Kẻ Phản Bội Lộ Diện
Tiếng mưa axit gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của Xóm trọ Ánh Sáng dội vào màng nhĩ phải của Sơn như những nhát búa nện liên hồi. Phía bên trái đầu anh, một dải tĩnh điện o o kéo dài vô tận từ cổng cấy ghép nơ-ron hoại tử vẫn tiếp tục hành hạ nhận thức, nhắc nhở anh về cái giá tàn khốc của ca bẻ khóa lượng tử vừa qua.
Sơn loạng choạng bước đi trong hành lang hẹp hẹp, ẩm ướt của khu nhà ổ chuột. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn liệt bại, nặng trịch như một khối bê tông chết dưới tác dụng phụ chưa tan của liều huyết thanh phong tỏa 'Necro-Shield'. Cánh tay cơ khí trái chắp vá buông thõng vô dụng, lớp da giả bọc ngoài rách nát lộ ra những đường dây dẫn điện sinh học đã cháy sém, xám xịt sau cú sốc điện dội ngược ở Chợ Cũ. Sơn phải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể sang bên phải, tựa sát vào bờ vai săn chắc của Vy để lết từng bước qua những vũng nước thải sực mùi lưu huỳnh.
"Ráng lên, gã pháp y," Vy thì thầm, giọng cô trầm thấp nhưng đanh thép qua chiếc mặt nạ lọc độc màu xám. Một tay cô đỡ lấy hông Sơn, tay kia ghì chặt báng khẩu súng trường xung điện bọc đồng dã chiến. Chiếc kính ngắm dã chiến cấy ghép bên mắt phải của cô nhấp nháy đèn đỏ liên tục trong sương mù, quét qua những cánh cửa phòng trọ tồi tàn làm bằng nhựa tái chế.
Sơn cố hé mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết để nhìn đường. Qua nhãn cầu trái bị chứng mù màu hành hạ, thế giới xung quanh anh chỉ còn là một bức tranh đơn sắc xám xịt, nhòe nhoẹt với một mảng tối xám chiếm mất 5% thị lực ở góc dưới võng mạc. Dịch mô vàng nhạt trộn lẫn máu đen dính dớp vẫn rỉ ra từ cổng nơ-ron bên thái dương trái, chảy dài xuống gò má hốc hác, nhợt nhạt của anh. Cơn đau thùy đỉnh giật thắt liên hồi, dữ dội đến mức anh phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ.
"Phòng 402... ngay phía trước," Sơn khàn giọng nói, tiếng nói phát ra từ cổ họng khô khốc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau.
Họ dừng lại trước một cánh cửa nhựa dán đầy những tờ lệnh siết nợ màu đỏ của tập đoàn VNG-Necro. Vy không thèm gõ cửa. Cô lùi lại một bước, nâng gót chân bọc thép nện mạnh vào chốt khóa rỉ sét.
*RẦM!*
Cánh cửa bung ra, để lộ một không gian chật hẹp, tối tăm sực mùi ẩm mốc và thuốc lá lậu rẻ tiền. Ngồi co quắp trên chiếc ghế gỗ rỉ sét ở góc phòng là một gã đàn ông gầy gò, nhợt nhạt trong bộ đồ công chức sờn cũ dính đầy vết dầu máy. Đó chính là Trần Văn Kiểm – cựu giám sát viên nhà xác số 4, kẻ đã mở cửa cho cảnh sát TSPD đột kích vào căn cứ của Sơn để tự cứu mạng mình.
Kiểm giật nảy mình, đôi mắt lấm lét, hoảng sợ tột độ khi nhìn thấy Sơn và Vy bước vào. Gã định nhổm dậy lao ra phía cửa sổ, nhưng Vy đã nhanh hơn. Cô bước tới, chĩa thẳng họng súng trường xung điện vào giữa ngực gã, luồng điện xanh lam nhạt rít lên o o đầy đe dọa.
"Ngồi yên đó, gã phản bội," Vy lạnh lùng ra lệnh.
Sơn loạng choạng tiến lại gần. Vì nửa thân người bên trái hoàn toàn liệt bại, anh dùng bàn tay phải bọc da giả nắm chặt lấy cổ áo Kiểm, giật mạnh gã ra sau. Sau đó, Sơn đổ người về phía trước, mượn trọng lượng của cả cơ thể để ép cánh tay cơ khí trái nặng trịch – lúc này hoạt động như một khối thép chết nặng gần sáu mươi cân – đè nghiến lên xương đòn và bả vai của Kiểm, khóa chặt gã vào chiếc ghế gỗ.
"Á... á! Sơn! Tha cho tôi! Tôi bị ép buộc!" Kiểm thét lên đau đớn dưới sức nặng khổng lồ của cánh tay cybernetic vô dụng của Sơn.
Ngay lập tức, dưới lớp da cổ nhợt nhạt của Kiểm, một luồng ánh sáng đỏ neon nhấp nháy liên tục. Đó là con chip cảm xúc do VNG cấy ghép đang kích hoạt cảnh báo khi nhịp tim của gã tăng vọt vượt ngưỡng an toàn.
`WARNING: HOST HEART RATE CRITICAL̀
`SENTRY-9 EMERGENCY LINK INITIATING IN 30 SECONDS...`
"Chết tiệt, chip cảm xúc của nó đang định phát tín hiệu cầu cứu về trung tâm Sentry-9!" Vy cảnh báo, ngón tay cô đặt sẵn trên cò súng, mắt quét dã chiến khóa chặt vào hành lang bên ngoài.
Sơn không hề nao núng. Bằng bàn tay phải bọc da giả còn cử động được, anh rút chiếc Thiết bị đoản mạch cầm tay từ bên hông măng-tô đen. Anh cắm đầu cắm vạn năng của thiết bị vào cổng sạc phụ dưới xương quai xanh của Kiểm, rồi nhấn nút kích hoạt vật lý.
*XÈO... XÈO...*
Một luồng điện tích nhỏ phát ra, trực tiếp truyền vào mạch dẫn của Kiểm. Thiết bị đoản mạch cầm tay lập tức phóng ra một xung điện áp thấp, cô lập hoàn toàn cổng truyền không dây của con chip cảm xúc trước khi nó kịp gửi tọa độ về máy chủ tập đoàn. Luồng ánh sáng đỏ dưới da cổ Kiểm tắt lịm, thay vào đó là tiếng rít nhỏ của vi mạch bị quá tải.
Tuy nhiên, dòng điện phản hồi từ chip của Kiểm dội ngược lại cổng kết nối cầm tay của Sơn, chạy thẳng vào cánh tay cơ khí trái đang đè trên người gã. Sơn rên rỉ một tiếng trầm thấp khi cánh tay trái của anh phát ra tiếng nổ lép bép nhỏ, những sợi cáp đồng mạ vàng bên trong bị chập mạch thêm một lần nữa, tàn phá chút linh kiện còn sót lại. Cơn đau thần kinh giật mạnh bên thái dương trái khiến mắt trái xuất huyết của anh loang lổ thêm những vệt máu đỏ lựng dưới tròng mắt.
Sơn nghiến răng chịu đựng, tay phải lôi sợi cáp kết nối trực tiếp mạ vàng từ Cổng kết nối nơ-ron từ xa, dứt khoát cắm mạnh vào cổng nơ-ron sau gáy Kiểm.
"Để tôi yên... xin anh... tôi sẽ chết não mất!" Kiểm khóc lóc, hai tay gầy gò cố gắng đẩy cánh tay cơ khí nặng nề của Sơn ra nhưng bất lực.
"Im lặng," Sơn gầm khẽ. Anh gõ nhanh một chuỗi lệnh Assembly thô sơ trên bàn phím cổng kết nối bằng tay phải. Anh không sử dụng các giao thức bẻ khóa hiện đại của VNG; anh dùng chính kỹ năng trích xuất mã di truyền dã chiến để bẻ gãy hệ thống tự vệ của Kiểm.
`[ACCESSING NEURAL PATHWAYS...]`
`[BYPASSING EMOTION SHIELD...]`
`[SPOOFING SYSTEM HEART RATE TO 72 BPM]`
Dòng lệnh chạy qua cáp mạ vàng, lập tức ngụy trang nhịp tim của Kiểm trên hệ thống giám sát của VNG thành trạng thái nghỉ ngơi ổn định. Tiếng còi báo động ảo trong sọ Kiểm tắt hẳn. Sơn thở dốc, lau vệt máu cam vừa tràn ra ngoài khóe môi.
"Vy, bẻ khóa thẻ truy cập của nó từ xa được không?" Sơn hỏi, mắt phải đỏ lựng vẫn dán chặt vào màn hình hiển thị analog.
Vy lướt nhanh ngón tay trên thiết bị bẻ khóa cầm tay của cô, nhưng màn hình chỉ hiện lên một dấu chéo đỏ lớn. "Không được. Hệ thống an ninh của Lò mổ VNG-03 yêu cầu quét sinh trắc học võng mạc sống thời gian thực của Kiểm để kích hoạt thẻ truy cập nội bộ. Chúng ta bắt buộc phải đưa gã đi cùng, hoặc trích xuất trực tiếp mã khóa từ sọ gã."
Ngay lúc đó, từ đầu hành lang của Xóm trọ Ánh Sáng, tiếng bước chân nặng nề nện rầm rầm trên nền đất nện ẩm ướt vọng lại. Tiếng xích sắt kéo lê sột soạt và tiếng gậy sắt điện xẹt xối xả xé rách không gian yên lặng của khu nhà trọ.
"Tụi thu nợ của Long Sẹo," Vy nghiến răng, áp sát thân mình vào mép cửa tôn rách nát, khẩu súng trường xung điện bọc đồng sẵn sàng khai hỏa. "Chúng nó đang gõ cửa từng phòng để tìm thằng Kiểm cấn nợ thể xác. Sơn, chúng ta không có nhiều thời gian đâu."
Sơn cúi sát khuôn mặt hốc hác, dính đầy máu và dịch mô của mình vào sát mặt Kiểm. Nhãn cầu trái xuất huyết đỏ lựng của anh, dù không nhìn thấy màu sắc, vẫn tỏa ra một sát khí lạnh lẽo khiến Kiểm run rẩy dữ dội.
"Kiểm," Sơn khàn giọng nói, từng từ phát ra đầy tàn nhẫn. "Mày biết tao là ai. Mày biết tao có thể lập trình lại hệ thần kinh của mày để mày tự đi bộ vào lò hỏa táng mà không cần ai đẩy. Long Sẹo muốn lấy thể xác mày để thế nợ y tế cho Trịnh Thế. Nhưng tao có thể cho mày một lối thoát."
"Lối... lối thoát gì?" Kiểm lắp bắp, nước mắt và mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt xám ngoét.
"Hợp tác với tao. Xuất trình võng mạc sống để bẻ khóa cửa nhận hàng của lò mổ VNG-03. Đổi lại, khi tao hack được vào máy chủ lõi của lò mổ, tao sẽ xóa sạch toàn bộ hồ sơ nợ y tế của mày trên hệ thống. Mày sẽ là một công dân tự do, không còn nợ nần, không còn bị siết nợ thể xác."
Kiểm nhìn Sơn, ánh mắt gã dao động dữ dội giữa nỗi sợ hãi cái chết cận kề và hy vọng giải thoát khỏi ách nô dịch nợ nần của tập đoàn. Gã biết Sơn nói thật. Sơn là gã pháp y điên khùng duy nhất ở Quận 9 có thể bẻ khóa được hệ điều hành nơ-ron của VNG.
"Tôi... tôi đồng ý..." Kiểm thào thào, đầu gã gục xuống. "Nhưng... nhưng anh phải nhanh lên..."
"Nói cho tao biết," Sơn siết chặt tay phải bọc da giả vào cổ áo Kiểm, kéo gã sát hơn. "Con chip ký ức của Mai... vợ tao... đang ở đâu trong lò mổ?"
Kiểm khóc nấc lên, giọng gã nghẹn ngào, run rẩy đầy sợ hãi: "Bình Béo... Bình Béo đã lấy nó từ tay Trịnh Thế... Hắn đã lên lịch 'phân rã và xóa sạch' toàn bộ các con chip ký ức vô chủ tại lò mổ VNG-03, bao gồm cả chip của Mai... trong vòng 24 giờ tới... để lấy không gian lưu trữ cho dự án 'Xác sống số' mới..."
*O... O... O...*
Tiếng rít tĩnh điện trong tai trái của Sơn đột ngột bùng lên dữ dội như một vụ nổ nơ-ron. Toàn bộ thế giới xung quanh anh như sụp đổ. Hai mươi tư giờ. Anh chỉ còn đúng hai mươi tư giờ trước khi linh hồn và ký ức của Mai bị xóa sạch vĩnh viễn khỏi thế giới này thành tro bụi số.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!