Bóng Ma Lò Mổ
Tiếng động cơ diezen của chiếc ghe máy chạy dầu giảm âm lịm dần, nhường chỗ cho tiếng nước đen vỗ oàm oạp vào chân cầu tàu rỉ sét. Sương mù mưa axit bao phủ Kênh Nước Đen dày đặc đến mức mắt phải đỏ lựng vì xuất huyết của Sơn chỉ còn nhìn thấy những vệt sáng nhạt nhòa của đèn neon viễn thị từ Thượng tầng hắt xuống. Nửa thân người bên trái của anh nặng trịch, hoàn toàn vô cảm dưới tác dụng phong tỏa thần kinh của liều huyết thanh khẩn cấp 'Necro-Shield'. Cổng cấy ghép nơ-ron bên thái dương trái rỉ ra từng dòng dịch mô vàng nhạt lẫn máu đặc sệt, nóng hổi và buốt nhói như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm thẳng vào vỏ não. Tai trái điếc đặc, chỉ còn những tiếng rít tĩnh điện kéo dài o o đầy điên cuồng.
"Cẩn thận gáy gã!" Giọng Vy khàn khàn vang lên trong bóng tối. Cô một tay ôm bả vai trái rỉ máu, tay kia cùng hai chiến binh Vanguard đỡ xốc Sơn từ dưới khoang ghe lên thềm bê tông sứt mẻ của ga tàu điện ngầm bỏ hoang Bình Khánh – nơi đặt Hầm trú ẩn Vanguard-01.
Huy lảo đảo bước theo sau, hai tay ôm khư khư chiếc ba-lô bọc chì chống EMP chứa đĩa cứng dữ liệu của Mai. Khuôn mặt cậu nhóc hai mươi tuổi xám ngoét dưới làn sương độc, vết rách sâu hoắm trên bả vai trái khâu dở lại rách toác, máu tươi rỉ ra ròng ròng thấm đẫm chiếc áo khoác nhựa tái chế sũng nước.
Bên trong ga tàu điện ngầm bỏ hoang, không gian sực mùi dầu máy rỉ, đồng rỉ sét và nhựa cháy. Những thùng container bọc chì chất chồng lên nhau tạo thành những vách ngăn dã chiến. Trên trần bê tông nứt nẻ, những bóng đèn huỳnh quang cổ điển nhấp nháy liên tục, hắt thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo xuống những chiếc máy tính analog cũ kỹ chắp vá đầy dây cáp đồng lòng thòng.
Vy đẩy Sơn nằm xuống chiếc cáng thép dã chiến. Cơn co thắt thùy đỉnh đại não đột ngột giật mạnh khiến cơ thể Sơn co rúm lại. Mắt trái mù màu của anh bắt đầu đảo điên, những vệt sọc nhiễu kỹ thuật số màu xám tro quét dọc võng mạc. Trong bóng tối của nhận thức đang phân rã, anh lại nhìn thấy ảo ảnh của Mai. Cô đứng đó, giữa một không gian trắng xóa rực rỡ, cơ thể bị kéo giãn và nhấp nháy liên tục giữa hai màu đỏ và xanh neon, đôi môi mấp máy không phát ra âm thanh nhưng gương mặt đầy vẻ đau đớn dữ dội.
"Mai... chờ anh..." Sơn thào thào qua kẽ răng dính máu, tay phải bọc da giả vô vọng quờ quạng giữa không trung.
Một bàn tay đeo găng cao su thô rách ấn mạnh vai anh xuống. Vy cúi đầu nhìn anh, chiếc kính ngắm dã chiến cấy ghép bên mắt phải cô nhấp nháy đèn đỏ quét qua tình trạng suy kiệt của Sơn.
"Ngậm miệng lại và nằm yên, gã pháp y bướng bỉnh," Vy gắt nhẹ, nhưng giọng cô đã bớt đi vẻ lạnh lùng thường ngày. Cô rút từ túi áo khoác da cháy sém ra một ống tiêm áp lực chứa dung dịch màu xanh lam đậm trong suốt. "Neurolink-Suppressant này tao cướp từ kho đặc chủng của tuần tra VNG. Đủ liều để cứu cái não nát của mày trước khi mày tự cắn lưỡi vì loạn thần ngoại lai."
Tiếng xì nhẹ của ống tiêm áp lực vang lên sát cổ Sơn. Dòng hóa chất lạnh buốt chảy thẳng vào huyết quản, chạy dọc lên hệ thần kinh trung ương. Cơn đau buốt nhói ở thái dương trái dịu đi lập tức. Những ảo ảnh phân rã của Mai, tiếng gào khóc vô hình của hàng trăm xác chết rác mà anh từng kết nối từ từ lùi sâu vào bóng tối của vỏ não. Sơn thở hắt ra một hơi dài, mắt phải đỏ lựng dần lấy lại tiêu cự, nhìn rõ gương mặt sạm đen vì khói bụi của Vy.
"Cảm ơn..." Sơn thào thào, cố rướn người dậy.
"Đừng vội mừng. Mày nợ tao một mạng, và nợ nhóm Vanguard một chuyến xe chở xác đã nổ tung ngoài cảng sông," Vy lạnh lùng nói, cô quay sang ra hiệu cho thuộc cấp đặt chiếc kén bảo quản bọc titan của đặc vụ Phong lên bàn mổ cơ khí bên cạnh. "Bây giờ, cho tao thấy cái Mã khóa bảo mật cấp 3 mà mày nói đáng giá thế nào đi."
Sơn gật đầu yếu ớt. Anh nhìn sang Huy, cậu nhóc đang được một y tá dã chiến khâu lại vết rách vai trái. Huy nhìn Sơn, khẽ gật đầu, ra hiệu rằng đĩa cứng bọc chì chứa dữ liệu của Mai vẫn an toàn tuyệt đối.
Sơn dùng cánh tay phải bọc da giả kéo chiếc Cổng kết nối nơ-ron từ xa bọc đồng đeo bên hông lại gần. Thiết bị cầm tay analog này dính đầy bụi gạch và những vệt máu khô của anh, cổng nạp pin sinh học dã chiến bị cháy xém nhẹ sau cú phóng điện quá tải ở trạm biến áp, nhưng mạch xử lý cốt lõi bọc chì vẫn hoạt động tốt. Anh rút sợi cáp kết nối trực tiếp mạ vàng từ cổng cấy ghép thái dương trái, ghim chặt vào cổng phụ dưới gáy của thi thể đặc vụ Phong đang nằm lạnh ngắt trong kén.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Màn hình máy tính analog tự chế của ga tàu điện ngầm bật sáng, hiển thị sơ đồ mạch nơ-ron của Phong dưới dạng những đường vân sáng trắng nhấp nháy. Ngay lập tức, một bảng cảnh báo màu đỏ neon hiện lên đè lên toàn bộ dữ liệu:
*"CẢNH BÁO: TRUY CẬP BỊ KHÓA BỞI HỆ THỐNG LƯỢNG TỬ VNG-SENTRY. MÃ HÓA LỖI: MILITARY_0x9A"*
"Chết tiệt," Sơn rủa thầm qua kẽ răng. Tai trái điếc đặc của anh râm ran ngứa. "Là thuật toán bảo mật lượng tử của Vũ Khắc. Hắn đã khóa chặt tệp ký ức võng mạc của Phong trước khi gã đặc vụ này bị đào thải."
"Có bẻ khóa được không?" Vy áp sát kính ngắm dã chiến vào màn hình, tay cô đặt hờ lên khẩu súng trường xung điện bọc đồng. "Nếu không bẻ được, lính tuần tra TSPD sẽ kích hoạt nguồn điện dự phòng toàn quận và định vị được vị trí của chúng ta trong vòng mười phút nữa."
Sơn không đáp. Cơn đau đầu dội ngược từ hệ thống bảo mật lượng tử bắt đầu tấn công vào thùy trán của anh. Anh biết, nếu dùng các thuật toán thông thường, bộ não đang hoại tử cổng nơ-ron của anh sẽ bị nướng chín trước khi bẻ gãy được một hàng rào mã hóa của Vũ Khắc. Anh bắt buộc phải dùng đến bài tẩy cuối cùng.
Sơn thọc tay phải vào túi măng-tô, lấy ra chiếc Hộp Sọ Sắt chứa đĩa cứng analog bọc chì – nơi lưu trữ dữ liệu nhận thức của Giáo sư Phan mà Bác sĩ Đức đã gửi cho anh trước khi phòng khám bị đột kích. Anh cắm một sợi cáp đồng bọc chì chống nhiễu từ Hộp Sọ Sắt vào cổng phụ của bộ kết nối cầm tay.
"Kích hoạt... Phương pháp đa nhân cách số hóa..." Sơn thầm ra lệnh trong đầu.
*O... O... O...*
Một luồng dữ liệu khổng lồ, lạnh lẽo và đầy tính học thuật đổ bộ thẳng vào thùy trán của Sơn. Nhãn cầu phải của anh đảo liên tục với tốc độ chóng mặt; trong tâm thức của anh, giọng nói trầm ấm, uyên bác nhưng mang nặng cảm giác tội lỗi của Giáo sư Phan vang lên, chồng đè lên suy nghĩ của chính anh:
*"Sơn... con chip lượng tử của Vũ Khắc hoạt động theo chu kỳ mã hóa nhịp tim sinh học giả lập. Hãy dùng mã nguồn Assembly cổ điển của Lão Hạc Số... tạo ra một lỗ hổng logic phi tuần hoàn ở thùy đỉnh..."*
Sơn cắn chặt răng đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo trước sự phân tách nhận thức cực hạn. Tay phải anh gõ nhanh như chớp trên bàn phím cơ rỉ sét, viết những dòng mã hợp ráp thô sơ dựa trên sơ đồ mạch điện nơ-ron cổ điển của Lão Hạc Số.
*Năm mươi giây... Bốn mươi giây...*
"Sơn! Cổng nơ-ron của mày đang bốc khói kìa!" Tiếng Vy hét lên mờ nhạt bên tai phải của anh. Vùng da hoại tử bên thái dương trái của Sơn sưng tấy, bốc lên mùi khét lẹt của silicon cháy và thịt da bị bỏng điện.
*Mười giây... Ba giây...*
*CẠCH.*
Màn hình cảnh báo màu đỏ neon vụt tắt, thay thế bằng một thanh tiến trình màu xanh lục chạy mượt mà đạt ngưỡng một trăm phần trăm.
"Bẻ khóa thành công," Sơn thào thào, anh ngã sụp xuống bàn máy tính, lồng ngực phập phồng dữ dội, đầu đau như có búa nện liên hồi. Anh đã phải trả giá bằng việc hoại tử thêm 5% tế bào thần kinh thị giác mắt trái, khiến tầm nhìn bên trái hoàn toàn chìm vào bóng tối xám xịt.
Nhưng trên màn hình máy tính analog, tệp tin video võng mạc của đặc vụ Phong bắt đầu tự động phát lại dưới dạng hình ảnh ba chiều mờ ảo.
Đó là hình ảnh 5 giây cuối cùng trước khi Phong bị đào thải.
Bối cảnh hiện lên là một căn phòng thí nghiệm vô trùng rực rỡ ánh sáng trắng của Lò mổ sinh học VNG-03. Giữa phòng, Trịnh Thế – gã giám đốc chi nhánh béo múp mặc áo măng-tô lụa tổng hợp phát sáng – đang cầm một chiếc hộp chứa con chip ký ức bọc titan nguyên bản phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ. Sơn nín thở. Anh nhận ra con chip đó. Đó chính là con chip ký ức chứa toàn bộ linh hồn và thuật toán của Mai bị đánh cắp khỏi thi thể cô.
Trịnh Thế cúi đầu kính cẩn, bàn giao chiếc hộp cho Bình Béo – gã đao phủ lò mổ béo phì đang mặc tạp dề da dính đầy máu khô.
"Đây là hạt nhân vận hành mới của dự án 'Corpse-OS' chi nhánh Quận 9," Giọng nói của Trịnh Thế phát ra từ tệp âm thanh giải mã, rè rè nhưng rõ ràng đến đáng sợ. "Lắp nó vào lõi máy chủ VNG-03. Thuật toán của con mụ Mai sẽ đồng bộ hóa và vắt kiệt năng lượng nơ-ron của toàn bộ lũ công nhân thế nợ trong lò mổ."
Sơn bàng hoàng, toàn thân anh run lên bần bật không phải vì cái lạnh của sương mù mưa axit, mà vì sự căm phẫn tột cùng đang thiêu rụi lồng ngực.
Ý thức của Mai, linh hồn dịu dàng của người vợ mà anh yêu thương nhất, không hề được an nghỉ vĩnh viễn. Cô đang bị giam cầm, bị dày vò từng giây từng phút trong lồng thuật toán của lò mổ sinh học VNG-03, bị ép buộc phải làm bộ não vận hành hệ thống bóc lột tàn bạo biến hàng vạn con nợ nghèo khổ thành những cỗ máy vô tri lao động ngày đêm.
"Cái bẫy của hệ thống y tế miễn phí..." Sơn khàn giọng, những dòng nước mắt lẫn máu đen chảy dài xuống gò má hốc hác.
Anh phân tích sâu hơn vào cấu trúc thuật toán Corpse-OS đang hiển thị trên màn hình. Chân tướng tàn bạo phơi bày hoàn toàn dưới mắt anh: Toàn bộ chương trình khám chữa bệnh miễn phí mà VNG-Necro quảng bá rầm rộ ở Quận 9 thực chất là một lưới quét sinh trắc học khổng lồ. Chúng thu thập mã gen, chọn lọc những cơ thể tương thích cao của người nghèo, rồi âm thầm dùng các băng đảng đòi nợ như Long Sẹo dồn ép họ vào đường cùng thế nợ thể xác. Sau khi chết, họ được đưa thẳng vào lò mổ VNG-03 để cấy chip nơ-ron, biến thành nô lệ cơ khí không công vĩnh viễn dưới sự điều hành của thuật toán do chính Mai viết ra.
"Tụi nó đã biến vợ mày thành kẻ đồng lõa tàn sát đồng bào của mình," Vy đứng bên cạnh, kính ngắm dã chiến của cô phản chiếu ánh sáng xanh lục lạnh lẽo từ màn hình. Gương mặt cô đanh lại, ngập tràn sự phẫn nộ của một thủ lĩnh nhóm phản kháng chứng kiến sự bóc lột tận cùng giai cấp. "VNG-Necro không coi chúng ta là con người. Chúng coi thể xác và linh hồn người nghèo là pin sinh học để sạc cho Thượng tầng."
Sơn gượng dậy, cánh tay phải bọc da giả của anh bấu chặt vào mép bàn mổ bằng thép rỉ sét làm nó rít lên tiếng kèn kẹt.
"Tôi phải tìm cô ấy..." Sơn thào thào, mắt phải đỏ lựng trừng lên đầy điên cuồng.
Anh nhanh tay gõ lệnh tìm kiếm tọa độ thực thể vật lý của Mai trên hệ thống dữ liệu của Phong. Nhưng màn hình lập tức trả về dòng chữ lạnh lùng:
*"DỮ LIỆU ĐÃ ĐƯỢC SỐ HÓA VÀ ĐỒNG BỘ LÊN GHOST-NET. THỰC THỂ VẬT LÝ KHÔNG TỒN TẠI TRÊN MẠNG CỤC BỘ."*
"Ý thức của cô ấy đã bị sốc lượng tử và đồng bộ lên máy chủ lõi Ghost-Net từ xa," Sơn khàn giọng, giọng nói rạn nứt như hai mảnh kim loại rỉ sét cạ vào nhau. "Nhưng con chip ký ức vật lý – hạt nhân điều hành hệ thống lò mổ – vẫn nằm trong phòng thí nghiệm tuyệt mật của Bình Béo tại VNG-03. Đó là mỏ neo duy nhất để tôi có thể kết nối và giải thoát cho cô ấy."
"Mày điên rồi, Sơn!" Vy túm lấy cổ áo măng-tô của anh, kéo giật lại. "Lò mổ VNG-03 là vùng cấm tuyệt mật. Nơi đó được bảo vệ bởi robot chiến đấu khổng lồ VNG-Titan, lưới laser bảo mật dày đặc và hàng trăm đặc vụ bọc thép. Mày đang bại liệt nửa người, cổng nơ-ron thì hoại tử sắp nát não. Mày bước vào đó khác nào tự sát?"
Sơn không trả lời. Anh dùng tay phải gạt mạnh tay Vy ra.
Cơn đau thắt ngực từ trạng thái cộng hưởng tim mạch vẫn còn âm ỉ, nhưng trong đầu anh giờ đây chỉ còn một lối thoát duy nhất. Tình yêu dành cho Mai không chỉ là giữ cô lại bên mình qua những đoạn video hologram mờ nhạt, mà là giải thoát cho linh hồn cô khỏi sự giam cầm tàn bạo của thuật toán bóc lột.
Sơn chậm rãi đứng thẳng dậy trên một chân phải còn cảm giác. Anh với lấy chiếc măng-tô đen sờn cũ dính đầy dầu máy và vệt máu khô treo trên vách container, khoác lên bả vai gầy gò của mình. Anh kéo sụp chiếc mũ trùm đầu màu đen che khuất cổng cấy ghép nơ-ron đang rỉ máu bên thái dương trái.
Sơn quay đầu lại, mắt phải đỏ lựng rực sáng dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, nhìn thẳng vào Vy với sự kiên định đến đáng sợ:
"Tôi cần thâm nhập vào lò mổ VNG-03. Ngay đêm nay."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!