thể nhìn thấy thế giới qua một dải màu nhạt nhòa, nhòe nhoẹt mồ hôi và nước mưa axit đang thấm qua chiếc mũ trùm đầu nhựa tái chế.


"Anh Sơn... nó sắp chạm vào chị Lan rồi..." Huy thì thầm bên tai Sơn, giọng run rẩy tột độ. Cậu nhóc gầy gò đang quỳ sụp bên cạnh, một tay bịt chặt vết rách sâu hoắm đã khâu dở trên bả vai trái đang rỉ máu tươi, tay kia ôm khư khư chiếc ba-lô bọc chì chứa đĩa cứng dữ liệu của Mai và bản đồ cấu trúc nội khu vừa tải xuống.


Qua nhãn cầu cơ khí của xác sống gián điệp Lan ở hành lang phụ, Sơn nhìn thấy bóng dáng khổng lồ của Đao Phủ Số 4 chỉ còn cách cô chưa đầy ba mét. Hai cánh tay dưới của robot – hai chiếc kìm kẹp cơ khí khổng lồ – đang mở rộng, sẵn sàng nghiền nát cơ thể mảnh mai của Lan thành những mảnh vụn cơ sinh học.


Sơn rít một hơi thở lạnh buốt qua kẽ răng dính máu. Anh không thể dùng võ lực, anh chỉ có thể dùng mã lệnh. Tay phải của anh, bàn tay bọc da giả duy nhất còn cử động được, siết chặt lấy chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đeo bên hông măng-tô đen. Dưới hệ điều hành Link-OS cấp 2, anh cố gắng gửi một luồng sóng điều khiển không dây tầm ngắn để hack trực tiếp vào vi mạch của Đao Phủ Số 4.


*TẠCH... TẠCH... TẠCH...*


Ngón tay Sơn gõ điên cuồng trên bàn phím cơ rỉ sét. Nhưng ngay lập tức, màn hình hiển thị analog của bộ kết nối cầm tay chớp đỏ liên tục kèm theo dòng chữ cảnh báo khô khốc:


`ERROR: ANALOG HARDWIRED CIRCUIT. NO WIRELESS RECEIVER DETECTED.`


Chết tiệt! Sơn chửi thầm trong lòng. Con quái vật thép này chạy bằng hệ thống vi mạch công nghiệp analog độc lập, cách ly hoàn toàn với mạng không dây của lò mổ. Nó không có cổng thu phát sóng, không có tường lửa để bẻ khóa, cũng không có bất kỳ cổng hậu (backdoor) phần mềm nào. Nó hoạt động hoàn toàn dựa trên chu trình chặt xẻ tuần hoàn được lập trình cứng trong bộ vi xử lý cơ học bên trong lồng ngực thép. Muốn dừng nó lại, bắt buộc phải can thiệp vật lý.


Nhưng Lan chỉ là một xác sống gián điệp xã hội cấp 2, cơ thể cô không được gia cố khung xương chịu lực và hoàn toàn không có khả năng chiến đấu vật lý. Nếu Lan bị tiêu diệt tại đây, Bình Béo và Khoa Thuật Toán sẽ lập tức phát hiện ra sự xâm nhập, và con chip ký ức của Mai trong phòng lưu trữ dữ liệu hỏng sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn.


Sơn không còn đường lui. Anh buộc phải sử dụng đến bài tẩy cuối cùng của mình ở phân khu này, một quyết định điên cuồng có thể thiêu rụi hoàn toàn hệ thần kinh trung ương của anh.


"Kích hoạt chế độ Multi-Node," Sơn thầm ra lệnh trong đầu, ngón tay phải gõ nhanh một chuỗi mã Assembly nơ-ron thô sơ.


Anh quyết định phân chia băng thông não bộ còn lại làm hai luồng hoạt động độc lập. Luồng thứ nhất tiếp tục duy trì kết nối với Lan để giữ cho cô đứng im ngụy trang. Luồng thứ hai phóng ra một dải tần số không dây tầm trung, hướng thẳng ra bãi đỗ xe vận chuyển phế liệu y tế bên ngoài lò mổ, nơi anh đang cất giấu xác sống đặc vụ Phong.


*U... U... U...*


Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái của Sơn đột ngột rít lên một tiếng điện từ tần số cao dữ dội. Dòng điện sinh học rò rỉ mạnh đến mức các vệt sáng màu bạc rực rỡ thoát ra từ khe cắm cáp, chiếu sáng một góc container tối tăm. Sơn co rúm người lại, lồng ngực phập phồng điên cuồng, nhịp tim tăng vọt lên mức 160 nhịp/phút. Cơn co thắt thùy trán giật mạnh làm cơ mặt bên trái của anh co giật liên tục.


Ngay lập tức, Phản ứng phụ loại B – Loạn thần ngoại lai (Foreign Dementia) bùng phát dữ dội.


Khi đường truyền nơ-ron kết nối thành công với chip não của Phong, toàn bộ những mảnh ký ức rác, những dư ảnh cận tử tàn khốc của gã đặc vụ an ninh bị đào thải đột ngột tràn ngập vào vỏ não của Sơn. Sơn nhìn thấy một cơn mưa axit tầm tã trên tầng thượng tòa tháp thượng lưu, tiếng súng nổ chát chúa, mùi thịt người cháy khét lẹt dưới tia laser, và gương mặt lạnh lùng của Trịnh Thế khi gã ra lệnh đẩy Phong xuống Kênh Nước Đen.


"Sơn... cứu em... Sơn ơi!"


Ảo ảnh của Mai đột ngột xuất hiện giữa những mảnh ký ức hỗn loạn đó. Cô đứng trong một không gian số trắng xóa rực rỡ, gương mặt thanh tú đẫm nước mắt, gào khóc thảm thiết khi những dòng code màu đỏ rực rỡ đang từ từ ăn mòn cơ thể cô.


Sơn gầm lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, máu cam tràn ra ngoài khóe môi, nhuộm đỏ cả bàn tay bọc da giả của anh. Anh dùng răng cắn chặt vào môi dưới đến mức bật máu tươi để cưỡng ép bản thân giữ lại một chút lý trí cuối cùng. Anh không được phép điên lúc này. Mai đang đợi anh.


"Phong... thức dậy!" Sơn gõ dòng lệnh kích hoạt tối hậu qua kẽ răng rớm máu.


Tại bãi đỗ xe cách hành lang phụ năm mươi mét, xác sống đặc vụ Phong – gã đàn ông có khuôn mặt sắc lạnh nhợt nhạt, mặc bộ đồ da đặc vụ đen ôm sát cơ thể – đột ngột mở mắt. Nhãn cầu cấy kính hồng ngoại của Phong phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ. Gã bật dậy từ trong thùng xe phế liệu, di chuyển không tiếng động như một bóng ma cơ khí.


Phong lao nhanh qua các đường ống dẫn khí, leo lên tường đứng bằng các khớp ngón tay bọc titan, rồi nhảy vọt qua ô cửa sổ kính vỡ của hành lang phụ, đáp xuống ngay giữa khoảng không gian ngăn cách giữa Đao Phủ Số 4 và Lan.


*XOẢNG!*


Mảnh kính vỡ rơi rào rào như một cơn mưa thủy tinh dưới ánh đèn huỳnh quang màu xanh lục lạnh lẽo. Sự xuất hiện đột ngột của Phong không làm Đao Phủ Số 4 khựng lại dù chỉ một mili-giây. Cỗ máy vô tri bốn tay lập tức nhận diện Phong là một "vật thể hữu cơ lỗi" cần được tiêu hủy.


Đao Phủ Số 4 vung hai cánh tay trên, hai lưỡi dao chặt xương khổng lồ bọc titan chém dọc hành lang với tốc độ kinh hoàng, tạo ra những tiếng rít xé gió rợn người.


Sơn, lúc này đang phải chịu đựng trạng thái phân tách nhận thức cực hạn – một mắt nhìn thấy Đao Phủ Số 4 qua góc nhìn của Lan, một mắt nhìn thấy lưỡi dao đang bổ nhào xuống qua kính hồng ngoại của Phong – gõ phím điều khiển Phong thực hiện cú lộn nhào ra sau để né tránh.


*XOẸT!*


Lưỡi dao chặt xương khổng lồ chém sạt qua ngực Phong, rạch rách lớp áo da đặc vụ và để lộ những sợi cáp đồng mạ vàng lấp lánh dưới lớp da thịt xám ngoét. Phong tiếp đất bằng một đầu gối, tay phải dứt khoát rút khẩu súng ngắn giảm thanh quân sự đeo bên hông, chĩa thẳng vào khớp nối cổ bọc chì của Đao Phủ Số 4.


*TẠCH! TẠCH! TẠCH!*


Ba phát đạn bắn ra liên tiếp với độ chính xác tuyệt đối không sai lệch một mili-giây nhờ ký ức cơ bắp đặc vụ được đồng bộ hóa hoàn hảo. Những tia lửa điện màu xanh neon bắn ra tung tóe khi đạn găm thẳng vào khớp cổ của robot. Nhưng lớp giáp thép không gỉ dày cộp của Đao Phủ Số 4 đã hấp thụ hoàn toàn lực va đập, chỉ để lại những vết xước xát nhỏ vô hại.


Đao Phủ Số 4 không hề hấn gì. Nó xoay nửa thân trên một góc 180 độ, hai cánh tay dưới – hai chiếc kìm kẹp cơ khí khổng lồ – shoot mạnh ra như hai chiếc lò xo thép, kẹp chặt lấy lồng ngực và bả vai của Phong, nâng bổng cơ thể gã lên giữa không trung.


*RẮC... RẮC...*


Tiếng xương sườn sinh học và khung xương titan bên trong cơ thể Phong bị bóp nghẹt, rạn nứt dưới sức ép hàng tấn lực cơ học của chiếc kìm kẹp. Sơn cảm thấy lồng ngực mình đau buốt dữ dội, một cơn khó thở cực hạn ập đến do chấn thương thần kinh phản hồi dội ngược từ cơ thể của Phong truyền thẳng vào cổng cấy ghép nơ-ron thái dương.


"Chết tiệt... không chịu nổi nữa..." Sơn nôn mửa dữ dội ra sàn gạch, dịch vị trộn lẫn máu tươi loang lổ dưới chân container. Nhãn cầu phải của anh bắt đầu nhòe đi, những dòng dữ liệu chạy dọc mặt kính AR bắt đầu sọc nhiễu liên tục.


Đao Phủ Số 4 bắt đầu nâng hai lưỡi dao chặt xương ở phía trên lên cao, chuẩn bị thực hiện chu trình chặt xẻ để chém đứt lìa đầu của Phong.


Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc đó, Sơn đưa ra một quyết định chiến thuật liều lĩnh. Anh chọn cách hy sinh Phong để tạo ra một khoảng trống chí mạng cho Lan.


Sơn gõ một chuỗi mã lệnh ép xung cơ bắp chân của Lan lên mức tối đa, chấp nhận rủi ro làm rách toác các thớ cơ đùi sinh học của cô.


Lan đột ngột lao lên từ góc hành lang tối. Đôi chân cấy sợi gân nhân tạo của cô co gập lại rồi bật mạnh, thực hiện một cú nhảy Parkour đô thị vượt trội, bám chặt lên tấm lưng thép gồ ghề dính đầy vết máu khô của Đao Phủ Số 4.


Robot khổng lồ nhận biết được có vật thể bám sau lưng, nó lập tức kích hoạt chu trình tự vệ cơ học, vung lưỡi dao chặt xương bên phải chém ngược ra sau.


*PHẬP!*


Lưỡi dao khổng lồ chém đứt lìa cánh tay cơ khí phải của Phong đang bị kẹp chặt ở phía trước. Sparks điện màu vàng rực rỡ và dầu thủy lực màu đen phun ra xối xả, nhuộm đen cả một khoảng tường vô trùng.


Nhưng cú chém ngược của robot đã bị chậm mất một phần mười giây so với tốc độ lập trình của Sơn.


Ngay khi bám được vào gáy của Đao Phủ Số 4, Lan dùng bàn tay trái còn lại rút chiếc Thiết bị đoản mạch cầm tay đeo bên hông, cắm thẳng bộ đầu cắm vạn năng mạ vàng vào cổng sạc năng lượng cao thế nằm ngay dưới khớp cổ của robot.


"Xả toàn bộ tụ điện sinh học ngực!" Sơn gầm lên trong tâm thức.


Bộ tụ điện sinh học ngực của Lan – nguồn năng lượng tỏa nhiệt dã chiến giúp cô vượt qua cổng quét Sentry-9 – lập tức đảo chiều xả ngược. Toàn bộ nguồn điện sinh học tích lũy từ axit amin bùng phát, truyền qua thiết bị đoản mạch cầm tay, phóng thẳng một luồng điện quá tải cường độ cực cao vào mạch trung tâm của Đao Phủ Số 4.


*XOÈ... XOÈ... XOÈ...*


Những tia chớp màu xanh neon khổng lồ xẹt mạnh ra từ khớp cổ và lồng ngực của robot, chiếu sáng rực rỡ cả hành lang phụ tối tăm. Đao Phủ Số 4 rung chuyển dữ dội, bốn cánh tay cơ khí của nó khựng lại giữa không trung, co giật liên hồi dưới sức tàn phá của dòng điện quá tải.


`WARNING: SYSTEM SHORT-CIRCUIT. REBOOT PROTOCOL INITIATED. TIME REMAINING: 10 SECONDS.`


Hệ thống cơ học của Đao Phủ Số 4 hoàn toàn bị tê liệt trong vòng 10 giây. Hai chiếc kìm kẹp cơ khí tự động mở ra, thả Phong rơi sụp xuống nền đất sũng nước thải hóa chất.


Sơn ngã gục xuống sàn container, cổng nơ-ron thái dương trái rít lên tiếng chập điện chói tai rồi hoàn toàn tắt lịm kết nối Multi-Node. Đầu anh đau buốt như bị vỡ đôi, toàn bộ nhận thức rơi vào trạng thái trống rỗng tê liệt.


Nhưng vụ đoản mạch cường độ cao và tiếng súng nổ dồn dập của Phong đã kích hoạt hệ thống cảnh báo khẩn cấp dự phòng của phân khu giao nhận.


Trên trần nhà cao hàng chục mét, những dải đèn huỳnh quang màu xanh lục lạnh lẽo đột ngột chuyển sang màu đỏ rực rỡ, chớp nháy liên tục. Tiếng còi hú báo động đỏ vang dội đinh tai nhức óc khắp các hành lang vô trùng của lò mổ VNG-03.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!