Thợ Săn Mạng TSPD
Mùi thịt khét lẹt trộn lẫn với hơi silicon nóng chảy vẫn còn luẩn quẩn trong bầu không khí ngột ngạt của căn phòng ngầm. Sơn nằm bất động trên chiếc bàn mổ bằng thép rỉ sét, lồng ngực phập phồng những nhịp thở đứt quãng, nặng nề. Cơn đau từ cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái không còn là những tiếng râm ran âm ỉ nữa; nó đã bùng lên thành một cơn bão lửa tàn nhẫn, cào xé thẳng vào vỏ não thùy đỉnh. Dịch mô vàng nhạt trộn lẫn với những vệt máu đen dính dớp vẫn tiếp tục rỉ ra từ vết khâu bằng chỉ collagen mạ đồng, chậm rãi bò dọc theo gò má hốc hác của anh.
Nhãn cầu trái của Sơn hoàn toàn xuất huyết đỏ lựng. Thế giới qua con mắt ấy giờ đây chỉ là một bức tranh đơn sắc xám xịt, loang lổ với một mảng tối xám chiếm mất 5% thị lực ở góc dưới võng mạc do chấn thương nơ-ron vĩnh viễn. Nửa thân người bên trái của anh – hệ quả tàn khốc từ tác dụng phụ của liều huyết thanh khẩn cấp 'Necro-Shield' – hoàn toàn liệt bại, nặng trịch như một khối bê tông chết. Cánh tay cơ khí trái chắp vá từ phế liệu quân sự cũng buông thõng vô dụng bên mạn bàn mổ, hệ thống điện của nó đã bị chập cháy hoàn toàn sau khi anh cưỡng ép điều hướng dòng điện dội ngược 180V để bảo vệ tế bào não.
"Sơn! Tỉnh lại đi gã pháp y khùng!" Vy ghì chặt bả vai phải của anh, giọng nói của cô bị bóp nghẹt sau chiếc mặt nạ lọc độc màu xám. Chiếc kính ngắm dã chiến cấy ghép bên mắt phải của cô nhấp nháy đèn đỏ liên tục. "Tụi Grid-Agents của TSPD đang bao vây Chợ Cũ. Thiết bị quét đa phổ của Tuấn Cáp Quang đã khóa chặt dải tần năng lượng rò rỉ từ ca phẫu thuật của mày rồi!"
Kiệt Xung Điện nhanh tay dập tắt mỏ hàn plasma trên ngón tay trỏ phải, mặt gã tái mét dưới lớp kính bảo hộ hàn xì nhiều tầng. Gã vội vã vơ vét những sợi cáp đồng và đĩa cứng analog ném vào chiếc hộp bọc chì. "Mấy người đi lẹ đi! Tụi đặc nhiệm mạng TSPD mà tràn vào đây, cái tiệm độ chip này của tao sẽ thành bãi phế liệu thực sự!"
Sơn cố nén cơn co thắt thùy đỉnh, dùng cánh tay phải bọc da giả – phần cơ thể sinh học duy nhất còn cử động được – bấu chặt vào mép bàn thép để rướn người dậy. Nhịp tim anh đập loạn xạ, tiếng rít tĩnh điện o o kéo dài trong tai trái điếc đặc vĩnh viễn khiến đầu anh muốn nổ tung. Anh nhìn ra phía cửa thép dày của phòng khám ngầm. Qua khe hở rỉ sét, tiếng cánh quạt của các drone tuần tra Grid-Agents rít lên đinh tai nhức óc dưới trời mưa axit.
"Lối cửa sau..." Sơn khàn giọng, giọng nói khô khốc như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. "Vy... đỡ tôi..."
Vy không chần chừ, cô xốc nách bên phải của Sơn, kéo lê thân hình liệt bại của anh bước về phía cánh cửa tôn rách nát phía sau sạp hàng của Kiệt. Vừa đẩy cánh cửa ra, luồng không khí lạnh buốt sực mùi lưu huỳnh và mưa axit gột rửa thẳng vào mặt họ. Dưới ánh đèn neon rỉ sét của con hẻm tối ngập nước thải, một bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng đợi sẵn bên cạnh chiếc xe cút kít tự chế chở đầy phế liệu.
"Anh Sơn! Chị Vy!" Huy thì thầm đầy hốt hoảng. Cậu nhóc hai mươi tuổi ướt sũng nước mưa, bả vai trái đã được băng bó dã chiến của cậu run lên bần bật vì lạnh và sợ hãi. Nhưng đôi tay dính đầy mỡ máy của Huy vẫn ôm khư khư chiếc túi bọc chì bảo vệ đĩa cứng chứa dữ liệu của Mai. "Em không thể ngồi yên ở ga tàu điện ngầm được. Em biết Chợ Cũ đang bị phong tỏa nên đã dùng lối cống ngầm đẩy chiếc xe này tới đây để đón hai người."
"Thằng nhóc thông minh lắm," Vy khen ngợi khẽ, nhanh chóng cùng Huy đỡ Sơn nằm nghiêng vào lòng chiếc xe cút kít, phủ lên người anh những tấm tôn và cánh tay robot phế liệu để ngụy trang. "Nhưng chúng ta không thể lết ra ngoài bằng lối thông thường. Tuấn Cáp Quang đã kích hoạt hệ thống camera Sentry quét nhận diện sinh trắc học toàn bộ Chợ Cũ rồi. Chỉ cần một bước chân ra khỏi hẻm, tụi đặc nhiệm Grid-Agents sẽ bắn nát đầu chúng ta."
Sơn nằm trong chiếc xe cút kít chật hẹp, mắt phải đỏ lựng của anh dán chặt vào chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đang cầm bên tay phải. Cổng cấy ghép mới bên thái dương trái của anh đang rò rỉ những vệt sáng màu bạc rực rỡ của hệ điều hành Link-OS cấp 2 vừa được nâng cấp. Băng thông truyền tải không dây đã mở rộng lên bán kính 100 mét, và Sơn biết, đây là cơ hội duy nhất để anh thực hiện một cuộc phản công kỹ thuật số.
"Vy..." Sơn nói qua kẽ răng dính máu. "Container số 404... cách đây ba mươi mét... Xác của Lan đang ở đó..."
Vy trợn tròn mắt trái: "Mày muốn dùng cái xác của con tiếp tân đó lúc này? Nó không có vũ khí, làm sao chặn được đặc nhiệm bọc thép?"
"Không cần chiến đấu..." Sơn khẽ lắc đầu, ngón tay phải của anh bắt đầu lướt nhanh trên những phím cơ rỉ sét của bộ kết nối cầm tay. "Lan là tiếp tân cao cấp của VNG-Necro. Thân phận số của cô ta vẫn chưa bị xóa hoàn toàn trên máy chủ Sentry. Cô ta sẽ là mồi nhử hoàn hảo để Tuấn Cáp Quang phân tán lực lượng quét."
Sơn nhắm mắt phải lại, cưỡng ép nhận thức của mình phân chia làm hai luồng băng thông độc lập thông qua Link-OS mới. Một luồng giữ cho cơ thể liệt bại của anh tỉnh táo trong chiếc xe cút kít, luồng còn lại phóng ra dải sóng không dây tầm ngắn, xuyên qua các vách container rỉ sét để tìm kiếm chip nơ-ron gáy của xác sống gián điệp Lan.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Màn hình analog của cổng kết nối cầm tay nhấp nháy dải tần số 412.8 MHz. Một thanh trạng thái màu xanh lục hiện lên: `[CONNECTING TO NODE: LAN_02]... [SUCCESS]`.
Cách đó ba mươi mét, bên trong chiếc container sắt bỏ hoang của Linh Chợ Đen, nhãn cầu nhợt nhạt của xác chết Lan đột ngột đảo tròn. Cơ thể cô ta, mặc chiếc váy dạ hội xẻ cao dính đầy bùn thải và đeo vòng cổ ngọc trai giả, từ từ ngồi dậy khỏi đống rác điện tử. Tiếng xương khớp cơ mặt kêu răng rắc khi Sơn bắt đầu nạp các dòng lệnh Assembly điều khiển cơ mặt.
`MOV AX, FACE_EMOTIOǸ
`AND AX, 0x05` (Kích hoạt mô phỏng nụ cười tự nhiên)
`OUT PORT_FACE, AX̀
Sơn cắn chặt môi, máu cam từ mũi bắt đầu rỉ ra dọc theo môi anh. Áp lực phân tách thùy đỉnh não bộ để chạy Multi-Node tầm ngắn khiến anh đau đớn như có hàng vạn mũi kim đâm vào đại não. Dưới sự điều khiển của Sơn, Lan bước ra khỏi container. Gương mặt trang điểm lộng lẫy nhưng nhợt nhạt của cô ta co giãn nhẹ, tạo thành một nụ cười duyên dáng, tự nhiên đến đáng sợ. Cô ta bước đi uyển chuyển, tiến thẳng về phía chốt gác của lực lượng Grid-Agents ở đầu hẻm Chợ Cũ.
Tại trung tâm chỉ huy dã chiến của TSPD đầu hẻm, Tuấn Cáp Quang ngồi trước màn hình thực tế tăng cường (AR) nhấp nháy đèn tín hiệu liên tục. Gã mặc sắc phục cảnh sát bọc thép mỏng, tai nghe AR chiếu ra hàng ngàn luồng dữ liệu sinh trắc học của cư dân Chợ Cũ. Bên cạnh gã, Phong Mã Nguồn – hacker trưởng của TSPD – đang gõ phím không ngừng trên thiết bị phân tích phổ tần số nơ-ron quân sự.
"Đội trưởng Tuấn, phát hiện một đối tượng sinh học có hành vi bất thường tại khu vực container phía Tây," hệ thống AI Sentry-9 phát ra cảnh báo bằng giọng nói cơ học lạnh lùng.
Tuấn Cáp Quang xoay thấu kính AR, khóa mục tiêu vào hình ảnh Lan đang tiến lại gần chốt gác. "Nhận diện sinh trắc học: Lan, tiếp tân cấp trung của VNG-Necro. Tại sao cô ta lại xuất hiện ở khu ổ chuột này vào giờ này?"
"Để tôi quét dải sóng nơ-ron của cô ta," Phong Mã Nguồn nói, ngón tay gõ nhanh một chuỗi lệnh quét tần số hẹp. "Có tín hiệu không dây tầm ngắn phát ra từ gáy cô ta. Nhưng dải tần này rất lạ..."
Sơn cảm nhận được luồng sóng quét của Phong đang rà soát qua cơ thể Lan. Anh lập tức kích hoạt bộ tổng hợp âm thanh siêu nhỏ cấy trong thanh quản của cô ta. Lan dừng lại trước mặt hai đặc nhiệm Grid-Agents bọc thép, cô ta mỉm cười dịu dàng, giọng nói ngọt ngào phát ra đều đặn: "Chào các anh sĩ quan. Tôi bị lạc đường sau buổi tiệc ở phân khu Thượng Lưu. Các anh có thể giúp tôi tìm lối ra Kênh Nước Đen không?"
Cử chỉ tự nhiên và nụ cười hoàn hảo của Lan làm chậm bước tiến của các đặc nhiệm. Hệ thống AI Sentry-9 hiển thị chỉ số tương thích hành vi lên mức 92%, tạm thời không kích hoạt chế độ nổ súng tự động.
"Phong! Định vị nguồn phát sóng nơ-ron của cô ta ngay!" Tuấn Cáp Quang gầm lên, sự nhạy bén của một thợ săn mạng báo hiệu cho gã biết có điều gì đó không ổn. "Tiếp tân của VNG không bao giờ đi lạc xuống bãi rác này!"
Phong Mã Nguồn chạy thuật toán dò quét tần số cầm tay. Kim chỉ số trên màn hình của hắn bắt đầu dao động mạnh, hướng thẳng về phía con hẻm tối nơi Huy đang chuẩn bị đẩy chiếc xe cút kít chở Sơn đi qua.
"Phát hiện nguồn phát thật! Cách chốt gác ba mươi mét về phía Nam!" Phong hét lên.
Sơn biết mình đã bị lộ. Anh không thể để Phong khóa chặt tọa độ. Bằng bàn tay phải run rẩy, anh kích hoạt kỹ năng *Phân thân tín hiệu (Signal Spoofing)* trên cổng kết nối cầm tay. Thiết bị bọc đồng rít lên một tiếng chói tai, phát ra ba luồng sóng điều khiển giả lập giống hệt tần số của Lan, hướng về ba container phế liệu khác nhau trong Chợ Cũ.
Trên màn hình của Phong Mã Nguồn, ba điểm đỏ định vị đột ngột bùng lên ở ba hướng đối nghịch. "Chết tiệt! Hắn đang dùng Signal Spoofing! Ba nguồn phát sóng nơ-ron lậu xuất hiện cùng lúc!"
"Chia đội hình ra! Quét đa phổ toàn bộ ba container đó!" Tuấn Cáp Quang ra lệnh qua bộ đàm.
Lợi dụng sự hỗn loạn của đội hình Grid-Agents, Vy và Huy nhanh chóng đẩy chiếc xe cút kít chở Sơn luồn lách qua vũng nước mưa axit đen ngòm, hướng thẳng vào hẻm tối dẫn xuống đường cống ngầm. Thân thể liệt bại của Sơn rung lắc dữ dội theo từng nhịp đẩy của Huy. Máu tươi từ mũi anh chảy dài xuống cằm, thấm đỏ cả cổ áo măng-tô đen.
Nhưng Phong Mã Nguồn không phải là một hacker tầm thường. Gã cắn chặt răng, cổng nơ-ron sau gáy cắm cáp quang trực tiếp vào thiết bị phân tích quân sự, cưỡng ép lọc bỏ các dải tần số nhiễu từ các biển quảng cáo neon xung quanh. Chỉ trong vòng hai phút, gã đã bẻ gãy hai luồng tín hiệu giả lập của Sơn.
"Nguồn phát số hai và số ba là giả! Nguồn phát thật đang di chuyển về phía hẻm Nam!" Phong gầm lên, tay hắn bắt đầu gõ lệnh khóa cứng chip nơ-ron của Lan để vô hiệu hóa mồi nhử.
Sơn cảm nhận được băng thông điều khiển Lan đang bị bóp nghẹt dữ dội dưới đợt tấn công của Phong. Nếu Lan bị khóa cứng, cô ta sẽ đứng bất động như một cái xác chết thực sự, và TSPD sẽ lập tức tập trung toàn bộ hỏa lực vào con hẻm Nam.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Sơn đưa ra quyết định liều lĩnh. Anh bẻ khóa phân khu dữ liệu đệm trong cổng kết nối, tải lên đoạn mã độc tự trị 'Ghost-Protocol' mà anh đã trích xuất từ đĩa cứng của Mai. Đây chính là đoạn mã chứa cổng hậu (Backdoor) mà Mai đã âm thầm cài đặt vào hệ thống lưới điện công cộng trước khi chết.
Sơn truyền đoạn mã độc này ngược theo đường truyền quét của Phong Mã Nguồn.
*BÙM!*
Một tiếng nổ điện nhỏ phát ra từ bộ vi xử lý lượng tử trên thiết bị quét cầm tay của Phong. Màn hình của gã nứt vỡ, phát ra những tia lửa điện màu tím làm cháy sém vùng da cổ của gã. Toàn bộ hệ thống radar định vị của đội đặc nhiệm Grid-Agents bị mù hoàn toàn trong vòng ba phút.
"A! Não tôi!" Phong thét lên đau đớn, giật phăng tai nghe quang học ra khỏi gáy, máu tươi rỉ ra từ cổng cấy ghép của gã.
Lan cũng đổ gục xuống đất ngay trước mặt các đặc nhiệm. Các khớp xương đùi của cô ta phát ra tiếng kêu răng rắc rồi kẹt cứng hoàn toàn – hệ quả của việc thiếu *Dịch tủy mô cấy ghép (Marrow-Extract)* để bôi trơn các chi cơ khí cấy ghép dưới áp lực vận động liên tục.
Nhưng ba phút mù radar là quá đủ. Vy và Huy đã đẩy chiếc xe chở Sơn biến mất hoàn toàn vào bóng tối của con hẻm Nam, tuột xuống nắp cống ngầm Bình Tân sũng nước thải hóa chất.
Tại chốt gác, Tuấn Cáp Quang lao đến bên cạnh Phong Mã Nguồn đang quỳ gối ôm đầu. "Phong! Có sao không? Định vị được hắn chưa?"
Phong Mã Nguồn thở dốc, đôi mắt lờ đờ nhìn vào dòng dữ liệu cuối cùng còn sót lại trên màn hình thiết bị nứt vỡ. Một chuỗi ký tự mật mã màu xanh lục nhấp nháy kiêu hãnh giữa đống đổ nát kỹ thuật số.
"Không... không phải là hacker tự do thông thường..." Phong thào thào, giọng nói run rẩy vì kinh hoàng. "Đoạn mã độc vừa rồi... có chữ ký số của Trần Thị Mai. Đó chính là thuật toán bảo mật 'Ghost-Protocol' của cô ta..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!