Nhạc nềnDeep_Sea

Nâng Cấp Phần Cứng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù mưa axit rạng sáng bao phủ khắp các ngõ hẻm của Quận 9 thành một màu vàng đục sực mùi lưu huỳnh. Những giọt nước mưa ăn mòn rít lên khe khẽ khi chạm vào lớp nhựa tái chế của chiếc măng-tô đen sờn cũ mà Sơn đang khoác trên người. Mỗi bước đi của anh giờ đây là một cuộc chiến vật lý tàn nhẫn với chính thể xác của mình. Nửa thân người bên trái hoàn toàn bại liệt, nặng trịch như một khối bê tông chết sau tác dụng phụ của liều huyết thanh khẩn cấp 'Necro-Shield' mà anh đã tiêm để trốn thoát khỏi bờ kênh.


"Vịn chặt vào tao, gã pháp y bướng bỉnh," Vy gầm ghè qua kẽ răng, bả vai trái bọc băng gạc dính máu của cô ghì chặt lấy hông Sơn, gánh vác hơn nửa trọng lượng cơ thể anh. Chiếc kính ngắm dã chiến cấy ghép bên mắt phải của cô liên tục nhấp nháy đèn đỏ, quét dọc các góc tối của con hẻm để dò tìm các drone tuần tra của TSPD. "Nếu không vì con chip ký ức của vợ mày và cái lò mổ VNG-03 khốn nạn kia, tao đã quăng mày xuống Kênh Nước Đen từ lâu rồi."


Sơn không đáp, hoặc đúng hơn là anh không còn đủ năng lượng để phát ra âm thanh. Tai trái của anh đã điếc đặc vĩnh viễn sau cú sốc điện ở trạm biến áp, chỉ còn lại những tiếng rít tĩnh điện o o kéo dài đầy điên cuồng trong hộp sọ. Qua nhãn cầu trái bị chứng mù màu hành hạ, thế giới hiện lên trước mắt anh chỉ là một bức tranh đơn sắc xám xịt, loang lổ với một mảng tối xám chiếm mất 5% thị lực ở góc dưới võng mạc. Chỉ có mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết của anh là còn nhận biết được những vệt sáng neon màu hồng và xanh lục mờ ảo phát ra từ các sạp hàng của Chợ Cũ Quận 9 dưới gầm cầu vượt.


Chợ Cũ Quận 9 hiện lên dưới sương mù axit như một bãi rác khổng lồ của nền văn minh cơ khí. Dưới gầm cầu vượt bê tông nứt nẻ, hàng trăm sạp hàng tạm bợ được dựng lên từ những tấm tôn rỉ sét và container bỏ hoang. Mùi dầu máy khét lẹt, mùi nhựa cháy từ các trạm hàn dã chiến và mùi tanh của thực phẩm tổng hợp rẻ tiền hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Những kẻ không có điểm sinh mạng, những công nhân thế nợ bị đào thải với các chi cơ khí rỉ sét lết đi lầm lũi giữa các lối đi bùn lầy. Đây là nơi duy nhất ở Tân Sài Gòn mà người ta có thể mua bán chip nơ-ron lậu, dây cáp và chất ức chế thần kinh mà không cần xuất trình thẻ căn cước số.


Vy dẫn Sơn luồn lách qua một sạp hàng treo lủng lẳng những cánh tay cơ khí phế liệu dính đầy dầu đen, tiến sâu vào một góc khuất sau những thùng container quân sự đổ nát. Một tấm biển hiệu neon nhỏ màu đỏ nhấp nháy chữ "ĐỘ CHIP" treo lửng lơ trên một cánh cửa thép dày dính đầy gai sắt rỉ sét.


*CỘC... CỘC... CỘC.*


Vy gõ cửa theo một nhịp điệu vật lý kỳ lạ. Cánh cửa rít lên một tiếng khô khốc rồi hé mở, để lộ một luồng ánh sáng vàng rực sực mùi hóa chất tẩy rửa nơ-ron và khói hàn.


"Vào đi, lẹ lên trước khi drone quét nhiệt của Tuấn Cáp Quang đi ngang qua đây," một giọng nói cộc cằn, nói nhanh bằng những thuật ngữ kỹ thuật vang lên từ bên trong.


Sơn loạng choạng bước qua ngưỡng cửa, Vy lập tức đóng sập cửa thép lại, khóa chặt ba chốt vật lý.


Không gian bên trong phòng thí nghiệm ngầm của Kiệt Xung Điện hẹp và bừa bãi đến nghẹt thở. Những chiếc kệ sắt chất đầy các hộp sọ người bọc titan, những đĩa cứng analog rỉ sét và hàng vạn sợi dây cáp nơ-ron loang lổ. Giữa phòng là một chiếc bàn mổ cơ khí bằng thép không gỉ dính đầy những vệt máu khô màu nâu sẫm, phía trên treo lủng lẳng một trạm hàn vi mạch nơ-ron siêu chính xác cầm tay phát ra những tiếng o o nhỏ của dòng điện cao áp.


Kiệt Xung Điện đứng cạnh bàn mổ. Gã gầy gộc, mặc một chiếc tạp dề da bảo hộ dính đầy vết bỏng lửa hàn, mắt đeo chiếc kính bảo hộ hàn xì nhiều tầng thấu kính xoay chuyển liên tục. Ngón tay trỏ bên bàn tay phải của gã đã được thay thế hoàn toàn bằng một đầu mỏ hàn điện phát nhiệt bằng hợp kim titan bọc gốm, đang tỏa ra những tia lửa nhỏ màu xanh lam.


"Tao nghe danh mày rồi, Sơn 'Pháp Y'," Kiệt cười khẩy, chiếc kính bảo hộ xoay kẹt kẹt khi gã quét nhìn tình trạng thảm hại của Sơn. "Gã lập dị chuyên rạch xác chết để viết mã. Nhìn mày bây giờ chẳng khác nào một cái xác chờ tao rã xác lấy linh kiện."


"Nâng cấp... cổng cấy ghép... thái dương trái," Sơn thào thào qua kẽ răng khô khốc, anh dùng tay phải bọc da giả lôi từ trong túi măng-tô ra chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng dán đầy vết xước. "Tôi cần... băng thông lớn hơn... để gánh hệ điều hành Link-OS cấp 2... ổn định..."


Kiệt Xung Điện giật lấy chiếc cổng kết nối cầm tay, xoay nhẹ dưới ánh đèn hàn. Đôi mắt gã sáng lên sau lớp kính bảo hộ khi nhìn thấy những dòng mã Assembly cổ điển bọc chì chống nhiễu được khắc trực tiếp lên bảng mạch.


"Lập trình thô sơ bằng Assembly nơ-ron? Điên rồ thật. Nhưng cổng cấy ghép của mày..." Kiệt thô bạo gạt chiếc mũ trùm đầu của Sơn ra, dùng ngón tay mỏ hàn nóng hổi gõ nhẹ vào vùng thái dương trái của anh.


Sơn co rúm người lại, một cơn đau buốt nhói như kim châm thẳng vào đại não khiến anh suýt quỵ xuống. Vùng da xung quanh cổng cấy ghép nơ-ron thái dương trái của anh đã bị hoại tử nặng (Port Necrosis), sưng tấy màu xám đen, rỉ ra từng dòng dịch mô màu vàng nhạt lẫn máu đen đặc dính dớp.


"Hoại tử cổng nơ-ron cấp độ 3," Kiệt tặc lưỡi, giọng nói trở nên lạnh lùng. "Mày đã ép xung dòng điện sinh học quá giới hạn chịu đựng của tế bào da. Nếu tao cấy thêm Pin điện sinh học (Bio-Battery) và đấu nối Cáp đồng bọc chì chống nhiễu để nâng cấp lên Link-OS, áp lực truyền tải dữ liệu sẽ tăng gấp đôi. Tế bào não của mày sẽ bị hoại tử vĩnh viễn. Mày sẽ bị nát nơ-ron và chết não trong vòng ba ngày."


"Tôi không cần ba ngày," Sơn nhìn thẳng vào Kiệt, mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết trừng lên đầy quyết đoán. "Chỉ cần... mười hai tiếng... để đột nhập VNG-03."


Kiệt nhìn Sơn trong vài giây, rồi quay sang Vy, người đang lăm lăm khẩu súng trường xung điện bọc đồng cảnh giới sát cửa. Gã thở dài, ngón tay mỏ hàn trỏ phải xẹt lên một tia lửa xanh.


"Nằm lên bàn. Tao sẽ độ cho mày. Nhưng tao cảnh báo trước: Ca phẫu thuật này không có thuốc tê."


"Tại sao?" Vy nhíu mày, bước lại gần chiếc bàn mổ rỉ sét. "Mỹ Độc Dược có bán thuốc tê sinh học mà?"


"Thuốc tê sinh học của con mụ Mỹ sẽ bị phân hủy lập tức dưới nhiệt độ của mỏ hàn plasma của tao," Kiệt lạnh lùng giải thích khi nhấn nút hạ chiếc trạm hàn siêu chính xác xuống sát đầu Sơn. "Hơn nữa, bất kỳ hóa chất phong tỏa thần kinh nào lúc này cũng sẽ làm rò rỉ tín hiệu điện sinh học ra bên ngoài. Tuấn Cáp Quang đang cho drone quét đa phổ dồn dập quanh Chợ Cũ. Chỉ cần một vệt năng lượng lạ rò rỉ, tụi Grid-Agents sẽ ập vào đây nướng chín cả ba đứa."


Sơn không do dự. Anh dùng tay phải bám chặt vào mép bàn mổ bằng thép, kéo lê nửa thân người bại liệt nằm lên tấm nệm da rách nát dính đầy vết máu. Vy bước tới, dùng hai cánh tay bọc giáp da của mình ghì chặt lấy hai vai Sơn, ấn mạnh anh xuống bàn.


Kiệt Xung Điện nhét một thanh cao su cách điện màu đen vào miệng Sơn.


"Cắn chặt vào. Đừng có nuốt lưỡi."


Sơn ngậm chặt thanh cao su. Mắt phải của anh dán chặt vào trần nhà rỉ sét, nơi những giọt nước mưa axit đang thấm qua khe nứt nhỏ xuống thành những tiếng *tách... tách* đều đặn, hòa lẫn với tiếng o o đầy đe dọa của mỏ hàn điện.


"Bắt đầu rạch da hoại tử."


*XÈO...*


Đầu ngón tay trỏ phải của Kiệt rực sáng ánh lửa plasma màu xanh lam, rạch một đường sâu dọc theo vùng da hoại tử màu xám đen bên thái dương trái của Sơn.


Mùi thịt da cháy khét lẹt, mùi silicon nóng chảy và mùi hóa chất bảo quản rò rỉ lập tức bốc lên nồng nặc trong phòng thí nghiệm hẹp. Toàn bộ cơ thể Sơn giật nảy lên dữ dội trên bàn mổ. Cơn đau đớn không chỉ là một tín hiệu thần kinh; nó là một luồng bão lửa tàn nhẫn cào xé thẳng vào vỏ não thùy đỉnh của anh. Hai tay Sơn co quắp, ngón tay phải bọc da giả bấu chặt vào mép bàn thép đến mức lớp da giả nứt toác, rỉ ra những sợi cáp đồng nhỏ rớm máu.


Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở dồn dập nghẹt thở qua kẽ răng đang cắn chặt vào thanh cao su cách điện. Vy phải dùng toàn bộ sức nặng cơ thể để đè chặt hai vai anh, chiếc kính ngắm dã chiến của cô nhấp nháy liên tục phản chiếu những giọt mồ hôi lạnh đang tuôn ra như tắm trên trán Sơn.


"Im lặng! Đừng có gồng cơ cổ, tao sẽ hàn lệch mạch!" Kiệt quát lớn, thấu kính trên kính bảo hộ của gã xoay kẹt kẹt liên tục khi gã dùng trạm hàn siêu chính xác luồn sâu vào bên trong xương sọ của Sơn.


Qua mắt phải đỏ lựng, Sơn nhìn thấy những tia lửa điện màu xanh lam và bạc xẹt ra liên tục sát bên thái dương trái. Kiệt đang dùng nhíp gắp cơ khí gỡ bỏ những sợi cáp nơ-ron cũ bị cháy đen, thay thế bằng những sợi Cáp đồng bọc chì chống nhiễu mới lấp lánh ánh kim loại. Những sợi cáp này được đấu nối trực tiếp vào thùy đỉnh não bộ của Sơn, nơi chịu trách nhiệm phân tách băng thông điều khiển.


"Đang tích hợp Pin điện sinh học dự phòng vào cổng cấy ghép."


Kiệt dùng một mũi khoan siêu nhỏ khoan sâu vào xương sọ sát cổng cấy ghép, đặt vào đó một viên pin sinh học mini sử dụng axit amin bọc trong vỏ titan chống sốc. Viên pin này sẽ cung cấp nguồn sạc phụ trực tiếp, giúp duy trì đường truyền Link-OS không dây ổn định trong phạm vi 100 mét mà không cần rút năng lượng từ tim Sơn.


*XOẸT... XOẸT...*


Đột ngột, một tiếng nổ điện nhỏ phát ra từ viên pin sinh học mới cấy. Dòng điện sinh học rò rỉ từ cổng nạp bị xung đột logic với dải tần số nơ-ron của Sơn.


*"CẢNH BÁO: PHẢN HỒI ĐIỆN TỪ ĐỘT BIẾN! DÒNG ĐIỆN NGƯỢC: 180V!"* Giọng nói cảnh báo của Giáo sư Phan từ Hộp Sọ Sắt cắm bên hông máy tính dội thẳng vào nhận thức của Sơn.


Toàn thân Sơn co giật mạnh, lồng ngực ưỡn cong lên khỏi bàn mổ. Tim anh đột ngột ngừng đập trong một giây lâm sàng. Một dòng điện dội ngược màu tím xẹt qua các sợi cáp đồng mạ vàng nối từ thái dương trái, chạy dọc xuống tủy sống, đe dọa thiêu rụi toàn bộ tế bào thần kinh trung ương của anh.


"Chết tiệt! Viên pin bị dội ngược dòng sinh học!" Kiệt hét lên, gã cố gắng rút mỏ hàn ra nhưng dòng điện ngược đã khóa chặt đầu kim loại vào cổng cấy ghép.


Trong khoảnh khắc nhận thức đang mờ dần vào cõi chết, Sơn biết mình không thể gục ngã tại đây. Anh dùng tay phải run rẩy vồ lấy chiếc Cổng kết nối cầm tay đặt trên bàn mổ. Ngón tay anh lướt nhanh trên những phím cơ rỉ sét bằng một phản xạ sinh tồn tột cùng.


Anh viết nhanh một dòng lệnh Assembly thô sơ để điều hòa dòng điện sinh học chạy qua cơ thể:


`MOV AX, BIO_BATTERỲ

`AND AX, 0x0FF̀

`OUT PORT_NEURAL, AX̀

`SUB CURRENT, AX̀


Sơn cưỡng ép chuyển hướng dòng điện quá tải 180V từ thùy đỉnh não bộ chạy dọc xuống cánh tay cơ khí trái chắp vá từ phế liệu quân sự của mình.


*BÙM... XOẸT!*


Một tiếng nổ điện nhỏ phát ra từ các khớp nối khuỷu tay trái của Sơn. Những sợi dây dẫn điện sinh học dưới da cánh tay trái phát ra ánh sáng đỏ rực rồi tắt lịm, hấp thụ hoàn toàn dòng điện ngược nguy hiểm. Cánh tay cơ khí trái của anh rơi thõng xuống bên mạn bàn mổ, hoàn toàn mất đi nguồn điện sinh học dự phòng, nhưng tính mạng của anh đã được bảo toàn.


Nhịp tim Sơn phập phồng trở lại, dồn dập và yếu ớt.


"Được rồi... dòng điện đã ổn định," Kiệt thở hắt ra, gã nhanh tay dùng Kim khâu da sinh học bắn ghim dọc theo vết rạch dọc thái dương Sơn, hàn gắn da thịt bằng chỉ collagen mạ đồng chống rò rỉ tín hiệu.


Cổng cấy ghép mới bên thái dương trái của Sơn bắt đầu rò rỉ những vệt sáng màu bạc rực rỡ, báo hiệu hệ điều hành Link-OS cấp 2 đã được nâng cấp thành công và đi vào hoạt động ổn định. Băng thông truyền tải không dây đã mở rộng, sẵn sàng cho việc điều khiển đa điểm.


Nhưng ngay khi Sơn vừa thở phắt ra một hơi dài, một cơn co thắt dữ dội giật mạnh thùy chẩm đại não của anh.


Nhãn cầu trái của Sơn – mắt trái vốn đã mù màu đen trắng và mang một mảng tối xám vĩnh viễn – đột ngột xuất huyết đỏ lựng. Những vệt máu tươi loang lổ tràn ngập lòng trắng, chảy tràn ra ngoài khóe mắt, nhuộm đỏ một bên khuôn mặt nhợt nhạt của anh. Hệ thần kinh trung ương của Sơn đang rên rỉ dưới áp lực cực hạn của phần cứng mới cấy ghép, báo hiệu anh đã chạm sát giới hạn chịu đựng sinh lý cuối cùng.


*U... U... U...*


Từ bên ngoài cửa thép dày của phòng khám ngầm, một tiếng rít tần số cao trầm thấp dội lại, xuyên qua lớp bê tông dày của gầm cầu vượt. Đó là tiếng quét radar đa phổ hẹp của các drone tuần tra Grid-Agents dưới sự chỉ huy của Tuấn Cáp Quang. Chúng đã phát hiện ra vệt năng lượng đột biến phát ra từ ca phẫu thuật dã chiến của Sơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!