Lò Mổ Sinh Học
Giọng nói cơ học, vô cảm của hệ thống AI Sentry-9 dội thẳng vào màng nhĩ của Sơn qua làn mưa axit dày đặc, buốt giá của Quận 9. Đèn cảnh báo trên vòm cổng quét an ninh ngoài của Lò mổ sinh học VNG-03 chuyển sang màu vàng nhấp nháy liên tục, tựa như một con mắt quỷ khổng lồ đang rình rập trong sương mù lưu huỳnh vàng đục. Luồng laser hồng ngoại quét dọc theo bờ vai và vùng cổ của Lan – xác sống gián điệp mà Sơn đang điều khiển – rồi khựng lại ngay tại vết mổ xẻ được che giấu dưới chiếc vòng cổ ngọc trai giả.
"Phát hiện dị biệt nhiệt độ vùng cổ của nhân viên Lan. Yêu cầu kiểm tra thủ công."
Sơn nghe thấy tiếng bước chân nện rầm rập của hai tên lính gác bọc thép VNG từ phía bốt gác đang tiến lại gần. Huy, lúc này đang đóng vai gã phu xe cút kít chở hòm phế liệu y tế rách nát bên cạnh, run lên bần bật. Bả vai trái khâu dở của cậu nhóc nhói lên từng cơn đau buốt theo nhịp thở dồn dập. Đĩa cứng bọc chì chứa dữ liệu của Mai – mỏ neo sống duy nhất còn lại của họ – đang tì sát vào sườn Huy, nặng trịch và lạnh lẽo.
Sơn biết mình không còn thời gian để do dự. Nếu lính gác chạm vào da thịt lạnh ngắt của Lan, toàn bộ kế hoạch thâm nhập sẽ sụp đổ ngay lập tức. Tường lửa lượng tử của Vũ Khắc bảo vệ hệ thống Sentry-9 quá mạnh, Sơn không thể hack trực tiếp từ bên ngoài dưới trạng thái kiệt quệ hiện tại. Nửa thân người bên trái của anh vẫn liệt bại hoàn toàn do tác dụng phụ của liều huyết thanh phong tỏa 'Necro-Shield' tự chế, cánh tay cơ khí trái chập mạch buông thõng vô dụng. Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái đau buốt như bị nung đỏ, rỉ ra từng dòng máu đen dính dớp.
Sơn dùng bàn tay phải bọc da giả còn cử động được, siết chặt chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đeo bên hông măng-tô đen. Dưới hệ điều hành Link-OS cấp 2 mới nâng cấp, anh tập trung toàn bộ băng thông não bộ còn lại, cô lập cơn đau thùy trán đang giật thắt liên hồi. Anh không thể dùng võ lực, anh chỉ có thể dùng mã lệnh.
"Kích hoạt bộ tụ điện sinh học ngực của Lan," Sơn thầm ra lệnh trong đầu, ngón tay phải gõ nhanh một chuỗi mã Assembly nơ-ron thô sơ trên bàn phím cơ rỉ sét của bộ kết nối cầm tay.
Dòng xung điện sinh học dã chiến phóng đi từ pin điện cấy dưới thái dương Sơn, truyền qua đường truyền không dây Link-OS tầm ngắn, lao thẳng vào chip não của Lan. Bộ tụ điện sinh học ngực còn nguyên vẹn bên trong lồng ngực lạnh ngắt của xác sống gián điệp lập tức được kích hoạt. Sơn không truyền dòng điện bạo lực để ép xung cơ bắp, anh điều hướng nó chạy qua các sợi cáp đồng siêu nhỏ chạy ngầm dưới da cổ của cô, giả lập một mạng lưới huyết quản đang hoạt động.
Dòng điện sinh học cọ xát với các sợi collagen và hợp kim titan dưới da Lan, sinh ra một lượng nhiệt năng cục bộ. Nhiệt độ vùng da cổ của cô nhanh chóng tăng lên từ 34 độ C lên mức 36.5 độ C chỉ trong vòng chưa đầy ba giây, phân tán đều lượng Necro-Fluid đang bị ứ đọng.
*TÍT...*
Tiếng còi báo động màu vàng trên vòm cổng quét đột ngột tắt lịm. Luồng laser hồng ngoại của Sentry-9 chuyển sang màu xanh lục dịu nhẹ.
"Thông số nhiệt độ bình thường. Trùng khớp sinh trắc học hoàn tất. Cho phép đi qua."
Hai tên lính gác bọc thép dừng bước, hậm hực quay trở lại bốt gác. Cánh cửa thép khổng lồ của phân khu giao nhận Lò mổ sinh học VNG-03 từ từ trượt mở, phát ra tiếng rít cơ học nặng nề, để lộ một không gian vô trùng, lạnh lẽo bên trong.
Huy hít một hơi thật sâu để giữ vững nhịp thở đồng bộ theo Kỹ thuật đồng bộ nhịp thở đám đông mà Sơn đang duy trì, rồi lầm lũi đẩy chiếc xe cút kít đi qua ranh giới cửa thép. Sơn cúi thấp đầu dưới chiếc mũ trùm nhựa tái chế, kéo lê nửa thân người liệt bại bước theo sau Lan, chính thức tiến vào hang cọp của tập đoàn VNG-Necro.
Bước qua hành lang dẫn vào sảnh giao nhận, Sơn bị chấn động mạnh trước quy mô tàn bạo của nơi này. Không khí bên trong lò mổ VNG-03 sực mùi dấm hóa chất, formaldehyde và hương hạnh nhân đắng của chất độc xyanua dùng để tẩy rửa mô sinh học. Trần nhà cao hàng chục mét rực sáng ánh đèn huỳnh quang màu xanh lục lạnh lẽo, hắt xuống những dây chuyền băng chuyền vô trùng khổng lồ chạy dài vô tận.
Trên những băng chuyền đó là hàng ngàn thi thể người nghèo của Quận 9. Họ là những con nợ y tế, những người vô gia cư bị bắt cóc, hoặc những xác chết vô chủ bị siết nợ thể xác sau khi chết. Tất cả đều bị lột sạch quần áo, da thịt xám ngoét, lạnh ngắt, được treo trên các móc sắt cơ khí di chuyển chậm rãi qua các phân khu xử lý hóa học.
Sơn bàng hoàng nhìn thấy những cánh tay robot tự động đang dùng mũi khoan plasma khoan thẳng vào xương sọ của các thi thể, cấy các con chip nơ-ron lấp lánh ánh bạc vào gáy họ. Ở một phân khu khác, các kỹ sư mặc đồ bảo hộ vô trùng màu xám đang dùng búa thủy lực và máy hàn để lắp ráp các chi cơ khí rỉ sét, những cánh tay bọc thép thủy lực nặng nề vào các khớp vai bị cắt cụt của người chết. Họ đang biến những đồng bào lương thiện của anh thành những cỗ máy lao động vô tri, những nô lệ xác sống bọc thép phục vụ cho lợi nhuận của tập đoàn.
Cơn căm phẫn dâng trào trong lồng ngực Sơn, khiến nhịp tim anh đột ngột tăng vọt, đe dọa phá vỡ trạng thái Khóa tim cận tử đang duy trì. Qua nhãn cầu trái bị mù màu hoàn toàn, Sơn nhìn thế giới xung quanh như một bộ phim tài liệu trắng đen chết chóc, nơi những vệt máu loang lổ trên bàn mổ chỉ là những mảng tối xám vô hồn. Nhưng mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết của anh lại nhìn thấy rất rõ những dòng chất lỏng Necro-Fluid màu xanh lam đậm nhạt đang chảy dọc theo các đường ống dẫn phía trên trần nhà.
"Phải giữ bình tĩnh..." Sơn tự nhủ, răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. "Chưa được lộ diện. Chip của Mai đang ở đây. Mình phải tìm ra nó trước khi Bình Béo kích hoạt lệnh xóa nạp vĩnh viễn."
Theo kế hoạch, Sơn điều khiển Lan bước đi uyển chuyển dọc theo mép hành lang phụ, tách khỏi đoàn phu xe cút kít của Huy. Sơn và Huy nhanh chóng lẩn vào bóng tối phía sau một container bọc chì chứa phế liệu y tế để làm điểm tựa. Sơn ngồi sụp xuống, nửa thân người liệt bại dựa sát vào vách thép lạnh ngắt, tay phải ghì chặt cổng kết nối cầm tay để duy trì đường truyền Link-OS không dây với Lan.
Lan di chuyển lén lút tiến về phía phòng điều khiển phụ của phân khu giao nhận. Mục tiêu của Sơn là tải xuống bản đồ cấu trúc nội khu của toàn bộ lò mổ VNG-03 để định vị chính xác phòng thí nghiệm tuyệt mật của Bình Béo và phòng lưu trữ dữ liệu hỏng.
Tuy nhiên, hành lang dẫn vào phòng điều khiển phụ được bảo vệ bởi một hệ thống lưới laser bảo mật dày đặc. Những tia laser quét tự động di chuyển liên tục dọc theo vách tường, sẵn sàng kích hoạt hệ thống báo động lượng tử và khóa chặt cửa sập nếu phát hiện bất kỳ vật thể nào đi qua.
Sơn biết kính quét võng mạc dã ngoại của mình đã bị hỏng sau trận chiến ở trạm biến áp, anh không thể nhìn thấy các tia laser này bằng mắt thường. Anh buộc phải sử dụng kỹ năng đặc dị duy nhất của mình.
Sơn nhắm chặt mắt phải đỏ lựng, tập trung toàn bộ nhận thức vào nhãn cầu trái bị mù màu. Anh chớp mắt trái liên tục ba lần để kích hoạt bộ lọc võng mạc đa sắc được Kiệt Xung Điện cấy ghép trực tiếp dưới da thái dương.
"Kích hoạt Quét dải sóng laser ẩn."
*O... O... O...*
Một tiếng rít điện từ tần số cao dội thẳng vào màng nhĩ bên phải của Sơn (tai trái của anh đã điếc đặc vĩnh viễn). Thế giới qua mắt trái của anh lập tức biến đổi. Toàn bộ cảnh vật xung quanh co cụm lại thành những mảng đen trắng đơn sắc, nhưng ngay giữa khoảng không gian tối tăm đó, hệ thống lưới laser bảo mật hiện rõ thành những dải sóng màu đỏ rực rỡ, lấp lánh như những sợi chỉ tử thần chằng chịt.
Lưới laser hoạt động theo chu kỳ quét 3 giây một lần, di chuyển ngắt quãng tạo ra những khoảng trống thời gian cực ngắn giữa hai nhịp quét. Sơn ngồi bất động trong bóng tối sau container, nhịp tim giảm xuống mức cực hạn dưới tác động của Khóa tim cận tử, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh bắt đầu gõ lệnh điều khiển Lan.
Lan bước lên một bước, dừng lại sát mép tia laser thứ nhất.
"Một... hai... ba... Di chuyển!"
Lan uốn dẻo cơ thể một cách mềm mại dã chiến, luồn nửa thân người dưới tia laser quét ngang, rồi áp sát lưng vào vách tường gạch mục nát. Sơn điều khiển từng bó cơ mặt và khớp gối của xác sống gián điệp một cách chính xác đến kinh ngạc, không hề có một mili-giây độ trễ nhờ băng thông Link-OS cấp 2 hoạt động cực kỳ ổn định sau khi được nâng cấp phần cứng.
Cứ thế, Lan ngắt quãng di chuyển qua từng khoảng trống của lưới laser: trượt dọc theo sàn bê tông, nghiêng vai tránh tia quét dọc, rồi nhảy nhẹ qua cảm biến áp suất mặt đất. Sơn cảm thấy thùy trán mình đau buốt như bị búa gõ, nhãn cầu trái nóng rực và nhức mỏi dữ dội do lạm dụng chế độ quét laser ẩn liên tục quá giới hạn sinh lý.
Khi Lan chỉ còn cách cửa phòng điều khiển phụ chưa đầy hai mét, một tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía cuối hành lang chính. Sơn giật mình nhìn qua camera võng mạc của Lan.
Đó là Bình Béo – tên đồ tể lò mổ lậu của Trịnh Thế. Thân hình béo phì khổng lồ của hắn bọc trong chiếc tạp dề da dính đầy máu khô và mỡ người rỉ sét. Hắn bước đi khập khiễng do lớp mỡ nhân tạo dày bọc titan dưới da chân, tay phải cầm chiếc dao mổ lợn cỡ lớn bọc titan phát sáng lập lòe ánh điện xanh. Hắn đột ngột dừng lại ngoài hành lang, đôi mắt ti hí lướt qua lưới laser bảo mật, hướng thẳng về phía cửa phòng điều khiển phụ.
"Có mùi Necro-Fluid lạ..." Bình Béo lầm bầm, giọng nói ồm ồm như tiếng sấm rền dưới cống ngầm. Hắn hít hà không khí sực mùi hóa chất, bước từng bước nặng nề về phía vị trí Lan đang ẩn nấp.
Sơn cảm thấy tim mình như ngừng đập hoàn toàn. Nếu Bình Béo mở cửa kiểm tra, Lan sẽ bị phát hiện và toàn bộ nỗ lực của họ sẽ tan thành mây khói. Sơn cố gắng bẻ khóa hệ thống điều khiển cửa phòng bằng thẻ truy cập của Kiểm nhưng màn hình terminal lập tức hiện đỏ:
`ACCESS DENIED. REQUIRED: CHIEF BUTCHER BINH BEO'S FINGERPRINT SCAN.`
Chết tiệt! Cửa yêu cầu quét vân tay sống của Bình Béo. Sơn không thể mở cửa trực tiếp. Anh buộc phải thay đổi chiến thuật ngay lập tức.
Sơn gõ nhanh một dòng lệnh điều khiển bộ tổng hợp thanh quản siêu nhỏ cấy trong cổ họng Lan.
*NGAO... AAA...*
Một tiếng mèo hoang gào thét, khàn đặc và chói tai vang lên từ phía đống phế liệu y tế ở cuối hành lang đối diện. Tiếng kêu giả lập giống hệt tiếng của những con mèo hoang dơ bẩn Quận 9 bị ngấm nước mưa axit thường xuyên lẩn lút dưới cống ngầm.
Bình Béo khựng lại. Hắn quay phắt đầu về phía đống phế liệu, vung chiếc dao mổ khổng lồ chém mạnh vào không khí. "Lũ mèo hoang chết tiệt! Dám lẻn vào tận đây ăn vụng mô thải. Để tao chặt đầu tụi mày làm phân bón sinh học!"
Hắn chửi bới điên cuồng, quay lưng bước nhanh về phía tiếng kêu để lùng sục, bỏ qua phòng điều khiển phụ.
Tận dụng 10 giây ngắn ngủi đó, Sơn điều khiển Lan áp sát terminal phụ bên ngoài cửa phòng điều khiển, cắm sợi cáp đồng mạ vàng từ ngón tay cơ khí của cô vào cổng truyền dữ liệu dã ngoại.
`CONNECTING TO AUXILIARY SERVER...`
`DOWNLOADING INTERNAL LAYOUT MAP OF VNG-03...`
`PROGRESS: 10%... 50%... 90%... 100%...`
`DOWNLOAD COMPLETE. DATA SAVED TO LEAD-SHIELDED HARD DRIVE.`
Sơn thở phào nhẹ nhõm khi bản đồ cấu trúc nội khu của lò mổ đã được tải xuống an toàn vào đĩa cứng bọc chì của Huy. Anh lập tức ra lệnh cho Lan ngắt kết nối vật lý và rút lui về góc khuất của lưới laser.
Nhưng ngay khi dòng dữ liệu cuối cùng được lưu trữ, một cơn đau dữ dội chưa từng có đột ngột bùng phát bên thái dương trái của Sơn. Cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử rít lên một tiếng nhỏ, phóng ra một luồng điện sinh học rò rỉ làm cháy sém vùng da silicon bọc ngoài. Nhãn cầu trái của Sơn hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận ánh sáng, tối xám hoàn toàn. Anh bị mù màu tạm thời và mất thị lực mắt trái hoàn toàn trong vòng một giờ tới do quá tải chế độ quét laser ẩn cực hạn.
Sơn loạng choạng, máu cam tràn ra ngoài khóe môi, anh phải tựa đầu vào vách thép container để không bị ngất đi. Huy vội vã đỡ lấy anh, tay phải bịt chặt vết thương gáy đang rỉ máu đen của Sơn.
"Anh Sơn... anh ráng lên..." Huy thì thầm đầy lo lắng.
Sơn gượng rướn mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết nhìn lên màn hình giám sát trung tâm của phân khu giao nhận đang treo lơ lửng phía trên trần nhà. Trên màn hình hiển thị luồng camera trực tiếp từ hành lang chính dẫn về phía phòng lưu trữ dữ liệu hỏng của tập đoàn.
Qua mặt kính nhạt nhòa mồ hôi, Sơn bàng bàng nhìn thấy hai bóng người đang đi cùng nhau dọc theo hành lang vô trùng.
Người đi phía trước là Bình Béo, tay vẫn cầm chiếc dao mổ khổng lồ dính đầy mỡ người. Nhưng người đi sát bên cạnh hắn, mặc bộ vest công nghệ bóng bẩy màu xám tro, mắt đeo kính áp tròng thông minh phát ra ánh sáng xanh lục phân tích dữ liệu, chính là Khoa Thuật Toán – gã đồng nghiệp cũ phản bội, kẻ đã bán đứng thuật toán của Mai cho Trịnh Thế để đổi lấy chiếc ghế trưởng nhóm lập trình.
Khoa Thuật Toán đang vừa đi vừa gõ phím trên bàn phím ảo chiếu từ xa, gương mặt gã lộ rõ vẻ tham vọng và đố kỵ tột cùng. Gã đang hướng dẫn Bình Béo tiến về phía phòng lưu trữ dữ liệu hỏng – nơi con chip ký ức của Mai đang bị giam giữ.
Sơn siết chặt nắm tay phải bọc da giả đến mức các khớp ngón tay cơ khí rít lên ken két. Kẻ thù giết vợ của anh đang ở ngay trước mắt.
Nhưng trước khi Sơn kịp lập kế hoạch hành động tiếp theo, một tiếng động cơ thủy lực hạng nặng rít lên trầm thấp, dội lại từ phía cuối hành lang phụ nơi Lan đang ẩn nấp.
*RẦM... RẦM...*
Tiếng bước chân bằng thép nặng nề nện xuống nền bê tông vô trùng. Ánh đèn đỏ quét từ cảm biến quang học của một cỗ máy khổng lồ bắt đầu rọi dọc theo vách tường.
Đao Phủ Số 4 – robot xử lý rác thải sinh học khổng lồ bốn tay bằng thép không gỉ dính đầy máu khô – đã bắt đầu xoay khớp nối cổ, di chuyển thẳng vào hành lang nơi xác sống Lan đang đứng bất động.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!